Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Slice of life. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Slice of life. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Cuốn...

   Trong nhà yên lặng quá! Âm thanh thì vẫn có, nhưng tiếng người thì không. Giường đã chỉ còn một người nằm được vài hôm rồi, cảm giác trống trải mỗi lúc một đậm. Đêm thêm sâu. 3 tháng vèo cái trôi nhanh ghê. Nhớ lại hôm thứ 2 đó, chưa bao giờ trống ngực đập như vậy. Xem ra mình vẫn còn là một đứa yếu đuối.

   Chỉ trong 2 ngày mà nhiều thứ bị cuốn đi quá. Biết rằng ngày này sẽ tới, mà sao nó đến bất ngờ khiến tâm trí còn chẳng chuẩn bị. Nhưng âu cũng là lẽ đương nhiên, và tốt hơn là nó đến sớm, bởi khó có thể tưởng tượng nếu vượt quá khả năng giới hạn thì mình sẽ biến thành một thứ như thế nào nữa.

  Thử tìm một khoảng tĩnh nhỏ. Thời gian vừa rồi vừa thả bản thân quá đáng, lại vừa gồng mình trong chính sở thích của cá nhân: đọc những cuốn sách gây ấn tượng quá sâu và quá đắm chìm vào đó. Không tốt chút nào. Hôm nay lại lượn lờ ra cửa hàng đó, và lại khuân về vô khối cuốn giờ chẳng còn ở ngoài. Nhưng cũng may là ở đó vẫn còn những món quà nhỏ nhẹ nhàng để không phải căng não nữa. Mong là vậy. Nhưng gì thì gì, đúng là người và sách đôi lúc phải có duyên với nhau, và cái duyên của mình với sách cũng không đến nỗi nào. Cảm ơn vì đã đến đúng lúc.

  Lại lảm nhà lảm nhảm...

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

TIN [2012]

  Lạnh. Cái lạnh bất thường từ cơn rét đài của tháng hai âm. Vậy mà khi tôi đang co ro lạch cạch bên bàn phím thì đâu đó xung quanh vang lên tiếng ca nồng nàn của nắng ấm mùa hè

"Và bây giờ em nghe bản tình ca anh, trong những điều ta không nói.
Sự yên tĩnh mới thật dịu êm.
Em gặp chúng ta một đôi lần ta vẫn thoáng nhìn,
Chỉ để biết chắc ta còn gần nhau
Niềm tin vẫn đong đầy và lòng ta bình yên.
Ôi những ngày tháng sáu.
Những ngày tháng sáu trái tim đỏ lửa."


  Tôi yêu mến âm nhạc của Đỗ Bảo, yêu mến những thanh âm và ca từ ấy từ thuở vẫn còn ngô nghê kỳ lạ, ngô nghê đến mức từ lần đầu tiên được nghe bài hát này còn tự đặt câu hỏi rằng : "Tại sao trong câu ca ấy, tác giả lại không đong đầy "tình yêu" mà lại là "niềm tin" nhỉ? Chẳng phải tình yêu vẫn luôn được ví von là một món quà tuyệt diệu của tạo hóa, là thứ mà bất kể con người nào, đôi lứa nào cũng hằng mong mình có được nó đó sao? ".   
 Và rồi ngày qua ngày, câu hỏi ấy đôi lúc cũng lật trở lại trong tôi - cái đứa đã 22 tuổi đầu rồi vẫn chưa nếm trải thứ được gọi là "tình yêu", nhưng lại dần dần thấy rằng, niềm tin mới là điều quý giá nhất con người dành cho nhau, là "cảnh giới" tối cao trong mối quan hệ giữa người với người. Như tôi vẫn nghe nói, giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. "Tin và được tin" là nguồn cội sức mạnh lớn lao. Với tôi, cũng vậy. Và cả với bạn nữa. Có thể bạn hằng tin vào những tư tưởng vĩ đại, nhưng cũng có khi là vài điều bé nhỏ thường ngày. Bạn tin vào những thứ có thể là đúng, cũng có thể sai. Hoặc bạn có niềm tin vào những điều tiêu cực ở một góc tối nào đó... tất cả là tùy thuộc vào cá nhân bạn. Nhưng sự tin tưởng ấy ít nhiều cũng mang lại cho bạn cảm giác về thế giới xung quanh. Bạn không thể phủ nhận rằng mình đang sống với không một niềm tin được cả. Đó là một thứ cốt lõi, là một động lực cho cuộc sống.

