< Phần II -- Tiếp theo và Hết >
#2. Kem
"Ăn kem mùa đông, mày có điên không?"
Ngoài việc sợ viêm họng ra thì hoàn toàn không :))
Kem là món ăn của mùa hè thôi ư? Chưa chắc nhé. Về bản chất, kem chỉ làm mát cái mồm và lạnh tê người khi mới dứt qua lưỡi thôi, nhưng khi vào trong dạ dày nó lại làm nóng người lên. Vì sao ư? Vì kem lạnh, mà cơ thể thì luôn tự duy trì cơ chế nhiệt ổn định 37 độ rưỡi, bởi thế mà toàn bộ cơ thể sẽ tự tăng nhiệt độ lên để cân bằng với cái mớ lạnh buốt vừa mới chui vào :3 Nữa, kem là một món ngọt với hàm lượng calorie cực cao (cao gần như nhất trong các thể loại fast food) và vô cùng dễ hấp thụ. Vậy là đạt chuẩn cho một món ăn mùa đông rồi còn gì. Mèo già xin bung vuốt khẳng định, Kem là một món ăn cực kỳ hợp cho mùa lạnh! Ngheo
Nhưng ngoài cái mớ "cơ sở khoa học" kia ra, thì còn nhiều lý do để kem đứng hàng thứ 2 trong top những món ăn mùa lạnh của tôi. Kem khá rẻ (5k cũng có mà 10k lại càng có), chủng loại phong phú, vị vô số kể -dâu, socola, đậu xanh, dừa... kiểu cách ăn đa dạng - kem que, ốc quế, kem ly, kem cốc...; dễ xơi dễ xử dễ tìm, và đặc biệt là rất cơ động - có thể vừa đi (bộ hay xe cộ) vừa ăn thoải xờ mái (đố bạn vừa lái xe máy vừa ăn cháo được đấy :))) Nhưng quan trọng nhất phải kể đến việc giời lạnh ít lo kem chảy. Ta có thể ung dung thư thái xử lý cây kem và thưởng thức nó trọn vẹn. Trong khi ấy ăn kem những hôm giời nóng quả là cơ khổ, vừa phải nhồm nhoàm ăn cho nhanh mút cho lẹ kẻo kem tan hết, mà hình ảnh lúc đấy lem nhem xấu xí vô cùng tận luôn. Mọi người đã thấy, kem "ăn rơ" với mùa đông lạnh đến thế nào chưa :3
Giờ tưởng tượng nhé. Sau một chập đi dạo bên bờ hồ Trúc Bạch lộng gió, tôi tạt vào nhà hàng gọi 1 que kem đậu xanh (không rau má) rồi tranh thủ vừa đi tiếp vừa ăn. Quần áo dày cộm như gấu, người nóng phừng phừng sau khi đi bộ, tiếp đó bèn cắn một miếng kem. Ui chu choa sướng đến rụng răng. tái tê mê mỏi. Tôi hay liên tưởng cái sự sung sướng ngược ngạo này với hình ảnh của 1 đôi đang dùng những viên đá để âu yếm nhau khi "ấy" :"> lạnh tan đầy ấm nóng đam mê. Nói túm lại rằng, với Mèo tôi, ăn kem mùa đông là một khoái cảm phê tơi...
#1. Ngô nướng
Tôi được nghe kể về một đêm đông kì thú. 3 con người, đi chơi đêm, ở Hà Nội. Họ rẽ vào chợ hoa Quảng An ngắm nghía. Đi nhiều thì khắc đói, mà đói thì phải ăn. Chiếc taxi ấy đỗ lại ở một gánh ngô nướng nọ. Chỉ còn đúng 2 bắp ngô. Họ mua cả 2. Rồi họ chờ nướng. Và bẻ chia nhau ăn. Rí rách. Nhấm nháp. Cười giòn tan giữa cái lạnh đêm đông... Và cái đứa được nghe kể ấy, tức thằng tôi đây, ghen tị không để đâu cho hết. Một trong những nguyên nhân cho cái sự g.a.t.o ấy là do Mèo Già tôi mê ăn ngô cực kỳ.
Trước, cứ nhắc đến ngô nướng là tôi thường hình dung ra một cái quang gánh xinh xinh, phía trước quẩy cái lò than nóng hồng đung đưa theo nhịp bước của cô bán ngô, phía sau sẽ là một nùi ngô nguyên lá nguyên râu xanh sồn sột. Cô ngô nướng thường tầm trung trung tuổi, thấp thấp người, da sậm, tay sạm sạm và cũng như rất nhiều những người gánh hàng rong khác - luôn đội một chiếc nón lá đã sờn. Vừa đi cô vừa cất tiếng rao "Ngô nưỚng đêyyy...", cái tiếng rao như đặc cứng trong giá rét mùa đông. Và nếu có vô tình mà gặp cô ở giữa đường trong lúc đói lòng thì thực khách cũng chẳng ngại gì mà gọi cho 1 bắp ngô. Gặp nhau lúc ấy, là cái duyên ăn uống... Nảy nay, những gánh ngô nướng vẫn còn, nhưng ít thấy hơn, thay vào đó là những xe đẩy, những quầy vuông vuông chạy dọc vỉa hè. Thay bằng cô bán ngô, sẽ là người bán ngô (thường trẻ tuổi và đi theo đôi hoặc nhóm) ; thay bằng tiếng rao sẽ là đèn và bảng biển; và cái duyên ăn uống cũng vì thế mà ít đi nhiều, bởi ta sẽ chạy ù đi đến quầy ngô nào đó thay vì vô tình bắt gặp những gánh vặt hàng rong.
Người bán khác đi là vậy, thế ngô có thay đổi gì không? Ngon hơn? Chán đi? Chắc cũng tùy người, tùy cách nghĩ. Với tôi, ngô nướng ngon được chia ra 10 phần thì 8 phần là nhờ cái không khí khi ăn (2 phần còn lại chia đều cho độ tươi mới của ngô và tay lửa của người quạt). Khẽ rê người vào gần cái bếp than hồng lép bép của gánh ngô nướng, vừa
xoa lấy xoa để 2 bàn tay, hơ hơ 10 đầu ngón mà chờ ngô chín. cái không
khí thơm nức ấy, cái mùi ngái nhẹ của lá ngô với râu ngô bắt lửa cháy ấy
sao mà nao lòng. Nhận lấy bắp ngô mới ra lò, lột vỏ chà chà ít vết cháy
muội than rồi cứ thế hít hà xuýt xoa mà vùi đầu vào gặm thôi. Mồm nhồm
nhoàm, răng nham nhở những vụn dính dính, mặt nhem nhuốc ám khói, cơ mà
ngon sao tệ! Ăn bắp ngô cười hô hô gió đông còn phải mắc cỡ mà tan đi mất. Ngô nướng là món ăn số 1 trong mùa lạnh của tôi là vì thế. Xài hết cả "5 quân", à không, "10 quân" luôn khi xơi, răng miệng cũng cắn trực tiếp chứ chẳng cần thìa cần bát gì sất. Cái ngon, cái xuề xòa, cái bình dân học vụ ấy đâu nhiều món có được. Nhất nữa, trong lúc chờ nướng ngô, cái lạnh bên ngoài đang chực chờ ngấm vào mình ấy sẽ bị ngọn lửa than cời lấn át, và khi đón được bắp ngô để vùi mồm vào đó, thì lạnh mấy cũng hóa vô nghĩa. Chỉ còn đó ấm, nóng, ngọt, dính, bùi, và thơm. Thật kỳ diệu sao một bắp ngô nướng! Ngô ơi là ngô!
*có khi vì nghiền ngô quá mà mặt mình mới "ngô sắc" như thế này chăng :)) đúng là "ngô như ý" mà, hị hị :3 *
Trên đây là list 5 món ăn yêu thích nhất trong cái lạnh của Mèo già tôi. Cũng chả có gì đặc biệt lắm mà lại bầy vẽ nhỉ :)) Mong là cũng mua vui cho các bạn được vài trống canh. Còn nếu không chỉ là đọc cho vui, mà còn là đồng ý, và đồng cảm, thì đừng ngại kể cho tôi những món ngon mùa đông của các bạn nhé.
... Kết thúc 5 ngày up liền tù tì những dòng viết hao tổn bao nước bọt với cả dịch vị dạ dày. Nghĩ đến đã thấy thèm, viết ra, rồi đọc lại rà lỗi cho hoàn chỉnh... còn thèm gấp bội. Sau 5 hôm này có bị bục dạ dày vào viện không nhỉ :)) càng nghĩ lại càng thấy phục những người viết về cái ăn cái uống, thú thưởng thức ẩm thực bấy lâu nay (chắc các cụ không bị viêm dạ dày đâu ) Còn tôi, con Mèo già "ngô sắc" hẳn sẽ còn lâu lắm mới dám làm lại trò này. Chúc mọi người đọc thấy ngon miệng.
Mời đọc phần 1 ở =>>>> ĐÂYYYYYYYYYYYYYY
P/s: bài viết gồm 2 phần này được tập hợp từ các stt đăng trong các bữa 25 đến 29 tháng Chạp năm Quý Tị 2013. Và giờ nó mới được chỉnh sửa thành bài trọn vẹn. Cũng tại cái sự lười của Mèo Già cả :)) Nghéo.
Hà Nội, 23/2 năm Giáp Ngọ 2014
Trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014
Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014
Lạnh này ăn gì? (Phần 1)
Mùa đông Hà Nội là phải lạnh. Lạnh ít, lạnh nhiều, lạnh vừa vừa; nắng
lạnh, mưa càng lạnh... túm lại là: LẠNH. Mà lạnh thì chóng tiêu hao
nhiệt lượng cơ thể => mất năng lượng nhanh => chóng đói. Đã đói
thì phải ăn. Mà đã ăn thì nên ngon miệng.
Vậy, lạnh này ăn gì?
Dưới đây là top 5 món ăn yêu thích của tôi (tức Mèo già liếm lông) mỗi khi giời giở rét với mục đích đơn thuần bổ sung năng lượng đã mất (và cho sướng mồm nữa), ngheo
#5. Lẩu
Chài ơi, một trong những vui thú của mùa đông giá rét là 4,5 đứa châu đầu vào nồi lẩu, vừa chan vừa húp xì xụp. Cứ phải gọi là ấm đến tận rốn! Này nhé, xương hom và xương bay lợn mua về tầm gần 1kg, rửa sạch vệ sinh chặt vừa đem ninh. Xương lợn ngọt đậm hơn xương gà, mà lại đỡ bị nặng mùi không như bò, rất hợp cho phần nước dùng. Đặc biệt, phần xương hom và xương bay lợn khác với vùng xương ống, nước dùng ra nhiều mà lại không bị váng mỡ (vì không có tủy đỏ), càng ninh càng ngon. Ninh tầm tiếng rưỡi vớt xương ra, gia giảm vừa miệng, có thể thêm 1 ít rượu nếu thích. Chẹppppppppp, vậy là xong nồi nước dùng rồi :3
Nước dùng là linh hồn của nồi lẩu. Một nồi nước dùng ngon thì nồi lẩu sẽ ngon. Tùy vào việc món chính là gì mà sẽ thêm gia vị phụ vào nồi nước sau đó. Món ruột của Mèo già là lẩu bò nấm đó. Nước dùng trong, thơm, miếng bò nhúng tí giấm chín tới mềm ngọt, nấm kim châm thả giòn giòn, nấm mỡ béo béo, hương ngào ngạt... Ôi cho vào miệng 1 miếng là gió mùa đông bắc tan bằng hết. Yêu lắm lắm lẩu mùa đông ơi....
Nghe bầy vẽ nhỉ, nhưng không hề đâu. Chỉ cần chịu khó xíu thì ăn lẩu ở nhà tuyệt vời lắm. Và, đương nhiên vì vấn đề an toàn thực phẩm nên phạm vi ăn uống của khổ chủ thường gói gọn tại gia thôi, ăn lẩu ngoài đường sợ bỏ xừ
#4. Chè
Nóng ăn chè lạnh, thì lạnh ăn chè nóng. Thừa nhận đi, mùa đông là thiên đường dành cho những tín đồ ham của ngọt. Tại hè ăn đồ ngọt dễ ngán, còn mùa đông thì xực bao nhiêu vẫn hết. Chè cũng không ngoại lệ. Mùa lạnh ăn thức nóng, và có rất nhiều món chè nóng khiến tôi say sưa ăn.
Hồi xưa xửa xừa xưa, khi lục tào xá với chí mà phù vẫn còn được các cô, các chú hàng rong quẩy từng gánh trên vai rao bán trên từng phố nhỏ thì mỗi một bát lục tào xá con con khi ấy ngon hết sẩy. Chè vàng thanh điểm chấm đậu xanh hơi quánh nằm gọn trong cái bát sứ Hải Dương men trắng tráng viền xanh nhìn đã thấy mê lòng. Quẹt khẽ thìa quanh thành bát lấy chè đưa lên miệng. Âm ấm, ngọt vừa đủ, hạt đậu xanh mềm, thỉnh thoàng răng cắn được một ít mã thầy xắt nhỏ giòn giòn, ăn đến đâu biết đến đấy! Hồi nảy hồi nay, đôi lúc bắt gặp 1 gánh hàng rong bán chè, mà thường là chè bà cốt với xôi vò, thì những chuyện cũ về bát lục tào xá khi ấy như sống dậy. Những bát chè xưa chả thể có lại nên càng ngon thêm đến không tưởng.
Lại lảm nhảm rồi, chè xưa không còn thì "dụng" chè nay. Đông đến thường rộ bánh trôi tàu. Một bát 3 viên tròn như trứng, nhân đỗ xanh hoặc vừng đen dừa nạo, phía trên rắc tí lạc giã nhỏ bùi bùi thơm thơm. Nhưng thích nhất là lúc mới cầm bát chè mới tươm trên tay, húp thìa nước đường gừng ngọt sắc ấm nóng tỉnh người. Đầu ngón tay tê đỏ, má ửng đỏ, môi cũng đỏ mềm theo bát chè. Chè ngon, người ăn nhìn cũng ngon sao tệ. Nhưng đó vẫn chưa phải là cực điểm chè nóng trong dạ dày của Mèo tôi đâu. Món chè Mèo già mê nhất vào mùa lạnh chính là chè đỗ đen đặc cơ. Mê nhất, nên khó tả nhất, cứ gặp là phải sà vào ăn thôi. Mong bà con thông cảm, hehe.
Chè nóng giữa mùa lạnh còn một điềm vô cùng tuyệt vời nữa, là để cho người ăn được thưởng thức trọn vẹn vị ngọt của nó. Khác với chè mùa hè cứ phải tương thêm đá vào (cho nó mát), thì chè mùa đông chỉ có mỗi cái thìa xúc lên ăn thôi. Chè còn nguyên, không nhạt đi, không loãng thêm, xơi thìa đầu hơi khé cổ nhưng càng xơi càng vào càng nghiền cái độ ngọt ấy. Thì ngọt như chè mà, phải thưởng thức chứ! Giời càng rét càng ngọt ăn ngọt lại càng ngon :3
3. Cháo
Nhắc đến cháo thì, hình ảnh đầu tiên bật lên trong đầu tôi là bát cháo hành của Thị Nở. Bát cháo (chả biết có ngon không đó) của nàng đã giải cảm cho Chí Phèo, nhưng lại làm chàng Chí mắc phải một trận "cảm" khác còn trầm kha hơn bội phần cái trận cảm gió bữa ấy.
Nói dông dài thế chỉ để nói, rằng cháo là một món ăn đơn giản và thân thuộc với người Việt. Dễ ăn, hơi hơi dễ làm (chuyện, đến Thị Nở còn nấu được cơ mà, chả lẽ ta lại phải chịu thua chị ấy :3 ) già trẻ lớn bé gái trai ăn được tuốt tuồn tuột, ăn quanh năm, ăn được trong tất cả các thời điểm trong ngày, bị bỏ đói ăn càng tốt mà no phè phè húp thêm cháo vẫn xong. Dễ gì mà dễ thế. Cũng giông giống chè, cháo cũng có cháo ăn mùa hè (cháo đậu, cháo hoa nguội) và cháo ăn mùa đông, nhưng cơ bản cháo vẫn là một món nóng và đặc biệt ngon trong những ngày đông giá buốt
Năm thỉnh bảy thoảng tôi lại tự thưởng cho bản thân 1 hôm phi xe lên Trần Nhân Tông ăn cháo "bao cấp". Gọi là bao cấp vì tiệm được mở từ ngày ấy, vậy thôi. Kêu 1 bát cháo thịt băm nóng đủ hành mùi tía tô và không rau (vầng, Mèo già cực ghét ăn rau thả trong cháo) cùng cái lòng đỏ trứng gà, thế là chuẩn rồi. À quên phải thêm đĩa 2 cái quẩy cắt nhỏ nữa chứ. Gì chứ quẩy của nhà này ngon ghê gớm, giòn tan mà không bao giờ nhiều mỡ. Ít phút sau, cháo được bưng ra, lấy thìa gạn nhẹ cho cái trứng chìm xuống đáy bát rồi trộn khéo đều rau thịt lên ăn. Vừa húp vừa xuýt xoa bỏng miệng :3 thi thoảng thả thêm vài miếng quẩy vào, cháo quyện mượt với quẩy giòn xốp, ăn 1 lại muốn ăn 2, ăn 3, ăn 4, ăn... nữa. Lúc húp gần cạn cháo cũng là lúc cái lòng đỏ trứng lộ ra. Sau một thời gian trốn giữa bát cháo, trứng đã chín lòng đào đủ để thành một khối đặc sệt bớt mùi thì còn chờ gì mà không lấy thìa múc nguyên cả cái trứng mà cho vào mồm :"> ngọt bùi tận cuống họng. Cái kết hoàn hảo cho một bữa ngon ngon.
Cơ mà cái bát cháo trứng ấy vẫn chưa thấm tháp gì với cháo chân giò chân gà bố nấu cho mẹ hồi mẹ sinh bé Mèo Móm. Móm nó chào đời tháng 2, cuối mùa đông nhưng trời vẫn còn ren rét. Để lợi sữa cho mẹ, cứ cách 2 ngày bố lại mang chân giò chân gà về ninh nồi cơm điện mà nấu cháo. Cháo này mẹ ăn hơn nửa, phần còn lại... vào bụng tụi ăn theo (tức Mèo già và chị Mindy :)) Ôi cháo ngọt ơi là ngọt, thỉnh thoảng lại có miếng chân giò da gà vụn béo béo mềm mượt, cứ phải gọi là bá cháy. Xong hết cháo thì còn cạo cháy cháo nữa chứ, vừa cạo vừa tranh nhau chí chóe, ăn ngon thì 1 mà vui thì 10, hehe. Sau dạo đấy, 2 đứa ăn theo cứ gọi là béo như cun cút. Cũng nhờ cháo chân giò lợi sữa cả :3
Nhưng tất cả những tô cháo ấy không bao giờ ngon bằng bát cháo trai của một bác ngồi ở tượng đài Lý Tự Trọng đầu đường Thanh Niên. Ký ức tiểu học của tôi dành không ít chỗ cho cháo trai của bác. Nghe bảo 3h mới bắt đầu bán mà tầm 6h cả 2 nồi cháo to oành đều sạch bong, đến trễ là nhịn. Hồi ấy, cứ thứ 4 được tan sớm là bố lại đèo tôi ra quán của bác ăn. Cái vị ngọt đậm đà của cháo nấu từ nước luộc trai, phần nhân xào vừa tới mềm thơm nức mùi hành phi hơi rối, một xíu hành răm thái chỉ, và những miếng quẩy hơi ỉu ngấm cháo như tan trong miệng trong mỗi thìa... sao mà ngon quá đỗi. Đã thế, người đến ăn cháo bác luôn phải co ro, vì giữa một không gian nhỏ trống quạnh ngay sát Hồ Tây thì sao tránh nổi gió. Mà gió đông thì khỏi tả chắc mọi người cũng thấy lạnh rồi :"3 Xu xu ma ma, tay chân lập cập nhưng vẫn lùa cháo thật lực, ấm tỉnh người. Đôi khi tôi còn tự hỏi, liệu có phải bác cố tình chọn địa điểm ấy để kích thích người ăn thấy cháo ngon hơn nữa. Nhưng chắc là không đâu, nhỉ. Sau đó, tôi được nhận học tiếp cấp 2 cũng ở con phố ấy, và hý hửng chờ những ngày trống tiết tan sớm để được ăn cháo bác. Nhưng than ôi tôi lớn thì con bác cũng lớn, và bác cùng con mình nam tiến, để lại gánh cháo cho 1 người họ hàng mà nhìn vào đã biết sẽ không bao giờ nấu cháo ngon... Đã ngót 12 năm từ ngày ấy, tôi vẫn tự hỏi liệu mình có còn cơ hội được gặp lại bác cùng nồi cháo trai của bác nữa hay không, chỉ biết rằng món cháo của bác trở thành tượng đài trong dạ dày của Mèo tôi, thậm chí còn to hơn cái tượng đài Lý Tự Trọng vẫn đứng trơ ra đó sau bao tháng năm.
