Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lảm nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lảm nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Một, và mãi mãi

"Những cảm xúc dạt dào đến vậy,
chúng chỉ có thể là...
[Làm ơn, hãy giữ bí mật giúp ta nhé!]"



   Ở lần ra nối từ tập 11, tôi đã mong chờ "Natsume's" bản Việt vô cùng, và rồi bị không ít thất vọng. Các tập mới đã không thể nối tiếp trọn vẹn bản dịch của 10 tập đầu, chỉ ở đôi chỗ hành văn lủng củng, đôi chỗ dùng từ là lạ. Chỉ vậy thôi nhưng không khí truyện bỗng hụt hẫng hẳn. Thế nên với lần ra nối tiếp theo từ tập 16 này, tôi chủ động hạ mức kỳ vọng xuống, sự háo hức cũng không còn như trước. Nhưng buồn cười và trái khoáy làm sao, thờ ơ bao nhiêu thì lại bị bất ngờ bấy nhiêu. Tập 16 này, và cả bản dịch của nó, thật tuyệt vời <3

  Bất cứ một câu chuyện nào về con người và yêu giới tôi từng đọc qua, dù nhẹ nhàng (như Hotaru no mori E) hay bạo liệt (Yu Yu Hakusho, hoặc Ushio & Tora) đều tồn tại một bức tường ngăn. Trên bức tường đó chỉ có duy nhất một cánh cửa. Và chìa khóa của cánh cửa đó nằm sau một câu hỏi: "Liệu con người và yêu ma có thể cùng chung sống?". Có kẻ không ngần ngại trả lời và tra chìa vào ổ. Kẻ khác áp tai vào cửa, nghe ngóng phía bên kia trong sự tò mò. Và cũng không ít, lựa chọn bỏ qua, vứt chiếc chìa khóa vào một xó. Trong "Natsume Yuujincho" cũng vậy. Bức tường và cánh cửa ấy, chúng vẫn hiện hữu, nhưng mỏng mảnh và trong suốt. Con người và yêu ma đang cùng chia sẻ một thế giới và dường như cả 2 tiếp xúc được với nhau, không khoảng cách. Nhưng thật ra giữa họ là những khoảng trống lớn, không giao lưu, không thể trò chuyện, và không thấu hiểu dù 2 bên đều thấy sự tồn tại của nhau. Thế nên, bức vách ngăn trong suốt kia thật ra còn dày, nặng và ngột ngạt hơn vẻ ngoài của nó. Và đang lưỡng lự trước bức vách cánh cửa tưởng chừng không tồn tại đó là Natsume - kẻ kết nối (bất đắc dĩ). Đứng giữa lựa chọn "Thế nào là đúng?", cuối cùng cậu quyết định hành động trong im lặng, chấp nhận sự tồn tại của những linh thể kỳ dị ấy, dù rồi kết quả không bao giờ trọn vẹn tốt đẹp cho cả đôi bên.

  Chính bởi cái thế giới đó, nhân vật đó, nên bản dịch tập 16 này, với tôi, mới bất ngờ đến tuyệt vời. Truyền tải như trọn vẹn sự phân vân lưỡng lự ấy, cái không khí bồng bềnh ma mị mà lại chất phác thật thà ấy, cả "sự hiện diện trong suốt" đẹp mà không kém đau ấy, để người đọc cảm nhận nó, và nắm lấy nó. Liên kết giữa người đọc với những cuốn sách cuốn truyện cũng nhờ vậy mà thành hình, dày hơn, sâu hơn, lưu nhớ hơn. Có thể, à mà không, chắc chắn sau này khi nhắc lại tôi sẽ không thể nhớ chính xác câu chuyện đó cụ thể như thế nào, nhưng tôi sẽ nhớ. cảm giác sau khi gấp lại những trang truyện ấy. Ấy là trí nhớ của mãn nguyện cảm xúc. Thứ đã thành hình rồi sẽ khó tan đi. Và nhiều khi, sẽ chẳng thể tan nổi. Một, và mãi mãi.

  p/s: Tôi đã từng 1 lần chọn đọc "Natsume" trong một không gian không tĩnh, và đó là lần duy nhất tôi phải đọc lại cuốn đó, không những 1, mà là 2 lần. Có những cuốn sách truyện xứng đáng được đọc trong không gian riêng của nó. Đó là điều tôi đang cố gắng thực hiện, và cố gắng không để mắc sai lầm. Ngày cứ nối tiếp trôi, và quỹ thời gian cho việc đọc liên tục giảm (đau lòng lắm :((( ), nên đã đọc thì phải đọc cho bõ. Bằng không, chả đọc còn hơn. Cứ vậy mà triển đi.