    Nhưng có một sự thật là, niềm tin mạnh mẽ và và vững bền thật đấy, song nó cũng mong manh và dễ tan vỡ vô cùng. Hơn nữa, để có và bảo vệ niềm tin không hề đơn giản. Với tôi, niềm tin được dựng xây từ một nền tảng là chữ "tin" trong từ "Tự tin" - là sự tin tưởng ở trong chính bản thể.
   Khi bạn tự tin, bạn hiểu được giá trị bản thân. Bạn biết mình. Và bạn trân trọng chính mình. Đó cũng là lúc bạn "tỏa" ra một thứ "sóng" đặc biệt. Nó tìm tới và tác động lên những "nguồn" xung quanh dù có cùng tần số hay không. Thứ "sóng" ấy sẽ gây ấn tượng, sẽ  là những viên đá đầu tiên dựng xây chiếc cầu mang tên "tin tưởng". Và quan trọng hơn nhất, sự tự tin chỉ thể hiện khi bạn đặt nó cùng trong "cái nhìn lý trí và thông tuệ" của chính mình. Bạn thêm chắc chắn cho những lựa chọn bản thân; tự biết rằng niềm tin đó đã là đúng mức hay đã bị cường điệu thành một thứ cuồng tin mù quáng, hoặc giả hơn nữa, là đã biến chất thành sự ỷ lại, dựa dẫm tinh thần. Dù niềm tin phải được xây dựng từ 2 phía, song chính bạn cũng phải "vận động" tích cực để có thể tìm ra nơi đặt nền móng cho chúng chứ.
    Trong cuốn sách "Suối nguồn" (The fountainhead) có một câu nói khiến tôi rất thích thú: "Nếu muốn nói "Tôi yêu em" thì phải nói từ "tôi" trước đã." . Nó đúng với quan điểm của tôi trong nhiều điều, và "niềm tin" cũng vậy. Phải bồi đắp chữ "tin" trong chính bản thể của mình cho thật vững vàng thì từ đó ta mới gây dựng được sự tin tưởng nơi những người ta gặp gỡ. Hay nói đơn giản hơn, chúng ta không thể trao đi cho người khác thứ ta không có. Chỉ vậy mà thôi.


__________________________________________________________________________________


   Bài viết này được hình thành từ lúc mình đọc được note của anh Chí (nick Butchi) trên fb ( note của anh ấy đây TIN 2012 ) "Đây là lúc tôi muốn ta cùng nhau làm một việc nhỏ: hãy nói cho nhau nghe về niềm tin. Nói gì cũng được, ngắn cũng được dài cũng được, triết lý cũng được mà bông đùa cũng được. Dù bạn là ai: là học sinh, sinh viên, nhà báo, doanh nhân, nhà văn, nhạc sĩ, nhiếp ảnh gia, họa sĩ, công chức, đảng viên, đảng viên nhưng mà tốt, tiến sĩ, tiến sĩ nhưng mà giỏi, vân vân... Dù bạn đứng ở đâu, già hay trẻ, trong nước hay ngoài nước, lề trái hay lề phải, hay không lề. Dù bạn nói bằng ngôn ngữ nào: viết, vẽ, âm nhạc, video...
    Hãy mở một cái note, và viết một điều gì đấy về niềm tin. Niềm tin là gì? Nó quan trọng thế nào đối với đời sống? Điều kiện cần và đủ để có một niềm tin vào ai đó hay việc gì đó là gì? Tại sao chúng ta không tin nhau và làm sao để chúng ta tin nhau? Niềm tin giữa bạn cùng lớp, niềm tin trong gia đình, niềm tin trong cơ quan, niềm tin với chính phủ, niềm tin tôn giáo, niềm tin vào bản thân hay vào tương lai... Bất cứ gì bạn nghĩ, bạn tin hay không tin, và bạn thấy có thể chia sẻ được, hãy nói cho tôi nghe. Tôi sẵn sàng lắng nghe bạn, và tôi tin nhiều bạn khác cũng sẵn sàng lắng nghe bạn."

