"Những cảm xúc dạt dào đến vậy,
chúng chỉ có thể là...
[Làm ơn, hãy giữ bí mật giúp ta nhé!]"
Ở lần ra nối từ tập 11, tôi đã mong chờ "Natsume's" bản Việt vô cùng, và rồi bị không ít thất vọng. Các tập mới đã không thể nối tiếp trọn vẹn bản dịch của 10 tập đầu, chỉ ở đôi chỗ hành văn lủng củng, đôi chỗ dùng từ là lạ. Chỉ vậy thôi nhưng không khí truyện bỗng hụt hẫng hẳn. Thế nên với lần ra nối tiếp theo từ tập 16 này, tôi chủ động hạ mức kỳ vọng xuống, sự háo hức cũng không còn như trước. Nhưng buồn cười và trái khoáy làm sao, thờ ơ bao nhiêu thì lại bị bất ngờ bấy nhiêu. Tập 16 này, và cả bản dịch của nó, thật tuyệt vời <3
Bất cứ một câu chuyện nào về con người và yêu giới tôi từng đọc qua, dù nhẹ nhàng (như Hotaru no mori E) hay bạo liệt (Yu Yu Hakusho, hoặc Ushio & Tora) đều tồn tại một bức tường ngăn. Trên bức tường đó chỉ có duy nhất một cánh cửa. Và chìa khóa của cánh cửa đó nằm sau một câu hỏi: "Liệu con người và yêu ma có thể cùng chung sống?". Có kẻ không ngần ngại trả lời và tra chìa vào ổ. Kẻ khác áp tai vào cửa, nghe ngóng phía bên kia trong sự tò mò. Và cũng không ít, lựa chọn bỏ qua, vứt chiếc chìa khóa vào một xó. Trong "Natsume Yuujincho" cũng vậy. Bức tường và cánh cửa ấy, chúng vẫn hiện hữu, nhưng mỏng mảnh và trong suốt. Con người và yêu ma đang cùng chia sẻ một thế giới và dường như cả 2 tiếp xúc được với nhau, không khoảng cách. Nhưng thật ra giữa họ là những khoảng trống lớn, không giao lưu, không thể trò chuyện, và không thấu hiểu dù 2 bên đều thấy sự tồn tại của nhau. Thế nên, bức vách ngăn trong suốt kia thật ra còn dày, nặng và ngột ngạt hơn vẻ ngoài của nó. Và đang lưỡng lự trước bức vách cánh cửa tưởng chừng không tồn tại đó là Natsume - kẻ kết nối (bất đắc dĩ). Đứng giữa lựa chọn "Thế nào là đúng?", cuối cùng cậu quyết định hành động trong im lặng, chấp nhận sự tồn tại của những linh thể kỳ dị ấy, dù rồi kết quả không bao giờ trọn vẹn tốt đẹp cho cả đôi bên.
Chính bởi cái thế giới đó, nhân vật đó, nên bản dịch tập 16 này, với tôi, mới bất ngờ đến tuyệt vời. Truyền tải như trọn vẹn sự phân vân lưỡng lự ấy, cái không khí bồng bềnh ma mị mà lại chất phác thật thà ấy, cả "sự hiện diện trong suốt" đẹp mà không kém đau ấy, để người đọc cảm nhận nó, và nắm lấy nó. Liên kết giữa người đọc với những cuốn sách cuốn truyện cũng nhờ vậy mà thành hình, dày hơn, sâu hơn, lưu nhớ hơn. Có thể, à mà không, chắc chắn sau này khi nhắc lại tôi sẽ không thể nhớ chính xác câu chuyện đó cụ thể như thế nào, nhưng tôi sẽ nhớ. cảm giác sau khi gấp lại những trang truyện ấy. Ấy là trí nhớ của mãn nguyện cảm xúc. Thứ đã thành hình rồi sẽ khó tan đi. Và nhiều khi, sẽ chẳng thể tan nổi. Một, và mãi mãi.
p/s: Tôi đã từng 1 lần chọn đọc "Natsume" trong một không gian không tĩnh, và đó là lần duy nhất tôi phải đọc lại cuốn đó, không những 1, mà là 2 lần. Có những cuốn sách truyện xứng đáng được đọc trong không gian riêng của nó. Đó là điều tôi đang cố gắng thực hiện, và cố gắng không để mắc sai lầm. Ngày cứ nối tiếp trôi, và quỹ thời gian cho việc đọc liên tục giảm (đau lòng lắm :((( ), nên đã đọc thì phải đọc cho bõ. Bằng không, chả đọc còn hơn. Cứ vậy mà triển đi.
