Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Manga. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Manga. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Một, và mãi mãi

"Những cảm xúc dạt dào đến vậy,
chúng chỉ có thể là...
[Làm ơn, hãy giữ bí mật giúp ta nhé!]"



   Ở lần ra nối từ tập 11, tôi đã mong chờ "Natsume's" bản Việt vô cùng, và rồi bị không ít thất vọng. Các tập mới đã không thể nối tiếp trọn vẹn bản dịch của 10 tập đầu, chỉ ở đôi chỗ hành văn lủng củng, đôi chỗ dùng từ là lạ. Chỉ vậy thôi nhưng không khí truyện bỗng hụt hẫng hẳn. Thế nên với lần ra nối tiếp theo từ tập 16 này, tôi chủ động hạ mức kỳ vọng xuống, sự háo hức cũng không còn như trước. Nhưng buồn cười và trái khoáy làm sao, thờ ơ bao nhiêu thì lại bị bất ngờ bấy nhiêu. Tập 16 này, và cả bản dịch của nó, thật tuyệt vời <3

  Bất cứ một câu chuyện nào về con người và yêu giới tôi từng đọc qua, dù nhẹ nhàng (như Hotaru no mori E) hay bạo liệt (Yu Yu Hakusho, hoặc Ushio & Tora) đều tồn tại một bức tường ngăn. Trên bức tường đó chỉ có duy nhất một cánh cửa. Và chìa khóa của cánh cửa đó nằm sau một câu hỏi: "Liệu con người và yêu ma có thể cùng chung sống?". Có kẻ không ngần ngại trả lời và tra chìa vào ổ. Kẻ khác áp tai vào cửa, nghe ngóng phía bên kia trong sự tò mò. Và cũng không ít, lựa chọn bỏ qua, vứt chiếc chìa khóa vào một xó. Trong "Natsume Yuujincho" cũng vậy. Bức tường và cánh cửa ấy, chúng vẫn hiện hữu, nhưng mỏng mảnh và trong suốt. Con người và yêu ma đang cùng chia sẻ một thế giới và dường như cả 2 tiếp xúc được với nhau, không khoảng cách. Nhưng thật ra giữa họ là những khoảng trống lớn, không giao lưu, không thể trò chuyện, và không thấu hiểu dù 2 bên đều thấy sự tồn tại của nhau. Thế nên, bức vách ngăn trong suốt kia thật ra còn dày, nặng và ngột ngạt hơn vẻ ngoài của nó. Và đang lưỡng lự trước bức vách cánh cửa tưởng chừng không tồn tại đó là Natsume - kẻ kết nối (bất đắc dĩ). Đứng giữa lựa chọn "Thế nào là đúng?", cuối cùng cậu quyết định hành động trong im lặng, chấp nhận sự tồn tại của những linh thể kỳ dị ấy, dù rồi kết quả không bao giờ trọn vẹn tốt đẹp cho cả đôi bên.

  Chính bởi cái thế giới đó, nhân vật đó, nên bản dịch tập 16 này, với tôi, mới bất ngờ đến tuyệt vời. Truyền tải như trọn vẹn sự phân vân lưỡng lự ấy, cái không khí bồng bềnh ma mị mà lại chất phác thật thà ấy, cả "sự hiện diện trong suốt" đẹp mà không kém đau ấy, để người đọc cảm nhận nó, và nắm lấy nó. Liên kết giữa người đọc với những cuốn sách cuốn truyện cũng nhờ vậy mà thành hình, dày hơn, sâu hơn, lưu nhớ hơn. Có thể, à mà không, chắc chắn sau này khi nhắc lại tôi sẽ không thể nhớ chính xác câu chuyện đó cụ thể như thế nào, nhưng tôi sẽ nhớ. cảm giác sau khi gấp lại những trang truyện ấy. Ấy là trí nhớ của mãn nguyện cảm xúc. Thứ đã thành hình rồi sẽ khó tan đi. Và nhiều khi, sẽ chẳng thể tan nổi. Một, và mãi mãi.

  p/s: Tôi đã từng 1 lần chọn đọc "Natsume" trong một không gian không tĩnh, và đó là lần duy nhất tôi phải đọc lại cuốn đó, không những 1, mà là 2 lần. Có những cuốn sách truyện xứng đáng được đọc trong không gian riêng của nó. Đó là điều tôi đang cố gắng thực hiện, và cố gắng không để mắc sai lầm. Ngày cứ nối tiếp trôi, và quỹ thời gian cho việc đọc liên tục giảm (đau lòng lắm :((( ), nên đã đọc thì phải đọc cho bõ. Bằng không, chả đọc còn hơn. Cứ vậy mà triển đi.