< Hết phần 1 >
Vậy, lạnh này ăn gì?
Dưới đây là top 5 món ăn yêu thích của tôi (tức Mèo già liếm lông) mỗi khi giời giở rét với mục đích đơn thuần bổ sung năng lượng đã mất (và cho sướng mồm nữa), ngheo
#5. Lẩu
![]() | |
| Nước dùng lẩu đang chờ sôi |
Chài ơi, một trong những vui thú của mùa đông giá rét là 4,5 đứa châu đầu vào nồi lẩu, vừa chan vừa húp xì xụp. Cứ phải gọi là ấm đến tận rốn! Này nhé, xương hom và xương bay lợn mua về tầm gần 1kg, rửa sạch vệ sinh chặt vừa đem ninh. Xương lợn ngọt đậm hơn xương gà, mà lại đỡ bị nặng mùi không như bò, rất hợp cho phần nước dùng. Đặc biệt, phần xương hom và xương bay lợn khác với vùng xương ống, nước dùng ra nhiều mà lại không bị váng mỡ (vì không có tủy đỏ), càng ninh càng ngon. Ninh tầm tiếng rưỡi vớt xương ra, gia giảm vừa miệng, có thể thêm 1 ít rượu nếu thích. Chẹppppppppp, vậy là xong nồi nước dùng rồi :3
Nước dùng là linh hồn của nồi lẩu. Một nồi nước dùng ngon thì nồi lẩu sẽ ngon. Tùy vào việc món chính là gì mà sẽ thêm gia vị phụ vào nồi nước sau đó. Món ruột của Mèo già là lẩu bò nấm đó. Nước dùng trong, thơm, miếng bò nhúng tí giấm chín tới mềm ngọt, nấm kim châm thả giòn giòn, nấm mỡ béo béo, hương ngào ngạt... Ôi cho vào miệng 1 miếng là gió mùa đông bắc tan bằng hết. Yêu lắm lắm lẩu mùa đông ơi....
Nghe bầy vẽ nhỉ, nhưng không hề đâu. Chỉ cần chịu khó xíu thì ăn lẩu ở nhà tuyệt vời lắm. Và, đương nhiên vì vấn đề an toàn thực phẩm nên phạm vi ăn uống của khổ chủ thường gói gọn tại gia thôi, ăn lẩu ngoài đường sợ bỏ xừ
#4. Chè
Nóng ăn chè lạnh, thì lạnh ăn chè nóng. Thừa nhận đi, mùa đông là thiên đường dành cho những tín đồ ham của ngọt. Tại hè ăn đồ ngọt dễ ngán, còn mùa đông thì xực bao nhiêu vẫn hết. Chè cũng không ngoại lệ. Mùa lạnh ăn thức nóng, và có rất nhiều món chè nóng khiến tôi say sưa ăn.
Hồi xưa xửa xừa xưa, khi lục tào xá với chí mà phù vẫn còn được các cô, các chú hàng rong quẩy từng gánh trên vai rao bán trên từng phố nhỏ thì mỗi một bát lục tào xá con con khi ấy ngon hết sẩy. Chè vàng thanh điểm chấm đậu xanh hơi quánh nằm gọn trong cái bát sứ Hải Dương men trắng tráng viền xanh nhìn đã thấy mê lòng. Quẹt khẽ thìa quanh thành bát lấy chè đưa lên miệng. Âm ấm, ngọt vừa đủ, hạt đậu xanh mềm, thỉnh thoàng răng cắn được một ít mã thầy xắt nhỏ giòn giòn, ăn đến đâu biết đến đấy! Hồi nảy hồi nay, đôi lúc bắt gặp 1 gánh hàng rong bán chè, mà thường là chè bà cốt với xôi vò, thì những chuyện cũ về bát lục tào xá khi ấy như sống dậy. Những bát chè xưa chả thể có lại nên càng ngon thêm đến không tưởng.
![]() | |
| Lục tào xá nay đã hiếm gặp hơn |
Lại lảm nhảm rồi, chè xưa không còn thì "dụng" chè nay. Đông đến thường rộ bánh trôi tàu. Một bát 3 viên tròn như trứng, nhân đỗ xanh hoặc vừng đen dừa nạo, phía trên rắc tí lạc giã nhỏ bùi bùi thơm thơm. Nhưng thích nhất là lúc mới cầm bát chè mới tươm trên tay, húp thìa nước đường gừng ngọt sắc ấm nóng tỉnh người. Đầu ngón tay tê đỏ, má ửng đỏ, môi cũng đỏ mềm theo bát chè. Chè ngon, người ăn nhìn cũng ngon sao tệ. Nhưng đó vẫn chưa phải là cực điểm chè nóng trong dạ dày của Mèo tôi đâu. Món chè Mèo già mê nhất vào mùa lạnh chính là chè đỗ đen đặc cơ. Mê nhất, nên khó tả nhất, cứ gặp là phải sà vào ăn thôi. Mong bà con thông cảm, hehe.
Chè nóng giữa mùa lạnh còn một điềm vô cùng tuyệt vời nữa, là để cho người ăn được thưởng thức trọn vẹn vị ngọt của nó. Khác với chè mùa hè cứ phải tương thêm đá vào (cho nó mát), thì chè mùa đông chỉ có mỗi cái thìa xúc lên ăn thôi. Chè còn nguyên, không nhạt đi, không loãng thêm, xơi thìa đầu hơi khé cổ nhưng càng xơi càng vào càng nghiền cái độ ngọt ấy. Thì ngọt như chè mà, phải thưởng thức chứ! Giời càng rét càng ngọt ăn ngọt lại càng ngon :3
3. Cháo
Nhắc đến cháo thì, hình ảnh đầu tiên bật lên trong đầu tôi là bát cháo hành của Thị Nở. Bát cháo (chả biết có ngon không đó) của nàng đã giải cảm cho Chí Phèo, nhưng lại làm chàng Chí mắc phải một trận "cảm" khác còn trầm kha hơn bội phần cái trận cảm gió bữa ấy.
Nói dông dài thế chỉ để nói, rằng cháo là một món ăn đơn giản và thân thuộc với người Việt. Dễ ăn, hơi hơi dễ làm (chuyện, đến Thị Nở còn nấu được cơ mà, chả lẽ ta lại phải chịu thua chị ấy :3 ) già trẻ lớn bé gái trai ăn được tuốt tuồn tuột, ăn quanh năm, ăn được trong tất cả các thời điểm trong ngày, bị bỏ đói ăn càng tốt mà no phè phè húp thêm cháo vẫn xong. Dễ gì mà dễ thế. Cũng giông giống chè, cháo cũng có cháo ăn mùa hè (cháo đậu, cháo hoa nguội) và cháo ăn mùa đông, nhưng cơ bản cháo vẫn là một món nóng và đặc biệt ngon trong những ngày đông giá buốt
![]() |
| Đến cuối bát cháo thì lòng đỏ trứng xuất hiện |
Năm thỉnh bảy thoảng tôi lại tự thưởng cho bản thân 1 hôm phi xe lên Trần Nhân Tông ăn cháo "bao cấp". Gọi là bao cấp vì tiệm được mở từ ngày ấy, vậy thôi. Kêu 1 bát cháo thịt băm nóng đủ hành mùi tía tô và không rau (vầng, Mèo già cực ghét ăn rau thả trong cháo) cùng cái lòng đỏ trứng gà, thế là chuẩn rồi. À quên phải thêm đĩa 2 cái quẩy cắt nhỏ nữa chứ. Gì chứ quẩy của nhà này ngon ghê gớm, giòn tan mà không bao giờ nhiều mỡ. Ít phút sau, cháo được bưng ra, lấy thìa gạn nhẹ cho cái trứng chìm xuống đáy bát rồi trộn khéo đều rau thịt lên ăn. Vừa húp vừa xuýt xoa bỏng miệng :3 thi thoảng thả thêm vài miếng quẩy vào, cháo quyện mượt với quẩy giòn xốp, ăn 1 lại muốn ăn 2, ăn 3, ăn 4, ăn... nữa. Lúc húp gần cạn cháo cũng là lúc cái lòng đỏ trứng lộ ra. Sau một thời gian trốn giữa bát cháo, trứng đã chín lòng đào đủ để thành một khối đặc sệt bớt mùi thì còn chờ gì mà không lấy thìa múc nguyên cả cái trứng mà cho vào mồm :"> ngọt bùi tận cuống họng. Cái kết hoàn hảo cho một bữa ngon ngon.
Cơ mà cái bát cháo trứng ấy vẫn chưa thấm tháp gì với cháo chân giò chân gà bố nấu cho mẹ hồi mẹ sinh bé Mèo Móm. Móm nó chào đời tháng 2, cuối mùa đông nhưng trời vẫn còn ren rét. Để lợi sữa cho mẹ, cứ cách 2 ngày bố lại mang chân giò chân gà về ninh nồi cơm điện mà nấu cháo. Cháo này mẹ ăn hơn nửa, phần còn lại... vào bụng tụi ăn theo (tức Mèo già và chị Mindy :)) Ôi cháo ngọt ơi là ngọt, thỉnh thoảng lại có miếng chân giò da gà vụn béo béo mềm mượt, cứ phải gọi là bá cháy. Xong hết cháo thì còn cạo cháy cháo nữa chứ, vừa cạo vừa tranh nhau chí chóe, ăn ngon thì 1 mà vui thì 10, hehe. Sau dạo đấy, 2 đứa ăn theo cứ gọi là béo như cun cút. Cũng nhờ cháo chân giò lợi sữa cả :3
Nhưng tất cả những tô cháo ấy không bao giờ ngon bằng bát cháo trai của một bác ngồi ở tượng đài Lý Tự Trọng đầu đường Thanh Niên. Ký ức tiểu học của tôi dành không ít chỗ cho cháo trai của bác. Nghe bảo 3h mới bắt đầu bán mà tầm 6h cả 2 nồi cháo to oành đều sạch bong, đến trễ là nhịn. Hồi ấy, cứ thứ 4 được tan sớm là bố lại đèo tôi ra quán của bác ăn. Cái vị ngọt đậm đà của cháo nấu từ nước luộc trai, phần nhân xào vừa tới mềm thơm nức mùi hành phi hơi rối, một xíu hành răm thái chỉ, và những miếng quẩy hơi ỉu ngấm cháo như tan trong miệng trong mỗi thìa... sao mà ngon quá đỗi. Đã thế, người đến ăn cháo bác luôn phải co ro, vì giữa một không gian nhỏ trống quạnh ngay sát Hồ Tây thì sao tránh nổi gió. Mà gió đông thì khỏi tả chắc mọi người cũng thấy lạnh rồi :"3 Xu xu ma ma, tay chân lập cập nhưng vẫn lùa cháo thật lực, ấm tỉnh người. Đôi khi tôi còn tự hỏi, liệu có phải bác cố tình chọn địa điểm ấy để kích thích người ăn thấy cháo ngon hơn nữa. Nhưng chắc là không đâu, nhỉ. Sau đó, tôi được nhận học tiếp cấp 2 cũng ở con phố ấy, và hý hửng chờ những ngày trống tiết tan sớm để được ăn cháo bác. Nhưng than ôi tôi lớn thì con bác cũng lớn, và bác cùng con mình nam tiến, để lại gánh cháo cho 1 người họ hàng mà nhìn vào đã biết sẽ không bao giờ nấu cháo ngon... Đã ngót 12 năm từ ngày ấy, tôi vẫn tự hỏi liệu mình có còn cơ hội được gặp lại bác cùng nồi cháo trai của bác nữa hay không, chỉ biết rằng món cháo của bác trở thành tượng đài trong dạ dày của Mèo tôi, thậm chí còn to hơn cái tượng đài Lý Tự Trọng vẫn đứng trơ ra đó sau bao tháng năm.
< Hết phần 1 >
Nhãn:
2014,
Ăn uống,
Cháo,
Chè,
Chuyện phiếm,
Cuộc sống thường ngày,
Lẩu,
Linh tinh,
Mùa đông,
Tản mạn
Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013
Cơ-duyên
Hôm nay tôi vừa tha lôi về nhà 2 bộ truyện
tranh cũ xì. Đúng, cũ xì, gãy bìa, bọc băng dính, dập ghim, lại còn dán nhãn
của hàng thuê truyện với chi chít những con số được gạch ngang gạch dọc ở trang
cuối nữa. Không phải vì tôi là người dễ tính khi chọn mua truyện tranh. Không
hề. Lúc lựa truyện mới, tôi cũng kỹ lắm đấy ^^. Cũng chẳng phải bởi 2 bộ truyện
ấy là đồ cổ quý hiếm gì đâu. Giá trị quy ra hiện kim của chúng cũng nho nhỏ thôi.
Nhưng chúng, là những đồ vật kỷ niệm, là đánh dấu cho một nơi chốn kỳ lạ gắn
trong tôi 2 chữ: Cơ – duyên
Quay trở lại hồi học cấp 2, lúc ấy truyện
tranh không hề thân thuộc với tôi. Khi bạn bè phát sốt phát rét với bán yêu Inu
Yasha, cười khằng khặc cùng Ninja loạn thị, khóc mủi khóc giải cùng Nữ hoàng Ai
Cập… rồi nhiều nhiều nữa, thì tôi vẫn chỉ đơn thuần đọc Đô rê mon tại nhà, 1
tuần góp tiền 1 lần mua Conan, và vẽ thuê bài Mỹ thuật với phí là 1 cuốn Kotaro
(tình yêu đầu đời đấy). Thế giới những nhân vật trong truyện tranh thực sự xa
lạ với tôi vô cùng. Lên cấp 3, cùng với lượng bài vở đồ sộ ụp xuống trong 2 học
kỳ thì 3 tháng nghỉ hè quả là quý giá. Đơn thuần xác định rằng hè lên
12 sẽ bị vùi dập học thêm học nếm, vậy nên hè năm lên lớp 11 sẽ là thời gian
của tôi. Tôi sẽ làm những gì mình thích. Thoải mái, và hết mình. Đó cũng thực
sự là một thời khắc đáng nhớ của 22 năm non trẻ đã trôi qua ấy
“Tao muốn đọc truyện tranh mày ạ. Có gì tư
vấn đi, xung quanh nhà tao chẳng có cái tiệm truyện nào ra hồn hết”
“Tao thì hay thuê ở hàng này này, hơi xa một tí nhưng nhiều truyện lắm. Giá cả cũng mềm”
“Tao thì hay thuê ở hàng này này, hơi xa một tí nhưng nhiều truyện lắm. Giá cả cũng mềm”
“Ờ, hơi xa thật, để tao xem thử”
“Ừ…”
Một trưa đầu tháng 6, tôi có
mặt ở số 4 Tuệ Tĩnh, một cửa hàng nhỏ ngồn ngộn cơ man nào truyện là truyện.
Truyện cũ, truyện mới, tạp chí, tiểu thuyết, truyện chưởng… cái gì cũng có. Mỗi
tựa có đến 3,4 bộ lận, nhiều ơi là nhiều. Và thế là sau một hồi váng ngất chọn
tới chọn lui, cuối cùng tôi cũng tha 1 bộ về. Nếu không nhầm thì là “Black Cat
– Thám tử mèo đen”. Đó cũng là lần đầu tôi tự đi thuê 1 thứ gì đấy, tự chọn
lựa, tự đặt cọc, và tự đứng tên mình. Từ ấy, ngày nào cũng như ngày nào, tôi
đạp xe mỗi ngày 5,6 km chỉ để thuê truyện. Đạp như điên, đọc như dại. Truyện cũ
vơi dần rồi, tôi xơi đến truyện mới. Mà truyện mới thì phải đến sớm “cạnh
tranh” thì mới có mà đọc. Thế là lịch đi thuê dày lên, ngày 2 lần, 1 lần sáng
sớm đi “đua” tựa mới, một lần buổi trưa để lựa thêm truyện cũ mình chưa đọc và
trả truyện mới ra. Cứ thế như thoi đưa. Cửa hàng dần nhẵn mặt đến mức cứ thấy
là đưa truyện ra, thế mới vui. Hè năm ấy mắt tôi chắc chắn lên đi-ốp, 2 cánh
tay và bàn chân đen xì rám nắng, và chắc số km con mini cà tàng của tôi bon bon
mặt đường lên đến hàng trăm…
Có một kỷ niệm vui nho nhỏ tôi vẫn nhớ mãi,
là trong guồng đọc quay cuồng ấy, tôi bị gián đoạn mất độ 1 tuần “nhịn” bất đắc
dĩ. Nguyên nhân á, bị “tái” thủy đậu. Tức là bị lây của con em Minh Mèo (dù hồi
xưa đã bị rồi). Thật ra tình hình bệnh cũng chả có gì ghê gớm lắm đâu. Nhưng
đúng hôm bị lây thì tôi vẫn đang cầm truyện, cả chục cuốn. Xót tiền thuê nếu bị
lố ngày trả, tôi đội nắng đến tiệm cho xong. Trả hết truyện, về, ai dè đi bêu nắng
kết hợp thế là bùng sốt, người nóng bừng bừng, các vết mẩn lan ra rộng khắp.
Thôi rồi, bệt. Thế là vạ vật ở nhà. Chả biết tiết kiệm được mấy đồng tiền
thuê truyện, xong tiền thuốc bù vào thì gấp đôi gấp ba :)))). Đúng là, tiếc con gà quạ tha mà. Thình thoảng mấy anh chị em vẫn ngồi kể lại vụ ấy với nhau, về mấy con quái vật "đốm xanh" vì bôi thuốc và cười rúc ra rúc rích.
