Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên Táng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên Táng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Chẳng bao giờ là muộn để sống hết mình.

  Định bụng cai sách Nhật trong một thời gian, chỉ đọc manga, thế rồi lại... sa chân, ầy
  Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương

  


  Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.

                   ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ 
        
       Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những  người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"...  Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !

                     
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...

         
             
  link hình ảnh  Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

THIÊN TÁNG,hành trình vĩ đại của tình yêu

              ~~~~~~~~~~~~~~~~~THIÊN TÁNG~~~~~~~~~~~~~~~~~



 Hôm qua, trong buổi đêm tĩnh mịch không mưa của Hà Nội, tự nhiên có một giai điệu lọt vào tai của mình, thật nhẹ nhàng nhưng cũng cháy bỏng đầy tình cảm.
   "When the rain is blowing in your face, and the whole world is on your case. Could i offer you a warm embrace, to make you feel my love? Then nothing i wouldn't do... Go to the end of the world for you, to make you feel my love..." (có lẽ sai vài chỗ, nhưng hầu như là nghe đc vậy )
 Và, cũng tự dưng thôi, những câu hát ấy khiến tôi nhớ lại cuốn sách này, môt cuốn sách mà trong thời gian gần đây khiến mình có cảm hứng đọc trở lại, cuốn sách với cái tên ngắn và ấn tượng, Thiên Táng.

   Mở đầu của Thiên táng là câu chuyện về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa tác giả Hân Nhiên với người đã kể lại cho cô câu chuyện mê hoặc này, người phụ nữ với vẻ ngoài đặc chất Tây tạng, nhưng lại có 1 cái tên rất Trung Quốc, Thư Văn. Thiên táng là câu chuyện về 30 năm cuộc đời của Thư Văn, khi bà đang ở mùa xuân tuổi trẻ thì chợt nhận tin sét đánh, người chồng rất đỗi thương yêu của mình, Khả Quân đã mất trong đợt gửi quân tiếp viện sang Tây Tạng. Không di vật, không giấy tờ, thậm chí chẳng rõ nguyên nhân cái chết, đó là một tin "khai tử" quá đỗi đau đớn.
  Dường như không tin vào những gì mình vừa nhận được, Thư Văn quyết định rời bỏ thành phố Tô Châu của mình để lên Tây Tạng, với niềm tin sắt đá rằng chồng mình vẫn còn sống và bà sẽ làm sáng tỏ mọi điều mập mờ kia. Và đó là khởi đầu của 1 chuyến hành trình mà tôi có thể nói rằng nó vĩ đại và cảm động đến khó tin...

   Có lẽ chỉ nên giới thiệu tới vậy bởi, còn gì phía sau, đó là việc các bạn có đọc cuốn sách hay không. Với tôi, tôi nghĩ là tại sao lại nói không với Thiên Táng. Nó thực sự đáng để đọc
   Mọi người biết không, khi nói về Tây Tạng, trước kia mình chỉ có khái niệm về 1 nơi gọi là Thánh địa Phật giáo với núi non hùng vĩ, rồi nóc nhà của thế giới. Rồi lớn thêm chút nữa, xem Ký sự Mekong và cũng chỉ biết tại sao lại gọi nơi đó là Khu tự trị, cũng như biết về cái bề nổi của Tây Tạng, những khu vực đã đc đổi mới sau khi ng Trung Quốc tiến vào cải cách. Hay nữa là 1 Tây Tạng với ngập tràn những kho báu phật giáo và Giống Chó Ngao tạng (Sư Ngao) qua chùm sách Mật mã Tây Tạng mà thôi. Còn,trong Thiên Táng, Tây Tạng hiện lên, dù không phải là hình ảnh sắc nét trong những thước phim tài liệu, nhưng lại là một thế giới cụ thể và chân thực. Tây Tạng thực sự là thiền viện khổng lồ, nơi mà toàn bộ những núi non mây mù ấy đều hợp lại trong  không khí phật giáo u tịch và tất cả những người dân Tây tạng đều là những phật tử.
   Nếu trong những phim ảnh báo chí, thì Tây tạng hiện lên, hoặc là giả chỉ có những bài ca ngợi sự đổi đời ở những thị trấn mới, hoặc thu hút hơn là giới thiệu một cách rất ư "câu khách" về những tập tục tàn bạo của người dân xứ sở này. Nhưng hơn như vậy, cuộc sống của người dân ở đó có được miêu tả kỹ trong cuốn sách. Ngòi bút của Hân Nhiên vẽ nên hình ảnh những người dân Tạng, dù còn nghèo khổ, mông muội, thậm chí hoang dã nhưng hiếu khách, mạnh mẽ và trân trọng cuộc sống đến đáng kinh ngạc. Mọi người sẽ còn biết là họ sống tự cung tự cấp như thế nào, làm những gì, sống và phân phối thực phẩm ra sao... và, đặc biệt là đức tin kỳ lạ của họ, thứ sức mạnh bao trùm lên tất cả, cũng như là điều dẫn lối chỉ đường ở trên cao kia rọi xuống.