HN 7/11/2014. Đêm mưa to gió mùa bổ sung
Trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014
Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
Chẳng bao giờ là muộn để sống hết mình.
Định bụng cai sách Nhật trong một thời gian, chỉ đọc manga, thế rồi lại... sa chân, ầy
Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương
Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"... Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...
link hình ảnh Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more
Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương
Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"... Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...
link hình ảnh Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more
Nhãn:
Cảm nhận,
Hân Nhiên,
Kazumi Yumoto,
Không gì là mãi mãi,
Laurence Tardieu,
Mùa thu của cây dương,
Nhã Nam,
Phụ nữ,
Popura no aki,
Tản mạn,
Thiên Táng,
Truyện dịch,
Viết lách
Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011
Những mùa hạ đượm buồn trong Khu rừng sáng ánh đom đóm
Thời tiết mấy ngày nay đã thực sự chuyển sang sắc thu một cách rõ rệt. Nắng nhạt dần, tiết trời ngày càng mát mẻ dễ chịu. Và nhất là, với người Hà Nội, thì thứ hương đặc trưng của thu - mùi hoa sữa, đã nhè nhẹ lan đi trong không khí lãng đãng xung quanh. Mùa hè đã qua đi rồi, để lại một chút tiếc nuối cho tôi. Một mùa hè làm đượcc khá nhiều thứ và cũng để lỡ một cơ số khác. Mùa hè, với tôi là mùa của sự vui vẻ, của đàn đúm tụ tập hội hè vui chơi và thư giãn. Bởi thế, một nhác buồn cuối hạ lúc này cũng giống như cảm xúc khi lần đầu được đọc mẩu chuyện ấy, một câu chuyện của những mùa hè đượm buồn- Hotaru no Mori E - Lạc vào khu rừng đom đóm
Dành một chút thời gian để đọc qua bản tiếng Việt của truyện nếu bạn chưa biết đến Hotaru bi no mori E - Lạc vào khu rừng sáng ánh đom đóm
"Tôi gặp anh lần đầu tiên vào mùa hè năm tôi 6 tuổi".
Đó là khi Hotaru Takegawa bị lạc trong cánh rừng của Sơn Thần, và cô bé không thể tìm nổi lối ra. Giữa không gian u tịch đáng sợ của cánh rừng và cái nóng như đổ lửa, nỗi sợ hãi lại càng dâng lên... và chợt cô bé gặp "anh", một kẻ đeo mặt nạ kỳ quặc và sẵn sàng cầm cả cái cành cây cho cô một phát đau điếng chỉ vì cô suýt nhào vào người mình
"Tôi đã bị Sơn thần ếm bùa,bởi vậy chỉ cần bị con người chạm vào,tôi sẽ biến mất... Tan biến mãi mãi"
"Vậy anh không phải là con người à?"
".....Thì do anh sống ở cánh rừng này mà".
"Vậy anh là yêu quái rồi <3 Lần đầu tiên em được thấy yêu quái đấy!".
"....."
Sau đó, anh ta dùng chính cành cây để làm "vật trung gian" nối giữa mình và cô bé, dẫn cô ra khỏi rừng. Họ đã biết được tên nhau.
"Tên của em là Hotaru Takegawa. Còn anh thì sao?"
Một khoảng lặng dài...
"Anh là Gin..."
"Vậy hẹn gặp anh ngày mai nhé Gin....", đoạn Hotaru chạy biến đi mất. Hai người đã gặp nhau như vậy đấy. Và ngày qua ngày, Hotaru lại tha thẩn vào cánh rừng để gặp Gin. Họ chỉ trò chuyện và chơi những trò chơi, mà theo lời Hotaru, là vô cùng nhàm chán. Nhưng với cô bé, đó có lẽ là những kỷ niệm đẹp mà cả đời cô sẽ không bao giờ quên... Họ cùng nhau nuôi dưỡng một thứ tình cảm không thể cất nên lời.
Mùa hè kết thúc, Hotaru rời khỏi làng để về thành phố học. Nhưng cô vẫn luôn giữ đúng lời hứa, mùa hè năm nào cũng quay về làng của ông nội, để lại vào rừng, và gặp Gin. Mùa hè thứ 2, thứ 3... nhiều chuyện đã xảy ra... rồi đến mùa hè năm Hotaru lên cấp 3, thành một nữ sinh chững chạc, cô bé đã mặc đồng phục đến để gặp Gin. Nhìn hình ảnh ấy, Gin đã mở lòng tâm sự về thân phận của mình, để sẻ chia, để giãi bày, và dường như, cũng để Hotaru có quyết định đúng đắn cho tương lai cô bé. Anh cũng hứa sẽ đưa cô đến Hội hè của yêu tinh, nơi mà anh bảo vệ cô dù điều gì xảy ra chăng nữa...
