Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Những người gieo hy vọng

"Đài phát thanh của chúng tôi được đặt tại khu giáo dục thể chất ở đỉnh đồi. Một góc nhỏ nằm ở tầng 2, ngay cạnh nhà vệ sinh. Vị trí sao mà lý tưởng thế!
Chúng tôi gây dựng tất cả từ một con số 0, trên nền thành phố hoang tàn đổ nát"



  Ngày 11/3/2011, một trận động đất lớn xảy ra dưới lòng biển rìa đông bắc vùng Tohoku Nhật Bản gây nên thảm họa sóng thần . Thành phố duyên hải Minamisanriku cũng là nơi hứng chịu chấn động khủng khiếp này, với biết bao thiệt hại, đau thương và mất mát
  Hơn 2 tháng sau, vào ngày 17/5/2011, một nhóm những người dân tại thành phố đã tập hợp nhau lại và thành lập nên một Đài phát thanh mang tên FM Minasan. 9 thành viên tình nguyện, 9 con người, 9 số phận, nhiều tính cách, họ cùng nhau ngày ngày đi khắp nơi đưa tin về những sinh hoạt của người dân trong thành phố. Suốt 11 tháng sau đó FM Minasan đã hoạt động liên tục không ngơi nghỉ và phải ngừng phát sóng vào cuối tháng 3/2012 vì vấn đề tài chính. Sau vẻn vẹn 11 tháng ấy, bộ phim tài liệu "The radio of hope: After Tsunami 3.11" (Đài phát thanh hy vọng: Hậu sóng thần 3.11) được hoàn thành. Đây là những thước phim tư liệu ghi lại những hoạt động của 9 thành viên đài phát thanh trong quá trình làm việc của họ trên mảnh đất hoang tàn sóng thần để lại.

   
    Hằng ngày, những phóng viên, phát thanh viên không chuyên lại miệt mài đưa bài lên sóng. Như việc cấp nhà tạm đã hòm hòm, các hộ dân đều có nơi trú ngụ để ổn định tinh thần; những con cá hồi đã quay trở lại khu nuôi thả; ngư dân lại lên tàu đánh bắt và thu được những mẻ lưới đầu tiên; trẻ em đi học; hội thao toàn thành phố. Rồi những sự kiện lớn khác như lễ Noel, lễ hội Bắt đầu - nơi ghi dấu cho 4 cặp vợ chồng vì sóng thần mà đã để lỡ những ngày vui và kỉ vật của mình...  Nhưng quan trọng hơn tất thảy, họ đã đem "tiêng người" lan rộng khắp thành phố. Để nỗi cô đơn dần được nguôi ngoai. Những vết thương lòng tìm được sự an ủi và dần khép miệng. Rằng ghét, cũng là biểu hiện của sự quan tâm. Và hãy thổ lộ nỗi đau, dù bằng tiếng gào khóc, hay thật lặng lẽ, bằng một nhành hoa, một tấm ảnh nhàu nhĩ được đặt ở đài tưởng niệm. Sau một cú sốc lớn, điều mỗi người cần luôn là sự quan tâm và chia sẻ. Bằng những buổi phát sóng của mình, đài Minasan  đã giúp những người dân tìm được sự kết nối, tìm được tiếng nói chung, và để họ thấy, rằng chung quanh họ, sự sống vẫn đang tiếp diễn. Đó chính là là gieo "Hy vọng".

  Bản thân việc FM Minasan ra đời đã là một điều kì diệu. Nhưng họ, 9 thành viên của đài phát thanh, còn lớn lao hơn cả điều kỳ diệu. Họ đã nhân lên biết bao điều kỳ diệu khác trong hơn 300 buổi lên sóng của mình. Thành phố Minamisanriku đổ nát vẫn ôm trong lòng nó hơn 8 ngàn người dân, và mỗi người dân ấy, từ già đến trẻ, cũng ôm trong mình bao mất mát, những tổn thương âm ỉ chưa nguôi. Các phát thanh viên của đài cũng không phải ngoại lệ. Họ, người mất vợ, người mất chị; người phải bỏ dở ước mơ; mất nhà cửa, làm ăn khó khăn, con cái nheo nhóc... Nhưng vượt lên hoàn cảnh, họ sát cánh bên nhau nỗ lực vực dậy tinh thần của người dân thành phố.
  Và cùng với thời gian, nỗi đau dần dần lắng xuống.
  Cỏ lại bắt đầu mọc xanh trên những con đê vỡ
  Cây anh đào nhỏ được trồng xuống, trổ búp chờ đơm hoa
  Những con tàu nổ máy ngoài biển xa
  Đàn cá hồi béo múp căng những trứng
  Và cả những sinh linh mới, cũng cất tiếng khóc chào đời
  Để "tiếng người", âm thanh sự sống sẽ không bao giờ tắt
  Trên thành phố duyên hải Minamisanriku