    Tôi nghĩ, đối nghịch của "tin tưởng" không hẳn là "nghi ngờ" hay "không tin" mà là "thờ ơ, không quan tâm". Và để tránh cái cảm giác "một tập hợp những ốc đảo di động", mình đã đặt bút viết (theo đúng nghĩa đen :">)  Bắt nguồn từ một chữ tin, tôi đã thử viết. Và bài viết này ra đời. Mong là bạn, sau khi đọc bài này, và nhiều nhiều bài viết nữa, cũng sẽ viết như tôi và rất nhiều những người khác
                                                                           Hà Nội, 12/3/2012


  Nguồn cho một số thứ lấy cảm hứng :)
   Bài hát   Bài ca tháng sáu - Trần Thu Hà
   Hình ảnh  bức ảnh Hand touch trên flickr

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Nào ta cùng lăn vào bếp (Easy, happy cooking)

     Hôm qua là mùng 8/3 đấy ;) Cái ngày mà ta cứ tạm nói là ngày phụ nữ thế giới vùng lên (còn với mình thì mình thấy họ vùng lên hầu như hàng ngày :D )
     Nhưng thật ra, mùng 8/3 còn là một ngày đặc biệt với gia đình mình, đó là ngày cưới của bố mẹ mình nữa. Mọi năm thì không bày vẽ nhiều, nhưng năm nay quyết định... "húng" mua nguyên liệu về làm bánh cho máu (Cũng sẵn tiện bà chị đảm đang ở nhà vừa về, sẽ dạy free một bữa ;)

   Tên sản phầm: Green tea Tiramisu (bánh Tiramisu trà xanh)

  Nguyên liệu
   Đường trắng 150 gram; Pho mát Mascapone 500 gram; Whipping cream 350 gram; Trứng gà 6 quả; Bánh Champa (với cái tên tiếng Anh mỹ miều là Lady fingers biscuit); Trà xanh Nhật (dạng bột hòa tan hay dạng túi lọc đều ok, miễn ko phải... trà mạn); Bột trà xanh (Green tea powder); và Hạt dẻ cười, khoảng 1 lạng thôi

  Các nguyên liệu chính đều khá dễ kiếm, chỉ có riêng cái Bột trà xanh thì khá hiếm và đắt. Mọi ng có thể mua ở 1 cái siêu thị Nhật trên đường Phạm Ngọc Thạch (còn Bột trà xanh mình làm bữa này là do chị gái thửa từ nước ngoài, đỡ tốn :P)
  Sơ sơ chi phí có nguyên liệu vào khoảng 300k, nghe thì chát, nhưng làm ra thành phẩm nhiều ăn muốn mệt nghỉ :))))) vì có thể dành cho từ 6 đến 10 người

   Ghi chú 1: bánh Champa ở mình bị cho khá nhiều đường tẩm, bởi vậy bánh bị quá ngọt. Vì thế, để tránh việc bánh Tiramisu bị quá ngọt thì có thể giảm lượng đường ban đầu xuống khoảng 120-130 gram. Hoặc 1 mẹo nhỏ khác sẽ đc giới thiệu sau, ở phần cách làm