Và, một tai nạn vô tình đã xảy ra. Khoảnh khắc ấy, đau đớn nhất và cũng là giây phút hạnh phúc nhất của Gin. Anh cố gắng kéo Hotaru về phía mình, chỉ để có một cái ôm duy nhất. Rồi lặng lẽ tan biến, chì còn lại Hotaru và chiếc mặt nạ.... Một mình, cô đơn, nhưng không bi lụy.
Có nhiều tranh luận quanh mẩu truyện ngắn này. Về những mối tình buồn, về chuyện người-yêu quái... nhưng với tôi, ấn tượng nhất có lẽ là hình ảnh 2 nhân vật chính, 2 kẻ cô đơn
Gin, là một đứa bé bị bỏ rơi trong rừng Yamagami. Chết đi trong cô độc và sợ hãi, Sơn Thần đã rủ lòng thương ban cho cậu một chút phép màu, lưu lại linh hồn của cậu trên dương gian. Nhưng sinh mạng ấy quá mỏng manh yếu đuối, bởi đó là sinh mệnh "đi mượn". Nó không phải của Gin. Và tôi nghĩ, có lẽ bất cứ sự tiếp xúc với con người, với một "sinh mệnh thực" bất kỳ nào đó cũng sẽ khiến cho linh hồn mong manh ấy tự nhận thấy sự "vô lý" khi mình vẫn có thể tồn tại, bởi thế, nó sẽ TAN BIẾN, tan biến thực sự, giống như cái tên của cậu, Gin - màu bạc lấp lánh - mà theo lời của Hotaru "giống như những bông tuyết trong gió mùa đông, vậy mà nghĩ đến anh, em chỉ thấy cảm giác của mùa hè". Đối lập như vậy đấy, một linh hồn cô đơn mong manh như bông tuyết giữa nắng hạ. Đó là một sự thật quá đau đớn với một người như Gin. Sống trong cánh rừng cùng các yêu quái khác, cậu không phải một mình trải qua bao năm tháng, nhưng thẳm sâu trong đó vẫn là khát khao được gặp con người, được giao tiếp bình thường như xưa... Nhưng sẽ chẳng bao giờ có điều đó, vì "khu rừng" bao bọc cậu, và trên hết, cậu không được phép chạm vào người khác... Cô độc, theo ý tôi, là như vậy đấy. Bởi thế, ở cái kết của truyện, được chạm vào Hotaru là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời đằng đẵng lãng du của Gin. Và hơn thế, đó là sự giải thoát, cho cả Gin, cả Hotaru, và cả "khu rừng". Đó là điều có hậu.
Hotaru cũng là một nhân vật cô đơn. Khác với Gin một chút, cô bé cũng có gia đình, bạn bè và người thân quan tâm chăm sóc, nhưng cô lại cô đơn trong mối tình song phương của mình. Nghe có kỳ quặc không? Vậy mà có đấy. Mùa hè nào Hotaru cũng trở về để gặp Gin, chỉ để thấy anh ẩn mình sau chiếc mặt nạ. Dù biết cánh rừng Yamagami thần bí, "càng đi càng lạc lối, và chuyện trở về không biết tự khi nào đã trở thành dĩ vãng" nhưng Hotaru vẫn bất chấp tiếp bước... Trờ về thành phố, thu, đông rồi lại qua xuân mà tâm trí Hotaru hầu như chỉ trông mong về mùa hạ, nơi có "anh". 9 mùa hạ qua đi, từ một cô nhóc 6 tuổi thành một nữ sinh trung học, 9 năm nuôi dưỡng một tình cảm cháy bỏng, càng ngày cô lại càng tiến đến gần "tuổi" của anh hơn. Vậy mà trở về cũng chỉ được đứng bên anh,nhìn anh, nói chuyện với anh. Không dám bày tỏ, không dám thổ lộ, không chỉ có một cái nắm tay... "Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng đừng chạm vào em... Em không muốn Gin biến mất... Nhé... Được không?..." Đó, với tôi,cũng là cô đơn, cô đơn trong một tình cảm hai chiều. Thế nên, việc được Gin ôm, chỉ một lần duy nhất, có lẽ là sự thỏa ước nguyện dành cho Hotaru bởi cô biết được tình cảm của mình được đáp lại. Và đó cũng là sự giải thoát cho chính cô. Cô bé đã từng lên kế hoạch sẽ nhanh chóng tốt nghiệp và tìm một công việc ở vùng quê này, để có thể gặp "anh", không chỉ mùa hè, mà cả mùa thu, cả mùa đông, và mùa xuân nữa. Gin mất đi, để lại trong cô một cơn đau không dứt nơi lồng ngực và những dòng nước mắt vẫn chưa ngừng tuôn. Nhưng
"hơi ấm khi ấy sẽ không bao giờ tan đi trong vòng tay này. Và những ký ức ngày hè ấy vẫn sẽ bên tôi mãi mãi.... Được rồi... Cùng đi nào..."