                                                 HN 7/11/2014. Đêm mưa to gió mùa bổ sung

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Tào lao tình báo

    Nào nào, đầu tiên, thì xin mời các bạn nhẹ nhàng nhấn "Play" cho bài hát này nhé.

                                       
        
   Nhấn xong, thì cũng từ từ kéo xuống, vừa ngắm hình (và đọc thêm phụ đề bên dưới :P ) vừa nghe nhạc. Tóm lại là thưởng thức trong thong thả...

                                                       THE LOOK OF LOVE
                                                                                         - Saskia Bruin-




                                                              The  look  of  love



                                                                   is  in  your  eyes.




                                                                       Her   look





 your   smile



can't   disguise.


The look of looooooooooovee...


is saying  so much more than just


words  could  ever  say.


And  what  my  heart  has  heard


well it takes my breath away.




I can hardly wait to hold you 


feel  my  arms  around  you


how  long  I  have  waited...


waited  just  to  love  you


now  that  I  have  found  you.


== == == == == == == == == == == == == == == == == == ==





You've  got  the look  of  love


It's on your face.


A  look  that ...


time can't erase...

 Be mine



... toniiiiight.


Let this be just the start of


so many nights like this.



Let's take a lover's vow


and then seal it with a kiss.
.
.
.
.
.


Don't ever go....



Don't ever go...

.
.
.



I love you so
.
.
.


 *  Xin cảm ơn vì đã xem đến đây. Thật ra toàn bộ chỉ là sự cắt ghép có chủ ý của chủ nhân blog thôi ạ chứ không phải nội dung của truyện sẽ là thế. Nhưng cứ làm cho vui thôi *

 Cảm hứng cho phần "tào lao" này:  
  • Bộ truyện  "Sakamichi no Apollon - Giai điệu trên triền dốc" của tác giả Kodama Yuki
  • "The look of love", trình bày bởi Saskia Bruin trong tuyển tập The best of Audiophile voices
  • Bị điên :)))

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Câu chuyện của những vòng tròn

Đây là hình ảnh những trang áp chót ở chương cuối cùng của bộ manga Fullmetal alchemist - Giả kim thuật sư



Nếu chịu khó lục lọi một chút, xin mời các bạn hãy mở trang đầu tiên của chương 1 - tập 1
   "Bài học không đi cùng nỗi đau, thì chỉ là vô nghĩa
    Bởi muốn giành được thành quả, ắt phải có mất mát hy sinh"

Vậy đó, những dòng đầu tiên của câu chuyện chỉ là vế thứ nhất
Và những dòng cuối cùng, khi câu chuyện khép lại, mới hoàn thiện toàn bộ điều tôi cho là tư tưởng cốt lõi, một luồng ánh sáng xuyên suốt và mạnh mẽ nhất trong cả bộ truyện này.

 Luôn được nhắc đi nhắc lại trong FMA là hình ảnh của một vòng tròn chuyển hóa - thứ nền tảng nghiên cứu và cũng là thành quả của các nhà già kim khi vận dụng năng lực của mình. Biến sắt vụn thành ống máng? Biến than đá thành vàng? Hay chuyển dời linh hồn vào cơ thể của người chết? Tất cả đều dựa trên cái nền tảng "vòng tròn chuyển hóa" ấy
 Con người, cũng sở hữu một "vòng đời"
 Trái đất, rồi nhiều hành tinh khác, là những "khối cầu tròn xoay" vần chuyển trong vũ trụ
 Rồi "vòng luân hồi", thứ vẫn còn là ẩn số của bao sinh mệnh giữa dòng chảy sự sống
 Điểm chung của chúng, đều chứa đựng những "vòng chuyển hóa"

Và không phải vô tình khi bộ truyện nhỏ này cũng ấn chứa một "vòng tròn" như vậy. Một vòng chuyển hóa hoàn thiện. Nói cho vui, tự bản thân FMA là một vòng chuyển hóa khiến các nhân vật trong truyên có được một "trái tim thép" vững chãi không suy chuyển; còn với tôi và bao bạn đọc khác, 27 tập truyện là một vòng chuyển hóa thế giới của những khung tranh và nét vẽ sống động, là sự tạo dựng buồn, vui, niềm tin khi được hòa mình vào một hành trình đầy hấp dẫn và thôi thúc. Còn đọc xong cả bộ liệu có được một "trái tim thép" không á? Nếu chỉ ngồi đó và đọc truyện không thôi thì điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra :)) Nó chỉ góp sức và hướng dẫn mà thôi. Muốn thành công thì hãy cứ lăn xả trước đi đã
  Vì càng lăn, thì lại càng TRÒN ^_^