Thế rồi sau mùa hè ấy, đùng một cái, số 4
Tuệ Tĩnh biến thành 1 trung tâm giao dịch bất động sản. Tôi ngỡ ngàng. Sau một
thời gian nghỉ không thuê thiếc truyện trò để chuẩn bị bài vở năm học mới, tôi
không còn thấy bất cứ một dấu vết gì của cửa hàng ấy nữa. Một cái bàng thông
báo cũng không. Buồn mất mấy bữa. Và cái “duyên” lại bắt đầu từ ấy. Vô tình
trong số những bạn cùng lớp của tôi có 1 đứa là khách ruột của tiệm truyện (không
phải đứa tư vấn tôi đâu) Và nhờ thế mà biết được, chủ cửa hàng đã chuyển về làm
tại nhà riêng sau một tranh chấp gì đó. Nhà cô chú nằm ở ngõ Huế, cách đấy
không xa. Sự nghiệp lóc cóc đạp xe thuê truyện của tôi lại tiếp tục ^^
Đến thì lại ngỡ ngàng một lần nữa. Tiệm vắng hoe. Truyện vẫn nhiều nhưng khách giảm hẳn. Và những nhân viên cũng nghỉ gần hết, chỉ còn là 1,2 người và cô chú chủ hàng. Đến giờ, tôi vẫn nhớ chú Thắng chủ tiệm nói rằng: “Lúc này mà còn tìm được ra đây là thành khách hàng thân thiết rồi đấy”. Tôi chỉ cười xòa. Mà đúng là chỉ còn khách thân thiết thật, truyện bày ê hề mãi mới bị thuê hết. Cuốn sổ hồi xưa vài tuần thay lần, giờ thì cô chú cứ ghi hoài ghi mãi, giỏi thì ngày/tờ. Tiệm truyện đông vui là thế mà… Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi, một đứa khách thực sự vãng lai, đến với cửa tiệm ấy chỉ một mùa hè, đã lại trở thành khách “ruột”. Suốt các năm sau ấy, tôi vẫn thuê ở chỗ chú Thắng. Không ra nhiều, nhưng đều đặn. Ở đó tôi thành con buôn chúa chổm với chị Vân bếu, với anh Sơn “tạ”, rồi cô Trâm, chị Trang, nhóc Huy và vài người nữa… Cứ gặp nhau là thành cái chợ vỡ :)))). Gặp nhau là tranh luận, là đá xoáy, là kể lể, rồi chém gió thành bão loạn hết cả lên. Tiệm truyện nhỏ ấy dần trở nên đặc biệt hơn. Nó không chỉ còn là 1 tiệm cho thuê nữa. Có một cái gì đó thật vui vẻ, ấm áp và chân tình
Đến thì lại ngỡ ngàng một lần nữa. Tiệm vắng hoe. Truyện vẫn nhiều nhưng khách giảm hẳn. Và những nhân viên cũng nghỉ gần hết, chỉ còn là 1,2 người và cô chú chủ hàng. Đến giờ, tôi vẫn nhớ chú Thắng chủ tiệm nói rằng: “Lúc này mà còn tìm được ra đây là thành khách hàng thân thiết rồi đấy”. Tôi chỉ cười xòa. Mà đúng là chỉ còn khách thân thiết thật, truyện bày ê hề mãi mới bị thuê hết. Cuốn sổ hồi xưa vài tuần thay lần, giờ thì cô chú cứ ghi hoài ghi mãi, giỏi thì ngày/tờ. Tiệm truyện đông vui là thế mà… Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi, một đứa khách thực sự vãng lai, đến với cửa tiệm ấy chỉ một mùa hè, đã lại trở thành khách “ruột”. Suốt các năm sau ấy, tôi vẫn thuê ở chỗ chú Thắng. Không ra nhiều, nhưng đều đặn. Ở đó tôi thành con buôn chúa chổm với chị Vân bếu, với anh Sơn “tạ”, rồi cô Trâm, chị Trang, nhóc Huy và vài người nữa… Cứ gặp nhau là thành cái chợ vỡ :)))). Gặp nhau là tranh luận, là đá xoáy, là kể lể, rồi chém gió thành bão loạn hết cả lên. Tiệm truyện nhỏ ấy dần trở nên đặc biệt hơn. Nó không chỉ còn là 1 tiệm cho thuê nữa. Có một cái gì đó thật vui vẻ, ấm áp và chân tình
Thấm thoắt cũng hơn 7 năm kể từ mùa hè
ấy. Một quãng thời gian không phải là ngắn. Ngần ấy thời gian, cách đọc của tôi
cũng thay đổi nhiều. Truyện tranh trong nước cũng biến động không ngừng. Không,
đúng hơn là cái gì cũng biến chuyển theo dòng chảy khôn lường ấy. Và hơn tất thảy, mọi thứ
đều trờ nên khó khăn hơn. Tiệm cho thuê truyện cũng không nằm ngoại lệ khi phải
cạnh tranh với truyện online và giá cả đắt đỏ. Rồi cái gì đến cũng phải đến.
Cách đây 1 tháng, tôi nhận tin từ chị Vân là cô chú quyết định nghỉ và thanh lý
cửa hàng. "Mấy đứa muốn lấy bộ nào thì tranh thủ đi". Tôi cũng đề nghị mấy anh
chị em có một buổi “tập kết” nhỏ, chọn truyện để làm lễ “bai bai” với cửa tiệm
truyện của cô chú. Đó là một buổi chiểu ấm áp sát rằm tháng Giêng. Cửa hàng truyện của
chú Thắng chính thức "giải thể"…
Chuyện hơi dài nhỉ. Tôi cũng chẳng hiểu mình
đã gõ ra những gì nữa. Sau buổi lễ “bai bai” ấy tôi cũng quay lại chọn truyện,
được 2 bộ. Cũ xì, chi chít những dấu tích của không biết bao con mọt truyện, và
tha nó về nhà. Hiện chúng đã nằm yên trong kho, trên giá truyện của tôi. Chẳng
biết bao giờ mới có thời gian đọc chúng nữa. Nhưng chúng sẽ vẫn nằm ở đấy, vẫn
hiện diện ở đấy, để nhắc tôi về một mùa hè đã xa; về một không gian nay đã không
còn nữa; về những con người đổi khác; và về một cơ-duyên kỳ lạ đã dẫn tôi đến
với thế giới của truyện tranh, của những nét vẽ và khung thoại, của một thứ "hồn trên giấy". Để từ ấy, tôi
có cơ hội đến những không gian mới, có những cuộc gặp gỡ mới, và thấy những
cánh cửa đang chờ người gõ ngỏ
Cái chữ “duyên”, quả thật là không bao giờ
hết lạ kỳ
Cảm ơn, vì một cơ – duyên
HN, một đêm cuối tháng 3/2013
Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012
Những cánh cửa dần hé
"- Con muốn đến rừng Amazon cơ!
- Từ từ, còn bao chỗ văn minh an toàn hơn để ghé trước mà, chị mày thích Venice hoặc Vancouver ấy
- Chưa chi đã xuất ngoại rồi. Theo mẹ, cứ đi hết Việt Nam cái đã. Như miền Tây này hay này. Hoặc chinh phục Phan-xi-păng chẳng hạn.
- Cả nhà cứ cày cuốc hết sức đi. Xèng chưa có mà đã đòi du lịch rồi ( lời nói chết người của bố)
- Giá mà đi lại không xa xôi vất vả, phóc một cái là đến chỗ này chỗ nọ được nhỉ bố nhỉ?
- Ừ, ước gì... "
Cái thuở còn bé lít nhít, một trong những niềm vui của tôi hàng tuần là được xem chương trình "Thế giới động vật" tối thứ 3 hàng tuần trên VTV3 và series "Hành trình khám phá" sáng sớm thứ 7 bên gia đình. Vừa xem vừa bình loạn như thế kia chẳng hạn :D. Mỗi vùng đất mới hoang dã, những dải đồi triền núi, bãi dài biển đảo hay các thành phố cổ kính nguy nga đều khiến cả nhà phải trầm trồ mắt tròn mắt dẹt. Rồi lại "Em thấy đi rừng hay lắm", hoặc "Năm nay lượn miền trung đê", "Phải tiết kiệm làm chuyến phượt mới được"... Có thể nói tôi được nuôi lớn bởi từng khoảnh khắc ấy, cùng với những chuyến đi - dù là được đi nghỉ thật hay chỉ qua màn ảnh nhỏ. Và bên cạnh đó, còn là học lóm không ít từ "người bạn" đặc biệt - từng cuốn truyện, quyển sách. Trong số bạn bè hết mực độc đáo ấy, người bạn thân thương nhất có lẽ là chú mèo ú màu xanh, nhân vật đã gắn bó với tuổi thơ của rất nhiều đứa bé, người suốt hơn chục năm qua không ngừng làm đôi mắt tôi (vốn cận) mở to rồi nhắm tít cả lại, cái mồm tôi hết tủm tỉm lại ngoác rộng ha hả sung sướng. Cậu bạn tròn ủng với cái tên trong trẻo thơ ấu, Đôrêmon - chú mèo máy đến từ tương lai.
Nhớ hồi đó bạn bè nhao nhao kháo nhau, nếu được xí một món bửu bối của Mèo ú thì mày sẽ chọn món nào. Với tôi, có lẽ không gì tuyệt bằng "Cánh cửa thần kỳ". Chỉ cần chọn điểm đến và "cạch" một tiếng, cả một không gian mới mẻ trải ra trước mắt. Bất cứ nơi nào trên mặt đất này mình đều có thể đặt chân tới với chỉ một cái vặn cửa. Liệu còn gì kỳ thú bằng. Đã thế còn không mất công làm thủ tục giấy tờ lằng nhằng, tốn thời gian đi lại. Vốn nghiện "Thế giới động vật" nên ước mơ hồi nhỏ của tôi là được làm một nhà sinh vật học. Với món bảo bối thần kỳ ấy, xoạch một cái là đến một vùng đất mới, tha hồ mò mẫm nghiên cứu. Rồi tìm thấy mẫu vật quý hiếm thì mở cửa ra là về đến phòng thí nghiệm, tèn ten, đã bảo lưu mẫu. Hoặc được tham gia một chuyến phiêu lưu phiêu lưu nguy hiểm, nhỡ gặp thú dữ hoặc thảm họa thì cũng một loáng là đã về nhà, an toàn, ấm áp. Nghe quen không, giống hệt việc lạm dụng cửa thần trong câu chuyện "Nôbita và pho tượng thần khổng lồ" ha. Cũng bởi thế, khi thấy Cánh cửa thần kỳ bị đốt cháy trong truyện, tôi thấy tiếc lắm, tiếc hùi hụi. Cái thời con trẻ ấy mới ngọt lành làm sao.
Nhưng, ấu thơ rồi cũng dần xa xôi. Thời gian thì trôi đi chẳng biết chờ đợi. Cùng với nó, vạn vật biến chuyển. Cuốn truyện "Pho tượng thần khổng lồ" giấy in đen thui ngày nào giờ cũng được tái bản, mang một cái tên mới, khoác một lớp áo mới. Những đứa bé ngày nào dần lớn lên, và tôi cũng vậy. Chỉ còn lại đó ước muốn về một cánh cửa thần bé con vẫn đang bình yên trong ký ức thơ ấu. Với tôi, "cánh cửa" ấy vẫn là một điều kì diệu mình hằng mong được sở hữu. Nhưng khi đã lớn hơn được một chút, tôi chợt nhận ra rằng, "Cánh cửa thần kỳ" chỉ có thể nối những đích đến chứ không thể giữ lại cho ta hành trình ta phải trải qua, trong khi những hành trình mới là điều hình thành nên đường đời. Thế giới này quả thực rộng lớn, nhưng cũng không phải quá bao la như ta tưởng. Bởi cuộc đời là những chuyến đi. Có sức mạnh, niềm tin và dũng khí, bạn sẽ đi hết hành trình và đến đích. Mọi việc chỉ ở nơi bạn mà thôi.
"Cửa thần" là vật kết nối những không gian vật lý. Nhưng thế giới này đâu chỉ có vậy. Còn đó "cánh cửa" nối giữa những con người, những "không gian" tâm tưởng thẳm sâu vô ngần, và chìa khóa cho "cánh cửa" đó, không gì khác ngoài trí tuệ và trái tim. Đó mới là "cánh cửa" thần kỳ nhất, đáng quý nhất. Khi những cánh cửa ấy dần hé mở, phép màu sẽ xuất hiện. Dòng cát thời gian vẫn cứ rơi, trẻ con sinh ra mỗi thời mỗi khác, song có những thứ vẫn không thay đổi, như gia đình, như bè bạn... Và biết đâu đấy, cùng với lúc thật nhiều Cánh cửa nhỏ được mở rộng, những Thế giới nhỏ được kết nối thì chú mèo máy màu xanh sẽ ra đời - bằng xương bằng thịt, sẽ bầu bạn với biết bao con trẻ, nuôi dưỡng những mầm non trên xứ sở hoa anh đào, trên rẻo đất chữ S và vô vàn xứ sở khác như chú đã làm suốt bao năm nay qua những trang truyện. Để rồi lại có đó bao hành trình kỳ thú bất tận. Như của Nôbita hậu đậu, của Xuka xinh xắn, của Xêkô mỏ nhọn, của Chaien rốn lồi...
Nhưng trước hết, hãy tìm chìa khóa và mở cánh cửa của bạn đi đã. Quanh đây, những cánh cửa khác đang dần hé rồi đấy.
Hà Nội, một đêm thu trắng
- Từ từ, còn bao chỗ văn minh an toàn hơn để ghé trước mà, chị mày thích Venice hoặc Vancouver ấy
- Chưa chi đã xuất ngoại rồi. Theo mẹ, cứ đi hết Việt Nam cái đã. Như miền Tây này hay này. Hoặc chinh phục Phan-xi-păng chẳng hạn.
- Cả nhà cứ cày cuốc hết sức đi. Xèng chưa có mà đã đòi du lịch rồi ( lời nói chết người của bố)
- Giá mà đi lại không xa xôi vất vả, phóc một cái là đến chỗ này chỗ nọ được nhỉ bố nhỉ?
- Ừ, ước gì... "
Cái thuở còn bé lít nhít, một trong những niềm vui của tôi hàng tuần là được xem chương trình "Thế giới động vật" tối thứ 3 hàng tuần trên VTV3 và series "Hành trình khám phá" sáng sớm thứ 7 bên gia đình. Vừa xem vừa bình loạn như thế kia chẳng hạn :D. Mỗi vùng đất mới hoang dã, những dải đồi triền núi, bãi dài biển đảo hay các thành phố cổ kính nguy nga đều khiến cả nhà phải trầm trồ mắt tròn mắt dẹt. Rồi lại "Em thấy đi rừng hay lắm", hoặc "Năm nay lượn miền trung đê", "Phải tiết kiệm làm chuyến phượt mới được"... Có thể nói tôi được nuôi lớn bởi từng khoảnh khắc ấy, cùng với những chuyến đi - dù là được đi nghỉ thật hay chỉ qua màn ảnh nhỏ. Và bên cạnh đó, còn là học lóm không ít từ "người bạn" đặc biệt - từng cuốn truyện, quyển sách. Trong số bạn bè hết mực độc đáo ấy, người bạn thân thương nhất có lẽ là chú mèo ú màu xanh, nhân vật đã gắn bó với tuổi thơ của rất nhiều đứa bé, người suốt hơn chục năm qua không ngừng làm đôi mắt tôi (vốn cận) mở to rồi nhắm tít cả lại, cái mồm tôi hết tủm tỉm lại ngoác rộng ha hả sung sướng. Cậu bạn tròn ủng với cái tên trong trẻo thơ ấu, Đôrêmon - chú mèo máy đến từ tương lai.
Nhớ hồi đó bạn bè nhao nhao kháo nhau, nếu được xí một món bửu bối của Mèo ú thì mày sẽ chọn món nào. Với tôi, có lẽ không gì tuyệt bằng "Cánh cửa thần kỳ". Chỉ cần chọn điểm đến và "cạch" một tiếng, cả một không gian mới mẻ trải ra trước mắt. Bất cứ nơi nào trên mặt đất này mình đều có thể đặt chân tới với chỉ một cái vặn cửa. Liệu còn gì kỳ thú bằng. Đã thế còn không mất công làm thủ tục giấy tờ lằng nhằng, tốn thời gian đi lại. Vốn nghiện "Thế giới động vật" nên ước mơ hồi nhỏ của tôi là được làm một nhà sinh vật học. Với món bảo bối thần kỳ ấy, xoạch một cái là đến một vùng đất mới, tha hồ mò mẫm nghiên cứu. Rồi tìm thấy mẫu vật quý hiếm thì mở cửa ra là về đến phòng thí nghiệm, tèn ten, đã bảo lưu mẫu. Hoặc được tham gia một chuyến phiêu lưu phiêu lưu nguy hiểm, nhỡ gặp thú dữ hoặc thảm họa thì cũng một loáng là đã về nhà, an toàn, ấm áp. Nghe quen không, giống hệt việc lạm dụng cửa thần trong câu chuyện "Nôbita và pho tượng thần khổng lồ" ha. Cũng bởi thế, khi thấy Cánh cửa thần kỳ bị đốt cháy trong truyện, tôi thấy tiếc lắm, tiếc hùi hụi. Cái thời con trẻ ấy mới ngọt lành làm sao.
Nhưng, ấu thơ rồi cũng dần xa xôi. Thời gian thì trôi đi chẳng biết chờ đợi. Cùng với nó, vạn vật biến chuyển. Cuốn truyện "Pho tượng thần khổng lồ" giấy in đen thui ngày nào giờ cũng được tái bản, mang một cái tên mới, khoác một lớp áo mới. Những đứa bé ngày nào dần lớn lên, và tôi cũng vậy. Chỉ còn lại đó ước muốn về một cánh cửa thần bé con vẫn đang bình yên trong ký ức thơ ấu. Với tôi, "cánh cửa" ấy vẫn là một điều kì diệu mình hằng mong được sở hữu. Nhưng khi đã lớn hơn được một chút, tôi chợt nhận ra rằng, "Cánh cửa thần kỳ" chỉ có thể nối những đích đến chứ không thể giữ lại cho ta hành trình ta phải trải qua, trong khi những hành trình mới là điều hình thành nên đường đời. Thế giới này quả thực rộng lớn, nhưng cũng không phải quá bao la như ta tưởng. Bởi cuộc đời là những chuyến đi. Có sức mạnh, niềm tin và dũng khí, bạn sẽ đi hết hành trình và đến đích. Mọi việc chỉ ở nơi bạn mà thôi.
"Cửa thần" là vật kết nối những không gian vật lý. Nhưng thế giới này đâu chỉ có vậy. Còn đó "cánh cửa" nối giữa những con người, những "không gian" tâm tưởng thẳm sâu vô ngần, và chìa khóa cho "cánh cửa" đó, không gì khác ngoài trí tuệ và trái tim. Đó mới là "cánh cửa" thần kỳ nhất, đáng quý nhất. Khi những cánh cửa ấy dần hé mở, phép màu sẽ xuất hiện. Dòng cát thời gian vẫn cứ rơi, trẻ con sinh ra mỗi thời mỗi khác, song có những thứ vẫn không thay đổi, như gia đình, như bè bạn... Và biết đâu đấy, cùng với lúc thật nhiều Cánh cửa nhỏ được mở rộng, những Thế giới nhỏ được kết nối thì chú mèo máy màu xanh sẽ ra đời - bằng xương bằng thịt, sẽ bầu bạn với biết bao con trẻ, nuôi dưỡng những mầm non trên xứ sở hoa anh đào, trên rẻo đất chữ S và vô vàn xứ sở khác như chú đã làm suốt bao năm nay qua những trang truyện. Để rồi lại có đó bao hành trình kỳ thú bất tận. Như của Nôbita hậu đậu, của Xuka xinh xắn, của Xêkô mỏ nhọn, của Chaien rốn lồi...
Nhưng trước hết, hãy tìm chìa khóa và mở cánh cửa của bạn đi đã. Quanh đây, những cánh cửa khác đang dần hé rồi đấy.
Hà Nội, một đêm thu trắng
Nhãn:
20 năm,
Cảm nhận,
Cánh cửa thần kì,
Copy rights,
Cuộc sống thường ngày,
Doraemon,
Đôrêmon,
Đôrêmon trong tôi,
Fujiko F Fujio,
Manga,
NXB Kim Đồng,
Tản mạn
Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012
Khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói
Hồi còn bé, tôi cực kỳ sợ ma (đến giờ thì tiến bộ hơn một chút, không còn cực kỳ sợ, chỉ sợ thôi). Cứ mỗi lần bị xem phim kinh dị kiểu ma quỷ do anh chị thuê băng về là thể nào đêm đấy, có ra hàng hiên đi tè thôi cũng phải hít thật sâu, vừa "giải quyết" vừa đánh ngang liếc dọc, đề phòng mọi hướng. Nỗi sợ hãi về những điều vô hình có lẽ là thứ con người khó lý giải nhất. Và vì không phải ai cũng "nhìn, nghe, chạm" thấy, hay có cảm giác về nó nên lại càng sợ. Nhưng đó, vẫn là một thế giới song song với cuộc sống bộn bề thường nhật này, một mặt khác lặng lẽ tồn tại, và vẫn dõi theo những người, những vật trên dương gian.