Vượt qua tất cả, gây dựng lại từ một con số 0.
Chỉ cần không đánh mất "Hy vọng"





  Lời bạt: "Đài phát thanh Hy vọng" xứng đáng là phim khai mạc cho liên hoan phim Nhật mùa thu này. Nó mang đậm tinh thần của chủ đề liên hoan, đồng thời cũng thấm đẫm chất Nhật Bản. Tuy chưa thể chạm tới toàn bộ ngóc ngách của "Hậu sóng thần", nhưng bộ phim hoàn toàn có sức lan tỏa mạnh và mang trong mình thật nhiều, nhiều những Hy vọng. Vậy nên ai có vé thì gắng đi xem nhé. Còn không có vé, nhưng sắp xếp được thời gian thì hãy cứ ghé rạp và đề nghị với BTC, bạn vẫn sẽ được mời vào xem trong sức chứa cho phép của phòng chiếu
  Lịch chiếu xin xem tại fb Japan Foundation  facebook JF

  Và bài hát cực cực cực kỳ hay ở cuối phim (không phải bài ending ở credit)
               Hisashiki Mukashi ( 久しき昔 世界名曲) Long, long ago

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

"Mãi mãi" là bao lâu?

"7h tối ở viện Goethe chiếu "Người dưng" đấy T"

Tôi nhận tin nhắn trong lúc lúi húi gửi xe ngay cổng và chuẩn bị lao vào phòng chức năng. 6h58' PM. Trời phật ơi, con chỉ mong còn chỗ thôi. Chỗ xấu cũng được, đứng cũng được, miễn là còn chỗ.
Đúng 7h, được một bạn tốt bụng nhường chỗ. Đặt người xuống ghế. Cởi áo, khăn. Và hít thật sâu định thần. Vừa lúc ấy toàn bộ đèn phụt tắt. "Independent Artists". Buổi chiếu bắt đầu

"Nếu bắt gia đình cô phải lựa chọn giữa cô và cộng đồng, chắc chắn họ sẽ không chọn cô đâu. Cô hiểu rõ vấn đề ở đây là gì mà Umay."
  "Người dưng". Người dưng ư? Thậm chí có thể dưng đến mức ấy sao? Dưng quành quạnh. Dưng đến xé lòng. Xé tan nát

  Umay là con gái cả của một gia đình Đức-Thổ. Cô được gả về nhà chồng tại Istanbul, thành phố lớn nhất của mảnh đất giáp ranh Âu Á. Và trong một ngày sau "giọt nước làm tràn ly", Umay bế con trai trốn về nhà bố mẹ đẻ tìm chốn nương ẩn. Nhưng cô không ngờ rằng đó lại là khởi đầu của một cuộc hồi hương rạn vỡ tang thương khi chính sự trở về của cô khiến mái nhà ngày ấy không còn như xưa.