                                                 HN 7/11/2014. Đêm mưa to gió mùa bổ sung

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Thơ online "tinh tuyển" - Đào mộ lần 2

Tiếp tục "ho ra thơ thở ra văn" tinh tuyển lào :3 (tập hợp trên fb từ ngày X tháng Y năm 2013 đến ngày 6/4/2014



"Cốc cốc cốc
Ai gọi đó
Tôi là thỏ
Nếu là thỏ
Cho xem tai

Cốc cốc cốc
Ai gọi đó
Tôi là nai
Nếu là nai
Cho xem gạc

Cốc cốc cốc
Ai gọi đó
Tôi là gió
Nếu là gió
Xin mời vào
Kiễng chân cao
Vào cửa giữa
Cùng soạn sửa
Đón trăng lên
Quạt mát thêm
Hơi biển cả
Reo hoa lá
Đẩy buồm thuyền
Đi khắp miền
Làm việc tốt. "

============================


Biển ơi khuya rồi trăng muốn ngủ
Trăng sẽ đắm mình giữa bóng đêm
Biết rằng biển sẽ không ngưng sóng
Trăng đành ghé chúc biển bình yên

*************************************************


Hôm nay gió rét trở giời
Thế nên em mới dở hơi thế này
Trông theo một đám "bông" bay
À không, ngơ ngẩn vì hay thấy nàng
Nàng khoác một bộ "áo" vàng
Đang nằm liếm láp, mơ màng như ta



Ôi thơ con mèo :))

Ngheo!


Bắt đầu từ "Ước mơ"
Kết thúc bằng "Hiện thực"
Con đường là "Nỗ lực"
Cầu nối là "Niềm tin"

"Chào các bạn. Các bạn có ước mơ của riêng mình chứ? Tôi muốn cổ vũ những người có mơ ước và đang thực hiện nó... Cả những người đang tìm kiếm ước mơ riêng mình nữa."

=================================================




Hoa đăng theo con nước
Hồn trôi trong dòng đời
Hồn le lói vậy thôi
Cứ thế trôi, trôi mãi...


* * * * * * * * * * * * * * * * * * * *


Trời mây cao vắt
Xanh ngắt thinh không 


* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *

Nhong nhong nhong nhọng
Nhợn ông đã về
Cắt mảng mỡ sề
Cho nhợn ông măm
Nhong nhong nhong nhong
Là Nhong nhong nhong nhong :))

Shiro nhợn huyền thoại và Mimi bé :3


Thứ 2 là ngày đầu tuần
Bé hứa cố gắng "đi" ngon
Thứ 3 thứ 4 thứ 5
Ngày nào cũng chăm đi tắm
Thứ 6 rồi đến thứ 7
Bé sẽ gắng sức vui chơi
Để rồi CN ăn ngon vì bé ngoan suốt tuần  

==================================================

Bừng
Tỏa
Vuột


* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *


Đàn kêu tích tịch tình tang
Ai mang em đến nhà chàng này đây
"Chàng ngồi chàng gẩy sáu dây
Mà không đếm xỉa một giây tới mình"
   ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Tay giở từng trang
Mắt theo làn chữ
Cỏ, cây, đủ thứ
Cứ thế tung tăng
Ta đã biết mình
Thả hồn vào sách

*           *           *           *          *          *


Cáo chôn chân đứng dưới giàn
Thòm thèm ngắm nghĩa ngút ngàn nho tươi
Nhưng chỉ đứng ngắm được thôi
Thế nên cáo hú "Ôi trời! Nho chua"


Nho ơi nho rụng mõm bà
Bà để bà ngậm chứ bà ko nhai =))))))


Nho cười bảo "Thế mới tài"
Trần gian liệu có ai không nhai mình


Nhai thì hết thú lai rai
Ngậm đi ngậm lại vỏ dai hột còn


Ối chà, khéo lí sự cùn
Mỡ rơi ngay miệng, lại còn vờn chơi  


(Thơ gom góp nhờ tung hứng comment với "Cô bé mùa đông" Rét :)))))))
=========================================