   Cách làm:
 - Cho Pho mát vào thau inox sâu lòng, đánh cho thật mịn (có máy đánh càng tốt, còn dùng tay thì hơi lâu đấy)
 - Cho Whipping cream vào một thau hay nồi khác cũng sâu và to (cái này chính là thau để trộn kem thành phẩm cuối cùng đấy, kiếm cái to to vào), đánh  theo vòng tròn cho kem dần đặc lại (tốt nhất là dùng máy). Chú ý ko đánh quá lâu ko kem sẽ bị tách nước. Cứ nhấc que đánh lên và thấy kem bám không chảy xuống nữa là đạt (mỏi tay phết đấy). Đánh xong cho kem vào tủ lạnh.
 - Trứng tách riêng lòng trắng lòng đỏ, chỉ dùng lòng đỏ (lòng trắng đem hấp cách thủy hoặc tráng với thịt bằm vậy :P ). Đánh tan nhuyễn lòng đỏ trứng.
 - Cho đường vào nồi nhỏ, đổ nước xâm xấp vừa đủ. Đun trên nồi, lửa cỡ vừa và chờ sôi để có "đường châu". Thời gian là khoảng 10-15' tùy vào lửa to nhỏ và nồi của bạn. Chú ý làm "đường châu" không được khuấy, có thể trực tiếp cầm nồi chao đi chao lại cho tan đường đều chứ ko được lấy bất kỳ cái gì khuấy lên. Kiểm tra "đường châu" bằng đũa. Chuẩn bị 1 ly nước nhỏ và 1 chiếc đũa. Khi thấy đường ngả vàng, nước sánh dần lại thì cho đũa nhúng vào đường, lấy ra nhúng vào ly nước. Nếu thấy đường không tan vào nước mà lại lắng thành giọt xuống đáy ly là đạt (sở dĩ gọi là "đường châu" vì đường khi đạt thì nó sẽ lắng xuống nước như hạt ngọc châu :D )
    Đặc biệt phải trông để không cho đường cháy thành Caramel (hay Kẹo trong tiếng Việt)
 - Trong lúc chờ "đường châu", ta trộn kem đánh từ Whipping Cream vào Pho mát. Dùng muôi gỗ hoặc nhựa dạng dẹt để trộn cho dễ. Đổ một nửa kem vào thau Pho mát, trộn sơ rồi lại đổ nốt phần kem còn lại và trộn kỹ. Trộn nhẹ tay, miết đều các hướng, trộn từ dưới lên, trộn nhẹ tay tránh kem bị ra nước. Trộn cho đến khi kem đều màu là ok.
 - Lúc này có vẻ đã được "đường châu". Ta đổ "đường châu" vào tô lòng đỏ trứng đánh.Đổ đường nóng vào trứng để trứng hơi "tái", an toàn thực phẩm :P, còn nếu bạn tự tin trứng của mình sạch thì có thể làm đường châu từ trước và để nguội rồi đổ vào trứng cũng được hết. Đánh hỗn hợp thật đều.
 - Đổ hỗn hợp đường-trứng vào thau kem phô mai, chú ý cũng trộn nửa một như lúc đổ kem whipping vào pho mát. Trộn nhẹ tay và thật đều. Hỗn hợp khi hoàn thành bỏ vào tủ lạnh.

  Giờ đến xếp bánh
        Trà xanh pha với nước ấm, để nguội.
        Bột trà xanh, rây bột
        Dàn bánh Champa ra đĩa, chuẩn bị kẹp

 
Đây là chiến trường trước khi xếp bánh, đó cái thau inox có kem kia,với bánh champa và trà xanh, bột trà xanh :D
   Giờ thì xếp bánh. Chuẩn bị một cái bát (liễn) thủy tinh sâu lòng như hình (to trong suốt)
 - Lấy kẹp nhúng bánh Champa vào bát Trà xanh đã pha, xếp thật kín vào đáy tô thành 1 lớp. Chú ý khi nhúng phải thật nhanh tay, vì bánh Chapma hút nước rất nhanh, nó sẽ bị nhũn và không còn ngon nữa. Mẹo để giảm độ ngọt của Champa, đó là nhúng mặt trên bánh xuống bát trà xanh, mặt trên có nhiều đường và đường tẩm sẽ rơi bớt ra :)
 - Hết một lớp bánh Champa lại phủ một lớp kem pho mát trứng lên. Phủ ko cần quá dầy nhưng phải đều :D. Kem phủ xong rắc một ít bột trà xanh lên kem, ít thôi kẻo át mùi kem.
 - Cứ thế một lớp bánh champa, một lớp kem cho tới khi hết kem. Chú ý lớp kem trên cùng nên dày hơn các lớp ở dưới nhé.
   Đây sẽ là thành quả


    Giờ lấy giấy nylon bọc thức ăn phủ lên, nhét vào ngăn lạnh khoảng vài tiếng. Nếu muốn... ăn sớm thì tống vào ngăn đá, chỉ khoảng gần 2h đồng hồ là ok

 Trang trí
   Hạt dẻ cười tách vỏ, cho vào cối giã nhỏ và rắc lên bánh khi muốn dùng. Màu xanh của nó rất hợp với sắc vàng béo của kem và màu xanh sẫm của bột trà matcha
  Ai đại gia có thể trang trí kem tươi hoặc hoa quả
 Bánh dùng lạnh, cắt miếng bỏ ra đĩa hoặc lấy thìa xúc đều ok

  
  Ghi chú 2. Nếu không có tô thủy tinh nhỏ, bạn có thể xếp bánh vào cốc thủy tinh bé cũng ok, cách này thì bánh sẽ đều và dễ cứng, nhưng tốn công xếp và dọn rửa

        
   Enjoy your dish :D

  Món này có thể đổi thành Traditional Tiramisu, chỉ cần thay nước Trà xanh thành Cà phê pha rượu rum, và bột trà xanh thay bằng bột cacao thôi, còn nguyên liệu chính tương tự. Một công học đc 2 loại bánh, quá đã