Tạm biệt FMA, series shounen manga mà tôi yêu mến nhất, một hành trình chờ đợi của 6 năm trời xuất bản trúc trắc
 Hẹn gặp lại Bò-sensei ở những tác phẩm khác nhé
 Ùm-bò~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Chỉ 1 trang truyện

 Vô tình gặp một cái bìa truyện - cái bìa truyện gợi là 1 trang truyện, và trang truyện ấy lại chứa trong nó 1 "câu chuyện"
 Thế là cái người bị "vô tình gặp" ấy phát điên, chỉ vì 1 trang truyện



                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                         Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                     Khi bờ môi kia hẵng thắm đỏ
                                              Khi dòng máu ấm còn chưa nguội lạnh
                                                                 Hãy yêu như
                                                           Không còn ngày mai

                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                         Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                  Khi người ấy hẵng khoan tay chèo
                                                  Khi người ấy vẫn ửng hồng đôi má
                                                                Hãy yêu cho
                                                        Một chốn nay không lối

                                                          Đời người ngắn ngủi
                                                        Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                               Trước khi thuyền dựa sóng dạt trôi
                                            Trước khi bàn tay trên vai em mềm yếu
                                                                  Hãy yêu đi
                                                           Vì chẳng thể gặp lại

                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                        Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                 Khi làn tóc mây còn chưa lấm bạc
                                                Khi ngon lửa nhiệt tâm chưa lụn tắt
                                                                 Hãy yêu vì
                                                      Một hôm nay không trở lại



                                     Bài hát nguyên gốc: Gondola no Uta (Song of the Gondola)

 


Link nghe thêm từ zing:    Gondola no Uta - Mimori Yusa


Chỉ bởi 1 trang truyện, hầy....

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Những cánh cửa dần hé

"- Con muốn đến rừng Amazon cơ!
  - Từ từ, còn bao chỗ văn minh an toàn hơn để ghé trước mà, chị mày thích Venice hoặc Vancouver ấy
- Chưa chi đã xuất ngoại rồi. Theo mẹ, cứ đi hết Việt Nam cái đã. Như miền Tây này hay này. Hoặc chinh phục Phan-xi-păng chẳng hạn.
- Cả nhà cứ cày cuốc hết sức đi. Xèng chưa có mà đã đòi du lịch rồi ( lời nói chết người của bố)
- Giá mà đi lại không xa xôi vất vả, phóc một cái là đến chỗ này chỗ nọ được nhỉ bố nhỉ?
- Ừ, ước gì... "
       Cái thuở còn bé lít nhít, một trong những niềm vui của tôi hàng tuần là được xem chương trình "Thế giới động vật" tối thứ 3 hàng tuần trên VTV3 và series "Hành trình khám phá" sáng sớm thứ 7 bên gia đình. Vừa xem vừa bình loạn như thế kia chẳng hạn :D. Mỗi vùng đất mới hoang dã, những dải đồi triền núi, bãi dài biển đảo hay các thành phố cổ kính nguy nga đều khiến cả nhà phải trầm trồ mắt tròn mắt dẹt. Rồi lại "Em thấy đi rừng hay lắm", hoặc "Năm nay lượn miền trung đê", "Phải tiết kiệm làm chuyến phượt mới được"... Có thể nói tôi được nuôi lớn bởi từng khoảnh khắc ấy, cùng với những chuyến đi - dù là được đi nghỉ thật hay chỉ qua màn ảnh nhỏ. Và bên cạnh đó, còn là học lóm không ít từ "người bạn" đặc biệt - từng cuốn truyện, quyển sách.  Trong số bạn bè hết mực độc đáo ấy, người bạn thân thương nhất có lẽ là chú mèo ú màu xanh, nhân vật đã gắn bó với tuổi thơ của rất nhiều đứa bé, người suốt hơn chục năm qua không ngừng làm đôi mắt tôi (vốn cận) mở to rồi nhắm tít cả lại, cái mồm tôi hết tủm tỉm lại ngoác rộng ha hả sung sướng. Cậu bạn tròn ủng với cái tên trong trẻo thơ ấu, Đôrêmon - chú mèo máy đến từ tương lai.