Một ngày gần đây, tôi được đọc một cuốn truyện về "cõi" ấy, về một thế giới khác, nhưng trong một không gian hư ảo mà đầy dung dị. Một không gian của những nét họa trong "Tử bất ngữ" (Zibuyu)
"Tử bất ngữ" là tuyển tập những câu chuyện nhỏ xoay quanh Mạc Ngữ - đứa trẻ với năng lực liên thông giữu nhiều "cõi", hay đúng hơn, cô bé có khả năng cảm nhận một Thế gian thuần khiết nhất, chỉ có quan hệ giữa các linh thể với nhau. Và những mẩu chuyện ấy được tập hợp lại thành một truyền kỳ bất tận về Ẩn giới giữa đời thường. Có thể chỉ là cuộc viếng thăm đến khu nhà cổ luộc tằm se tơ, chợt rung động trước một nhành hoa đẹp, hay thoáng thấy họa phẩm đang được mẹ phục chế, xong mỗi mẩu chuyện con con ấy đọng lại những tâm sự đau đáu và xót xa đầy trong trẻo của đứa trẻ đang dò dẫm từng bước trên con đường đời rộng dài vô hạn.
Thế giới quan trong Tử bất ngữ thật là đẹp. Thực, hay hư, tỉnh, hay mộng, đều đẹp
Những "linh thể" đẹp, trường tồn, và cô độc. Vị hoa tiên ví như mĩ nhân say lòng quân tử, ấy mà rồi cũng chẳng thể bên ai. Hay chàng hồ ly tinh quái, nức tiếng thiên giới, xong chẳng thể mãi bên người yêu mến, chỉ lặng lẽ dõi theo mà thôi
Thiên nhiên thân thiện, tươi đẹp vô giá. Từng nhành hoa ngọn cỏ, cánh rừng trúc đổ lá, vạt nắng chiều tà. Chẳng thể nào phủ nhận, nhưng lại dần bị tàn phá
Con người cũng đẹp. Người mẹ bảo vệ con. Người thợ cả cần cù. Hay cậu học trò ngốc ngếch. Khi họ chú tâm làm việc, cái "thần" trong họ toát ra một thứ uy dũng vô ngần. Chỉ thế thôi cũng làm mê lòng người. Thần thái ấy, dữ dội, mà mong manh, ngắn ngủi và đẹp đẽ.
Bạn thích là gì? Thứ nhan sắc vĩnh cửu trong lồng kính, hay rực rỡ như ngọn lửa rồi cháy tàn. Là ở bạn, ở tâm thế của bạn cả
Tác giả Hạ Đạt chỉ nói rằng, trong tranh có cả một thế giới. Và "Tử bất ngữ" cũng vậy, một thế giới riêng mà hoàn chỉnh với 2 mặt của nó. Nếu có "đẹp", thì sẽ có cả "chưa đẹp". Đó là cách cái vòng quay điên đảo của cuộc sống đang ngốn ngấu lấy tất thảy mọi điều này. Người say vì tiền bạc và danh vọng, đào xới thiên nhiên, phủ nhận quá khứ, dứt cả tình người. Vì vậy mà vạt rừng khi xưa ngày càng bớt xanh, ao hồ thành bãi đá tử thần; và các di chỉ tàn phai, dần chìm vào dĩ vãng. Con người đang phá đi mối tương quan tươi đẹp giữa họ với những "cõi" khác để trở thành kẻ độc tài tham lam vô độ. Và như vậy ắt phải trả giá. Trong khi chỉ cần sống chậm lại một chút thôi, từ tốn, bình tĩnh trông ra xung quanh, ta mới thấy mình bỏ qua những gì. Vạn vật xung quanh không vô tri vô giác. Chúng quan sát, đón nhận, và đánh giá theo cách của riêng mình. Bởi lẽ ấy, hãy sống sao cho đúng mực nhất trên nhân gian vô vàn bí hiểm này. Đôi lúc, chỉ cần khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói. Và vào khoảnh khắc ấy, cả một thế giới mới sẽ mở ra với bạn, nơi bạn tìm ra chốn bình an cho riêng mình
Bởi cuộc đời không có ngẫu nhiên, chỉ có lẽ tất nhiên. Đừng sống để rồi thấy ngỡ ngàng về chính con đường mình đã đi qua. Rằng đời người, vừa dài, lại vừa ngắn....
p/s: phần khuyến mãi tranh của Tử bất ngữ. Nét vẽ ảo diệu lắm, xin mời mọi người thưởng thức :D
(sau cái phần bài lòng vòng ở trên thì xem tranh xả stress nhé) Enjoy
Một ngày gần đây, tôi được đọc một cuốn truyện về "cõi" ấy, về một thế giới khác, nhưng trong một không gian hư ảo mà đầy dung dị. Một không gian của những nét họa trong "Tử bất ngữ" (Zibuyu)
"Tử bất ngữ" là tuyển tập những câu chuyện nhỏ xoay quanh Mạc Ngữ - đứa trẻ với năng lực liên thông giữu nhiều "cõi", hay đúng hơn, cô bé có khả năng cảm nhận một Thế gian thuần khiết nhất, chỉ có quan hệ giữa các linh thể với nhau. Và những mẩu chuyện ấy được tập hợp lại thành một truyền kỳ bất tận về Ẩn giới giữa đời thường. Có thể chỉ là cuộc viếng thăm đến khu nhà cổ luộc tằm se tơ, chợt rung động trước một nhành hoa đẹp, hay thoáng thấy họa phẩm đang được mẹ phục chế, xong mỗi mẩu chuyện con con ấy đọng lại những tâm sự đau đáu và xót xa đầy trong trẻo của đứa trẻ đang dò dẫm từng bước trên con đường đời rộng dài vô hạn.
Thế giới quan trong Tử bất ngữ thật là đẹp. Thực, hay hư, tỉnh, hay mộng, đều đẹp
Những "linh thể" đẹp, trường tồn, và cô độc. Vị hoa tiên ví như mĩ nhân say lòng quân tử, ấy mà rồi cũng chẳng thể bên ai. Hay chàng hồ ly tinh quái, nức tiếng thiên giới, xong chẳng thể mãi bên người yêu mến, chỉ lặng lẽ dõi theo mà thôi
Thiên nhiên thân thiện, tươi đẹp vô giá. Từng nhành hoa ngọn cỏ, cánh rừng trúc đổ lá, vạt nắng chiều tà. Chẳng thể nào phủ nhận, nhưng lại dần bị tàn phá
Con người cũng đẹp. Người mẹ bảo vệ con. Người thợ cả cần cù. Hay cậu học trò ngốc ngếch. Khi họ chú tâm làm việc, cái "thần" trong họ toát ra một thứ uy dũng vô ngần. Chỉ thế thôi cũng làm mê lòng người. Thần thái ấy, dữ dội, mà mong manh, ngắn ngủi và đẹp đẽ.
Bạn thích là gì? Thứ nhan sắc vĩnh cửu trong lồng kính, hay rực rỡ như ngọn lửa rồi cháy tàn. Là ở bạn, ở tâm thế của bạn cả
Tác giả Hạ Đạt chỉ nói rằng, trong tranh có cả một thế giới. Và "Tử bất ngữ" cũng vậy, một thế giới riêng mà hoàn chỉnh với 2 mặt của nó. Nếu có "đẹp", thì sẽ có cả "chưa đẹp". Đó là cách cái vòng quay điên đảo của cuộc sống đang ngốn ngấu lấy tất thảy mọi điều này. Người say vì tiền bạc và danh vọng, đào xới thiên nhiên, phủ nhận quá khứ, dứt cả tình người. Vì vậy mà vạt rừng khi xưa ngày càng bớt xanh, ao hồ thành bãi đá tử thần; và các di chỉ tàn phai, dần chìm vào dĩ vãng. Con người đang phá đi mối tương quan tươi đẹp giữa họ với những "cõi" khác để trở thành kẻ độc tài tham lam vô độ. Và như vậy ắt phải trả giá. Trong khi chỉ cần sống chậm lại một chút thôi, từ tốn, bình tĩnh trông ra xung quanh, ta mới thấy mình bỏ qua những gì. Vạn vật xung quanh không vô tri vô giác. Chúng quan sát, đón nhận, và đánh giá theo cách của riêng mình. Bởi lẽ ấy, hãy sống sao cho đúng mực nhất trên nhân gian vô vàn bí hiểm này. Đôi lúc, chỉ cần khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói. Và vào khoảnh khắc ấy, cả một thế giới mới sẽ mở ra với bạn, nơi bạn tìm ra chốn bình an cho riêng mình
Bởi cuộc đời không có ngẫu nhiên, chỉ có lẽ tất nhiên. Đừng sống để rồi thấy ngỡ ngàng về chính con đường mình đã đi qua. Rằng đời người, vừa dài, lại vừa ngắn....
p/s: phần khuyến mãi tranh của Tử bất ngữ. Nét vẽ ảo diệu lắm, xin mời mọi người thưởng thức :D
(sau cái phần bài lòng vòng ở trên thì xem tranh xả stress nhé) Enjoy
Nhãn:
Blog,
Copy rights,
Cuộc sống thường ngày,
Hạ Đạt,
Kim Đồng,
Manga,
Manga review,
Manhua,
NXB Kim Đồng,
Tản mạn,
Tử bất ngữ,
Xia Da,
Zibuyu
Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012
Hỡi ôi, những "trung tâm văn hóa đọc" cho Hà Nội
Nuôi ước muốn một ngày nào đó sẽ đi lượn hầu hết các nhà sách, mà có tên gọi mĩ miều là Trung tâm văn hóa đọc ở toàn Hà Nội. Và cùng với lúc nhiều việc chán tận cổ xảy đến, thì việc xả ra âu cũng tự nhiên. Bất chấp mưa gió sấm chớp, đội mưa đi cho bõ
Các nơi được đề cập sẽ theo trình tự đi. Nơi nào không đề cập tới "chiết khấu" có nghĩa đó là nhà sách bán giá bìa
1/ Cụm nhà sách Tiền Phong (ở Nguyễn Thái Học và Lê Hồng Phong).
Nói chung là không gian đẹp, rộng rãi, sách khá phong phú, khá cập nhật, xếp cũng gọn gàng, xong không có đầu tư lắm, nhiều chỗ sách xếp chưa được khoa học. Và nhất là quản lý thông tin không tốt, máy tính chỉ để nhập hóa đơn tính tiền chứ ko lưu dữ liệu, tìm sách mệt nghỉ. Điểm trừ khá lớn với một nhà sách được trang bị khá là hoành tráng
Sách Văn học ở nơi này không được chăm sóc, nên còn một cửa hàng nữa trên Tây Sơn chắc cũng không cần qua. Cũng từa tựa nhau cả.
2/ Nhà sách Đông Tây ở Nguyễn Chí Thanh
Một nhà sách khá to, nhiều sách và chiết khấu thì... đừng hỏi, cao dã man. Sách cũng nhiều, đa dạng, nhiều cuốn nghiên cứu thú vị mà nhiều nơi khác không có. Tuy nhiên bảo quản sách không được tốt lắm, hơi bị gãy gập
Điểm cộng lớn là quản lý sách tạm được, sách dễ tìm, dễ đăng ký. Ở đây rất hay có vụ ký gửi sách và ngày Chủ nhật hàng tuần sẽ có vụ "sách đổi sách" giữa các bạn đọc khá thú vị
Nhân viên đúng mức vừa phải, dễ chịu, có chỉ dẫn tận tình. Khách mua sách tập 2 thì được hỏi ngay, vì nhỡ chót không có tập 1 thì...
Còn một cái thư viện Đông Tây ở Trần Quý Kiên, và nghe đồn là một cái kho ở Hàng Tre. Sẽ ghé thăm sớm :D
3/ Chùm nhà sách ở gần các trường Đại Học
Nói chung sách chuyên ngành thì khỏi nói, bày ngay mặt tiền, đẹp lung linh. Tuy nhiên các mảng khác thì nghèo nàn vô cùng. Nhà sách Nguyễn Văn Cừ ở Xuân Thủy, hoặc chùm nhà sách Lao Động trên Giảng Võ chẳng hạn, toàn sách từ những thời Napoleon cởi truồng nào ấy, từ 7, 8 năm trước đổ đi chứ sách mới thì như kiểu tuyệt chủng. Có nhà sách còn nói là không lấy sách của Nhã Nam nữa là đủ hiểu. Bày trí sách xấu, lộn xộn, nhân viên hồn nhiên như cô tiên, khá mệt :I. Tuy nhiên vớ được một của hiếm tuyệt chủng ở Nhà sách Lao động, thật không ngờ :)))
4/ Nhà sách Tri Thức và nhà sách tự chọn
Tri Thức thì ở Hồ Tùng Mậu. Nhà sách 2 tầng, hơi nhỏ nhưng khá đẹp. Sách bày cũng gọn gàng, cập nhật, đủ mọi mảng. Nhân viên cũng dễ chịu. Nhưng không để lại ấn tượng cho lắm
Một nhà sách tự chọn khá to khác nằm chéo góc đối diện với cổng Đh Quốc Gia trên đường Xuân Thủy chẳng hạn, sách thì cũng không hẳn là ok nhưng mấy cô thu ngân phổi bò vui phết. Vốn chỉ vào trú mưa, nhưng dừng lại ở chỗ này khá lâu, và còn "đào mộ" được một cuốn không ngờ, Tobie Lolness tập 1 :X quá tuyệt, một món quà 1/6 thú vị cho cái đứa vừa nghỉ học trên lớp đã kêu chán, nhớ bạn nhớ trường. Chúc mừng tết nhi đồng thối tai :)))
5/ Fahasa mới ở Kim Liên mở rộng (Phố Xã Đàn mới)
Fahâsa thì đúng là lấy thịt đè người, sách thì nhiều kinh hoàng, cả 4,5 tầng toàn sách là sách, xong quản lý thì kém vô cùng. Giống như Tiền Phong, cũng quản lý thủ công, sách khách... tự tìm :((( hên xui thì còn, không thì thôi
Bài trí sách sáng sủa, đẹp. có phân loại xong chưa rõ ràng lắm, vẫn còn nhiều chỗ hơi loạn.
Tuy nhiên, đúng là nhà sách to thì hàng tồn cũng lắm, và trên hết, toàn của hiếm. Tìm được vài cuốn mà thề, nó đã mất dạng ở các nhà sách từ lâu lắm rồi, Đại gia Gatsby của NN, Phía sau nghi can X, Lão già mê đọc truyện tình, Chuyện dài bất tận... trời ơi là trời. Quản lý sách vậy ư? Lại toàn nằm ở những chỗ khuất nẻo toàn bụi, hic
Cứ với cái đà sách tồn này, tui sẽ thu xếp thời gian để qua 2 cái Fahâsa còn lại cho coi, hy vọng là sẽ nhiều cái hay ho ở đấy. Một cái ở Hà Đông lận, mệt ghê. Nghe nói trong miền nam Fahasa cũng om sách của các nhà lắm
6/ Nhà sách Sự thật và chùm nhà sách tư nhân
Các nhà sách này ở Quang Trung và Bà Triệu. Sách nhiều vô số kể, thật có, lậu cũng... có (những tựa nóng), ví dụ như ở cửa hàng Tuyết trên phố Bà Triệu chẳng hạn. Nhà sách Sự Thật toàn tu thư, buồn ngủ dã man, nhân viên toàn ngủ gật. Được cái đối diện là quán bánh mỳ thịt xiên ngon nên nhiều khách... vào xem (như mình thì cũng vào xem vì... chả chọn được gì)
7/ Tổng công ty sách Hà Nội - Tràng Tiền và nhà sách Thăng Long
Sách nhiều và cập nhật, thể loại phong phú, không gian đẹp, sáng sủa. Nhiêu đấy thôi đủ rồi
Tìm được một cuốn Murakami - Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới ở đây, hàng hiếm tồn kho :))))
À mà sách chính trị ở đây hơi bị hoành tá tràng :))))
8/Chùm nhà sách Hà Nội
Tên thì hay, lại nằm trên phố đẹp, Đinh Tiên Hoàng và Hàng Bài, xong sách thì chán kinh, lộn xộn, thiếu đầu tư, cũ mèm. Hichic
9/Đinh Lễ
Save the best for last
Nói chung, Đinh Lễ vẫn là tụ điểm số một cho dân đọc, bởi sự phong phú, đầu tư, cập nhật của sách cũng như các nhân viên khá nhanh nhẹn và nhiệt tình. Tùy vào nhà có không gian đẹp (Lâm, rồi Huy Hoàng, Ngân Nga chẳng hạn)đến chật chội (Như nhà Thanh Tú, favorite của mình, bé xíu), xong lượng sách vẫn cứ choáng ngợp. Nhớ hỏi nhân viên khi mua nhé, vừa nhanh vừa tiện. À quên, chiết khấu bét nhè chè đỗ đen
Tuy nhiên đội ngũ trông xe ở đây khá quá đáng, thật khó chịu
Vậy là tạm khép lại hành trình "khai phá" trong những chuỗi ngày mưa gió vừa rồi. Vui phết
Nhưng nói gì thì nói, các trung tâm văn hóa đọc ngay tại trái tim cả nước vẫn đáng buồn quá. vẫn còn nhiều điểm yếu quá. Haizzzzzzzzzzzzz. Giá mà....
* Điểm danh một số chỗ chưa đi (và cố gắng sẽ đi): nhà sách của Phương Đông trên phố Trần Huy Liệu (quên béng, đáng ra hôm nay phải đi) rồi chùm Fahâsa Hà Nội còn lại. Cả cà phê sách của Đông tây nữa. Nghe nói chùm nhà sách Phương Nam ở Vincom, rồi nhà sách ở TT chiếu phim quốc gia chẳng hạn, chưa xem kỹ nhưng thấy cùng bình thường thôi. Rồi cả 2 cái nhà sách trên Đường Láng nữa, thấy chỗ này chúa chùm trả sách, khéo lại có nhiều thứ hay ho à nhé
* Fun fact
-Đô rê mon, Conan, Shin cậu bé bút chì và Chicken soup for our souls là những đầu sách phổ biến nhất, nhà sách nào cũng có, dù ít hay nhiều. À cả Steve Jobs nữa, nhà sách nào cũng có mặt ông cùng "người bạn chí cốt" Bill Gates
-Nhìn chung các nhà sách đều phân loại sách nhưng không theo một tiêu chí cụ thể nào, khiến bạn đọc kinh hãi
-Sách bày đẹp nhất luôn là quầy Chính trị và Tôn giáo, to đẹp, hoành tráng và... khá nhiều bụi
-Sách ngôn tình áp đảo ở dòng văn học dịch, thứ 2 là Chicklit, cuối cùng là các tự truyện
-Sách của Alpha books được bày phổ rộng nhất, nhà nào cũng có
Tạm thế đã, khi nào đi nốt mấy nhà sách còn lại sẽ sản xuất ver 2 :))
Đi ngủ thôi
Các nơi được đề cập sẽ theo trình tự đi. Nơi nào không đề cập tới "chiết khấu" có nghĩa đó là nhà sách bán giá bìa
1/ Cụm nhà sách Tiền Phong (ở Nguyễn Thái Học và Lê Hồng Phong).
Nói chung là không gian đẹp, rộng rãi, sách khá phong phú, khá cập nhật, xếp cũng gọn gàng, xong không có đầu tư lắm, nhiều chỗ sách xếp chưa được khoa học. Và nhất là quản lý thông tin không tốt, máy tính chỉ để nhập hóa đơn tính tiền chứ ko lưu dữ liệu, tìm sách mệt nghỉ. Điểm trừ khá lớn với một nhà sách được trang bị khá là hoành tráng
Sách Văn học ở nơi này không được chăm sóc, nên còn một cửa hàng nữa trên Tây Sơn chắc cũng không cần qua. Cũng từa tựa nhau cả.