...Tới tương lai, của em, và vẫn có tấm chân tình của em dành cho anh ngày hè đó...
Cảm xúc khi viết cho Hotaru no Mori cũng rất rời rạc và trầm đạm, bởi chính câu chuyện như thổi thứ không khí ấy vào tâm trí tôi vậy. Buồn, một chút. Suy tưởng, có nhiều. Nhưng đó vẫn là câu chuyện của hy vọng và tương lai, bởi những con người trong đó đã chấp nhận và vượt qua nỗi đau của hiện tại để tiếp tục cất bước trên con đường của mình. Tôi nghĩ đó cũng là một thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm sau cả một câu chuyện tình buồn này : " Sống, và tiếp tục sống để tìm kiếm bản thân, tìm cho mình niềm tin và hạnh phúc. Bởi cuộc đời này là do mình quyết định và lựa chọn"
Một ngày đầu thu 2011 ở Hà Nội
Dành một chút thời gian để đọc qua bản tiếng Việt của truyện nếu bạn chưa biết đến Hotaru bi no mori E - Lạc vào khu rừng sáng ánh đom đóm
"Tôi gặp anh lần đầu tiên vào mùa hè năm tôi 6 tuổi".
Đó là khi Hotaru Takegawa bị lạc trong cánh rừng của Sơn Thần, và cô bé không thể tìm nổi lối ra. Giữa không gian u tịch đáng sợ của cánh rừng và cái nóng như đổ lửa, nỗi sợ hãi lại càng dâng lên... và chợt cô bé gặp "anh", một kẻ đeo mặt nạ kỳ quặc và sẵn sàng cầm cả cái cành cây cho cô một phát đau điếng chỉ vì cô suýt nhào vào người mình
"Tôi đã bị Sơn thần ếm bùa,bởi vậy chỉ cần bị con người chạm vào,tôi sẽ biến mất... Tan biến mãi mãi"
"Vậy anh không phải là con người à?"
".....Thì do anh sống ở cánh rừng này mà".
"Vậy anh là yêu quái rồi <3 Lần đầu tiên em được thấy yêu quái đấy!".
"....."
Sau đó, anh ta dùng chính cành cây để làm "vật trung gian" nối giữa mình và cô bé, dẫn cô ra khỏi rừng. Họ đã biết được tên nhau.
"Tên của em là Hotaru Takegawa. Còn anh thì sao?"
Một khoảng lặng dài...
"Anh là Gin..."
"Vậy hẹn gặp anh ngày mai nhé Gin....", đoạn Hotaru chạy biến đi mất. Hai người đã gặp nhau như vậy đấy. Và ngày qua ngày, Hotaru lại tha thẩn vào cánh rừng để gặp Gin. Họ chỉ trò chuyện và chơi những trò chơi, mà theo lời Hotaru, là vô cùng nhàm chán. Nhưng với cô bé, đó có lẽ là những kỷ niệm đẹp mà cả đời cô sẽ không bao giờ quên... Họ cùng nhau nuôi dưỡng một thứ tình cảm không thể cất nên lời.
Mùa hè kết thúc, Hotaru rời khỏi làng để về thành phố học. Nhưng cô vẫn luôn giữ đúng lời hứa, mùa hè năm nào cũng quay về làng của ông nội, để lại vào rừng, và gặp Gin. Mùa hè thứ 2, thứ 3... nhiều chuyện đã xảy ra... rồi đến mùa hè năm Hotaru lên cấp 3, thành một nữ sinh chững chạc, cô bé đã mặc đồng phục đến để gặp Gin. Nhìn hình ảnh ấy, Gin đã mở lòng tâm sự về thân phận của mình, để sẻ chia, để giãi bày, và dường như, cũng để Hotaru có quyết định đúng đắn cho tương lai cô bé. Anh cũng hứa sẽ đưa cô đến Hội hè của yêu tinh, nơi mà anh bảo vệ cô dù điều gì xảy ra chăng nữa...
