Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Năm mới. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Năm mới. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Cơ-duyên

 

   Hôm nay tôi vừa tha lôi về nhà 2 bộ truyện tranh cũ xì. Đúng, cũ xì, gãy bìa, bọc băng dính, dập ghim, lại còn dán nhãn của hàng thuê truyện với chi chít những con số được gạch ngang gạch dọc ở trang cuối nữa. Không phải vì tôi là người dễ tính khi chọn mua truyện tranh. Không hề. Lúc lựa truyện mới, tôi cũng kỹ lắm đấy ^^. Cũng chẳng phải bởi 2 bộ truyện ấy là đồ cổ quý hiếm gì đâu. Giá trị quy ra hiện kim của chúng cũng nho nhỏ thôi. Nhưng chúng, là những đồ vật kỷ niệm, là đánh dấu cho một nơi chốn kỳ lạ gắn trong tôi 2 chữ: Cơ – duyên

  Quay trở lại hồi học cấp 2, lúc ấy truyện tranh không hề thân thuộc với tôi. Khi bạn bè phát sốt phát rét với bán yêu Inu Yasha, cười khằng khặc cùng Ninja loạn thị, khóc mủi khóc giải cùng Nữ hoàng Ai Cập… rồi nhiều nhiều nữa, thì tôi vẫn chỉ đơn thuần đọc Đô rê mon tại nhà, 1 tuần góp tiền 1 lần mua Conan, và vẽ thuê bài Mỹ thuật với phí là 1 cuốn Kotaro (tình yêu đầu đời đấy). Thế giới những nhân vật trong truyện tranh thực sự xa lạ với tôi vô cùng. Lên cấp 3, cùng với lượng bài vở đồ sộ ụp xuống trong 2 học kỳ thì 3 tháng nghỉ hè quả là quý giá. Đơn thuần xác định rằng hè lên 12 sẽ bị vùi dập học thêm học nếm, vậy nên hè năm lên lớp 11 sẽ là thời gian của tôi. Tôi sẽ làm những gì mình thích. Thoải mái, và hết mình. Đó cũng thực sự là một thời khắc đáng nhớ của 22 năm non trẻ đã trôi qua ấy

  “Tao muốn đọc truyện tranh mày ạ. Có gì tư vấn đi, xung quanh nhà tao chẳng có cái tiệm truyện nào ra hồn hết”
  “Tao thì hay thuê ở hàng này này, hơi xa một tí nhưng nhiều truyện lắm. Giá cả cũng mềm”
  “Ờ, hơi xa thật, để tao xem thử”
  “Ừ…”
Một trưa đầu tháng 6, tôi có mặt ở số 4 Tuệ Tĩnh, một cửa hàng nhỏ ngồn ngộn cơ man nào truyện là truyện. Truyện cũ, truyện mới, tạp chí, tiểu thuyết, truyện chưởng… cái gì cũng có. Mỗi tựa có đến 3,4 bộ lận, nhiều ơi là nhiều. Và thế là sau một hồi váng ngất chọn tới chọn lui, cuối cùng tôi cũng tha 1 bộ về. Nếu không nhầm thì là “Black Cat – Thám tử mèo đen”. Đó cũng là lần đầu tôi tự đi thuê 1 thứ gì đấy, tự chọn lựa, tự đặt cọc, và tự đứng tên mình. Từ ấy, ngày nào cũng như ngày nào, tôi đạp xe mỗi ngày 5,6 km chỉ để thuê truyện. Đạp như điên, đọc như dại. Truyện cũ vơi dần rồi, tôi xơi đến truyện mới. Mà truyện mới thì phải đến sớm “cạnh tranh” thì mới có mà đọc. Thế là lịch đi thuê dày lên, ngày 2 lần, 1 lần sáng sớm đi “đua” tựa mới, một lần buổi trưa để lựa thêm truyện cũ mình chưa đọc và trả truyện mới ra. Cứ thế như thoi đưa. Cửa hàng dần nhẵn mặt đến mức cứ thấy là đưa truyện ra, thế mới vui. Hè năm ấy mắt tôi chắc chắn lên đi-ốp, 2 cánh tay và bàn chân đen xì rám nắng, và chắc số km con mini cà tàng của tôi bon bon mặt đường lên đến hàng trăm…