   Nhưng, Thiên táng không đem lại những kiến thức đó một cách như phim tài liệu, mà nó lại được lồng vào một câu chuyện tình yêu.Một tình yêu đẹp và đầy niềm tin. Cùng với đó là sự tài tình của tác giả khi đưa vào sự băng hoại về quãng thời gian biến động khủng khiếp của Trung Quốc nữa. Đó là cái nhìn đa diện, chân thực để câu chuyện càng thêm thuyết phục đọc giả. Đừng ngại vì quá nhiều thông tin hay kiến thức lịch sử, những kiến thức đó sẽ đến trong câu chuyện rất tự nhiên và không hề dồn dập nặng nề (đó là cái tài của tác giả). Tất cả, cả những trang văn - sử của cuộc đời, cả hành trình đầy thiêng liêng ấy thực sự đã để lại nhiều suy nghĩ trong tôi.

   Về cái tên, Thiên táng, hay còn gọi là Điểu táng, là hình thức mai táng rất thiêng liêng của phật tử Tây tạng. Đó là khi người sau khi chết, được khâm liệm, tẩy uế và đem ra chặt nhỏ xác để làm mồi cho chim. Người Tây Tạng quan niệm Thiên táng là nghi lễ thiêng liêng, và nó thể hiện việc con người thực sự đã được siêu thoát về với cõi niết bàn *chi tiết hơn xin mời xem truyện* Còn, ẩn dưới cái tên của phong tục tưởng như vô cùng tàn bạo ấy lại là nhiều tình yêu lớn, là Thiên táng (chôn cất) 1 con người nhưng lại mở ra cơ hội sống cho rất nhiều sinh linh khác

   Cũng không thể không nói tới ngòi bút của Hân Nhiên, bà là nhà báo kiêm phát thanh viên nên văn phong rất gọn gàng, chính xác, giàu hình ành nhưng cũng rất tình cảm, và, đặc biệt chân thực, rất mộc. Thiên táng viết theo trình tự câu chuyện kể giữa Tác giả và nhân vật chính cùng câu chuyện kéo dài 20h đồng hồ từ trà quán đến tận trong phòng khách sạn.  Và xen giữa những chương truyện, là 3 phần đệm, 3 lời bạt, như những lúc nv dành cho mình khoảng lặng xúc động và cũng là nơi tác giả nối những cảm xúc trong câu chuyện lại với nhau. Bởi thế, cuốn sách không bị vùi vào lối kể lể dài dòng, cũng không bị kịch tính hóa và rất thuyết phục. Nó là lối viết khá lạ và khiến tôi thích, cũng làm cho mình không bị ngán khi đọc lại và dành thời gian để giới thiệu cuốn sách cho mọi người.

Hân Nhiên, tác giả cuốn sách từng là người làm cho chương trình phát thanh đêm khuya tên là Khinh phong dạ thoại, nơi bà đã lắng nghe, chia sẻ và cảm thông với những thính giả, đặc biệt là những người phụ nữ. Ở đó bà đã từng được nghe những tiếng lòng đè nén của không ít người, và cũng là cơ hội để bà gặp những số phận ấy. Thư Văn,nhân vật chính của Thiên Táng cũng đã đến với Hân Nhiên theo cách này, hay đúng hơn, là Hân Nhiên đã tìm đến với điều gọi là những dòng ký ức giản dị nhất để tạo nên Thiên Táng. Cuộc gặp mặt của 2 người là năm 1994, nhưng đến gần 10 năm sau đó, Thiên táng mới hoàn thành và được xuất bản. Đó, theo lời Hân Nhiên, như "rượu vang càng để lâu càng ngấu", bà đã dành đến ngần đó thời gian để học và hiểu hơn về những chi tiết trong câu chuyện của Thư Văn, cũng như để kiểm chứng lời của bà. Và cuốn sách thực sự đã được đón nhận sau đó
  Nói dông dài, tôi thực sự mong muốn mọi người dành chút thời gian cho Thiên táng. Trước hết là để thỏa trí tò mò về 1 xứ sở huyền thoại và kỳ bí Tây tạng cũng như cái tên Thiên táng *nó cụ thể là gì*, để thêm kiến thức cho mình. Để tìm về nghị lực, về tình yêu cuộc sống, về những con người đáng khâm phục. Và nếu làm hơn đượcc như vậy, là dành 1 chút suy nghĩ cho cuốn sách mà tôi thấy nó rất đáng giá .

  "Nhìn những đàn ngỗng trời đang sải cánh bay về quê hương xa xôi kia...
   Tôi nhìn ra xung quanh.Nơi đây vạn vật đang biến đổi
   Không những con chim thiêng,cũng không Thiên Táng..."
                                                       (Trích đoạn cuối cùng của Thiên Táng)