 Nếu giới thiệu về "Người dưng" thì tôi chỉ dám nói đến thế. Bởi câu chuyện đó tôi không đủ sức để kể lại. Khi những hình ảnh cứ nối nhau hiện lên thì đôi con ngươi chỉ biết dõi theo, và vốn từ hạn hẹp của tôi không đủ để tả lại những khuôn hình đọng lại đáy mắt. Dữ dội, u uẩn và quặn xé. Đó chính là điều tôi cảm thấy.
    "Người dưng" tô đậm thông điệp về sự mù quáng tôn giáo khung gò con người đến kinh hoàng. Mọi chuẩn mực của xã hội đều bị bóp chêch theo nó. Đến gia đình, chốn thân thương của mỗi cá thể "người" cũng không ngoại lệ. Và đương nhiên những hạt nhân bên trong khi được nuôi dưỡng trong một môi trường như vậy cũng không thể lớn lên toàn vẹn. Hoặc là luôn bức bối và tìm cách thoát ly, hoặc tệ hơn, hoàn toàn bị méo mó và lệch lạc. Ích kỷ đến cực đoan, và cũng hoang mang cực độ. "Sản phẩm" của thứ tôn giáo ấy được hiện lên đủ đầy qua 6 thành viên của gia đình Umay, người bố, người mẹ và 3 đứa em. Để rồi cuối hành trình hồi hương của mình, điều Umay nhận được không gì hơn ngoài một tiếng "dưng". Người cha tôn kính chỉ biết bất lực và rụt vỏ dù biết "một giọt máu đào hơn ao nước lã". Bà mẹ "sẽ luôn ở bên con, dù có thế nào chăng nữa" cũng chỉ biết chúc con gái mạnh mẽ trước miệng đời. Những đứa em, người lạnh nhạt quay đầu, người vùng vẫy kẹt giữa "tương lai gia tộc" và "tình thương", và có kẻ thì xuống tay. Để rồi tất cả vụn vỡ. Vụn. Vỡ. Tan chìm. Như 2 cái bóng lừng lững tiến bước hòa vào dòng xe cộ ào ào trên phố xá. Gia đình là gì? Tình thân như vậy ư? Chỉ là một thứ nô lệ cho thứ tôn giáo cùm gông ấy và biến cuộc đời mỗi con người ở đó thành một chuỗi xích lê lết nặng nề không lối thoát. Và thử nhân con số ấy lên hàng ngàn gia đình, hàng triệu cá thể. tôi chợt lạnh người... TỰ-DO, bóp nghẹn từng chữ
  ""Nếu bắt gia đình cô phải lựa chọn giữa cô và cộng đồng, chắc chắn họ sẽ không chọn cô đâu.". Có cả tá loại người dưng. Nhưng người dưng đến nhường ấy thì không gì hơn ngoài đáy sâu tuyệt vọng.


 Đó là tiếng kêu vang vọng nhất trong cả bộ phim, là lời lên án đanh thép nhất, và cũng là thông điệp rõ ràng nhất. Một thông điệp rõ ràng, nhưng không mới, với tôi. Cái đọng lại trong tôi cũng là một "gia đình", nhưng là gia đình theo hướng của một tập thể thông thường gồm những người có quan hệ huyết thống và gắn bó với nhau. Umay có một đứa con trai. Đó là lẽ sống của đời cô. Nó là tất thảy, thậm chí cũng là nguyên nhân không nhỏ khiến cô muốn ly hương tìm đường sống. Cô dành trọn tình yêu cho cậu bé. Cô chiến đấu và hi sinh tất cả, như một cảm tử quân. "Mẹ sẽ mãi mãi yêu thương con". Nhưng như thế liệu có đúng không? Tôi nghĩ là không. Dù có là tình thương vô điều kiện, song cái gì cũng có giới hạn của nó. Thương cũng vậy. Tôi được nghe một câu chuyện nhỏ, rằng "Cha mẹ luôn muốn bên con suốt cả cuộc đời. Rằng nuôi con, là gồm Sinh, và Dưỡng. Nhưng Dưỡng rồi mới thấy, thời gian con ở bên cha mẹ chẳng là bao lâu. Càng ngày điều đó càng rõ. Và rằng điều cha mẹ muốn là yêu thương con đủ để con thấy hơi ấm gia đình, nhưng cũng vừa đủ để con có thể lớn. Lớn lên, hòa nhập và sống giữa cộng đồng kia. Rồi lại dựng xây mái nhà cho riêng mình". Có lẽ đó mới là tình thương đúng đắn nhất. Và cũng khó khăn nhất. Bởi gia đình là vậy đấy. Too much love will kill you. Biết là vậy, mà chưa chắc đã làm được vậy. Vì thế mà khi bóng hình nhỏ trong phim gục xuống, tôi thầm nghĩ :"Mọi việc phải là thế. Không, nên là thế." Thứ gì cũng có giá của nó. Hãy trả giá đi. Trả sớm, còn hơn muộn mằn hậu họa. Tình thương quá đậm sâu cũng đâu phải tốt.