Tay khum vun một mặt trời
Mắt cười miệng cũng đương tươi theo này
Một lọn đùa má hây hây
Đôi ba vạt rễ thêm gầy bờ vai

Đắn đo nghĩ mãi rồi cuối cùng cũng up. Chẳng rõ tấm ảnh này bị giấu đi góc nào, nhưng em xin lỗi chị Ốc Xù ạ....
_________________________________________________


Mẹ sàng thóc mẩy
Mẹ sẩy nắng sang
Nắng đổ ánh vàng
Lên vai lên tóc
Lên đôi tay nhọc
Lên cả mắt em
Con mắt tròm trèm
Trước vàng thóc nắng.

--------------------------------------------

                         Công cuộc đào mộ đến đây là tạm kết thúc. Hẹn gặp lại các bạn vào... một ngày xa xa (chờ mềnh và bạn bè ứng đối thêm thơ đã nhá :)) Mong sao có Nàng thơ, hoặc Mèo Thơ nào xuất hiện thêm thì tốt nhỉ ^_^

 

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Ừ thì Hạnh Phúc


Ngày 20/3 là ngày Quốc tế Hạnh Phúc (hình như được công nhận từ 2012 thì phải)
Ừ, nào thì Hạnh tất cả Phúc ^_^

Trích: (bạn có thể bỏ qua không đọc)
 "Nhân dịp này, Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc Ban Ki mun (Ban Ki-moon) đã có lời kêu gọi công dân tất cả các nước “cam kết giúp đỡ những người xung quanh”, thúc đẩy sự phát triển bền vững và toàn diện của nhân loại bằng “tình yêu thương làm lan tỏa hạnh phúc và giúp chúng ta xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Để khi tham gia làm việc thiện, bản thân chúng ta cũng nhận lại những điều tốt lành” "

Online facebook, tôi lại theo thói thường, share ầm ầm những cái mình thấy ngộ ngộ lên timeline (cái này thành bản sắc luôn rồi, không share ứ chịu được). Nhưng hôm nay thì đổi mới tí, caption cho tất cả các share sẽ là "Hạnh Phúc", hoặc đại loại thế (thêm <3 thêm :3 thêm :D hoặc gì gì đó), nhưng về cơ bản vẫn là "hạnh phúc". Thì share cho ngày Quốc tế Hạnh Phúc mà.  Chọn những cái ảnh ngộ ngĩnh, chọn những thú vui ăn-ngủ-chơi-đọc, chọn những tấm hình đẹp, chọn vài chú cún chú mèo đáng yêu, hay một câu nói có vẻ hay hay, và "Share". Cũng chia sẻ hơi bị vô tội vạ, chắc spam tầm hai chục cái "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế", liên tục liên tục trong khoảng 2 tiếng.

  Bỏ ra ngoài tiếp tục làm.

  Tối, mò về, ăn uống tắm rửa xong xuôi.
  Okie.
  Bật máy lên online. Ghé fb, việc đầu tiên là nhấn vào notifications






Rất nhiều người like "Hạnh phúc" (hoặc đại loại thế). Quốc tế Hạnh Phúc có khác!
Cơ mà chỉ cần đổi "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế" (cái caption ấy mà) về mấy kiểu giọng thường ngày của mình thì lại không phải là Like "Hạnh phúc" nữa? :)))  Làm gì có chuyện! Đã là con người, ai chả muốn mình vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, đâu phải cứ nói ra miệng "hạnh phúc" là hạnh phúc đâu. Nhất là khi nó được cất thành tiếng, tự dưng cảm giác sáng bừng ấy bỗng không còn nữa. Thế nên, trộm nghĩ, một ngày gọi là "Quốc tế Hạnh Phúc" xem chừng... vô duyên tệ :))

