Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Chẳng bao giờ là muộn để sống hết mình.

  Định bụng cai sách Nhật trong một thời gian, chỉ đọc manga, thế rồi lại... sa chân, ầy
  Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương

  


  Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.

                   ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ 
        
       Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những  người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"...  Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !

                     
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...

         
             
  link hình ảnh  Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Phụ nữ và giao thông

Cả tháng trời nay toàn chứng kiến những pha va chạm trời ơi đất hỡi, và nguyên nhân toàn là do các nữ chủ phương tiện gây ra  :D. Tạo hóa đã ban cho phụ nữ bộ não với 2 bán cầu có thể liên hệ và tác động lên nhau, bởi thế Phụ nữ có khả năng giao tiếp tốt hơn, ngôn ngữ phong phú và biểu cảm tinh tế. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi bởi hệ thần kinh đó không có tính quyết đoán mạnh mẽ cần thiết và khả năng xác định phương hướng kém -> đây là thảm họa khi họ kết hợp với các phương tiện giao thông và đi bon bon trên đường. Thử điểm mặt một vài nhóm "nguy hiểm" này xem sao.

1.Nhóm "Mình hạc xương mai"
 Mức độ nguy hiểm: 3/5
 Nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người ngồi cùng trên xe
 Một thời các cụ ở trên đã cấm những ai quá thấp + ngực bé lái xe máy ra đường :D  Thật ra cũng không phải quá đáng lắm khi đề cập tới vấn đề này, bởi có sức khỏe nhất định thì mới có thể làm chủ phương tiện được. Các bạn gái, ngoài điều bẩm sinh bất lợi (ở phần mở đầu nói rồi đó) thì, cái việc ăn kiêng, giữ dáng lại càng ảnh hưởng đến sức khỏe. Có nhiều người nhỏ bé mà phi những chú chiến mã rõ hoành tráng, rồi lúc dừng lại đến dắt cũng vất vả ( lại nhớ đến vụ...gạt chân chống giữa cho một em ở nhà để xe tuần trước). Tay chân đều mảnh dẻ nên giữ lái cũng không tốt... vân vân và vân vân, nhưng bất chấp, chị em vẫn kiêng khem ăn uống để có dáng đẹp và vẫn liều mình phi xe. Ôi sức mạnh của sắc đẹp

 2.Nhóm "Những bà nội trợ nổi giận"
  Mức độ nguy hiểm 3/5
  Độ nguy hiểm tỉ lệ thuận với số trẻ con hoặc số đồ đạc trên xe
  Thời đại công nghiệp, ai cũng bận rộn. Các bà nội trợ cũng ko ngoại lệ. Ngoài việc đi làm thì bếp núc nội trợ, đưa đón chăm sóc các con cũng phải chăm lo, và việc kết hợp công việc cho tiện cũng là khó tránh. Vậy nên không khó để bắt gặp cảnh 2, hoặc 3 mẹ con trên một chiếc xe với lỉnh kỉnh nào rau nào thịt, rồi cả bánh sữa, đồ gia dụng linh tinh đủ kiểu. Thử tượng tượng ngần đó người với một cơ số thứ trên một cái xe ;)  và tham gia giao thông, hichic. Thêm cả sức vóc không lý tưởng cho điều khiển xe cộ => cực nguy hiểm
  Và hãy cầu trời cho những đứa trẻ trên xe là những đứa bé ngoan (ít nhất là trên xe) Chỉ cần một đứa có cử chỉ hoặc thái độ không ổn, để cho ngọn lửa giận vượt khỏi tầm kiểm soát, thôi xong, đã có thêm một thành phần nguy hiểm trên đường giao thông. Disaster again