  "How long do you want to be loved? Is Forever enough? Is Forever enough?"
  "Mãi mãi" là bao lâu vậy? Tôi cũng chẳng biết nữa. Nhưng tôi luôn tự nhủ rằng, không gì là mãi mãi...


  Tái bút: "Người dưng -Die Fremde" có tựa tiếng Anh là "When we leave". "Khi ta rời đi, ta sẽ để lại một thứ gì đó". Luôn là vậy. Cả bộ phim này nữa. Ào đến, rồi trôi đi, và để lại trong tôi vài khoảng trống lụn vụn.
                                               HN, một đêm bủa sương. Mai là gió mùa bổ sung

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

My sister's keeper - Khi cả cuộc đời tôi là 1 vết thương...

 ... Nhìn sâu vào trong mắt đứa em gái khi bắt gặp ánh mắt thương cảm của em mình trước những nỗi đau do căn bệnh ung thư bạch cầu gây ra, Kate chỉ lặng lẽ nói..."Cuộc đời của chị là 1 vết thương... Nhưng đã đến lúc rồi. Hãy để cho chị đc tự do..."
      Lâu lắm rồi tôi mới nhìn thấy hình ảnh nụ cười hạnh phúc mà lại gây xúc động đến đau lòng như vậy. Có lẽ bởi thế mà ngay khi màn hình tối lại với phần Casting thì  có thêm 1 bài viết  (hy vọng nó ko dở dở ương ương)

  
Tên phim: My sister's keeper (tựa việt đc đặt phổ biến là Sống cùng ung thư, hichic cực phản cảm), còn tựa dịch trên HBO là Người bảo vệ chị tôi.
     Phim được làm dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của Jodi Picoult , công chiếu vào năm 2009, và hiện đang đượcc chiếu trên kênh HBO

     Giới thiệu tóm lược: Anna Fitzgerald đến gặp luật sư Campbell Alexander để xin kiện chính cha mẹ của mình, đòi lại quyềt tự do y tế cho chính cô bé để không còn phải phụ thuộc vào cha mẹ nữa. Cô bé không muốn việc tiếp tục phải làm 1 Donnor - Người hiến tạng - cho chị gái Kate của mình khi sắp tới Anna được khuyến khích đem hiến 1 quả thận cho cuộc phẫu thuật để cứu mạng sống cho chị gái. Nhưng ẩn dưới yêu cầu đầy vẻ vô tâm và ích kỷ đó lại là 1 câu chuyện khác, 1 câu chuyện kỳ diệu về gia đình của 2 đứa bé và đặc biệt là cô chị gái Kate...

 Ngay khi bộ phim kết thúc, tôi lặng lẽ bật máy tính lên nhưng thực sự là đầu óc cứ chăm chắm vào những gì mình vừa xem. Thực sự ko thể dứt hẳn được. Đã nhiều lần ngồi nói với nhau rằng, phim tình cảm gia đình của Mỹ ít khi làm ng xem thất vọng, và 1 lần nữa điều đó lại được khẳng định. My sister's keeper là 1 bộ phim như vậy.

Từ đầu khi nghe quảng cáo về nó, bộ phim về ung thư thì ít khi có hậu, và chắc sẽ lại bi lụy để lấy nước mắt người xem thôi. Nhưng bộ phim này thì không. Nó buồn, xúc động, nhưng sâu sắc và thực sự ấm áp

      Một gia đình có lẽ sẽ trở nên hạnh phúc với 2 vợ chồng thành đạt và 2 đứa con dễ thương. Nhưng trớ trêu thay, đứa con thứ 2, Kate bị mắc bệnh ung thư bạch cầu, và lại còn là một chứng hiếm gặp vì nó gây suy giảm trực tiếp tế bào từ tủy sống, bởi vậy mà sức đề kháng của cơ thể cô bé gần như không còn. Mọi chuyện bị đảo lộn. Bà mẹ đã từ bỏ tất cả,công việc, sự nghiệp đang lên, và thậm chí, cả 1 phần gia đình để chiến đấu với bệnh tật cùng con gái. Người anh trai Jessey do những xáo trộn quá lớn nên gần như bị trầm cảm và mắc chứng khó đọc. Người cha trở tuyệt vọng, lầm lì, ít nói và lặng lẽ như 1 bóng ma. Và cô em út Anna, không may từ lúc sinh ra đã chỉ là một Donor - người hiến tạng, đem  máu và tủy hạt cho chị khi còn rất nhỏ. Cô bé còn trở thành một bảo mẫu nhỏ cho chị mình, ở cạnh chăm sóc chị trong chuỗi ngày đau đớn ấy