Và, một tai nạn vô tình đã xảy ra. Khoảnh khắc ấy, đau đớn nhất và cũng là giây phút hạnh phúc nhất của Gin. Anh cố gắng kéo Hotaru về phía mình, chỉ để có một cái ôm duy nhất. Rồi lặng lẽ tan biến, chì còn lại Hotaru và chiếc mặt nạ.... Một mình, cô đơn, nhưng không bi lụy.
Có nhiều tranh luận quanh mẩu truyện ngắn này. Về những mối tình buồn, về chuyện người-yêu quái... nhưng với tôi, ấn tượng nhất có lẽ là hình ảnh 2 nhân vật chính, 2 kẻ cô đơn
Gin, là một đứa bé bị bỏ rơi trong rừng Yamagami. Chết đi trong cô độc và sợ hãi, Sơn Thần đã rủ lòng thương ban cho cậu một chút phép màu, lưu lại linh hồn của cậu trên dương gian. Nhưng sinh mạng ấy quá mỏng manh yếu đuối, bởi đó là sinh mệnh "đi mượn". Nó không phải của Gin. Và tôi nghĩ, có lẽ bất cứ sự tiếp xúc với con người, với một "sinh mệnh thực" bất kỳ nào đó cũng sẽ khiến cho linh hồn mong manh ấy tự nhận thấy sự "vô lý" khi mình vẫn có thể tồn tại, bởi thế, nó sẽ TAN BIẾN, tan biến thực sự, giống như cái tên của cậu, Gin - màu bạc lấp lánh - mà theo lời của Hotaru "giống như những bông tuyết trong gió mùa đông, vậy mà nghĩ đến anh, em chỉ thấy cảm giác của mùa hè". Đối lập như vậy đấy, một linh hồn cô đơn mong manh như bông tuyết giữa nắng hạ. Đó là một sự thật quá đau đớn với một người như Gin. Sống trong cánh rừng cùng các yêu quái khác, cậu không phải một mình trải qua bao năm tháng, nhưng thẳm sâu trong đó vẫn là khát khao được gặp con người, được giao tiếp bình thường như xưa... Nhưng sẽ chẳng bao giờ có điều đó, vì "khu rừng" bao bọc cậu, và trên hết, cậu không được phép chạm vào người khác... Cô độc, theo ý tôi, là như vậy đấy. Bởi thế, ở cái kết của truyện, được chạm vào Hotaru là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời đằng đẵng lãng du của Gin. Và hơn thế, đó là sự giải thoát, cho cả Gin, cả Hotaru, và cả "khu rừng". Đó là điều có hậu.
Hotaru cũng là một nhân vật cô đơn. Khác với Gin một chút, cô bé cũng có gia đình, bạn bè và người thân quan tâm chăm sóc, nhưng cô lại cô đơn trong mối tình song phương của mình. Nghe có kỳ quặc không? Vậy mà có đấy. Mùa hè nào Hotaru cũng trở về để gặp Gin, chỉ để thấy anh ẩn mình sau chiếc mặt nạ. Dù biết cánh rừng Yamagami thần bí, "càng đi càng lạc lối, và chuyện trở về không biết tự khi nào đã trở thành dĩ vãng" nhưng Hotaru vẫn bất chấp tiếp bước... Trờ về thành phố, thu, đông rồi lại qua xuân mà tâm trí Hotaru hầu như chỉ trông mong về mùa hạ, nơi có "anh". 9 mùa hạ qua đi, từ một cô nhóc 6 tuổi thành một nữ sinh trung học, 9 năm nuôi dưỡng một tình cảm cháy bỏng, càng ngày cô lại càng tiến đến gần "tuổi" của anh hơn. Vậy mà trở về cũng chỉ được đứng bên anh,nhìn anh, nói chuyện với anh. Không dám bày tỏ, không dám thổ lộ, không chỉ có một cái nắm tay... "Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng đừng chạm vào em... Em không muốn Gin biến mất... Nhé... Được không?..." Đó, với tôi,cũng là cô đơn, cô đơn trong một tình cảm hai chiều. Thế nên, việc được Gin ôm, chỉ một lần duy nhất, có lẽ là sự thỏa ước nguyện dành cho Hotaru bởi cô biết được tình cảm của mình được đáp lại. Và đó cũng là sự giải thoát cho chính cô. Cô bé đã từng lên kế hoạch sẽ nhanh chóng tốt nghiệp và tìm một công việc ở vùng quê này, để có thể gặp "anh", không chỉ mùa hè, mà cả mùa thu, cả mùa đông, và mùa xuân nữa. Gin mất đi, để lại trong cô một cơn đau không dứt nơi lồng ngực và những dòng nước mắt vẫn chưa ngừng tuôn. Nhưng
"hơi ấm khi ấy sẽ không bao giờ tan đi trong vòng tay này. Và những ký ức ngày hè ấy vẫn sẽ bên tôi mãi mãi.... Được rồi... Cùng đi nào..."