2/ Nhà sách Đông Tây ở Nguyễn Chí Thanh
Một nhà sách khá to, nhiều sách và chiết khấu thì... đừng hỏi, cao dã man. Sách cũng nhiều, đa dạng, nhiều cuốn nghiên cứu thú vị mà nhiều nơi khác không có. Tuy nhiên bảo quản sách không được tốt lắm, hơi bị gãy gập
Điểm cộng lớn là quản lý sách tạm được, sách dễ tìm, dễ đăng ký. Ở đây rất hay có vụ ký gửi sách và ngày Chủ nhật hàng tuần sẽ có vụ "sách đổi sách" giữa các bạn đọc khá thú vị
Nhân viên đúng mức vừa phải, dễ chịu, có chỉ dẫn tận tình. Khách mua sách tập 2 thì được hỏi ngay, vì nhỡ chót không có tập 1 thì...
Còn một cái thư viện Đông Tây ở Trần Quý Kiên, và nghe đồn là một cái kho ở Hàng Tre. Sẽ ghé thăm sớm :D
3/ Chùm nhà sách ở gần các trường Đại Học
Nói chung sách chuyên ngành thì khỏi nói, bày ngay mặt tiền, đẹp lung linh. Tuy nhiên các mảng khác thì nghèo nàn vô cùng. Nhà sách Nguyễn Văn Cừ ở Xuân Thủy, hoặc chùm nhà sách Lao Động trên Giảng Võ chẳng hạn, toàn sách từ những thời Napoleon cởi truồng nào ấy, từ 7, 8 năm trước đổ đi chứ sách mới thì như kiểu tuyệt chủng. Có nhà sách còn nói là không lấy sách của Nhã Nam nữa là đủ hiểu. Bày trí sách xấu, lộn xộn, nhân viên hồn nhiên như cô tiên, khá mệt :I. Tuy nhiên vớ được một của hiếm tuyệt chủng ở Nhà sách Lao động, thật không ngờ :)))
4/ Nhà sách Tri Thức và nhà sách tự chọn
Tri Thức thì ở Hồ Tùng Mậu. Nhà sách 2 tầng, hơi nhỏ nhưng khá đẹp. Sách bày cũng gọn gàng, cập nhật, đủ mọi mảng. Nhân viên cũng dễ chịu. Nhưng không để lại ấn tượng cho lắm
Một nhà sách tự chọn khá to khác nằm chéo góc đối diện với cổng Đh Quốc Gia trên đường Xuân Thủy chẳng hạn, sách thì cũng không hẳn là ok nhưng mấy cô thu ngân phổi bò vui phết. Vốn chỉ vào trú mưa, nhưng dừng lại ở chỗ này khá lâu, và còn "đào mộ" được một cuốn không ngờ, Tobie Lolness tập 1 :X quá tuyệt, một món quà 1/6 thú vị cho cái đứa vừa nghỉ học trên lớp đã kêu chán, nhớ bạn nhớ trường. Chúc mừng tết nhi đồng thối tai :)))
5/ Fahasa mới ở Kim Liên mở rộng (Phố Xã Đàn mới)
Fahâsa thì đúng là lấy thịt đè người, sách thì nhiều kinh hoàng, cả 4,5 tầng toàn sách là sách, xong quản lý thì kém vô cùng. Giống như Tiền Phong, cũng quản lý thủ công, sách khách... tự tìm :((( hên xui thì còn, không thì thôi
Bài trí sách sáng sủa, đẹp. có phân loại xong chưa rõ ràng lắm, vẫn còn nhiều chỗ hơi loạn.
Tuy nhiên, đúng là nhà sách to thì hàng tồn cũng lắm, và trên hết, toàn của hiếm. Tìm được vài cuốn mà thề, nó đã mất dạng ở các nhà sách từ lâu lắm rồi, Đại gia Gatsby của NN, Phía sau nghi can X, Lão già mê đọc truyện tình, Chuyện dài bất tận... trời ơi là trời. Quản lý sách vậy ư? Lại toàn nằm ở những chỗ khuất nẻo toàn bụi, hic
Cứ với cái đà sách tồn này, tui sẽ thu xếp thời gian để qua 2 cái Fahâsa còn lại cho coi, hy vọng là sẽ nhiều cái hay ho ở đấy. Một cái ở Hà Đông lận, mệt ghê. Nghe nói trong miền nam Fahasa cũng om sách của các nhà lắm
6/ Nhà sách Sự thật và chùm nhà sách tư nhân
Các nhà sách này ở Quang Trung và Bà Triệu. Sách nhiều vô số kể, thật có, lậu cũng... có (những tựa nóng), ví dụ như ở cửa hàng Tuyết trên phố Bà Triệu chẳng hạn. Nhà sách Sự Thật toàn tu thư, buồn ngủ dã man, nhân viên toàn ngủ gật. Được cái đối diện là quán bánh mỳ thịt xiên ngon nên nhiều khách... vào xem (như mình thì cũng vào xem vì... chả chọn được gì)
7/ Tổng công ty sách Hà Nội - Tràng Tiền và nhà sách Thăng Long
Sách nhiều và cập nhật, thể loại phong phú, không gian đẹp, sáng sủa. Nhiêu đấy thôi đủ rồi
Tìm được một cuốn Murakami - Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới ở đây, hàng hiếm tồn kho :))))
À mà sách chính trị ở đây hơi bị hoành tá tràng :))))
8/Chùm nhà sách Hà Nội
Tên thì hay, lại nằm trên phố đẹp, Đinh Tiên Hoàng và Hàng Bài, xong sách thì chán kinh, lộn xộn, thiếu đầu tư, cũ mèm. Hichic
9/Đinh Lễ
Save the best for last
Nói chung, Đinh Lễ vẫn là tụ điểm số một cho dân đọc, bởi sự phong phú, đầu tư, cập nhật của sách cũng như các nhân viên khá nhanh nhẹn và nhiệt tình. Tùy vào nhà có không gian đẹp (Lâm, rồi Huy Hoàng, Ngân Nga chẳng hạn)đến chật chội (Như nhà Thanh Tú, favorite của mình, bé xíu), xong lượng sách vẫn cứ choáng ngợp. Nhớ hỏi nhân viên khi mua nhé, vừa nhanh vừa tiện. À quên, chiết khấu bét nhè chè đỗ đen
Tuy nhiên đội ngũ trông xe ở đây khá quá đáng, thật khó chịu
Vậy là tạm khép lại hành trình "khai phá" trong những chuỗi ngày mưa gió vừa rồi. Vui phết
Nhưng nói gì thì nói, các trung tâm văn hóa đọc ngay tại trái tim cả nước vẫn đáng buồn quá. vẫn còn nhiều điểm yếu quá. Haizzzzzzzzzzzzz. Giá mà....
* Điểm danh một số chỗ chưa đi (và cố gắng sẽ đi): nhà sách của Phương Đông trên phố Trần Huy Liệu (quên béng, đáng ra hôm nay phải đi) rồi chùm Fahâsa Hà Nội còn lại. Cả cà phê sách của Đông tây nữa. Nghe nói chùm nhà sách Phương Nam ở Vincom, rồi nhà sách ở TT chiếu phim quốc gia chẳng hạn, chưa xem kỹ nhưng thấy cùng bình thường thôi. Rồi cả 2 cái nhà sách trên Đường Láng nữa, thấy chỗ này chúa chùm trả sách, khéo lại có nhiều thứ hay ho à nhé
* Fun fact
-Đô rê mon, Conan, Shin cậu bé bút chì và Chicken soup for our souls là những đầu sách phổ biến nhất, nhà sách nào cũng có, dù ít hay nhiều. À cả Steve Jobs nữa, nhà sách nào cũng có mặt ông cùng "người bạn chí cốt" Bill Gates
-Nhìn chung các nhà sách đều phân loại sách nhưng không theo một tiêu chí cụ thể nào, khiến bạn đọc kinh hãi
-Sách bày đẹp nhất luôn là quầy Chính trị và Tôn giáo, to đẹp, hoành tráng và... khá nhiều bụi
-Sách ngôn tình áp đảo ở dòng văn học dịch, thứ 2 là Chicklit, cuối cùng là các tự truyện
-Sách của Alpha books được bày phổ rộng nhất, nhà nào cũng có
Tạm thế đã, khi nào đi nốt mấy nhà sách còn lại sẽ sản xuất ver 2 :))
Đi ngủ thôi
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
Lặt nhặt
Chẳng có chủ đề cụ thể, thôi thì hiện đang sót lại gì trong đầu thì xả ra nốt
* Bé lợn, lớn bò
Tối hôm qua ngồi xem xong CÁI NÀY thì đầu quay quay, chả biết gì hơn. Sự thật được nhắc tới trong chùm tranh ấy vốn đã hiển hiện từ lâu, lâu lắm rồi, nhức cũng nhức lắm rồi, thế mà sao qua ngòi bút của anh Phong và những người bạn, nó nhẹ nhàng khéo léo hơn bao nhiêu, và cũng lại đau đớn xót xa hơn bấy nhiêu.
Giáo dục VN thì mãi chỉ toàn cải lùi, đâu thấy tiến nhiều cho lắm. Và với chân dung "cô giáo Thảo" thì điều đó chỉ được tô đậm lên hơn mà thôi. Đó là cái cùm bóp chết biết bao con trẻ ở xứ sở này biết bao năm qua, và giờ vẫn vậy, chưa nhẹ hơn tí nào. Chỉ khi "dáo rục" nước mình dám dạy thẳng, dạy thật, dạy những gì "ngoài lề" hơn một chút, để học sinh được nhìn bằng chính con mắt của mình thì đó mới là GIÁO DỤC con người
Nhưng thôi, tạm đặt cái đó sang một bên, khi cái "đinh" của chùm tranh vẫn chưa nhắc tới, là cái cận cảnh về người ăn thịt người tại nơi này, ngay xung quanh ta, và theo đúng nghĩa của nó. Cùng là người Việt, nhưng đồng bào ta vẫn thản nhiên, chỉ vì cái lợi nhỏ mà vứt bỏ hết, để rồi chỉ còn toàn những hậu duệ "giật lùi". Tiến làm sao nổi khi nạp vào người biết bao những thứ xyz biến chất và ngấm dần dần, cơ thể sẽ kiệt quệ, bệnh tật rồi phát tác, và cuối cùng, để lại những đứa con, cháu "méo mó". Người mình đấy, trời ơi. Lúc đọc xong câu chuyện lần đầu, tôi chỉ cười "Thế rồi ăn gì giờ?", nhưng càng nghĩ lại càng thấy, đâu chỉ có một mình những cô bán rau, những bác đồ tể ấy. Còn cả hàng trăm những hoạt cảnh tương tự đang xảy ra trên xứ này, gieo vào trong mỗi con người biết bao là những mầm mống đen tối. Và nó vẫn ngang nhiên diễn ra và tồn tại, giống như câu hỏi-cảm-thán đầy "rung cảm" của cô giáo: "Kết luận đâu?". Cái "kết" ấy đang lơ lửng ngay trên đầu, và chỉ chờ thêm những chú lợn 104, 105 vân vân nữa để rơi xuống mà thôi...
Bé lợn lớn bò. Còn bé mà được "nạp" vào cả cơ thể, trí tuệ và tinh thần những ngần đây thứ thì khi lớn, các em có thành một "thứ" khác âu cũng không lạ. Nhưng thật xót xa
_____________________________________________________
* Những ngày văn học châu Âu
Cũng lắm thứ hay ho cho sự kiện này.
Đêm khai mạc là một đống hổ lốn. Mình thấy thương cho các khách mời được đến phát biểu, những em bé mướt mát mồ hôi chờ để "được" nhận giải, và cả người xem nữa, khi được dự một thứ chương trình thật lộn xộn.
Nhưng ngày hôm sau mới đáng nói. Ấn tượng của mình được dành cho toàn bộ những khách mời buổi sáng (chiều không đi được, hơi tiếc, nhưng thế cũng tạm đủ rồi)
Ấn tượng đầu tiên dành cho tác giả Andy Stanton. Gặp chú lần đầu ở chính trụ sở của Nhã Nam, áo phông quần bò giản dị, nụ cười thật tươi, và thật đôn hậu. Nhìn là biết, tác giả sách thiếu nhi :D Và trong buổi giao lưu còn thấy một chút gì hơn thế, một tinh thần sảng khoái đầy nghiêm túc, gần gũi rất đúng mực. Thật thú vị
Ấn tượng thứ 2 dành cho bác dịch giả Lê Quang. Bác Quang là "cái đinh" của toàn bộ chương trình buổi sáng. Nghe nói buổi chiều, chương trình bác làm việc với cuốn "Tôi là ai, và nếu vậy thì bao nhiêu?" còn hay hơn nữa, và mình tin là thế. Cái cách chuyển ngữ phần thoại của viện trưởng viện Goethe, cái tinh thần cần truyền tải, và cách giao lưu với đọc giả, quả thật gây ấn tượng. Việc gieo niềm tin vào các dịch giả trẻ, khuyến khích họ chấp nhận thử thách (với dự án "Yoko") cũng vô cùng đáng quý. Vũ trang cho bản thân, và hoàn thiện chính mình đi thôi.
Ấn tượng thứ 3, một lỗi nhỏ dành cho cuốn "Nếu-còn-có-ngày-mai" của Mac-Levy đã trở thành một hiện tượng xuất bản như thế nào =)) theo lời của bác diễn giả chính (hình như tên bác là Nguyên)
Và cuối cùng một "màn" hài kịch cười ra nước mắt, và cũng thật vô cùng xấu hổ ở phần cuối của mục giao lưu đầu tiên. "Liệu các nước bạn có sẵn sàng mua BQ sách của VN, và mang văn học VN đến với thế giới hay không?". Xin lỗi, trơ trẽn nó vừa thôi. Cứ giữ lấy cái tinh thần "tự ái dân tộc" ấy để mà tự sướng bản thân đi. Chúng ta là ai mà dám cất giọng điệu bề trên như vậy? Biết mình biết người thì hơn. Và ngay sau đấy, cũng thật đã đời làm sao khi viện trưởng viện Goethe đã "tát" trả lại một phát đích đáng cho cái câu hỏi dở người đó. Hãy hành động đi. Hãy tự cứu lấy mình, chứ đừng trông chờ, vậy thôi.
Phần giao lưu thứ 2, nói chung là tẻ nhạt. Mình cảm thấy một cái nhìn thúc giục từ phía chủ tọa rằng "Hãy đặt câu hỏi cho chúng tôi đi!" nhưng tiếc quá, phần diễn giải không đủ thuyết phục đến vậy. Khuyến khích người trẻ viết ư? Nhiều cách lắm, thế nhưng mà vẫn cứ những "dáo rục" giống như của cô giáo Thảo ở "Bé lợn lớn bò" ấy thì sao viết cho nổi, khi tri thức và sự quan sát cứ dần dần héo mòn.
Một chương trình có nhiều người giỏi, nhưng cách tổ chức thật đáng buồn. Mất điểm quá.
__________________________________________________
* Sách cho em gái
Hiện giờ mình đang khuyến khích cho con em Mèo đọc sách. Chương trình thì từ lâu rồi, nhưng giờ mới làm mạnh tay :D Dù phải dung hòa cả truyện tranh và sách cho đỡ quá tải, nhưng cũng vui lắm. Nó đọc cũng vào dạng tốt, nhưng ko mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình. Giờ lại chuẩn bị 1/6 rồi đấy. Chết thôi, phải kiếm thêm nước cho những mầm xanh...
Mà bữa vừa rồi phải đấu tranh tư tưởng "kiểm duyệt" lại cuốn Nhóc Mikô tập 14 mà muốn điên người. Giờ mới biết định hướng cẩn thận quan trọng như thế nào. Đừng quá muộn, nhưng cũng đừng ép chín sớm. Cố lên thôi
___________________________________________________
* Viết
Blog lảm nhàm này được nhiều bài phết rồi :">
Cái cảm giác viết theo ý mình, thích gì viết nấy, vừa vui lại vừa ngài ngại. Vui vì được giải tỏa và chia sẻ, nhưng ngại khi, biết đâu đấy, đã để những người khác "nhìn thấy" mình. Nhưng so ra cho cùng, vui vẫn là hơn ^_^ Ta vẫn là ta mà
Còn một cái hẹn cho một bài viết, ý tưởng có đó, nhưng diễn đạt rỗng tuếch. Thôi lại vứt vào nháp rồi tính sau
Một trưa mưa gió, tháng 5/2012
* Bé lợn, lớn bò
Tối hôm qua ngồi xem xong CÁI NÀY thì đầu quay quay, chả biết gì hơn. Sự thật được nhắc tới trong chùm tranh ấy vốn đã hiển hiện từ lâu, lâu lắm rồi, nhức cũng nhức lắm rồi, thế mà sao qua ngòi bút của anh Phong và những người bạn, nó nhẹ nhàng khéo léo hơn bao nhiêu, và cũng lại đau đớn xót xa hơn bấy nhiêu.
Giáo dục VN thì mãi chỉ toàn cải lùi, đâu thấy tiến nhiều cho lắm. Và với chân dung "cô giáo Thảo" thì điều đó chỉ được tô đậm lên hơn mà thôi. Đó là cái cùm bóp chết biết bao con trẻ ở xứ sở này biết bao năm qua, và giờ vẫn vậy, chưa nhẹ hơn tí nào. Chỉ khi "dáo rục" nước mình dám dạy thẳng, dạy thật, dạy những gì "ngoài lề" hơn một chút, để học sinh được nhìn bằng chính con mắt của mình thì đó mới là GIÁO DỤC con người
Nhưng thôi, tạm đặt cái đó sang một bên, khi cái "đinh" của chùm tranh vẫn chưa nhắc tới, là cái cận cảnh về người ăn thịt người tại nơi này, ngay xung quanh ta, và theo đúng nghĩa của nó. Cùng là người Việt, nhưng đồng bào ta vẫn thản nhiên, chỉ vì cái lợi nhỏ mà vứt bỏ hết, để rồi chỉ còn toàn những hậu duệ "giật lùi". Tiến làm sao nổi khi nạp vào người biết bao những thứ xyz biến chất và ngấm dần dần, cơ thể sẽ kiệt quệ, bệnh tật rồi phát tác, và cuối cùng, để lại những đứa con, cháu "méo mó". Người mình đấy, trời ơi. Lúc đọc xong câu chuyện lần đầu, tôi chỉ cười "Thế rồi ăn gì giờ?", nhưng càng nghĩ lại càng thấy, đâu chỉ có một mình những cô bán rau, những bác đồ tể ấy. Còn cả hàng trăm những hoạt cảnh tương tự đang xảy ra trên xứ này, gieo vào trong mỗi con người biết bao là những mầm mống đen tối. Và nó vẫn ngang nhiên diễn ra và tồn tại, giống như câu hỏi-cảm-thán đầy "rung cảm" của cô giáo: "Kết luận đâu?". Cái "kết" ấy đang lơ lửng ngay trên đầu, và chỉ chờ thêm những chú lợn 104, 105 vân vân nữa để rơi xuống mà thôi...
Bé lợn lớn bò. Còn bé mà được "nạp" vào cả cơ thể, trí tuệ và tinh thần những ngần đây thứ thì khi lớn, các em có thành một "thứ" khác âu cũng không lạ. Nhưng thật xót xa
_____________________________________________________
* Những ngày văn học châu Âu
Cũng lắm thứ hay ho cho sự kiện này.
Đêm khai mạc là một đống hổ lốn. Mình thấy thương cho các khách mời được đến phát biểu, những em bé mướt mát mồ hôi chờ để "được" nhận giải, và cả người xem nữa, khi được dự một thứ chương trình thật lộn xộn.