   Easy happy cooking

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Phụ nữ và giao thông

Cả tháng trời nay toàn chứng kiến những pha va chạm trời ơi đất hỡi, và nguyên nhân toàn là do các nữ chủ phương tiện gây ra  :D. Tạo hóa đã ban cho phụ nữ bộ não với 2 bán cầu có thể liên hệ và tác động lên nhau, bởi thế Phụ nữ có khả năng giao tiếp tốt hơn, ngôn ngữ phong phú và biểu cảm tinh tế. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi bởi hệ thần kinh đó không có tính quyết đoán mạnh mẽ cần thiết và khả năng xác định phương hướng kém -> đây là thảm họa khi họ kết hợp với các phương tiện giao thông và đi bon bon trên đường. Thử điểm mặt một vài nhóm "nguy hiểm" này xem sao.

1.Nhóm "Mình hạc xương mai"
 Mức độ nguy hiểm: 3/5
 Nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người ngồi cùng trên xe
 Một thời các cụ ở trên đã cấm những ai quá thấp + ngực bé lái xe máy ra đường :D  Thật ra cũng không phải quá đáng lắm khi đề cập tới vấn đề này, bởi có sức khỏe nhất định thì mới có thể làm chủ phương tiện được. Các bạn gái, ngoài điều bẩm sinh bất lợi (ở phần mở đầu nói rồi đó) thì, cái việc ăn kiêng, giữ dáng lại càng ảnh hưởng đến sức khỏe. Có nhiều người nhỏ bé mà phi những chú chiến mã rõ hoành tráng, rồi lúc dừng lại đến dắt cũng vất vả ( lại nhớ đến vụ...gạt chân chống giữa cho một em ở nhà để xe tuần trước). Tay chân đều mảnh dẻ nên giữ lái cũng không tốt... vân vân và vân vân, nhưng bất chấp, chị em vẫn kiêng khem ăn uống để có dáng đẹp và vẫn liều mình phi xe. Ôi sức mạnh của sắc đẹp

 2.Nhóm "Những bà nội trợ nổi giận"
  Mức độ nguy hiểm 3/5
  Độ nguy hiểm tỉ lệ thuận với số trẻ con hoặc số đồ đạc trên xe
  Thời đại công nghiệp, ai cũng bận rộn. Các bà nội trợ cũng ko ngoại lệ. Ngoài việc đi làm thì bếp núc nội trợ, đưa đón chăm sóc các con cũng phải chăm lo, và việc kết hợp công việc cho tiện cũng là khó tránh. Vậy nên không khó để bắt gặp cảnh 2, hoặc 3 mẹ con trên một chiếc xe với lỉnh kỉnh nào rau nào thịt, rồi cả bánh sữa, đồ gia dụng linh tinh đủ kiểu. Thử tượng tượng ngần đó người với một cơ số thứ trên một cái xe ;)  và tham gia giao thông, hichic. Thêm cả sức vóc không lý tưởng cho điều khiển xe cộ => cực nguy hiểm
  Và hãy cầu trời cho những đứa trẻ trên xe là những đứa bé ngoan (ít nhất là trên xe) Chỉ cần một đứa có cử chỉ hoặc thái độ không ổn, để cho ngọn lửa giận vượt khỏi tầm kiểm soát, thôi xong, đã có thêm một thành phần nguy hiểm trên đường giao thông. Disaster again

 3.Nhóm Shopaholic
 Mức độ nguy hiểm 4/5
  Độ nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người cùng giới trên phương tiện
 Bệnh bất thành văn của chị em là ham mê mua sắm. Đam mê đến bất tận luôn. Và cũng bởi thế mà họ bất chấp tất cả, điều kiện thời tiết, thời gian, không gian xung quanh để thỏa mãn niềm ham thích của mình. Các cô gái chỉ cần thoáng thấy một tiệm quần áo mới, một bộ đồ ưng mắt hay nhiều nhiều thứ "thấy hay hay" thì thôi rồi, họ sẽ tập trung vào những món đó mà lãng đi những thứ xung quanh, quay xe bất thình lình, vòng quặt rẽ bất ngờ không báo trước... Tôi cũng đã từng là nạn nhân của một vụ ngã xe trời ơi đất hỡi, khi một bác với vẻ rất nặng tình yêu ăn uống đã tạt đầu xe tôi, sang làn đường bên kia để mua cóc ăn, chả để ý đến xe cộ. Một cú xòe đau điếng khó quên. Tình yêu với mua sắm và ăn uống của các chị em quả là bất khuất!