...Tới tương lai, của em, và vẫn có tấm chân tình của em dành cho anh ngày hè đó...
Cảm xúc khi viết cho Hotaru no Mori cũng rất rời rạc và trầm đạm, bởi chính câu chuyện như thổi thứ không khí ấy vào tâm trí tôi vậy. Buồn, một chút. Suy tưởng, có nhiều. Nhưng đó vẫn là câu chuyện của hy vọng và tương lai, bởi những con người trong đó đã chấp nhận và vượt qua nỗi đau của hiện tại để tiếp tục cất bước trên con đường của mình. Tôi nghĩ đó cũng là một thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm sau cả một câu chuyện tình buồn này : " Sống, và tiếp tục sống để tìm kiếm bản thân, tìm cho mình niềm tin và hạnh phúc. Bởi cuộc đời này là do mình quyết định và lựa chọn"
Một ngày đầu thu 2011 ở Hà Nội
Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011
Hành trình trên Phố Ngân Hà
"Trong ký ức của 6 đứa chúng tôi luôn ngập tràn những kỷ niệm... Tụ tập mùa đông, hội trại mùa hè, xuất hành đầu xuân... Nhưng đẹp nhất trong số những kỷ niệm ấy là ngày cơn mưa sao băng tuôn đổ. Tay nắm chặt tay, chúng tôi hướng mắt lên bầu trời ngắm những ngôi sao tuôn như thác đổ ấy... Dù đã chuẩn bị sẵn cho mình rất rất nhiều những điều ước, nhưng trước khung cảnh rực rỡ nhường đó, chúng tôi chỉ biết tay nắm chặt tay, vai kề vai chia sẻ cảnh tượng đẹp nhất trong thời thơ ấu"
Mike của tiệm rau Hạnh phúc, Kuro của quầy cá Đệ Nhất, Ikkyu của quán mỳ Bông hoa, Iba từ tiệm gạo Lá sồi, Mamoru của hàng rượu Bạch mã và Sato của tiệm gà nướng Điểu Thắng. Bộ 6 này đã ở bên nhau từ thủơ ấu thơ. Nhưng lớn lên, như một lẽ tất yếu, mỗi người lại có những không gian riêng, những người bạn mới... Để rồi cả nhóm lại cảm thấy ngại ngùng khi gặp lại nhau. Và lời hứa khi xưa như chỉ để cho 1 tương lai quá đỗi xa xôi...
Nhưng 1 sự kiện xảy ra đã kéo chúng lại với nhau. Bè bạn vẫn là bè bạn, và những người giúp đỡ trong lúc khó khăn mới là bạn thực sự. Có lại được mối liên hệ quý giá là không đơn giản, nhưng giữ gìn chúng lại còn muôn vàn khó khăn hơn. Và hành trình gìn giữ "Bộ 6 bạn nối khố" trên Phố Ngân Hà đã bắt đầu...
Mình đọc Kirameki Gingachou Shoutengai - Phố Ngân Hà hoàn toàn là ngẫu nhiên. Thậm chí lúc trước còn chẳng quan tâm. Nhưng một đứa em đã nhắn rằng, chắc chắn mình sẽ khoái bộ này, và thế là đọc. Một bối cảnh gần gũi- những phố chợ đông đúc ồn ã mà chỉ một chuyện gì đó hở ra thôi là ngày hôm sau cả phố đều biết :*( Những ng lao động tuy có cộc cằn,nhưng đơn giản và nhiệt tình ( đương nhiên,là phải mê kiếm tiền nữa) Tất cả những nét thân thuộc ấy đều phảng phất trong truyện :D
Tuy nhiên,càng đọc thì càng thấy có những quan điểm thực sự thấy đúng, và đáng giá. Có thể trong những cuốn sách, truyện phim nào đó, bạn sẽ gặp những câu chuyện mà đầy những lời hẹn thề bên nhau mãi mãi; những nghĩa cử có lẽ là cao cả đến phi lí ; hay thậm chí,là những người sống hộ cuộc đời của người thân yêu quý. Trong Phố Ngân hà sẽ không có những chi tiết cường điệu quá như vậy...