Nhưng ngày hôm sau mới đáng nói. Ấn tượng của mình được dành cho toàn bộ những khách mời buổi sáng (chiều không đi được, hơi tiếc, nhưng thế cũng tạm đủ rồi)
Ấn tượng đầu tiên dành cho tác giả Andy Stanton. Gặp chú lần đầu ở chính trụ sở của Nhã Nam, áo phông quần bò giản dị, nụ cười thật tươi, và thật đôn hậu. Nhìn là biết, tác giả sách thiếu nhi :D Và trong buổi giao lưu còn thấy một chút gì hơn thế, một tinh thần sảng khoái đầy nghiêm túc, gần gũi rất đúng mực. Thật thú vị
Ấn tượng thứ 2 dành cho bác dịch giả Lê Quang. Bác Quang là "cái đinh" của toàn bộ chương trình buổi sáng. Nghe nói buổi chiều, chương trình bác làm việc với cuốn "Tôi là ai, và nếu vậy thì bao nhiêu?" còn hay hơn nữa, và mình tin là thế. Cái cách chuyển ngữ phần thoại của viện trưởng viện Goethe, cái tinh thần cần truyền tải, và cách giao lưu với đọc giả, quả thật gây ấn tượng. Việc gieo niềm tin vào các dịch giả trẻ, khuyến khích họ chấp nhận thử thách (với dự án "Yoko") cũng vô cùng đáng quý. Vũ trang cho bản thân, và hoàn thiện chính mình đi thôi.
Ấn tượng thứ 3, một lỗi nhỏ dành cho cuốn "Nếu-còn-có-ngày-mai" của Mac-Levy đã trở thành một hiện tượng xuất bản như thế nào =)) theo lời của bác diễn giả chính (hình như tên bác là Nguyên)
Và cuối cùng một "màn" hài kịch cười ra nước mắt, và cũng thật vô cùng xấu hổ ở phần cuối của mục giao lưu đầu tiên. "Liệu các nước bạn có sẵn sàng mua BQ sách của VN, và mang văn học VN đến với thế giới hay không?". Xin lỗi, trơ trẽn nó vừa thôi. Cứ giữ lấy cái tinh thần "tự ái dân tộc" ấy để mà tự sướng bản thân đi. Chúng ta là ai mà dám cất giọng điệu bề trên như vậy? Biết mình biết người thì hơn. Và ngay sau đấy, cũng thật đã đời làm sao khi viện trưởng viện Goethe đã "tát" trả lại một phát đích đáng cho cái câu hỏi dở người đó. Hãy hành động đi. Hãy tự cứu lấy mình, chứ đừng trông chờ, vậy thôi.
Phần giao lưu thứ 2, nói chung là tẻ nhạt. Mình cảm thấy một cái nhìn thúc giục từ phía chủ tọa rằng "Hãy đặt câu hỏi cho chúng tôi đi!" nhưng tiếc quá, phần diễn giải không đủ thuyết phục đến vậy. Khuyến khích người trẻ viết ư? Nhiều cách lắm, thế nhưng mà vẫn cứ những "dáo rục" giống như của cô giáo Thảo ở "Bé lợn lớn bò" ấy thì sao viết cho nổi, khi tri thức và sự quan sát cứ dần dần héo mòn.
Một chương trình có nhiều người giỏi, nhưng cách tổ chức thật đáng buồn. Mất điểm quá.
__________________________________________________
* Sách cho em gái
Hiện giờ mình đang khuyến khích cho con em Mèo đọc sách. Chương trình thì từ lâu rồi, nhưng giờ mới làm mạnh tay :D Dù phải dung hòa cả truyện tranh và sách cho đỡ quá tải, nhưng cũng vui lắm. Nó đọc cũng vào dạng tốt, nhưng ko mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình. Giờ lại chuẩn bị 1/6 rồi đấy. Chết thôi, phải kiếm thêm nước cho những mầm xanh...
Mà bữa vừa rồi phải đấu tranh tư tưởng "kiểm duyệt" lại cuốn Nhóc Mikô tập 14 mà muốn điên người. Giờ mới biết định hướng cẩn thận quan trọng như thế nào. Đừng quá muộn, nhưng cũng đừng ép chín sớm. Cố lên thôi
___________________________________________________
* Viết
Blog lảm nhàm này được nhiều bài phết rồi :">
Cái cảm giác viết theo ý mình, thích gì viết nấy, vừa vui lại vừa ngài ngại. Vui vì được giải tỏa và chia sẻ, nhưng ngại khi, biết đâu đấy, đã để những người khác "nhìn thấy" mình. Nhưng so ra cho cùng, vui vẫn là hơn ^_^ Ta vẫn là ta mà
Còn một cái hẹn cho một bài viết, ý tưởng có đó, nhưng diễn đạt rỗng tuếch. Thôi lại vứt vào nháp rồi tính sau
Một trưa mưa gió, tháng 5/2012
Nhãn:
Bé lợn lớn bò,
Cuộc sống thường ngày,
Lê Quang,
Nhã Nam,
Sách,
Tản mạn,
Thành Phong
Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012
Không gian đọc của mẹ
"Này, cuốn Thiên táng hay quá nhỉ. Đêm qua mẹ ngồi thức đến hơn 1h đêm để đọc đấy, mãi bố mày giục tắt đèn ngủ thì mới thôi. Sáng sớm dậy... đọc tiếp"
Tôi sững người lại. Tai hơi ù đi, và thấy chút gì rạn vỡ. Chỉ còn phần sau câu chuyện của mẹ lọt vào đầu một cách không chủ đích.
"Sao thế, không thích mẹ sờ vào giá đồ quý của mày à?"
"Có vài cuốn cùng dòng đấy nữa đó mẹ à, trên đó có Hảo nữ Trung Hoa, bữa nào thích mẹ cứ đọc nhé. Cũng hay lắm. Con xin phép."
MẸ - Khúc ca của trái tim con
Ngẫm lại mới thấy, cách đọc sách của tôi bị ảnh hưởng khá nhiều từ mẹ. Các bác vẫn kể rằng hồi nhỏ, cả nhà rặt toàn trẻ lít nhít thì 2 đứa em gái út ít luôn ham đọc. Từ những cuốn truyện cổ tích trên lớp, rồi Tam quốc diễn nghĩa, Thủy hử của các ông anh. Và rồi lớn lên thì thích văn học các kiểu, từ Tố tâm, Mẫn và tôi của Việt Nam, rồi Jên Erơ, Cuốn theo chiều gió, Bá tước Mông tơ crits tô của phương Tây và nhiều nhiều nữa . Đặc biệt, mẹ tôi còn bị dị ứng với tiểu thuyết diễm tình Sài Gòn trong khi khối thiếu nữ mơ mộng chết mê chết mệt với nó. "Cái thứ hồng sến chảy nước", mẹ vẫn thỉnh thoảng đá một cái :"> (Có lẽ vì vậy mà mình bị di truyền, có chết cũng không đọc được một cuốn Ngôn tình Trung Quốc cho nổi, và Mac Levy, rồi Musso cũng chỉ đọc một lần rồi thôi) Nhưng mọi thứ ít nhiều cũng thay đổi, con người khi lăn lộn với cuộc sống thì thời gian dành cho thú vui và đam mê của riêng mình cũng giảm đi. Mẹ cũng không ngoại lệ. Kiếm sống và chăm lo thu vén cho gia đình, giờ niềm vui đọc của mẹ chỉ dừng lại ở những tờ báo hàng ngày, Hà Nội tin chiều, An ninh, và gần đây là Đang yêu. Tuyệt nhiên những cuốn sách không còn chiếm những khoảng không quanh mẹ nữa. Và tôi, thấy mẹ cũng đủ vất vả nên không muốn mẹ phải thêm mỏi mắt hoặc bận mình vào sách vở. Đáng buốn thay, cái "lấn cấn" ấy cứ lớn dần, lớn dần lên thành một cái cớ để đến lúc dù có kho sách cho riêng mình, tôi cũng không chia sẻ chúng nhiều cho mẹ. Tôi khư khư bảo thủ quan điểm đó của mình, cho đến khi giật mình nhận ra mình đã sai như thế nào. Niềm ham thích với việc đọc của mẹ vẫn chẳng hề giảm...
![]() |
| Ảnh trên mạng thôi, không phải mẹ đâu ^^ |
Đúng vậy, đam mê đó vẫn chưa hề nguội lạnh. Thi thoảng, mẹ lại lôi vài cuốn sách cũ ra đọc lại, trong đó có Thiên Táng, rồi kể về những thứ có liên quan. "Cách mạng văn hóa TQ kinh hoàng lắm, thời ấy dân khổ và "nghèo" đến thảm thương, con người chẳng thể khá lên nổi. Việt Nam mình cũng chỉ dẫm vào những vết xe đổ, thậm chí còn đào sâu hơn", "Hồi xem Mê Kông ký sự, nhà của người dân Tây Tạng y hệt những gì cô Hân Nhiên kể lại, từ những mái lều vươn lên giữa thảo nguyên gào gió, rồi lối sống tự cấp tự túc, món gì cũng có sữa ngựa... và những con người ở đó mộ đạo đến đáng kinh ngạc. Họ, dù nhỏ bé trước thiên nhiên, nhưng vẫn sống, và yêu cuộc sống của mình". Tôi chỉ lặng nghe. Và thầm nghĩ, "Giá mà... Sớm được chút nào hay chút ấy. Quỹ đọc của mẹ..." Dù dòng chảy của cát thời gian khiến cơ thể ta chậm chạp đi, đôi mắt không còn được tinh nhanh, và những khoảnh khắc rảnh rỗi càng hiếm hoi vô cùng thì những niềm đam mê vẫn còn đó, dù ít hay nhiều, vẫn chờ để được cháy. Và trong mẹ, ngọn lửa dành cho sách vẫn chưa hề lụi tàn. Giờ tôi mới thấm được phần nào điều ấy.
Con cái thành đạt là niềm hạnh phúc của bậc làm cha, làm mẹ. Nhưng đôi lúc, chỉ chăm chắm vào con đường "thành đạt" mà ta quên đi người đã hướng chúng ta đến đó cùng những hy sinh mà, có lẽ ta chẳng thể biết được hết. Tôi cũng vậy, cũng vô tình không để ý. Một trong những thứ nuôi dưỡng tình yêu với sách bút của tôi là bắt nguồn từ "tủ sách" của mẹ. Nó đã hao mòn và già cỗi đi, dù ít dù nhiều, đã đến lúc bù đắp lại nó. Giờ, có lẽ tôi sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ. Sẽ sắp xếp việc nhà gọn gàng hơn nữa. Sẽ đầu tư cho những cuốn sách mà mẹ quan tâm. Và quan trọng nhất, đó là cố gắng để dành ra đó những khoảnh khắc thư giãn. Bắt đầu từ đó, sẽ là một "Không gian đọc của mẹ". Muộn còn hơn không. Dù luôn tuôn chảy, nhưng những hạt cát vẫn đọng lại trong đồng hồ đó thôi.
.... Đồng hồ vẫn lặng lẽ "Tick tick tick tick tick...."
Còn gần 23h nữa là đến Ngày của Mẹ.
Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
Chẳng bao giờ là muộn để sống hết mình.
Định bụng cai sách Nhật trong một thời gian, chỉ đọc manga, thế rồi lại... sa chân, ầy
Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương
Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"... Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...
link hình ảnh Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more
Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương
Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"... Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...
link hình ảnh Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more
Nhãn:
Cảm nhận,
Hân Nhiên,
Kazumi Yumoto,
Không gì là mãi mãi,
Laurence Tardieu,
Mùa thu của cây dương,
Nhã Nam,
Phụ nữ,
Popura no aki,
Tản mạn,
Thiên Táng,
Truyện dịch,
Viết lách
Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012
Hà Nội vắng những dòng người
22h. Bình thường tầm này 3 tháng trước là phố Hàng Giấy nhà mình nhộn nhịp lắm đây. Tấp nập người ra vào, ăn uống xôm không tả nổi, đến mức khoảng nửa đêm xe an ninh của phường còn phải đi dẹp cho yên. Trẻ con người già cũng nô nức đi chơi
Nhưng khoảng hơn tháng nay, không khí đã thực sự thay đổi. Hà Nội, cả ngày và đêm đều vắng đến ngỡ ngàng. Có cảm tưởng như chỉ cần tránh giờ tan tầm, ta có thể gặp lại một khoảng không gian tĩnh lặng không ngờ. Ngay giờ phút này, hàng quán đang thu vén dọn dẹp. Những quán nướng, quán lẩu tậm tịt chẳng nổi mống khách. Các hàng ăn nức tiếng cũng chỉ đông vừa phải. Ngoài đường, xe máy cũng ít tiếng còi, chỉ lẳng lặng đi đi về về. Những dòng xích lô du lịch ào ào ngày nào, nay trả xe về bãi nghỉ sớm. Sáng đi học, phố phường phẳng lặng chẳng tiếng người. Cảm tưởng như đây là Hà Nội của những năm 90, có chăng mang thêm cái vỏ quy hoạch xây dựng hổ lốn của Thăng Long nghìn năm mà thôi. Chỉ tiếc rằng, nhìn cảnh tượng tĩnh mịch ấy, tôi lại chẳng thấy thư thái, thanh thản. Quãng lặng ấy không đượm vẻ yên bình. Đó là biểu hiện của sự tuột dốc, của một cơn khủng hoảng đang vùng lên dưới cái vỏ bọc của những kẻ đang cố ngủ yên.
Mấy bữa nay đi học, giảng viên đều ngán ngẩm về cái sự thất nghiệp của tân kỹ sư, thạc sĩ. "Chắc còn phải kéo dài vài năm các em ạ. Khó khăn quá!" Xây dựng chết sững, bất động sản đóng băng, các công trình chậm tiến độ... Không chỉ xây dựng, tất cả đều đang chìm dần xuống một cách trầm trọng khi mà những "món nợ đen" đang cứ to to mãi lên phủ bóng xuống cả đất nước. Bảo sao chẳng trầm khi dân chẳng còn gì mà tiêu. Thấy cái không khí yên lặng ngoài kia chỉ rặc những u ám suy tàn... Còn 1 năm là bị vứt ra ngoài đời. Rồi mình sẽ thành một cái khỉ gì đây? Chẳng lẽ cứ lẳng lặng cất bước hòa mình vào giữa những con phố vắng dòng người này hay sao...
Nhưng khoảng hơn tháng nay, không khí đã thực sự thay đổi. Hà Nội, cả ngày và đêm đều vắng đến ngỡ ngàng. Có cảm tưởng như chỉ cần tránh giờ tan tầm, ta có thể gặp lại một khoảng không gian tĩnh lặng không ngờ. Ngay giờ phút này, hàng quán đang thu vén dọn dẹp. Những quán nướng, quán lẩu tậm tịt chẳng nổi mống khách. Các hàng ăn nức tiếng cũng chỉ đông vừa phải. Ngoài đường, xe máy cũng ít tiếng còi, chỉ lẳng lặng đi đi về về. Những dòng xích lô du lịch ào ào ngày nào, nay trả xe về bãi nghỉ sớm. Sáng đi học, phố phường phẳng lặng chẳng tiếng người. Cảm tưởng như đây là Hà Nội của những năm 90, có chăng mang thêm cái vỏ quy hoạch xây dựng hổ lốn của Thăng Long nghìn năm mà thôi. Chỉ tiếc rằng, nhìn cảnh tượng tĩnh mịch ấy, tôi lại chẳng thấy thư thái, thanh thản. Quãng lặng ấy không đượm vẻ yên bình. Đó là biểu hiện của sự tuột dốc, của một cơn khủng hoảng đang vùng lên dưới cái vỏ bọc của những kẻ đang cố ngủ yên.
Mấy bữa nay đi học, giảng viên đều ngán ngẩm về cái sự thất nghiệp của tân kỹ sư, thạc sĩ. "Chắc còn phải kéo dài vài năm các em ạ. Khó khăn quá!" Xây dựng chết sững, bất động sản đóng băng, các công trình chậm tiến độ... Không chỉ xây dựng, tất cả đều đang chìm dần xuống một cách trầm trọng khi mà những "món nợ đen" đang cứ to to mãi lên phủ bóng xuống cả đất nước. Bảo sao chẳng trầm khi dân chẳng còn gì mà tiêu. Thấy cái không khí yên lặng ngoài kia chỉ rặc những u ám suy tàn... Còn 1 năm là bị vứt ra ngoài đời. Rồi mình sẽ thành một cái khỉ gì đây? Chẳng lẽ cứ lẳng lặng cất bước hòa mình vào giữa những con phố vắng dòng người này hay sao...
Nhãn:
Cảm nhận,
Cuộc sống thường ngày,
Linh tinh,
Năm mới,
Tản mạn
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012
Tết sách... tết ở trong lòng
23/4, tết Sách lại đến. Hội chợ thì nhiều cái cả hay lẫn dở, nhưng đã là "con đọc khát sách" thì nên đi :)))))
Hành trang gọn gàng hết sức có thể, túi đeo nhiều ngăn và túi giấy để đựng sách (hạn chế tối đa nylon), cố gắng chọn chỗ để ví cho chắc (hội chợ là "cơ hội vàng" để bị thó đồ) và.... thẻ sinh viên để giảm phí vào Văn Miếu ;)
Sách và bản quyền
Phần một: Thu hoạch.
Chủ trương là đi cho biết, mua là phụ, cố gắng kiếm cái gì lạ lạ, hoặc hàng tồn kho. Chuyến này kiếm sách thiếu nhi cho con em và một vài thứ cho người quen nữa
Bản thân thì túm được cho mình 2 cuốn, Tuyển tập các bài dự thi viết thư UPU (nghe quen không :">) và Trên bãi biển Chesil (cuốn này bị mất tích). Với bản thân, viết thư UPU cũng để lại một vài ấn tượng tốt về cái thời viết văn có cảm xúc chứ không rặt thuộc lòng và đối phó như những năm cấp 3. Vẫn nhớ bài viết thư "Gửi một người thân nơi xa" được lưu ở file của cô Vân, và bài "Hãy viết thư gửi một nhân vật cổ tích để giúp thế giới chống lại nạn khủng bố" :D Viết thì ngây ngô nhưng nhớ lắm, vì có lẽ cái gì được viết ra thật thì cũng ở trong mình lâu hơn.