 4.Nhóm Ngoại hình gây nguy hiểm
    Mức độ nguy hiểm 4 đến 5/5
    Lại gồm 2 nhóm nhỏ riêng biệt gây nguy hiểm, và nguy hiểm nhất, đó là nhóm này không tự đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn mà... đẩy những người tham gia giao thông xung quanh (đặc biệt là các anh em) vào tình huống hiểm nghèo
    a/ Những cô nàng đỏm dáng
 Một, là họ tròng lên người những trang phục gây khó khăn cho điều khiển xe cộ, đầm xòe, váy vóc, rồi vòng vèo, và đặc biệt là những đôi giầy cao + nhọn. Khi đi xe thì luôn phải cố gắng vuốt tóc làm dáng một chút nên lại càng nguy hiểm hơn.
  Hoặc hai,đó là các cô gái với những bộ trang phục "cực kỳ gây chú ý", "mát mắt nóng người", làm những người khác phải ngoái nhìn. Và hệ lụy tất yếu, cứ dán mắt vào người khác thì ắt chả thấy đường. => tèo téo teo

   b/Những nét duyên chết người
Ra ngoài đường chợt dính phải một nụ cười tỏa nắng, một ánh mắt tinh nghịch, gương mặt ấn tượng khó quên, mái tóc óng ả... Và với cái tâm thế lâng lâng như vậy mà phóng xe đi... Haizzzz cái này thì chả trách họ được, bởi họ sinh ra đã vậy mất rồi. Trách sao mình "trót" thấy thôi ;)

  Đó mới chỉ là một vài nhóm mà với vốn diễn đạt  và kinh nghiệm quan sát non nớt của tôi ghi lại được mà thôi. Nhưng nói đi phải có nói lại, tự nhiên chị em lại cứ phải nhao ra đường để mà gây " nguy hiểm" như vậy hả?  Nếu không vì chăm lo cho gia đình chắc các bà nội trợ cũng không muốn vậy mà đi trên đường. Những cô gái, ừ thì làm đẹp cũng là sở thích, là niềm vui và cũng là cách thể hiện vẻ đẹp của mình với một nửa thế giới còn lại mà thôi :"> Vậy thì, có chăng chúng ta cũng phải ít nhiều tập làm quen với những "sự nguy hiểm" này đi là vừa :D. Thôi có nói dông nói dai nói dài kẻo lại thành nói dại... Chúc các chị em cũng phải cùng cố gắng hạn chế "sự nguy hiểm" của mình khi tham gia giao thông đi, chăm sóc bản thân đúng mức, để ý đường xá, kiềm chế bản thân, tập trung quan sát để khỏi phải mang tiếng xấu nữa nhé, Và trên hết, chúc các chị em một ngày 20 tháng 10 thật vui vẻ, xinh tươi, an toàn
 Một món quà nhỏ Là con gái thật tuyệt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


   P.s: Khéo sau bài này, sẽ có thêm bài Đàn ông và giao thông (ớ sao vần thế) mất thôi. Phụ nữ có khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế và biểu cảm sâu sắc hơn cánh đàn ông nhiều nhiều lần lắm. Bởi họ có 2 bán cầu não trao đổi được thông tin với nhau mà :">

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Đôi lúc,chúng ta chỉ đứng nhìn...

    Một năm có 365 ngày, một ngày có 24 giờ, 1 giờ lại có đến 60 phút. Ta thấy một phút thật nhỏ nhoi, ngắn ngủi.Chính vì vậy nên có phải bạn thường nói, “chờ mình một phút”, hay “một phút nữa thôi!”… mỗi khi có người khác chờ đợi mình không? Mi`nh không phủ nhận. Nhưng đôi khi,1 phút thôi có lẽ còn mang ý nghĩa hơn cả hàng năm trời trong cuộc đời 1 con người.
Trước hết, mời mọi người để tâm dành 1 phút, 1 khắc thôi để đọc mẩu truyện rất ngắn này  One shot The Moment - Khoảnh khắc

Có lẽ họ đã thành đc đôi ntn    
" Chàng trai đứng đó,từ rất lâu rồi với đầy những đầu lọc thuốc lá trải dày dưới chân. Và anh không thể không để ý tới cô gái đang đứng ngay gần mình - người cũng đang phải chờ đợi 1 ai đó từ lâu
Tiến tới... hay không,tất cả chỉ có thể diễn ra trong 1 khoảnh khắc.
Nếu anh tiến tới,dù chỉ 1 bước thôi để thu ngắn lại khoảng cách giữa 2 người thì mọi chuyện có lẽ đã khác. Thế nhưng..."


