Mùa đông Hà Nội là phải lạnh. Lạnh ít, lạnh nhiều, lạnh vừa vừa; nắng
lạnh, mưa càng lạnh... túm lại là: LẠNH. Mà lạnh thì chóng tiêu hao
nhiệt lượng cơ thể => mất năng lượng nhanh => chóng đói. Đã đói
thì phải ăn. Mà đã ăn thì nên ngon miệng.
Vậy, lạnh này ăn gì?
Dưới đây là top 5 món ăn yêu thích của tôi (tức Mèo già liếm lông) mỗi
khi giời giở rét với mục đích đơn thuần bổ sung năng lượng đã mất (và
cho sướng mồm nữa), ngheo
#5. Lẩu
 |
| Nước dùng lẩu đang chờ sôi |
|
Chài ơi,
một trong những vui thú của mùa đông giá rét là 4,5 đứa châu đầu vào nồi
lẩu, vừa chan vừa húp xì xụp. Cứ phải gọi là ấm đến tận rốn! Này nhé,
xương hom và xương bay lợn mua về tầm gần 1kg, rửa sạch vệ sinh chặt vừa
đem ninh. Xương lợn ngọt đậm hơn xương gà, mà lại đỡ bị nặng mùi không
như bò, rất hợp cho phần nước dùng. Đặc biệt, phần xương hom và xương
bay lợn khác với vùng xương ống, nước dùng ra nhiều mà lại không bị váng
mỡ (vì không có tủy đỏ), càng ninh càng ngon. Ninh tầm tiếng rưỡi vớt
xương ra, gia giảm vừa miệng, có thể thêm 1 ít rượu nếu thích.
Chẹppppppppp, vậy là xong nồi nước dùng rồi :3
Nước
dùng là linh hồn của nồi lẩu. Một nồi nước dùng ngon thì nồi lẩu sẽ
ngon. Tùy vào việc món chính là gì mà sẽ thêm gia vị phụ vào nồi nước
sau đó. Món ruột của Mèo già là lẩu bò nấm đó. Nước dùng trong, thơm,
miếng bò nhúng tí giấm chín tới mềm ngọt, nấm kim châm thả giòn giòn,
nấm mỡ béo béo, hương ngào ngạt... Ôi cho vào miệng 1 miếng là gió mùa
đông bắc tan bằng hết. Yêu lắm lắm lẩu mùa đông ơi....
Nghe bầy vẽ nhỉ, nhưng không hề đâu. Chỉ cần chịu khó xíu thì ăn lẩu ở
nhà tuyệt vời lắm. Và, đương nhiên vì vấn đề an toàn thực phẩm nên phạm
vi ăn uống của khổ chủ thường gói gọn tại gia thôi, ăn lẩu ngoài đường
sợ bỏ xừ
#4. Chè
Nóng ăn chè lạnh, thì lạnh ăn
chè nóng. Thừa nhận đi, mùa đông là thiên đường dành cho những tín đồ
ham của ngọt. Tại hè ăn đồ ngọt dễ ngán, còn mùa đông thì xực bao nhiêu
vẫn hết. Chè cũng không ngoại lệ. Mùa lạnh ăn thức nóng, và có rất nhiều
món chè nóng khiến tôi say sưa ăn.
Hồi xưa xửa xừa xưa, khi
lục tào xá với chí mà phù vẫn còn được các cô, các chú hàng rong quẩy
từng gánh trên vai rao bán trên từng phố nhỏ thì mỗi một bát lục tào xá
con con khi ấy ngon hết sẩy. Chè vàng thanh điểm chấm đậu xanh hơi quánh
nằm gọn trong cái bát sứ Hải Dương men trắng tráng viền xanh nhìn đã
thấy mê lòng. Quẹt khẽ thìa quanh thành bát lấy chè đưa lên miệng. Âm
ấm, ngọt vừa đủ, hạt đậu xanh mềm, thỉnh thoàng răng cắn được một ít mã
thầy xắt nhỏ giòn giòn, ăn đến đâu biết đến đấy! Hồi nảy hồi nay, đôi
lúc bắt gặp 1 gánh hàng rong bán chè, mà thường là chè bà cốt với xôi
vò, thì những chuyện cũ về bát lục tào xá khi ấy như sống dậy. Những bát
chè xưa chả thể có lại nên càng ngon thêm đến không tưởng.