  Nhớ hồi đó bạn bè nhao nhao kháo nhau, nếu được xí một món bửu bối của Mèo ú thì mày sẽ chọn món nào. Với tôi, có lẽ không gì tuyệt bằng "Cánh cửa thần kỳ". Chỉ cần chọn điểm đến và "cạch" một tiếng, cả một không gian mới mẻ trải ra trước mắt. Bất cứ nơi nào trên mặt đất này mình đều có thể đặt chân tới với chỉ một cái vặn cửa. Liệu còn gì kỳ thú bằng. Đã thế còn không mất công làm thủ tục giấy tờ lằng nhằng, tốn thời gian đi lại. Vốn nghiện "Thế giới động vật" nên ước mơ hồi nhỏ của tôi là được làm một nhà sinh vật học. Với món bảo bối thần kỳ ấy, xoạch một cái là đến một vùng đất mới, tha hồ mò mẫm nghiên cứu. Rồi tìm thấy mẫu vật quý hiếm thì mở cửa ra là về đến phòng thí nghiệm, tèn ten, đã bảo lưu mẫu. Hoặc được tham gia một chuyến phiêu lưu phiêu lưu nguy hiểm, nhỡ gặp thú dữ hoặc thảm họa thì cũng một loáng là đã về nhà, an toàn, ấm áp. Nghe quen không, giống hệt việc lạm dụng cửa thần trong câu chuyện "Nôbita và pho tượng thần khổng lồ" ha. Cũng bởi thế, khi thấy Cánh cửa thần kỳ bị đốt cháy trong truyện, tôi thấy tiếc lắm, tiếc hùi hụi. Cái thời con trẻ ấy mới ngọt lành làm sao.




 Nhưng, ấu thơ rồi cũng dần xa xôi. Thời gian thì trôi đi chẳng biết chờ đợi. Cùng với nó, vạn vật biến chuyển. Cuốn truyện "Pho tượng thần khổng lồ" giấy in đen thui ngày nào giờ cũng được tái bản, mang một cái tên mới, khoác một lớp áo mới. Những đứa bé ngày nào dần lớn lên, và tôi cũng vậy. Chỉ còn lại đó ước muốn về một cánh cửa thần bé con vẫn đang bình yên trong ký ức thơ ấu. Với tôi, "cánh cửa" ấy vẫn là một điều kì diệu mình hằng mong được sở hữu. Nhưng khi đã lớn hơn được một chút, tôi chợt nhận ra rằng, "Cánh cửa thần kỳ" chỉ có thể nối những đích đến chứ không thể giữ lại cho ta hành trình ta phải trải qua, trong khi những hành trình mới là điều hình thành nên đường đời. Thế giới này quả thực rộng lớn, nhưng cũng không phải quá bao la như ta tưởng. Bởi cuộc đời là những chuyến đi. Có sức mạnh, niềm tin và dũng khí, bạn sẽ đi hết hành trình và đến đích. Mọi việc chỉ ở nơi bạn mà thôi.

  "Cửa thần" là vật kết nối những không gian vật lý. Nhưng thế giới này đâu chỉ có vậy. Còn đó "cánh cửa" nối giữa những con người, những "không gian" tâm tưởng thẳm sâu vô ngần, và chìa khóa cho "cánh cửa" đó, không gì khác ngoài trí tuệ và trái tim. Đó mới là "cánh cửa" thần kỳ nhất, đáng quý nhất. Khi những cánh cửa ấy dần hé mở, phép màu sẽ xuất hiện. Dòng cát thời gian vẫn cứ rơi, trẻ con sinh ra mỗi thời mỗi khác, song có những thứ vẫn không thay đổi, như gia đình, như bè bạn... Và biết đâu đấy, cùng với lúc thật nhiều Cánh cửa nhỏ được mở rộng, những Thế giới nhỏ được kết nối thì chú mèo máy màu xanh sẽ ra đời - bằng xương bằng thịt, sẽ bầu bạn với biết bao con trẻ, nuôi dưỡng những mầm non trên xứ sở hoa anh đào, trên rẻo đất chữ S và vô vàn xứ sở khác như chú đã làm suốt bao năm nay qua những trang truyện. Để rồi lại có đó bao hành trình kỳ thú bất tận. Như của Nôbita hậu đậu, của Xuka xinh xắn, của Xêkô mỏ nhọn, của Chaien rốn lồi...
   Nhưng trước hết, hãy tìm chìa khóa và mở cánh cửa của bạn đi đã. Quanh đây, những cánh cửa khác đang dần hé rồi đấy.

           
  
                                                                        Hà Nội, một đêm thu trắng