Moment là 1 Oneshot cực ngắn, chỉ 12 trang những cũng đã khiến mình suy nghĩ nhiều về nó. Dù ngắn ngủi nhưng cũng đủ để ngẫm,vì không chỉ trong tình yêu, mà là trong cả cuộc sống thường ngày, ta đã để vụt qua tay mình không hiếm những "Khoảnh khắc" như vậy
Trong cuộc đời, có lẽ chúng ta có không ít cơ hội và những cuộc gặp gỡ. Nhưng đôi khi, chúng ta chỉ đứng nhìn nó trôi qua chứ không thử đưa tay chạm tới nó. Nguyên nhân?  Là ngại ngùng, là thiếu can đảm, là những lý do xyz mà đôi khi chính người trong cuộc cũng không lý giải nổi. Nhưng mình có thể dám nói một điều rằng, sau những "sự bỏ lỡ" đó là ngập tràn những nuối tiếc.
Vậy sao bạn không thử 1 lần thôi, không chỉ đứng nhìn mà vươn tay ra nắm lấy những "khoảnh khắc" đó. Có những cơ hội mà, trong đời mình chỉ có thể bắt gặp duy nhất một lần, thế sao lại không thể đưa tay nắm lấy chúng......
      bởi Cuộc đời thực sự có thể thay đổi, chỉ trong một KHOẢNH KHẮC.

P/S: Có lẽ lâu lắm rồi, tớ mới viết cảm nhận về "địa hạt" của mình - truyện tranh. Nhưng mọi người ở đây không phải là mọt truyện (như mình :D) nên chỉ dám giới thiệu Oneshot thôi, vì thế mong mọi người hãy dành 1 chút thời gian để đọc chúng. Thanks to all of U guys

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Hành trình trên Phố Ngân Hà

 "Trong ký ức của 6 đứa chúng tôi luôn ngập tràn những kỷ niệm... Tụ tập mùa đông, hội trại mùa hè, xuất hành đầu xuân... Nhưng đẹp nhất trong số những kỷ niệm ấy là ngày cơn mưa sao băng tuôn đổ. Tay nắm chặt tay, chúng tôi hướng mắt lên bầu trời ngắm những ngôi sao tuôn như thác đổ ấy... Dù đã chuẩn bị sẵn cho mình rất rất nhiều những điều ước, nhưng trước khung cảnh rực rỡ nhường đó, chúng tôi chỉ biết tay nắm chặt tay, vai kề vai chia sẻ cảnh tượng đẹp nhất trong thời thơ ấu"
  "Nghe nói phải hơn 20, 30 năm nữa mới có 1 cơn mưa sao băng nữa đấy. Vậy lúc đó chúng mình lại đi xem cùng nhau nhé..."
     
     Mike của tiệm rau Hạnh phúc, Kuro của quầy cá Đệ Nhất, Ikkyu của quán mỳ Bông hoa, Iba từ tiệm gạo Lá sồi, Mamoru của hàng rượu Bạch mã và Sato của tiệm gà nướng Điểu Thắng. Bộ 6 này đã ở  bên nhau từ thủơ ấu thơ. Nhưng lớn lên, như một lẽ tất yếu, mỗi người lại có những không gian riêng, những người bạn mới... Để rồi cả nhóm lại cảm thấy ngại ngùng khi gặp lại nhau. Và lời hứa khi xưa như chỉ để cho 1 tương lai quá đỗi xa xôi...
    Nhưng 1 sự kiện xảy ra đã kéo chúng lại với nhau. Bè bạn vẫn là bè bạn, và những người giúp đỡ trong lúc khó khăn mới là bạn thực sự. Có lại được mối liên hệ quý giá là không đơn giản, nhưng giữ gìn chúng lại còn muôn vàn khó khăn hơn. Và hành trình gìn giữ "Bộ 6 bạn nối khố" trên Phố Ngân Hà đã bắt đầu...