Tóm được "hàng" lưu thông, là vài cuốn Chuyện tào lao của Nguyễn Ngọc Thuần - nhà văn thiếu nhi rất thú vị và lạ lẫm. Chuyện tào lao là sáng tác mới nhất của chú ra đời sau khi... lên xe hoa :"> , và cũng là truyện dài dành cho người lớn đầu tiên của Nguyễn Ngọc Thuần được xuất bản. Cuốn này là "hàng tuyệt chủng" ở Đinh Lễ, nhưng đáng buồn là do nó bán chậm quá nên bị hồi về nơi phát hành :((( (chứ không giống như các cuốn sách thiếu nhi của chú là Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, hay Một thiên nằm mộng)
Ngoài ra, còn sách thiếu nhi như Mio con trai ta (trời, cuốn này vẫn còn), The polar express (minh họa tranh tuyệt đẹp); rồi Nhật ký vùng tâm chấn (6 ngày kinh hoàng ở Sendai) - cuốn sách ghi lại thảm họa động đất sóng thần ở Nhật vào tháng 3 năm ngoái - trong hồi tưởng của các du học sinh VN, rồi cuốn Hoa đạo ( híc sách tham khảo) và Chuyến xe buýt màu xanh (hờ, bị ép mua :))))
Chốt lại, đi cũng vui, tìm được vài thứ hay ho, và hội không bị nhạt nhẽo lắm (dù tổ chức khá tệ và lộn xộn)
Phần hai: các gian hàng sách
Các gian hàng năm nay thú vị, nhiều kiểu, tốt có, dở cũng đủ cả
Ở góc khuất sát cạnh sân khấu chính về phía bên phải là một không gian cực yên tĩnh, nó có lẽ luôn thế và sẽ mãi thé. Đấy cũng là gian hàng mình ở lại lâu nhất. gian của Văn nghệ Quân đội. Ở đó có những cuốn hay, có lẽ cả nhà đều sẽ thích chứ không riêng mình mình, như Tuyển tập các tác phẩm đăng 1957-2000 (hic, cái cuốn cực cực hiếm), rồi Con người Việt Nam năm 75 (có một bác cầm cuốn này xúc động lắm, nhưng khi biết rằng sách không bán mà chỉ trưng bày thì bác tỏ ra buồn thê thảm), và Tình yêu nơi đáy ba lô :">, rồi tuyển tập Thư tình thời chiến :D.... nhiều nhiều nữa, và hầu như chỉ... trưng bày chứ không bán :( hic. Nhưng chắc nhìn thấy cặp mắt đói khát của mình nên chị trông quầy đã thương tình cho mình một gợi ý là một cái card hẹn đến Thư viện của tòa soạn Văn nghệ Quân đội để xem sách nếu thích :D hê hê
Gian hàng gây chú ý nhất là Thái Hà books, huy động rầm rập toàn bộ quân đoàn từ đội ngũ biên tập, phụ trách cho đến bán hàng, cả một quân đoàn rực rỡ toàn da cam (logo Thái Hà màu cam) và thậm chí cả một em nhỏ vẽ tranh cổ động riêng cho Thái Hà nữa, cực hoành tráng. Quầy sách này nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khó hiểu. Vào quầy, vô tình sờ đến một cuốn sách tôn giáo, ngay sau quầy chị chủ đã gọi, "kìa Thanh, khách chọn sách Tôn giáo kìa, giới thiệu đi". Cười lại để từ chối, lách sang quầy văn học, lại thêm một màn liên thanh khác :(. Đến lúc mình méo xệch miệng "Cứ để cho em tự nhiên" thì mới được tạm yên, gáy thì nóng bừng do vô số ánh mắt xuyên tâm tiễn :*( Thế đành nhặt một cuốn có vẻ hay, với cái bìa trông cũng đẹp mang tên Chuyến xe buýt màu xanh rồi chuồn. Ngại thật đấy
Nhã Nam vốn là quầy yêu thích của mình, nên lượn đi lượn lại ở đó cũng nhiều, có lẽ nhiều nhất. Ngồi hóng là chính :)) và gặp kha khá người quen ở quầy này. Mọt sách dễ gặp nhau thật
Ngoài ra, các quầy khác cũng có, nhưng không đặc sắc lắm, như Kim Đồng, rồi Trẻ, Đinh Tỵ, Chính trị quốc gia và các nhà sách bán đủ thứ từ thiếu nhi đến người lớn.Kim Đồng là khu vực bán hàng... phản cảm nhất với một nhân viên luôn miệng "Mua sách đi các em, các bác, sách giảm giá 50% đấy ạ" không ngớt. Như là mổ trâu mổ bò vậy.
Tổng quan cả lễ hội cũng lộn xộn một chút, nhưng không gian thoải mái và không xô bồ
Phần ba: Chương trình giao lưu văn hóa, nghệ thuật
Chủ định là xuất phát muộn một chút để tránh phần diễn văn dài dòng khi khai mạc, chỉ cập bến lúc bắt đầu hội chợ và chương trình văn hóa thôi, và so ra thì cũng may khi quyết định như vậy. Lúc vào sân khấu chính thì cũng là lúc phần khai mạc kết thúc bằng màn thả các chùm bóng treo băng rôn cổ động. Và, không biết có phải do cố tình hay không, mà tất cả 4 chùm bóng (vô hình chung tượng trưng cho Sách, Văn hóa đọc ở VN, Bản quyền, và chính Lễ hội) đều... không cất cánh thành công :">. Điềm gì đó, ai mà biết ;) Chùm bay ngang, chùm bay giật lùi, và chùm... đứng yên chẳng nhúc nhích. Nhưng có lẽ chúng không cất cánh bay cao cũng vì phần băng rôn treo buộc nặng quá. Nặng thế bay sao nổi :P
Các chương trình văn hóa văn nghệ cũng có một số cái vui, như màn diễn trích đoạn Sát thủ online (hừm, cứ tưởng bở là được gặp Sát thủ mưng mủ chứ, hóa ra...) diễn viên thì hào hứng và diễn đạt phết, nhưng tiếc là sân khấu không tốt nên hạn chế nhiều. Rồi tiết mục ngâm thơ, các diễn giả bị sự cố âm thanh nên đọc lên gân quá, nghe mất chất "thơ" vốn có. Có bài thơ còn "thơ" tới mức thô không tả nổi. Đáng ra nhà tổ chức nên cân nhắc hơn khi không gian sân khấu còn rất nhiều các em nhỏ tới dự, và phần "thơ thô" đó đáng ra không nên có, nó rất phản cảm
Phần xếp sách nghệ thuật năm nay thua năm ngoái, không có gì đặc biệt lắm, ngoài một nhà sách là NXB Chính trị xếp được sách trọn vẹn hình logo của mình
Chương trình như năm ngoái là các em nhỏ vẽ minh họa về các nhân vật trong sách và thi đấu. Thấy các bé vẽ cũng hăng lắm nhưng lại không diễn giải nổi tranh nên cũng cảm thấy hơi buồn. Ôi thủ tục và hình thức, biết bao giờ mới tiến bộ đây.
11h hơn, ngồi nghỉ và nghe một ông cụ râu trắng phơ kể chuyện cho các cháu về việc đọc ngày xưa. Ngày xưa ấy sao mà xa lạ quá. Thật đáng tiếc. Tết sách, tâm thái để đọc, có lẽ chỉ lớn lên khi được nuôi dưỡng từ tận tâm mà thôi.

11h30, tha chiến lợi phẩm về nhà. Cuốc bộ. Thời tiết đẹp đến lạ. Trời xanh dịu đầy mây, thi thoảng lại nhá nắng...
Kết thúc ngày thứ nhất của tết sách và lễ hội văn hóa đọc.
Hành trang gọn gàng hết sức có thể, túi đeo nhiều ngăn và túi giấy để đựng sách (hạn chế tối đa nylon), cố gắng chọn chỗ để ví cho chắc (hội chợ là "cơ hội vàng" để bị thó đồ) và.... thẻ sinh viên để giảm phí vào Văn Miếu ;)
Phần một: Thu hoạch.
Chủ trương là đi cho biết, mua là phụ, cố gắng kiếm cái gì lạ lạ, hoặc hàng tồn kho. Chuyến này kiếm sách thiếu nhi cho con em và một vài thứ cho người quen nữa
Bản thân thì túm được cho mình 2 cuốn, Tuyển tập các bài dự thi viết thư UPU (nghe quen không :">) và Trên bãi biển Chesil (cuốn này bị mất tích). Với bản thân, viết thư UPU cũng để lại một vài ấn tượng tốt về cái thời viết văn có cảm xúc chứ không rặt thuộc lòng và đối phó như những năm cấp 3. Vẫn nhớ bài viết thư "Gửi một người thân nơi xa" được lưu ở file của cô Vân, và bài "Hãy viết thư gửi một nhân vật cổ tích để giúp thế giới chống lại nạn khủng bố" :D Viết thì ngây ngô nhưng nhớ lắm, vì có lẽ cái gì được viết ra thật thì cũng ở trong mình lâu hơn.
Tóm được "hàng" lưu thông, là vài cuốn Chuyện tào lao của Nguyễn Ngọc Thuần - nhà văn thiếu nhi rất thú vị và lạ lẫm. Chuyện tào lao là sáng tác mới nhất của chú ra đời sau khi... lên xe hoa :"> , và cũng là truyện dài dành cho người lớn đầu tiên của Nguyễn Ngọc Thuần được xuất bản. Cuốn này là "hàng tuyệt chủng" ở Đinh Lễ, nhưng đáng buồn là do nó bán chậm quá nên bị hồi về nơi phát hành :((( (chứ không giống như các cuốn sách thiếu nhi của chú là Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, hay Một thiên nằm mộng)
Ngoài ra, còn sách thiếu nhi như Mio con trai ta (trời, cuốn này vẫn còn), The polar express (minh họa tranh tuyệt đẹp); rồi Nhật ký vùng tâm chấn (6 ngày kinh hoàng ở Sendai) - cuốn sách ghi lại thảm họa động đất sóng thần ở Nhật vào tháng 3 năm ngoái - trong hồi tưởng của các du học sinh VN, rồi cuốn Hoa đạo ( híc sách tham khảo) và Chuyến xe buýt màu xanh (hờ, bị ép mua :))))
Chốt lại, đi cũng vui, tìm được vài thứ hay ho, và hội không bị nhạt nhẽo lắm (dù tổ chức khá tệ và lộn xộn)
Phần hai: các gian hàng sách
Các gian hàng năm nay thú vị, nhiều kiểu, tốt có, dở cũng đủ cả
Ở góc khuất sát cạnh sân khấu chính về phía bên phải là một không gian cực yên tĩnh, nó có lẽ luôn thế và sẽ mãi thé. Đấy cũng là gian hàng mình ở lại lâu nhất. gian của Văn nghệ Quân đội. Ở đó có những cuốn hay, có lẽ cả nhà đều sẽ thích chứ không riêng mình mình, như Tuyển tập các tác phẩm đăng 1957-2000 (hic, cái cuốn cực cực hiếm), rồi Con người Việt Nam năm 75 (có một bác cầm cuốn này xúc động lắm, nhưng khi biết rằng sách không bán mà chỉ trưng bày thì bác tỏ ra buồn thê thảm), và Tình yêu nơi đáy ba lô :">, rồi tuyển tập Thư tình thời chiến :D.... nhiều nhiều nữa, và hầu như chỉ... trưng bày chứ không bán :( hic. Nhưng chắc nhìn thấy cặp mắt đói khát của mình nên chị trông quầy đã thương tình cho mình một gợi ý là một cái card hẹn đến Thư viện của tòa soạn Văn nghệ Quân đội để xem sách nếu thích :D hê hê
Gian hàng gây chú ý nhất là Thái Hà books, huy động rầm rập toàn bộ quân đoàn từ đội ngũ biên tập, phụ trách cho đến bán hàng, cả một quân đoàn rực rỡ toàn da cam (logo Thái Hà màu cam) và thậm chí cả một em nhỏ vẽ tranh cổ động riêng cho Thái Hà nữa, cực hoành tráng. Quầy sách này nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khó hiểu. Vào quầy, vô tình sờ đến một cuốn sách tôn giáo, ngay sau quầy chị chủ đã gọi, "kìa Thanh, khách chọn sách Tôn giáo kìa, giới thiệu đi". Cười lại để từ chối, lách sang quầy văn học, lại thêm một màn liên thanh khác :(. Đến lúc mình méo xệch miệng "Cứ để cho em tự nhiên" thì mới được tạm yên, gáy thì nóng bừng do vô số ánh mắt xuyên tâm tiễn :*( Thế đành nhặt một cuốn có vẻ hay, với cái bìa trông cũng đẹp mang tên Chuyến xe buýt màu xanh rồi chuồn. Ngại thật đấy
Nhã Nam vốn là quầy yêu thích của mình, nên lượn đi lượn lại ở đó cũng nhiều, có lẽ nhiều nhất. Ngồi hóng là chính :)) và gặp kha khá người quen ở quầy này. Mọt sách dễ gặp nhau thật
Ngoài ra, các quầy khác cũng có, nhưng không đặc sắc lắm, như Kim Đồng, rồi Trẻ, Đinh Tỵ, Chính trị quốc gia và các nhà sách bán đủ thứ từ thiếu nhi đến người lớn.Kim Đồng là khu vực bán hàng... phản cảm nhất với một nhân viên luôn miệng "Mua sách đi các em, các bác, sách giảm giá 50% đấy ạ" không ngớt. Như là mổ trâu mổ bò vậy.
Tổng quan cả lễ hội cũng lộn xộn một chút, nhưng không gian thoải mái và không xô bồ
Phần ba: Chương trình giao lưu văn hóa, nghệ thuật
Chủ định là xuất phát muộn một chút để tránh phần diễn văn dài dòng khi khai mạc, chỉ cập bến lúc bắt đầu hội chợ và chương trình văn hóa thôi, và so ra thì cũng may khi quyết định như vậy. Lúc vào sân khấu chính thì cũng là lúc phần khai mạc kết thúc bằng màn thả các chùm bóng treo băng rôn cổ động. Và, không biết có phải do cố tình hay không, mà tất cả 4 chùm bóng (vô hình chung tượng trưng cho Sách, Văn hóa đọc ở VN, Bản quyền, và chính Lễ hội) đều... không cất cánh thành công :">. Điềm gì đó, ai mà biết ;) Chùm bay ngang, chùm bay giật lùi, và chùm... đứng yên chẳng nhúc nhích. Nhưng có lẽ chúng không cất cánh bay cao cũng vì phần băng rôn treo buộc nặng quá. Nặng thế bay sao nổi :P
Các chương trình văn hóa văn nghệ cũng có một số cái vui, như màn diễn trích đoạn Sát thủ online (hừm, cứ tưởng bở là được gặp Sát thủ mưng mủ chứ, hóa ra...) diễn viên thì hào hứng và diễn đạt phết, nhưng tiếc là sân khấu không tốt nên hạn chế nhiều. Rồi tiết mục ngâm thơ, các diễn giả bị sự cố âm thanh nên đọc lên gân quá, nghe mất chất "thơ" vốn có. Có bài thơ còn "thơ" tới mức thô không tả nổi. Đáng ra nhà tổ chức nên cân nhắc hơn khi không gian sân khấu còn rất nhiều các em nhỏ tới dự, và phần "thơ thô" đó đáng ra không nên có, nó rất phản cảm
Phần xếp sách nghệ thuật năm nay thua năm ngoái, không có gì đặc biệt lắm, ngoài một nhà sách là NXB Chính trị xếp được sách trọn vẹn hình logo của mình
Chương trình như năm ngoái là các em nhỏ vẽ minh họa về các nhân vật trong sách và thi đấu. Thấy các bé vẽ cũng hăng lắm nhưng lại không diễn giải nổi tranh nên cũng cảm thấy hơi buồn. Ôi thủ tục và hình thức, biết bao giờ mới tiến bộ đây.
11h hơn, ngồi nghỉ và nghe một ông cụ râu trắng phơ kể chuyện cho các cháu về việc đọc ngày xưa. Ngày xưa ấy sao mà xa lạ quá. Thật đáng tiếc. Tết sách, tâm thái để đọc, có lẽ chỉ lớn lên khi được nuôi dưỡng từ tận tâm mà thôi.
11h30, tha chiến lợi phẩm về nhà. Cuốc bộ. Thời tiết đẹp đến lạ. Trời xanh dịu đầy mây, thi thoảng lại nhá nắng...
Kết thúc ngày thứ nhất của tết sách và lễ hội văn hóa đọc.
Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012
Những chiếc hộp
Những chiếc hộp vốn chiếm lấy một khoảng lớn không - thời gian xung quanh chúng ta. Nhân loại gánh chịu thương đau chỉ vì đã mở chiếc hộp Pandora, và đó là cái giá phải trả cho việc đã sinh ra với bản tính tò mò. Con người, sinh ra thì được đặt trong một "chiếc hộp" gọi là nôi, và cũng từ giã cõi đời khi được ngủ yên trong một "chiếc hộp" khác gọi là quan tài. Có những chiếc hộp lớn thật lớn - những tòa nhà, cao ốc kiểu mới đông ninh ních. Và có cả những chiếc hộp thật nhỏ, một cái hộp giấy đầy bánh ngọt - niềm vui cho con trẻ. Những chiếc hộp bỗng trở nên thân thuộc làm sao. Hôm nay, tôi cũng vừa được chạm vào một trong số chúng, một món đồ thật lạ mang tên "Chiếc hộp giáng sinh". Chiếc hộp chứa những tâm tư của người cha gửi cho hai người con gái của ông, nhưng cũng thật màu nhiệm, nó là món quà để dành cho chung cho "CON NGƯỜI" - cũng là "hộp" nhưng có nhiều ngăn, nhiều tầng, nhiều lớp, cũng có vẻ ngoài dễ nhận thấy nhưng chất chứa trong đó những tâm tư không dễ để chia sẻ, mà nếu cố tình "lục lọi", "chiếc hộp" ấy sẽ biến dạng ( có lẽ là vậy).
"Giác quan nào của ta chịu tác động nhiều nhất của Giáng sinh vậy nhỉ?"
Tôi sinh ra và lớn lên trên đất Việt, nơi Giáng sinh, so ra tận cùng, cũng chỉ là một ngày hơi đặc biệt hơn những ngày thường một tẹo, chứ không giống như Giáng sinh trong tiềm thức của Tây phương - nơi mà đêm 24 sẽ là thời điểm nhiều ý nghĩa trong suốt cả một năm đằng đẵng của họ. Nhưng có lẽ, Giáng sinh sẽ đến khi đôi tai tôi nghe thấy thanh âm của ngày lễ này. Chắc chắn sẽ là sự ồn ã của bao con người ở khu Hàng Mã chăm chút cho quầy tạp hóa của mình để đón những dòng người đi chơi dưới trời đông giá buốt. Hay những khúc ca quen thật quen cứ vọng đâu đó, "Jingle bell, jingle bell, jingle all the way...". Hoặc giả là nhiều âm thanh khác của các con chiên tại nhà thờ Cửa Bắc, nơi mà những tín đồ hòa mình vào thánh đường tràn tiếng chuông ngân. Và tôi bắt gặp dòng suy nghĩ tương tự từ một nhân vật trong cuốn sách này. Với bà, những âm vang Giáng sinh luôn để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng mình. Có lẽ bởi, cùng dòng thời gian, những hình ảnh, mùi vị của ngày lễ này sẽ đổi khác, nhưng những tiếng vọng của Giáng sinh trong lòng người sẽ vẫn rung động như vậy mà thôi.
Và cũng bởi thời gian tàn khốc trôi đi chẳng chờ đợi ai , nên người phụ nữ ấy mới nhắc nhở thật quyết liệt người bạn cùng nhà - người cha trẻ tuổi, rằng đừng đánh đổi gia đình của mình, những đứa con của mình lấy công việc và sự nghiệp. Đừng để những thanh âm Giáng sinh vang lên đầy méo mó trong tâm hồn con trẻ. Đó là một "chi phí cơ hội" quá đắt đỏ, quá đỗi vô giá, mà nếu mất đi sẽ không thể lấy lại."Con gái bé bỏng của tôi rồi cũng sẽ lớn. Một ngày nào đó con sẽ ra đi, còn tôi thì bị bỏ lại với ký ức về tiếng cười khúc khích và những bí mật mà lẽ ra tôi đã được biết" (Trích đoạn trong sách). Những "chiếc hộp" ấy sẽ được bồi thêm nhiều lớp giấy bọc mới, sẽ có thêm nhiều ngăn nhiều tầng nhanh đến mức nếu không để tâm, ta mới giật mình nhận ra rằng mọi thứ đã đổi khác, đến mức ta không còn đón nhận được chính người thân của mình nữa. Sao lại không dành cho họ một góc của mình, để ta hiểu, trân trọng và không lạc khỏi nhau? Để ta trao yêu thương mà không hối tiếc. Đó cũng chính là món quà được nhận trong mỗi dịp Giáng sinh về, ta mở rộng vòng tay đón những người gần bên trái tim mình, trao nhau cảm xúc sum vầy thương yêu. Đó là ý nghĩa đích thực của ngày lễ ấy, và cũng là phần bồi đắp nên ký ức thủa ấu thơ của mỗi con người
~~~~~~~~~ A HOME ~~~~~~~~~
Giáng sinh là ngày Thượng Đế gửi con trai mình, Chúa Jesus xuống trần, cứu sinh loài người khỏi bóng tối. Ngài bày tỏ tình yêu với loài người như vậy, dù phải hy sinh đi thứ quý giá nhất của Người. Vì lẽ đó, đây là thời khắc để tình thương bao trùm khắp mọi nơi, nhưng cũng là ngày khắc sâu nỗi niềm của người cha phải lìa xa con mình, vĩnh viễn. Tình yêu vĩ đại nhường ấy còn có thể được bao bọc cất giữ trong một cuốn sách mang tên "Kinh thánh", vậy chẳng lẽ mỗi con người nhỏ bé này lại không thể tìm ra một chốn, một chiếc hộp cho tình cảm của mình nương náu ư? Hãy bồi đắp và nuôi dưỡng chiếc hộp ấy, để rồi, dù có đi bao xa, ta vẫn biết có một nơi luôn gần với con tim mình, nơi luôn mở cửa chào đón ta trở về. Một nơi tình cảm trong ta hướng về trú ngụ và cất tiếng gọi là "nhà".