  Có một kỷ niệm vui nho nhỏ tôi vẫn nhớ mãi, là trong guồng đọc quay cuồng ấy, tôi bị gián đoạn mất độ 1 tuần “nhịn” bất đắc dĩ. Nguyên nhân á, bị “tái” thủy đậu. Tức là bị lây của con em Minh Mèo (dù hồi xưa đã bị rồi). Thật ra tình hình bệnh cũng chả có gì ghê gớm lắm đâu. Nhưng đúng hôm bị lây thì tôi vẫn đang cầm truyện, cả chục cuốn. Xót tiền thuê nếu bị lố ngày trả, tôi đội nắng đến tiệm cho xong. Trả hết truyện, về, ai dè đi bêu nắng kết hợp thế là bùng sốt, người nóng bừng bừng, các vết mẩn lan ra rộng khắp. Thôi rồi, bệt. Thế là vạ vật ở nhà. Chả biết tiết kiệm được mấy đồng tiền thuê truyện, xong tiền thuốc bù vào thì gấp đôi gấp ba :)))). Đúng là, tiếc con gà quạ tha mà. Thình thoảng mấy anh chị em vẫn ngồi kể lại vụ ấy với nhau, về mấy con quái vật "đốm xanh" vì bôi thuốc và cười rúc ra rúc rích.

  Thế rồi sau mùa hè ấy, đùng một cái, số 4 Tuệ Tĩnh biến thành 1 trung tâm giao dịch bất động sản. Tôi ngỡ ngàng. Sau một thời gian nghỉ không thuê thiếc truyện trò để chuẩn bị bài vở năm học mới, tôi không còn thấy bất cứ một dấu vết gì của cửa hàng ấy nữa. Một cái bàng thông báo cũng không. Buồn mất mấy bữa. Và cái “duyên” lại bắt đầu từ ấy. Vô tình trong số những bạn cùng lớp của tôi có 1 đứa là khách ruột của tiệm truyện (không phải đứa tư vấn tôi đâu) Và nhờ thế mà biết được, chủ cửa hàng đã chuyển về làm tại nhà riêng sau một tranh chấp gì đó. Nhà cô chú nằm ở ngõ Huế, cách đấy không xa. Sự nghiệp lóc cóc đạp xe thuê truyện của tôi lại tiếp tục ^^

    Đến thì lại ngỡ ngàng một lần nữa. Tiệm vắng hoe. Truyện vẫn nhiều nhưng khách giảm hẳn. Và những nhân viên cũng nghỉ gần hết, chỉ còn là 1,2 người và cô chú chủ hàng. Đến giờ, tôi vẫn nhớ chú Thắng chủ tiệm nói rằng: “Lúc này mà còn tìm được ra đây là thành khách hàng thân thiết rồi đấy”. Tôi chỉ cười xòa. Mà đúng là chỉ còn khách thân thiết thật, truyện bày ê hề mãi mới bị thuê hết. Cuốn sổ hồi xưa vài tuần thay lần, giờ thì cô chú cứ ghi hoài ghi mãi, giỏi thì ngày/tờ. Tiệm truyện đông vui là thế mà… Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi, một đứa khách thực sự vãng lai, đến với cửa tiệm ấy chỉ một mùa hè, đã lại trở thành khách “ruột”. Suốt các năm sau ấy, tôi vẫn thuê ở chỗ chú Thắng. Không ra nhiều, nhưng đều đặn. Ở đó tôi thành con buôn chúa chổm với chị Vân bếu, với anh Sơn “tạ”, rồi cô Trâm, chị Trang, nhóc Huy và vài người nữa… Cứ gặp nhau là thành cái chợ vỡ
:)))). Gặp nhau là tranh luận, là đá xoáy, là kể lể, rồi chém gió thành bão loạn hết cả lên. Tiệm truyện nhỏ ấy dần trở nên đặc biệt hơn. Nó không chỉ còn là 1 tiệm cho thuê nữa. Có một cái gì đó thật vui vẻ, ấm áp và chân tình