Những người bạn bên nhau là để chia sẻ và động viên. Chúng giúp cho 1 thành viên nhút nhát có thêm dũng khí. Chúng ở bên san bớt nỗi đau mất mát. Hay là chỗ dựa khi vấp ngã. Thậm chí khó nói lời "Xin lỗi" nhưng lại không bao giờ để bụng. Chúng hành động nhiều hơn là nói suông.
Có lẽ mình sẽ không quên hình ảnh cô bé Sato nhút nhát đã dám nói lên quan điểm của mình trước cả lớp
Sẽ nhớ hình ảnh Mike nắm chặt tay Iba khi mẹ Iba đột ngột ra đi. "Có thể tớ không thể xóa đi tất cả những nỗi đau của cậu, tớ cũng không thể hứa rằng mình sẽ thay mẹ để mãi bên cậu. Nhưng tớ sẽ có mặt khi cậu cần và gọi tên tớ. Cậu phải cố gắng lên. Không phải "Hãy cố gắng sống" mà "Phải cố gắng" bởi không ai sống hộ cho cậu Iba ạ"
Bộ sáu Phố Ngân hà là thế đấy, vừa trẻ con lại vừa chững chạc đến lạ kỳ. Mỗi ng như phản chiếu một phần nào đó tính cách của mình trong cái giai đoạn ẩm ương tuổi mới lớn vậy đó :D Nhưng đó là những câu chuyện xuất phát từ cuộc sống, thật gần gũi và thân quen, để ta đọc, nhớ và trân trọng gia đình, bạn bè và những gì mình có, bởi cuộc sống là vậy, không đơn giản, và đầy bất ngờ.
"Biết không,có một mẹo nhỏ cho con khi buồn bực, đó là lúc ấy hãy đi 1 vòng quanh phố buôn bán của nhà mình và quan sát nhé. Mỗi lần cất bước và thấy người người buôn bán trò chuyện, trẻ con chí chóe vui đùa... cuộc sống xung quanh vẫn đang diễn ra... và không biết từ lúc nào nỗi buồn bực cũng sẽ vơi đi ít nhiều..."
Tôi biết, cái mẹo nhỏ ấy theo thời gian sẽ không còn hoàn toàn đúng khi mình thêm nhiều những trải nghiệm. Nhưng với những hình ảnh thân quen đó, tôi hiểu rằng, dù có ở đâu đi nữa thì, bằng tiếng nói, ánh mắt, cái nắm tay, nụ cười... con người luôn chia sẻ tình cảm với nhau trên đường đời.
P.s: có hơi buồn 1 xíu khi nghe mọi người nói rằng đoạn kết của manga này không được hay lắm :( và về sau sẽ dành nhiều đoạn cho tình yêu hơn :( Nhưng ko sao, bởi những chi tiết hay của bộ này đã đủ để khiến nó có gì đó đáng quý và ghi nhớ với chính bản thân mình
Bài viết có sử dụng 1 vài phần dịch trong phiên bản tiếng Việt của manga xuất bản bởi nxb Trẻ.Có gì mong nhóm dịch thông cảm :">
"Nghe nói phải hơn 20, 30 năm nữa mới có 1 cơn mưa sao băng nữa đấy. Vậy lúc đó chúng mình lại đi xem cùng nhau nhé..."
Mike của tiệm rau Hạnh phúc, Kuro của quầy cá Đệ Nhất, Ikkyu của quán mỳ Bông hoa, Iba từ tiệm gạo Lá sồi, Mamoru của hàng rượu Bạch mã và Sato của tiệm gà nướng Điểu Thắng. Bộ 6 này đã ở bên nhau từ thủơ ấu thơ. Nhưng lớn lên, như một lẽ tất yếu, mỗi người lại có những không gian riêng, những người bạn mới... Để rồi cả nhóm lại cảm thấy ngại ngùng khi gặp lại nhau. Và lời hứa khi xưa như chỉ để cho 1 tương lai quá đỗi xa xôi...
Nhưng 1 sự kiện xảy ra đã kéo chúng lại với nhau. Bè bạn vẫn là bè bạn, và những người giúp đỡ trong lúc khó khăn mới là bạn thực sự. Có lại được mối liên hệ quý giá là không đơn giản, nhưng giữ gìn chúng lại còn muôn vàn khó khăn hơn. Và hành trình gìn giữ "Bộ 6 bạn nối khố" trên Phố Ngân Hà đã bắt đầu...