Này bạn, một "chiếc hộp" vẫn đang dày thêm những lớp giấy bọc, bạn đã có một chiếc hộp tình yêu cho mình chưa vậy?
"Giác quan nào của ta chịu tác động nhiều nhất của Giáng sinh vậy nhỉ?"
Tôi sinh ra và lớn lên trên đất Việt, nơi Giáng sinh, so ra tận cùng, cũng chỉ là một ngày hơi đặc biệt hơn những ngày thường một tẹo, chứ không giống như Giáng sinh trong tiềm thức của Tây phương - nơi mà đêm 24 sẽ là thời điểm nhiều ý nghĩa trong suốt cả một năm đằng đẵng của họ. Nhưng có lẽ, Giáng sinh sẽ đến khi đôi tai tôi nghe thấy thanh âm của ngày lễ này. Chắc chắn sẽ là sự ồn ã của bao con người ở khu Hàng Mã chăm chút cho quầy tạp hóa của mình để đón những dòng người đi chơi dưới trời đông giá buốt. Hay những khúc ca quen thật quen cứ vọng đâu đó, "Jingle bell, jingle bell, jingle all the way...". Hoặc giả là nhiều âm thanh khác của các con chiên tại nhà thờ Cửa Bắc, nơi mà những tín đồ hòa mình vào thánh đường tràn tiếng chuông ngân. Và tôi bắt gặp dòng suy nghĩ tương tự từ một nhân vật trong cuốn sách này. Với bà, những âm vang Giáng sinh luôn để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng mình. Có lẽ bởi, cùng dòng thời gian, những hình ảnh, mùi vị của ngày lễ này sẽ đổi khác, nhưng những tiếng vọng của Giáng sinh trong lòng người sẽ vẫn rung động như vậy mà thôi.
Và cũng bởi thời gian tàn khốc trôi đi chẳng chờ đợi ai , nên người phụ nữ ấy mới nhắc nhở thật quyết liệt người bạn cùng nhà - người cha trẻ tuổi, rằng đừng đánh đổi gia đình của mình, những đứa con của mình lấy công việc và sự nghiệp. Đừng để những thanh âm Giáng sinh vang lên đầy méo mó trong tâm hồn con trẻ. Đó là một "chi phí cơ hội" quá đắt đỏ, quá đỗi vô giá, mà nếu mất đi sẽ không thể lấy lại."Con gái bé bỏng của tôi rồi cũng sẽ lớn. Một ngày nào đó con sẽ ra đi, còn tôi thì bị bỏ lại với ký ức về tiếng cười khúc khích và những bí mật mà lẽ ra tôi đã được biết" (Trích đoạn trong sách). Những "chiếc hộp" ấy sẽ được bồi thêm nhiều lớp giấy bọc mới, sẽ có thêm nhiều ngăn nhiều tầng nhanh đến mức nếu không để tâm, ta mới giật mình nhận ra rằng mọi thứ đã đổi khác, đến mức ta không còn đón nhận được chính người thân của mình nữa. Sao lại không dành cho họ một góc của mình, để ta hiểu, trân trọng và không lạc khỏi nhau? Để ta trao yêu thương mà không hối tiếc. Đó cũng chính là món quà được nhận trong mỗi dịp Giáng sinh về, ta mở rộng vòng tay đón những người gần bên trái tim mình, trao nhau cảm xúc sum vầy thương yêu. Đó là ý nghĩa đích thực của ngày lễ ấy, và cũng là phần bồi đắp nên ký ức thủa ấu thơ của mỗi con người
~~~~~~~~~ A HOME ~~~~~~~~~
Giáng sinh là ngày Thượng Đế gửi con trai mình, Chúa Jesus xuống trần, cứu sinh loài người khỏi bóng tối. Ngài bày tỏ tình yêu với loài người như vậy, dù phải hy sinh đi thứ quý giá nhất của Người. Vì lẽ đó, đây là thời khắc để tình thương bao trùm khắp mọi nơi, nhưng cũng là ngày khắc sâu nỗi niềm của người cha phải lìa xa con mình, vĩnh viễn. Tình yêu vĩ đại nhường ấy còn có thể được bao bọc cất giữ trong một cuốn sách mang tên "Kinh thánh", vậy chẳng lẽ mỗi con người nhỏ bé này lại không thể tìm ra một chốn, một chiếc hộp cho tình cảm của mình nương náu ư? Hãy bồi đắp và nuôi dưỡng chiếc hộp ấy, để rồi, dù có đi bao xa, ta vẫn biết có một nơi luôn gần với con tim mình, nơi luôn mở cửa chào đón ta trở về. Một nơi tình cảm trong ta hướng về trú ngụ và cất tiếng gọi là "nhà".
Này bạn, một "chiếc hộp" vẫn đang dày thêm những lớp giấy bọc, bạn đã có một chiếc hộp tình yêu cho mình chưa vậy?
Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012
TIN [2012]
Lạnh. Cái lạnh bất thường từ cơn rét đài của tháng hai âm. Vậy mà khi tôi đang co ro lạch cạch bên bàn phím thì đâu đó xung quanh vang lên tiếng ca nồng nàn của nắng ấm mùa hè
"Và bây giờ em nghe bản tình ca anh, trong những điều ta không nói.
Sự yên tĩnh mới thật dịu êm.
Em gặp chúng ta một đôi lần ta vẫn thoáng nhìn,
Chỉ để biết chắc ta còn gần nhau
Niềm tin vẫn đong đầy và lòng ta bình yên.
Ôi những ngày tháng sáu.
Những ngày tháng sáu trái tim đỏ lửa."
Tôi yêu mến âm nhạc của Đỗ Bảo, yêu mến những thanh âm và ca từ ấy từ thuở vẫn còn ngô nghê kỳ lạ, ngô nghê đến mức từ lần đầu tiên được nghe bài hát này còn tự đặt câu hỏi rằng : "Tại sao trong câu ca ấy, tác giả lại không đong đầy "tình yêu" mà lại là "niềm tin" nhỉ? Chẳng phải tình yêu vẫn luôn được ví von là một món quà tuyệt diệu của tạo hóa, là thứ mà bất kể con người nào, đôi lứa nào cũng hằng mong mình có được nó đó sao? ".
Và rồi ngày qua ngày, câu hỏi ấy đôi lúc cũng lật trở lại trong tôi - cái đứa đã 22 tuổi đầu rồi vẫn chưa nếm trải thứ được gọi là "tình yêu", nhưng lại dần dần thấy rằng, niềm tin mới là điều quý giá nhất con người dành cho nhau, là "cảnh giới" tối cao trong mối quan hệ giữa người với người. Như tôi vẫn nghe nói, giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. "Tin và được tin" là nguồn cội sức mạnh lớn lao. Với tôi, cũng vậy. Và cả với bạn nữa. Có thể bạn hằng tin vào những tư tưởng vĩ đại, nhưng cũng có khi là vài điều bé nhỏ thường ngày. Bạn tin vào những thứ có thể là đúng, cũng có thể sai. Hoặc bạn có niềm tin vào những điều tiêu cực ở một góc tối nào đó... tất cả là tùy thuộc vào cá nhân bạn. Nhưng sự tin tưởng ấy ít nhiều cũng mang lại cho bạn cảm giác về thế giới xung quanh. Bạn không thể phủ nhận rằng mình đang sống với không một niềm tin được cả. Đó là một thứ cốt lõi, là một động lực cho cuộc sống.
Nhưng có một sự thật là, niềm tin mạnh mẽ và và vững bền thật đấy, song nó cũng mong manh và dễ tan vỡ vô cùng. Hơn nữa, để có và bảo vệ niềm tin không hề đơn giản. Với tôi, niềm tin được dựng xây từ một nền tảng là chữ "tin" trong từ "Tự tin" - là sự tin tưởng ở trong chính bản thể.
Khi bạn tự tin, bạn hiểu được giá trị bản thân. Bạn biết mình. Và bạn trân trọng chính mình. Đó cũng là lúc bạn "tỏa" ra một thứ "sóng" đặc biệt. Nó tìm tới và tác động lên những "nguồn" xung quanh dù có cùng tần số hay không. Thứ "sóng" ấy sẽ gây ấn tượng, sẽ là những viên đá đầu tiên dựng xây chiếc cầu mang tên "tin tưởng". Và quan trọng hơn nhất, sự tự tin chỉ thể hiện khi bạn đặt nó cùng trong "cái nhìn lý trí và thông tuệ" của chính mình. Bạn thêm chắc chắn cho những lựa chọn bản thân; tự biết rằng niềm tin đó đã là đúng mức hay đã bị cường điệu thành một thứ cuồng tin mù quáng, hoặc giả hơn nữa, là đã biến chất thành sự ỷ lại, dựa dẫm tinh thần. Dù niềm tin phải được xây dựng từ 2 phía, song chính bạn cũng phải "vận động" tích cực để có thể tìm ra nơi đặt nền móng cho chúng chứ.
Trong cuốn sách "Suối nguồn" (The fountainhead) có một câu nói khiến tôi rất thích thú: "Nếu muốn nói "Tôi yêu em" thì phải nói từ "tôi" trước đã." . Nó đúng với quan điểm của tôi trong nhiều điều, và "niềm tin" cũng vậy. Phải bồi đắp chữ "tin" trong chính bản thể của mình cho thật vững vàng thì từ đó ta mới gây dựng được sự tin tưởng nơi những người ta gặp gỡ. Hay nói đơn giản hơn, chúng ta không thể trao đi cho người khác thứ ta không có. Chỉ vậy mà thôi.
__________________________________________________________________________________
Bài viết này được hình thành từ lúc mình đọc được note của anh Chí (nick Butchi) trên fb ( note của anh ấy đây TIN 2012 ) "Đây là lúc tôi muốn ta cùng nhau làm một việc nhỏ: hãy nói cho nhau nghe về niềm tin. Nói gì cũng được, ngắn cũng được dài cũng được, triết lý cũng được mà bông đùa cũng được. Dù bạn là ai: là học sinh, sinh viên, nhà báo, doanh nhân, nhà văn, nhạc sĩ, nhiếp ảnh gia, họa sĩ, công chức, đảng viên, đảng viên nhưng mà tốt, tiến sĩ, tiến sĩ nhưng mà giỏi, vân vân... Dù bạn đứng ở đâu, già hay trẻ, trong nước hay ngoài nước, lề trái hay lề phải, hay không lề. Dù bạn nói bằng ngôn ngữ nào: viết, vẽ, âm nhạc, video...
Hãy mở một cái note, và viết một điều gì đấy về niềm tin. Niềm tin là gì? Nó quan trọng thế nào đối với đời sống? Điều kiện cần và đủ để có một niềm tin vào ai đó hay việc gì đó là gì? Tại sao chúng ta không tin nhau và làm sao để chúng ta tin nhau? Niềm tin giữa bạn cùng lớp, niềm tin trong gia đình, niềm tin trong cơ quan, niềm tin với chính phủ, niềm tin tôn giáo, niềm tin vào bản thân hay vào tương lai... Bất cứ gì bạn nghĩ, bạn tin hay không tin, và bạn thấy có thể chia sẻ được, hãy nói cho tôi nghe. Tôi sẵn sàng lắng nghe bạn, và tôi tin nhiều bạn khác cũng sẵn sàng lắng nghe bạn."
Tôi nghĩ, đối nghịch của "tin tưởng" không hẳn là "nghi ngờ" hay "không tin" mà là "thờ ơ, không quan tâm". Và để tránh cái cảm giác "một tập hợp những ốc đảo di động", mình đã đặt bút viết (theo đúng nghĩa đen :">) Bắt nguồn từ một chữ tin, tôi đã thử viết. Và bài viết này ra đời. Mong là bạn, sau khi đọc bài này, và nhiều nhiều bài viết nữa, cũng sẽ viết như tôi và rất nhiều những người khác
Hà Nội, 12/3/2012
Nguồn cho một số thứ lấy cảm hứng :)
Bài hát Bài ca tháng sáu - Trần Thu Hà
Hình ảnh bức ảnh Hand touch trên flickr
"Và bây giờ em nghe bản tình ca anh, trong những điều ta không nói.
Sự yên tĩnh mới thật dịu êm.
Em gặp chúng ta một đôi lần ta vẫn thoáng nhìn,
Chỉ để biết chắc ta còn gần nhau
Niềm tin vẫn đong đầy và lòng ta bình yên.
Ôi những ngày tháng sáu.
Những ngày tháng sáu trái tim đỏ lửa."
Tôi yêu mến âm nhạc của Đỗ Bảo, yêu mến những thanh âm và ca từ ấy từ thuở vẫn còn ngô nghê kỳ lạ, ngô nghê đến mức từ lần đầu tiên được nghe bài hát này còn tự đặt câu hỏi rằng : "Tại sao trong câu ca ấy, tác giả lại không đong đầy "tình yêu" mà lại là "niềm tin" nhỉ? Chẳng phải tình yêu vẫn luôn được ví von là một món quà tuyệt diệu của tạo hóa, là thứ mà bất kể con người nào, đôi lứa nào cũng hằng mong mình có được nó đó sao? ".
Và rồi ngày qua ngày, câu hỏi ấy đôi lúc cũng lật trở lại trong tôi - cái đứa đã 22 tuổi đầu rồi vẫn chưa nếm trải thứ được gọi là "tình yêu", nhưng lại dần dần thấy rằng, niềm tin mới là điều quý giá nhất con người dành cho nhau, là "cảnh giới" tối cao trong mối quan hệ giữa người với người. Như tôi vẫn nghe nói, giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. "Tin và được tin" là nguồn cội sức mạnh lớn lao. Với tôi, cũng vậy. Và cả với bạn nữa. Có thể bạn hằng tin vào những tư tưởng vĩ đại, nhưng cũng có khi là vài điều bé nhỏ thường ngày. Bạn tin vào những thứ có thể là đúng, cũng có thể sai. Hoặc bạn có niềm tin vào những điều tiêu cực ở một góc tối nào đó... tất cả là tùy thuộc vào cá nhân bạn. Nhưng sự tin tưởng ấy ít nhiều cũng mang lại cho bạn cảm giác về thế giới xung quanh. Bạn không thể phủ nhận rằng mình đang sống với không một niềm tin được cả. Đó là một thứ cốt lõi, là một động lực cho cuộc sống.
Nhưng có một sự thật là, niềm tin mạnh mẽ và và vững bền thật đấy, song nó cũng mong manh và dễ tan vỡ vô cùng. Hơn nữa, để có và bảo vệ niềm tin không hề đơn giản. Với tôi, niềm tin được dựng xây từ một nền tảng là chữ "tin" trong từ "Tự tin" - là sự tin tưởng ở trong chính bản thể.
Khi bạn tự tin, bạn hiểu được giá trị bản thân. Bạn biết mình. Và bạn trân trọng chính mình. Đó cũng là lúc bạn "tỏa" ra một thứ "sóng" đặc biệt. Nó tìm tới và tác động lên những "nguồn" xung quanh dù có cùng tần số hay không. Thứ "sóng" ấy sẽ gây ấn tượng, sẽ là những viên đá đầu tiên dựng xây chiếc cầu mang tên "tin tưởng". Và quan trọng hơn nhất, sự tự tin chỉ thể hiện khi bạn đặt nó cùng trong "cái nhìn lý trí và thông tuệ" của chính mình. Bạn thêm chắc chắn cho những lựa chọn bản thân; tự biết rằng niềm tin đó đã là đúng mức hay đã bị cường điệu thành một thứ cuồng tin mù quáng, hoặc giả hơn nữa, là đã biến chất thành sự ỷ lại, dựa dẫm tinh thần. Dù niềm tin phải được xây dựng từ 2 phía, song chính bạn cũng phải "vận động" tích cực để có thể tìm ra nơi đặt nền móng cho chúng chứ.
Trong cuốn sách "Suối nguồn" (The fountainhead) có một câu nói khiến tôi rất thích thú: "Nếu muốn nói "Tôi yêu em" thì phải nói từ "tôi" trước đã." . Nó đúng với quan điểm của tôi trong nhiều điều, và "niềm tin" cũng vậy. Phải bồi đắp chữ "tin" trong chính bản thể của mình cho thật vững vàng thì từ đó ta mới gây dựng được sự tin tưởng nơi những người ta gặp gỡ. Hay nói đơn giản hơn, chúng ta không thể trao đi cho người khác thứ ta không có. Chỉ vậy mà thôi.
__________________________________________________________________________________
Bài viết này được hình thành từ lúc mình đọc được note của anh Chí (nick Butchi) trên fb ( note của anh ấy đây TIN 2012 ) "Đây là lúc tôi muốn ta cùng nhau làm một việc nhỏ: hãy nói cho nhau nghe về niềm tin. Nói gì cũng được, ngắn cũng được dài cũng được, triết lý cũng được mà bông đùa cũng được. Dù bạn là ai: là học sinh, sinh viên, nhà báo, doanh nhân, nhà văn, nhạc sĩ, nhiếp ảnh gia, họa sĩ, công chức, đảng viên, đảng viên nhưng mà tốt, tiến sĩ, tiến sĩ nhưng mà giỏi, vân vân... Dù bạn đứng ở đâu, già hay trẻ, trong nước hay ngoài nước, lề trái hay lề phải, hay không lề. Dù bạn nói bằng ngôn ngữ nào: viết, vẽ, âm nhạc, video...
Hãy mở một cái note, và viết một điều gì đấy về niềm tin. Niềm tin là gì? Nó quan trọng thế nào đối với đời sống? Điều kiện cần và đủ để có một niềm tin vào ai đó hay việc gì đó là gì? Tại sao chúng ta không tin nhau và làm sao để chúng ta tin nhau? Niềm tin giữa bạn cùng lớp, niềm tin trong gia đình, niềm tin trong cơ quan, niềm tin với chính phủ, niềm tin tôn giáo, niềm tin vào bản thân hay vào tương lai... Bất cứ gì bạn nghĩ, bạn tin hay không tin, và bạn thấy có thể chia sẻ được, hãy nói cho tôi nghe. Tôi sẵn sàng lắng nghe bạn, và tôi tin nhiều bạn khác cũng sẵn sàng lắng nghe bạn."
Tôi nghĩ, đối nghịch của "tin tưởng" không hẳn là "nghi ngờ" hay "không tin" mà là "thờ ơ, không quan tâm". Và để tránh cái cảm giác "một tập hợp những ốc đảo di động", mình đã đặt bút viết (theo đúng nghĩa đen :">) Bắt nguồn từ một chữ tin, tôi đã thử viết. Và bài viết này ra đời. Mong là bạn, sau khi đọc bài này, và nhiều nhiều bài viết nữa, cũng sẽ viết như tôi và rất nhiều những người khác
Hà Nội, 12/3/2012
Nguồn cho một số thứ lấy cảm hứng :)
Bài hát Bài ca tháng sáu - Trần Thu Hà
Hình ảnh bức ảnh Hand touch trên flickr
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




