   Thấm thoắt cũng hơn 7 năm kể từ mùa hè ấy. Một quãng thời gian không phải là ngắn. Ngần ấy thời gian, cách đọc của tôi cũng thay đổi nhiều. Truyện tranh trong nước cũng biến động không ngừng. Không, đúng hơn là cái gì cũng biến chuyển theo dòng chảy khôn lường ấy. Và hơn tất thảy, mọi thứ đều trờ nên khó khăn hơn. Tiệm cho thuê truyện cũng không nằm ngoại lệ khi phải cạnh tranh với truyện online và giá cả đắt đỏ. Rồi cái gì đến cũng phải đến. Cách đây 1 tháng, tôi nhận tin từ chị Vân là cô chú quyết định nghỉ và thanh lý cửa hàng. "Mấy đứa muốn lấy bộ nào thì tranh thủ đi". Tôi cũng đề nghị mấy anh chị em có một buổi “tập kết” nhỏ, chọn truyện để làm lễ “bai bai” với cửa tiệm truyện của cô chú. Đó là một buổi chiểu ấm áp sát rằm tháng Giêng. Cửa hàng truyện của chú Thắng chính thức "giải thể"…

  Chuyện hơi dài nhỉ. Tôi cũng chẳng hiểu mình đã gõ ra những gì nữa. Sau buổi lễ “bai bai” ấy tôi cũng quay lại chọn truyện, được 2 bộ. Cũ xì, chi chít những dấu tích của không biết bao con mọt truyện, và tha nó về nhà. Hiện chúng đã nằm yên trong kho, trên giá truyện của tôi. Chẳng biết bao giờ mới có thời gian đọc chúng nữa. Nhưng chúng sẽ vẫn nằm ở đấy, vẫn hiện diện ở đấy, để nhắc tôi về một mùa hè đã xa; về một không gian nay đã không còn nữa; về những con người đổi khác; và về một cơ-duyên kỳ lạ đã dẫn tôi đến với thế giới của truyện tranh, của những nét vẽ và khung thoại, của một thứ "hồn trên giấy". Để từ ấy, tôi có cơ hội đến những không gian mới, có những cuộc gặp gỡ mới, và thấy những cánh cửa đang chờ người gõ ngỏ
  Cái chữ “duyên”, quả thật là không bao giờ hết lạ kỳ
  Cảm ơn, vì một cơ – duyên

 HN, một đêm cuối tháng 3/2013

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Hà Nội vắng những dòng người

   22h. Bình thường tầm này 3 tháng trước là phố Hàng Giấy nhà mình nhộn nhịp lắm đây. Tấp nập người ra vào, ăn uống xôm không tả nổi, đến mức khoảng nửa đêm xe an ninh của phường còn phải đi dẹp cho yên. Trẻ con người già cũng nô nức đi chơi
   Nhưng khoảng hơn tháng nay, không khí đã thực sự thay đổi. Hà Nội, cả ngày và đêm đều vắng đến ngỡ ngàng. Có cảm tưởng như chỉ cần tránh giờ tan tầm, ta có thể gặp lại một khoảng không gian tĩnh lặng không ngờ. Ngay giờ phút này, hàng quán đang thu vén dọn dẹp. Những quán nướng, quán lẩu tậm tịt chẳng nổi mống khách. Các hàng ăn nức tiếng cũng chỉ đông vừa phải. Ngoài đường, xe máy cũng ít tiếng còi, chỉ lẳng lặng đi đi về về. Những dòng xích lô du lịch ào ào ngày nào, nay trả xe về bãi nghỉ sớm. Sáng đi học, phố phường phẳng lặng chẳng tiếng người. Cảm tưởng như đây là Hà Nội của những năm 90, có chăng mang thêm cái vỏ quy hoạch xây dựng hổ lốn của Thăng Long nghìn năm mà thôi. Chỉ tiếc rằng, nhìn cảnh tượng tĩnh mịch ấy, tôi lại chẳng thấy thư thái, thanh thản. Quãng lặng ấy không đượm vẻ yên bình. Đó là biểu hiện của sự tuột dốc, của một cơn khủng hoảng đang vùng lên dưới cái vỏ bọc của những kẻ đang cố ngủ yên.

   Mấy bữa nay đi học, giảng viên đều ngán ngẩm về cái sự thất nghiệp của tân kỹ sư, thạc sĩ. "Chắc còn phải kéo dài vài năm các em ạ. Khó khăn quá!" Xây dựng chết sững, bất động sản đóng băng, các công trình chậm tiến độ...  Không chỉ xây dựng, tất cả đều đang chìm dần xuống một cách trầm trọng khi mà những "món nợ đen" đang cứ to to mãi lên phủ bóng xuống cả đất nước. Bảo sao chẳng trầm khi dân chẳng còn gì mà tiêu. Thấy cái không khí yên lặng ngoài kia chỉ rặc những u ám suy tàn... Còn 1 năm là bị vứt ra ngoài đời. Rồi mình sẽ thành một cái khỉ gì đây? Chẳng lẽ cứ lẳng lặng cất bước hòa mình vào giữa những con phố vắng dòng người này hay sao...