 Nhưng mở đầu phim lại là hình ảnh cô em gái đi kiện để chống lại chính gia đình mình. Mâu thuẫn đã được xây dựng ngay từ đầu như thế khiến tôi thực sự rất tò mò. Có thể như vậy sao? Rồi sau đó, tất cả, như 1 cuốn hồi ký cứ dần dần tái hiện lại những biến cố trong gia đình nhỏ ấy, và cũng để giải đáp cho tất cả những mâu thuẫn và nút thắt... Bộ phim đã rất khéo léo xây dựng tình huống cũng như nhân vật. Chỉ qua lời kể của Kate, nhưng ta có thể thấy tính cách của tất cả các nhân vật trong gia đình. Cả những ước mơ, nỗi đau và những tình cảm thực sự ko thể nói nên lời. Dàn nhân vật phụ, ông luật sư, người dì, người  bạn trai của Kate, bà thẩm phán... cũng ko hề chỉ làm nền mà còn được miêu tả rất có hồn và sâu sắc. Không 1 tình tiết thừa, không đặc tả ôm đồm quá đáng. Tất cả, vừa đủ, và cũng đủ để lưu lại 1 chút gì đó trong tâm trí người xem
      Âm nhạc cũng góp phần không nhỏ. Có thể nói hầu hết các ca khúc trong phim đều chậm, hơi buồn và lyrics cực kỳ hợp với phim. Tất cả nội dung những bài hát đều hướng về gia đình, về cảm giác đoàn tụ về thiên đường, về tương lai. Đó chắc chắn là một album với những giai điệu ở trên cõi địa đàng (ca khúc Heaven)
Album My sister's keeper OST
            

     Với tôi, điều gây ấn tượng có lẽ chính là những chiêm nghiệm về cái chết,một cách đa chiều. "Đó là 1 phần của tự nhiên,  cô ko thể chối bỏ nó" "Death's just death" "Cái chết đến với chị rất nhẹ nhàng. Chị chỉ ngưng thở thôi. Chị ra đi còn chúng tôi lại tiếp tục sống. Cái chết của chị không mang 1 ý nghĩa gì quá đặc biệt cho số đông, cũng không phải để thay đổi cái gì quá lớn, không phải là sau cái chết sẽ có 1 công viên hay con đường mọc lên mang tên chị tôi;  cũng ko phải là sẽ có 1 bộ luật mới sửa đổi ra đời. Chị tôi chỉ đã đi xa và để lại 1 khoảng trống không thể xóa nhòa trong mỗi chúng tôi" "Mẹ đã quá yêu Kate đến mức ko chấp nhận để cô bé ra đi mà chỉ chiến đấu trong điên loạn. Hãy để cô bé tự do. Hãy để cho kate đc ra đi. Đừng xin lỗi. Chết không có gì đáng để xấu hổ cả khi ta đã làm mọi điều có thể. Đã đến lúc rồi"
  