   Mình đọc Kirameki Gingachou Shoutengai - Phố Ngân Hà hoàn toàn là ngẫu nhiên. Thậm chí lúc trước còn chẳng quan tâm. Nhưng một đứa em đã nhắn rằng, chắc chắn mình sẽ khoái bộ này, và thế là đọc. Một bối cảnh gần gũi- những phố chợ đông đúc ồn ã mà chỉ một chuyện gì đó hở ra thôi là ngày hôm sau cả phố đều biết :*(  Những ng lao động tuy có cộc cằn,nhưng đơn giản và nhiệt tình  ( đương nhiên,là phải mê kiếm tiền nữa) Tất cả những nét thân thuộc ấy đều phảng phất trong truyện :D

  Tuy nhiên,càng đọc thì càng thấy có những quan điểm thực sự thấy đúng, và đáng giá. Có thể trong những cuốn sách, truyện phim nào đó, bạn sẽ gặp những câu chuyện mà đầy những lời hẹn thề bên nhau mãi mãi; những nghĩa cử có lẽ là cao cả đến phi lí ; hay thậm chí,là những người sống hộ cuộc đời của người thân yêu quý. Trong Phố Ngân hà sẽ không có những chi tiết cường điệu quá như vậy...
   Những người bạn bên nhau là để chia sẻ và động viên. Chúng giúp cho 1 thành viên nhút nhát có thêm dũng khí. Chúng ở bên san bớt nỗi đau mất mát. Hay là chỗ dựa khi vấp ngã. Thậm chí khó nói lời "Xin lỗi" nhưng lại không bao giờ để bụng. Chúng hành động nhiều hơn là nói suông.
  Có lẽ mình sẽ không quên hình ảnh cô bé Sato nhút nhát đã dám nói lên quan điểm của mình trước cả lớp
  Sẽ nhớ hình ảnh Mike nắm chặt tay Iba khi mẹ Iba đột ngột ra đi. "Có thể tớ không thể xóa đi tất cả những nỗi đau của cậu, tớ cũng không thể hứa rằng mình sẽ thay mẹ để mãi bên cậu. Nhưng tớ sẽ có mặt khi cậu cần và gọi tên tớ. Cậu phải cố gắng lên. Không phải "Hãy cố gắng sống""Phải cố gắng" bởi không ai sống hộ cho cậu Iba ạ"
  Bộ sáu Phố Ngân hà là thế đấy, vừa trẻ con lại vừa chững chạc đến lạ kỳ. Mỗi ng như phản chiếu một phần nào đó tính cách của mình trong cái giai đoạn ẩm ương tuổi mới lớn vậy đó :D  Nhưng đó là những câu chuyện xuất phát từ cuộc sống, thật gần gũi và thân quen, để ta đọc, nhớ và trân trọng gia đình, bạn bè và những gì mình có, bởi cuộc sống là vậy, không đơn giản, và đầy bất ngờ.
  "Biết không,có một mẹo nhỏ cho con khi buồn bực, đó là lúc ấy hãy đi 1 vòng quanh phố buôn bán của nhà mình và quan sát nhé. Mỗi lần cất bước và thấy người người buôn bán trò chuyện, trẻ con chí chóe vui đùa... cuộc sống xung quanh vẫn đang diễn ra... và không biết từ lúc nào nỗi buồn bực cũng sẽ vơi đi ít nhiều..."
 Tôi biết, cái mẹo nhỏ ấy theo thời gian sẽ không còn hoàn toàn đúng khi mình thêm nhiều những trải nghiệm. Nhưng với những hình ảnh thân quen đó, tôi hiểu rằng, dù có ở đâu đi nữa thì, bằng tiếng nói, ánh mắt, cái nắm tay, nụ cười... con người luôn chia sẻ tình cảm với nhau trên đường đời.

  P.s: có hơi buồn 1 xíu khi nghe mọi người nói rằng đoạn kết của manga này không được hay lắm :( và về sau sẽ dành nhiều đoạn cho tình yêu hơn :( Nhưng ko sao, bởi những chi tiết hay của bộ này đã đủ để khiến nó có gì đó đáng quý và ghi nhớ với chính bản thân mình
   Bài viết có sử dụng 1 vài phần dịch trong phiên bản tiếng Việt của manga xuất bản bởi nxb Trẻ.Có gì mong nhóm dịch thông cảm :">