 |
| Lục tào xá nay đã hiếm gặp hơn |
|
Lại
lảm nhảm rồi, chè xưa không còn thì "dụng" chè nay. Đông đến thường rộ
bánh trôi tàu. Một bát 3 viên tròn như trứng, nhân đỗ xanh hoặc vừng đen
dừa nạo, phía trên rắc tí lạc giã nhỏ bùi bùi thơm thơm. Nhưng thích
nhất là lúc mới cầm bát chè mới tươm trên tay, húp thìa nước đường gừng
ngọt sắc ấm nóng tỉnh người. Đầu ngón tay tê đỏ, má ửng đỏ, môi cũng đỏ
mềm theo bát chè. Chè ngon, người ăn nhìn cũng ngon sao tệ. Nhưng đó vẫn
chưa phải là cực điểm chè nóng trong dạ dày của Mèo tôi đâu. Món chè
Mèo già mê nhất vào mùa lạnh chính là chè đỗ đen đặc cơ. Mê nhất, nên
khó tả nhất, cứ gặp là phải sà vào ăn thôi. Mong bà con thông cảm, hehe.
Chè nóng giữa mùa lạnh còn một điềm vô cùng tuyệt vời nữa, là để cho
người ăn được thưởng thức trọn vẹn vị ngọt của nó. Khác với chè mùa hè
cứ phải tương thêm đá vào (cho nó mát), thì chè mùa đông chỉ có mỗi cái
thìa xúc lên ăn thôi. Chè còn nguyên, không nhạt đi, không loãng thêm,
xơi thìa đầu hơi khé cổ nhưng càng xơi càng vào càng nghiền cái độ ngọt
ấy. Thì ngọt như chè mà, phải thưởng thức chứ! Giời càng rét càng ngọt
ăn ngọt lại càng ngon :3
3. Cháo
Nhắc đến cháo
thì, hình ảnh đầu tiên bật lên trong đầu tôi là bát cháo hành của Thị
Nở. Bát cháo (chả biết có ngon không đó) của nàng đã giải cảm cho Chí
Phèo, nhưng lại làm chàng Chí mắc phải một trận "cảm" khác còn trầm kha
hơn bội phần cái trận cảm gió bữa ấy.
Nói dông dài thế chỉ để
nói, rằng cháo là một món ăn đơn giản và thân thuộc với người Việt. Dễ
ăn, hơi hơi dễ làm (chuyện, đến Thị Nở còn nấu được cơ mà, chả lẽ ta lại
phải chịu thua chị ấy :3 ) già trẻ lớn bé gái trai ăn được tuốt tuồn
tuột, ăn quanh năm, ăn được trong tất cả các thời điểm trong ngày, bị bỏ
đói ăn càng tốt mà no phè phè húp thêm cháo vẫn xong. Dễ gì mà dễ thế.
Cũng giông giống chè, cháo cũng có cháo ăn mùa hè (cháo đậu, cháo hoa
nguội) và cháo ăn mùa đông, nhưng cơ bản cháo vẫn là một món nóng và đặc
biệt ngon trong những ngày đông giá buốt
 |
| Đến cuối bát cháo thì lòng đỏ trứng xuất hiện |
Năm thỉnh
bảy thoảng tôi lại tự thưởng cho bản thân 1 hôm phi xe lên Trần Nhân
Tông ăn cháo "bao cấp". Gọi là bao cấp vì tiệm được mở từ ngày ấy, vậy
thôi. Kêu 1 bát cháo thịt băm nóng đủ hành mùi tía tô và không rau
(vầng, Mèo già cực ghét ăn rau thả trong cháo) cùng cái lòng đỏ trứng
gà, thế là chuẩn rồi. À quên phải thêm đĩa 2 cái quẩy cắt nhỏ nữa chứ.