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Mùa của yêu thương



   Một năm lại trôi đến những ngày nó "chuyển giao" nhiệm vụ cho năm kế nhiệm. Những tờ lịch của tháng 12 cũng dần dần rơi rụng từng trang cuối cùng. Một năm với nhiều việc làm được và chưa làm được (và có vẻ cái vế thứ 2 vẫn áp đảo vế đầu :(  ) Nhưng ít ra cũng là một năm có nhiều thay đổi. Được học hỏi và biết quan tâm,yêu thương hơn. Trong thời điển này, chí ít mình cũng muốn dành một món quà nhỏ cho những người mình yêu mến, và cũng để động viên bản thân (bằng một bản dịch thô vụng về - Seasons of love,trích từ bộ phim ca nhạc Rent :D)

            Seasons of love              Mùa của yêu thương

Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
Five hundred twenty-five thousand moments so dear
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, measure a year?

    Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
    Năm trăm hai mươi lăm ngàn khoảnh khắc thân thương
    Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
    Còn "thước đo" của bạn cho cả một năm trời là gì vậy?

In daylights, in sunsets
In midnights, in cups of coffee
In inches, in miles, in laughter, in strife
In five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, a year in the life?

   Bằng những buổi sớm ban mai,hay những ngày hoàng hôn xế bóng
   Bằng những đêm sâu hiu quạnh,hay những tách cà phê đắng ngắt đầu môi
   Bằng inches,bằng bao dặm đường,bằng tràng cười hay những cuộc cãi vã.
   Hay,bằng những năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút dài thật dài
   Thước đo của bạn cho một năm ở đời người là gì vậy?

How about love?How about love?
How about love?
Measure in love
Seasons of love.Seasons of love

                  Thế còn tình yêu?Thế còn sự yêu thương?
                  Còn sự yêu thương thì sao?
                  Đong đếm tình yêu thương ư
                  Chỉ có đó những mùa ngập tràn yêu thương bất tận mà thôi.

Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
Five hundred twenty-five thousand journeys to plan
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure the life of a woman or a man?

              Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
              Năm trăm hai mươi lăm ngàn những hành trình dài phía trước.
              Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
              Làm sao để trải nghiệm hết một đời người,dù là nam hay nữ?

In truths that she learned
Or in times that he cried
In bridges he burned
Or the way that she died

         Bằng sự thật một cô gái biết được
         Hay những lần một chàng trai thực lòng bật thành tiếng khóc
         Bằng những mối tương giao anh ta đã ruồng bỏ
         Hay là cách cô ấy từ giã cõi đời.

It's time now, to sing out
Though the story never ends
Let's celebrate
Remember a year in the life of friends

                  Đã đến lúc để cất vang tiếng hát rồi
                  Dù cho tấn trò đời vẫn đó chẳng hồi kết
                  Bên nhau ta sum vầy
                  Tưởng nhớ một năm đi qua trong vòng tay bè bạn

Remember the love
     (Oh, you got to, you got to remember the love)
Remember the love
     (You know that life is a gift from up above)
Remember the love
      (Share love, give love, spread love)
Measure in love
      (Measure, measure your life in love)

            Nhớ lấy yêu thương
            (Ôi hãy nhớ lấy sự yêu thương)
            Nhớ lấy yêu thương
            (Bạn có biết sinh mệnh là món quà đấng tối cao ban tặng cho con người)
            Nhớ lấy yêu thương
            (Chia sẻ yêu thương,trao yêu tương và nhân chúng lên gấp bội)
             Thước đo cho tình yêu thương
            (Hãy đong đầy cuộc đời bạn bằng tình yêu thương)

Seasons of love
Seasons of love
Measure your life, measure you life in love.

               Những mùa của yêu thương
               Những mùa của yêu thương ngập tràn bất tận
               Hãy đong đầy cuộc đời mình bằng tình yêu thương bạn nhé.


                         

                           


   Ngoảnh đầu lại một khoảnh khắc cho năm cũ đã qua,và cùng hướng thẳng ánh nhìn tới một năm mới thật dài trước mắt nhé

                                                Hà Nội, 1:21 AM,đêm đông lạnh căm (tay chân cũng cóng)