Mình đọc Kirameki Gingachou Shoutengai - Phố Ngân Hà hoàn toàn là ngẫu nhiên. Thậm chí lúc trước còn chẳng quan tâm. Nhưng một đứa em đã nhắn rằng, chắc chắn mình sẽ khoái bộ này, và thế là đọc. Một bối cảnh gần gũi- những phố chợ đông đúc ồn ã mà chỉ một chuyện gì đó hở ra thôi là ngày hôm sau cả phố đều biết :*( Những ng lao động tuy có cộc cằn,nhưng đơn giản và nhiệt tình ( đương nhiên,là phải mê kiếm tiền nữa) Tất cả những nét thân thuộc ấy đều phảng phất trong truyện :D
Tuy nhiên,càng đọc thì càng thấy có những quan điểm thực sự thấy đúng, và đáng giá. Có thể trong những cuốn sách, truyện phim nào đó, bạn sẽ gặp những câu chuyện mà đầy những lời hẹn thề bên nhau mãi mãi; những nghĩa cử có lẽ là cao cả đến phi lí ; hay thậm chí,là những người sống hộ cuộc đời của người thân yêu quý. Trong Phố Ngân hà sẽ không có những chi tiết cường điệu quá như vậy...
Những người bạn bên nhau là để chia sẻ và động viên. Chúng giúp cho 1 thành viên nhút nhát có thêm dũng khí. Chúng ở bên san bớt nỗi đau mất mát. Hay là chỗ dựa khi vấp ngã. Thậm chí khó nói lời "Xin lỗi" nhưng lại không bao giờ để bụng. Chúng hành động nhiều hơn là nói suông.
Có lẽ mình sẽ không quên hình ảnh cô bé Sato nhút nhát đã dám nói lên quan điểm của mình trước cả lớp
Sẽ nhớ hình ảnh Mike nắm chặt tay Iba khi mẹ Iba đột ngột ra đi. "Có thể tớ không thể xóa đi tất cả những nỗi đau của cậu, tớ cũng không thể hứa rằng mình sẽ thay mẹ để mãi bên cậu. Nhưng tớ sẽ có mặt khi cậu cần và gọi tên tớ. Cậu phải cố gắng lên. Không phải "Hãy cố gắng sống" mà "Phải cố gắng" bởi không ai sống hộ cho cậu Iba ạ"
Bộ sáu Phố Ngân hà là thế đấy, vừa trẻ con lại vừa chững chạc đến lạ kỳ. Mỗi ng như phản chiếu một phần nào đó tính cách của mình trong cái giai đoạn ẩm ương tuổi mới lớn vậy đó :D Nhưng đó là những câu chuyện xuất phát từ cuộc sống, thật gần gũi và thân quen, để ta đọc, nhớ và trân trọng gia đình, bạn bè và những gì mình có, bởi cuộc sống là vậy, không đơn giản, và đầy bất ngờ.
"Biết không,có một mẹo nhỏ cho con khi buồn bực, đó là lúc ấy hãy đi 1 vòng quanh phố buôn bán của nhà mình và quan sát nhé. Mỗi lần cất bước và thấy người người buôn bán trò chuyện, trẻ con chí chóe vui đùa... cuộc sống xung quanh vẫn đang diễn ra... và không biết từ lúc nào nỗi buồn bực cũng sẽ vơi đi ít nhiều..."
Tôi biết, cái mẹo nhỏ ấy theo thời gian sẽ không còn hoàn toàn đúng khi mình thêm nhiều những trải nghiệm. Nhưng với những hình ảnh thân quen đó, tôi hiểu rằng, dù có ở đâu đi nữa thì, bằng tiếng nói, ánh mắt, cái nắm tay, nụ cười... con người luôn chia sẻ tình cảm với nhau trên đường đời.
P.s: có hơi buồn 1 xíu khi nghe mọi người nói rằng đoạn kết của manga này không được hay lắm :( và về sau sẽ dành nhiều đoạn cho tình yêu hơn :( Nhưng ko sao, bởi những chi tiết hay của bộ này đã đủ để khiến nó có gì đó đáng quý và ghi nhớ với chính bản thân mình
Bài viết có sử dụng 1 vài phần dịch trong phiên bản tiếng Việt của manga xuất bản bởi nxb Trẻ.Có gì mong nhóm dịch thông cảm :">
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