Gì chứ quẩy của nhà này ngon ghê gớm, giòn tan mà không bao giờ nhiều
mỡ. Ít phút sau, cháo được bưng ra, lấy thìa gạn nhẹ cho cái trứng chìm
xuống đáy bát rồi trộn khéo đều rau thịt lên ăn. Vừa húp vừa xuýt xoa
bỏng miệng :3 thi thoảng thả thêm vài miếng quẩy vào, cháo quyện mượt
với quẩy giòn xốp, ăn 1 lại muốn ăn 2, ăn 3, ăn 4, ăn... nữa. Lúc húp
gần cạn cháo cũng là lúc cái lòng đỏ trứng lộ ra. Sau một thời gian trốn
giữa bát cháo, trứng đã chín lòng đào đủ để thành một khối đặc sệt bớt
mùi thì còn chờ gì mà không lấy thìa múc nguyên cả cái trứng mà cho vào
mồm :"> ngọt bùi tận cuống họng. Cái kết hoàn hảo cho một bữa ngon
ngon.
Cơ mà cái bát cháo trứng ấy vẫn chưa thấm tháp
gì với cháo chân giò chân gà bố nấu cho mẹ hồi mẹ sinh bé Mèo Móm. Móm
nó chào đời tháng 2, cuối mùa đông nhưng trời vẫn còn ren rét. Để lợi
sữa cho mẹ, cứ cách 2 ngày bố lại mang chân giò chân gà về ninh nồi cơm
điện mà nấu cháo. Cháo này mẹ ăn hơn nửa, phần còn lại... vào bụng tụi
ăn theo (tức Mèo già và chị Mindy :)) Ôi cháo ngọt ơi là ngọt, thỉnh
thoảng lại có miếng chân giò da gà vụn béo béo mềm mượt, cứ phải gọi là
bá cháy. Xong hết cháo thì còn cạo cháy cháo nữa chứ, vừa cạo vừa tranh
nhau chí chóe, ăn ngon thì 1 mà vui thì 10, hehe. Sau dạo đấy, 2 đứa ăn
theo cứ gọi là béo như cun cút. Cũng nhờ cháo chân giò lợi sữa cả :3
Nhưng
tất cả những tô cháo ấy không bao giờ ngon bằng bát cháo trai của một
bác ngồi ở tượng đài Lý Tự Trọng đầu đường Thanh Niên. Ký ức tiểu học
của tôi dành không ít chỗ cho cháo trai của bác. Nghe bảo 3h mới bắt đầu
bán mà tầm 6h cả 2 nồi cháo to oành đều sạch bong, đến trễ là nhịn. Hồi
ấy, cứ thứ 4 được tan sớm là bố lại đèo tôi ra quán của bác ăn. Cái vị
ngọt đậm đà của cháo nấu từ nước luộc trai, phần nhân xào vừa tới mềm
thơm nức mùi hành phi hơi rối, một xíu hành răm thái chỉ, và những miếng
quẩy hơi ỉu ngấm cháo như tan trong miệng trong mỗi thìa... sao mà ngon
quá đỗi. Đã thế, người đến ăn cháo bác luôn phải co ro, vì giữa một
không gian nhỏ trống quạnh ngay sát Hồ Tây thì sao tránh nổi gió. Mà gió
đông thì khỏi tả chắc mọi người cũng thấy lạnh rồi :"3 Xu xu ma ma,
tay chân lập cập nhưng vẫn lùa cháo thật lực, ấm tỉnh người. Đôi khi tôi
còn tự hỏi, liệu có phải bác cố tình chọn địa điểm ấy để kích thích
người ăn thấy cháo ngon hơn nữa. Nhưng chắc là không đâu, nhỉ. Sau đó,
tôi được nhận học tiếp cấp 2 cũng ở con phố ấy, và hý hửng chờ những
ngày trống tiết tan sớm để được ăn cháo bác. Nhưng than ôi tôi lớn thì
con bác cũng lớn, và bác cùng con mình nam tiến, để lại gánh cháo cho 1
người họ hàng mà nhìn vào đã biết sẽ không bao giờ nấu cháo ngon... Đã
ngót 12 năm từ ngày ấy, tôi vẫn tự hỏi liệu mình có còn cơ hội được gặp
lại bác cùng nồi cháo trai của bác nữa hay không, chỉ biết rằng món cháo
của bác trở thành tượng đài trong dạ dày của Mèo tôi, thậm chí còn to
hơn cái tượng đài Lý Tự Trọng vẫn đứng trơ ra đó sau bao tháng năm.
< Hết phần 1 >