     Thứ 2, là hình ảnh cuốn nhật ký ảnh của Kate trong viện
      "Dành cho cả nhà. Đây là cuốn sách con tự làm về gia đình mình, về 14 năm của con. Nó có tất cả. Nó, là của gia đình ta...
      Gửi anh Jesse. Em xin lỗi vì đã làm xáo trộn cả gia đình mình đến mức cha mẹ không thể giúp gì cho anh khi anh gặp khó khăn, khi anh cần tới sự quan tâm nhất (với chứng khó đọc). Em đã giành hết sự quan tâm của mọi người rồi. Em có vẻ tham lam quá mức nhỉ...
      Gửi em gái bé nhỏ Anna. Chị rất đau lòng khi mọi người làm em đau với hàng đống những ống dẫn và kim tiêm như thế. Cả việc khiến em chăm sóc cho chị suốt như vậy. Chị xin lỗi vì ko thể chăm sóc đc cho em mà xem ra, mọi việc diễn ra 1 cách ngược lại nhỉ. Cô em gái nhỏ của chị...
      Gửi bố. Con đã làm bố buồn vì cướp đi mối tình đầu của bố. Con hy vọng bố sẽ giành lại đc mẹ, nhé bố
      Gửi Taylor * người yêu cô bé - chỉ toàn những hình ảnh rời rạc* và câu đề:  4ever 2gether
      Gửi mẹ... Mẹ dành cho con 1 tình yêu quá lớn. Mẹ đã từ bỏ tất cả để ở bên con từng ngày trôi qua, chiến đấu giành lại con, cho dù cuối cùng mẹ không làm được điều ấy. Con biết chắc chắn rằng không có gì có thể sánh với điều đó.
      Con tin là luôn có một thiên thần ở bên bảo vệ con cho tới lúc này, ở bên con từng giây từng phút, và khiến con cảm thấy không cô đơn. Bác sĩ đã nói với con rằng chính con là 1 phép màu vì những bệnh nhân như con vốn khó có thể sống qua tuổi lên 5. Nhưng con đã làm được, con đã sống, sống thực sự, cho đến giờ bởi có mẹ, có mọi người ở bên.
     Mẹ biết không, con vẫn còn nhớ mùa hè lúc con 9 tuổi và được đi cắm trại. Mẹ đã dẫn con lên xe buýt và chọn cho con hàng ghế bên trái gần cuối cùng sát cửa sổ, để khi chuyến xe khởi hành rồi con vẫn có thể ngoái lại nhìn mẹ từ xa. Con nghĩ rằng hiện giờ con cũng đang ngồi ở vị trí ấy rồi..."

     Những trang sách chắp vá bởi các bức ảnh cắt chằng chịt, cùng những câu tự thuật dần dần khép lại. Và cả vụ kiện cũng vậy. Cũng kết thúc. Khoan nói phần thắng vụ kiện thuộc về ai, có điều ta chỉ cần biết Kate đã đạt được tâm nguyện của mình, đó là hàn gắn lại những thành viên trong gia đình sau những thăng trầm và vực mọi người dậy, khiến họ đủ dũng khí nhìn thẳng vào sự thật. Buổi họp mặt ấy, có thật nhiều, thật là nhiều nụ cười, những nụ cười thực sự hạnh phúc. Nhưng bạn tin không, nụ cười ấy khiến mình thực sự ko kiềm chế được cảm xúc của chính mình. Hình ảnh Cô bé xanh xao, người chi chít những dây cắm máy thở, dang thật rộng cánh tay ôm mọi người và cười thật tươi ấy có lẽ sẽ khó mà phai nhòa. Nó đánh thức một cảm xúc rất buồn, nhưng cũng thật ấm áp. Đó thực sự là hành trình của trái tim

     Cái gì đến sẽ phải đến. Kate đã ra đi. Nhưng những người còn lại trong gia đình vẫn tiếp tục sống, tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Họ tin rằng, tất cả sẽ gặp lại nhau. Ở 1 nơi nào đó, 1 lúc nào đó. Dù cho người thân đã đi xa, nhưng tât cả vẫn cố gắng theo cách của mình, bởi họ biết rằng tiếp tục sống thì hình ảnh và kỷ niệm tươi đẹp kia vẫ còn, và trên hết, mỗi quan hệ thiêng liêng giữa họ vẫn sẽ tiếp tục...

 P/S: Hiện giờ My sister's keeper vẫn đang liên tục trình chiếu on showing time trên HBO. Bởi thế mọi người nếu có thời gian rảnh, hãy vào hboasia.com để xem lịch chiếu và dành thời gian cho bộ phim nhé. Hy vọng mọi ng sẽ tìm thấy một chút gì đó cho mình.
     Còn với mình, xem xong phim là lúc mình thấy quý cơ thể của mình hơn. Cảm ơn vì đã cho con 1 cơ thể khỏe mạnh cho tới giờ. Và cảm thấy, gia đình với mình thực sự là một điều kỳ diệu