 3.Nhóm Shopaholic
 Mức độ nguy hiểm 4/5
  Độ nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người cùng giới trên phương tiện
 Bệnh bất thành văn của chị em là ham mê mua sắm. Đam mê đến bất tận luôn. Và cũng bởi thế mà họ bất chấp tất cả, điều kiện thời tiết, thời gian, không gian xung quanh để thỏa mãn niềm ham thích của mình. Các cô gái chỉ cần thoáng thấy một tiệm quần áo mới, một bộ đồ ưng mắt hay nhiều nhiều thứ "thấy hay hay" thì thôi rồi, họ sẽ tập trung vào những món đó mà lãng đi những thứ xung quanh, quay xe bất thình lình, vòng quặt rẽ bất ngờ không báo trước... Tôi cũng đã từng là nạn nhân của một vụ ngã xe trời ơi đất hỡi, khi một bác với vẻ rất nặng tình yêu ăn uống đã tạt đầu xe tôi, sang làn đường bên kia để mua cóc ăn, chả để ý đến xe cộ. Một cú xòe đau điếng khó quên. Tình yêu với mua sắm và ăn uống của các chị em quả là bất khuất!

 4.Nhóm Ngoại hình gây nguy hiểm
    Mức độ nguy hiểm 4 đến 5/5
    Lại gồm 2 nhóm nhỏ riêng biệt gây nguy hiểm, và nguy hiểm nhất, đó là nhóm này không tự đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn mà... đẩy những người tham gia giao thông xung quanh (đặc biệt là các anh em) vào tình huống hiểm nghèo
    a/ Những cô nàng đỏm dáng
 Một, là họ tròng lên người những trang phục gây khó khăn cho điều khiển xe cộ, đầm xòe, váy vóc, rồi vòng vèo, và đặc biệt là những đôi giầy cao + nhọn. Khi đi xe thì luôn phải cố gắng vuốt tóc làm dáng một chút nên lại càng nguy hiểm hơn.
  Hoặc hai,đó là các cô gái với những bộ trang phục "cực kỳ gây chú ý", "mát mắt nóng người", làm những người khác phải ngoái nhìn. Và hệ lụy tất yếu, cứ dán mắt vào người khác thì ắt chả thấy đường. => tèo téo teo

   b/Những nét duyên chết người
Ra ngoài đường chợt dính phải một nụ cười tỏa nắng, một ánh mắt tinh nghịch, gương mặt ấn tượng khó quên, mái tóc óng ả... Và với cái tâm thế lâng lâng như vậy mà phóng xe đi... Haizzzz cái này thì chả trách họ được, bởi họ sinh ra đã vậy mất rồi. Trách sao mình "trót" thấy thôi ;)

  Đó mới chỉ là một vài nhóm mà với vốn diễn đạt  và kinh nghiệm quan sát non nớt của tôi ghi lại được mà thôi. Nhưng nói đi phải có nói lại, tự nhiên chị em lại cứ phải nhao ra đường để mà gây " nguy hiểm" như vậy hả?  Nếu không vì chăm lo cho gia đình chắc các bà nội trợ cũng không muốn vậy mà đi trên đường. Những cô gái, ừ thì làm đẹp cũng là sở thích, là niềm vui và cũng là cách thể hiện vẻ đẹp của mình với một nửa thế giới còn lại mà thôi :"> Vậy thì, có chăng chúng ta cũng phải ít nhiều tập làm quen với những "sự nguy hiểm" này đi là vừa :D. Thôi có nói dông nói dai nói dài kẻo lại thành nói dại... Chúc các chị em cũng phải cùng cố gắng hạn chế "sự nguy hiểm" của mình khi tham gia giao thông đi, chăm sóc bản thân đúng mức, để ý đường xá, kiềm chế bản thân, tập trung quan sát để khỏi phải mang tiếng xấu nữa nhé, Và trên hết, chúc các chị em một ngày 20 tháng 10 thật vui vẻ, xinh tươi, an toàn
 Một món quà nhỏ Là con gái thật tuyệt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


   P.s: Khéo sau bài này, sẽ có thêm bài Đàn ông và giao thông (ớ sao vần thế) mất thôi. Phụ nữ có khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế và biểu cảm sâu sắc hơn cánh đàn ông nhiều nhiều lần lắm. Bởi họ có 2 bán cầu não trao đổi được thông tin với nhau mà :">