 Mèo Già tôi rất dị ứng với kiểu, ừ vì hôm nay là ngày Quốc tế Hạnh Phúc nên mình sẽ blah blah, mình phải bleh bleh, hoặc "Ối giồi ôi tôi Hạnh phúc quá!"...  Hạnh phúc, với mỗi sinh thể là không giống nhau. Nó to, nó nhỏ, nó rực rỡ, nó sầm sì... muôn hình muôn vẻ, và, nó tồn tại quanh ta, hằng ngày, hằng giờ, từng khoảng khắc, ở bất cứ đâu dù nơi này hay nơi khác. Thế nên chỉ một ngày để dành cổ vũ cho "chia sẻ những điều tốt đẹp", cho " HẠNH PHÚC" liệu có là đủ? "Hạnh phúc" cần được trao đắp không chỉ ngày một ngày hai, mà là liên tục, bền bỉ, và dài lâu. Từ từ cũng được, mãnh liệt thì càng tốt, nhưng tất cả là một quá trình riêng để tất cả được thành hình. Và "Hạnh phúc" cũng vậy, không ngoại lệ. Bền bỉ chia sẻ, trao đi mỗi ngày thôi chứ kỷ niệm với quốc tế công nhận làm gì cho đao to búa lớn. Vui vẻ trẻ khỏe từng ngày, cứ vậy ha mọi người ha ^_^


                                                          Nhún nhún nhảy nhảy tí :3

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Một hình vẽ trên tay

   Hồi cuối tháng 11 mình đi dự "Hội chờ Ồ de" ở bãi đá ven sông Hồng, ngay gần vườn đào đường Âu Cơ ấy. Đưa cả em Mèo đi cùng, ăn uống vui đùa đã ra trò. Trong số mấy trò vui lúc đó có vụ này, vẽ henna

        

 Ờ thì vẽ cho vui. Ban đầu khi biết có quầy henna thì đã nghĩ, mình sẽ chọn một cái hình gì trào phúng một tí, mèo méo xẹo hoặc "Makeno" chẳng hạn. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy những mực vẽ, những bút lông và cả gương mặt bạn họa sĩ thì mọi dự tính lật đổ cái nhào. Có lẽ, thử cho bản thân một hình vẽ to và dì dị trong một thời gian cũng không tồi. Và thế là, tèn ten :)). "Họa phẩm" này có thể coi là một hình xăm (to) nhưng chỉ tồn tại trong độ chục ngày. "Mắt đêm" là tên tự chế mình đặt cho nó. Và quả thật, nó đã mở mắt cho mình không ít.

    Ban đầu lúc mới vẽ xong thì cảm thấy ngại vô cùng, làm gì cũng kéo kéo cái tay áo ra che bớt đi cho đỡ bị nhìn thấy. Giống như vừa cắt một cái đầu mới vậy đó, cứ sùm sụp mũ lên cho khỏi bị đánh giá. Kiểu nghĩ, "Ồi mày bốc đồng thật đấy Mèo Già ạ. Tự dưng tốn tiền vẽ cả một cái hình to tổ chảng rõ hoành mà rồi lại chả dám show ra. Vậy khác nào phủ định chính quyết định của bản thân". Cơ mà cái suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong vỏn vẹn 1 ngày. Bởi chỉ trong 1 ngày ấy, mình nhận ra có giấu cũng chả xong. Người ta muốn cái họ thấy là gì, nó sẽ là cái đấy ; dù chỉ thấy 1 phần sẽ thành thấy toàn thể qua sự nhào nặn của lời nói. Sao phải xoắn nhể :)) Dù thi thoảng cũng chột dạ kéo tay áo khi cảm thấy những ánh nhìn trợn tròn, xong, trong 1 khắc ngay sau đó tay áo lại được thả ra như cũ. Những ngày tiếp đó còn hồn nhiên đưa tay lên bịt mũi bịt mồm lúc phóng xe qua màn khói bụi. YOLO.

 Đó là diễn biến suy nghĩ bên trong, còn phản ứng từ bên ngoài dữ dội hơn nhiều. Người thân gần gũi chia ra làm 2 nhóm quá rõ ràng. Một là nhiệt liệt ủng hộ -  "Vui mà, thay đổi một chút cũng tốt". Nhóm còn lại, cực lực phản đối -  "Nhìn kinh bỏ mẹ chả ra sao". Càng thân, thái cực ủng hộ/phản đối lại càng rõ rệt. Tuy nhiên, với trường hợp này thì nhóm phản đối đông áp đảo. Còn với người ngoài, là tò mò nhìn và đánh giá. Nhìn thì okê, phải mình mình cũng thế, thấy cái gì lạ là phải ngó ngó tí. Nhưng nhìn xong đánh giá, đó không phải là lựa chọn của mình. Đôi khi những phán xét "hồn nhiên" đó mới đau lòng làm sao. Cơ mà tự nhủ, có gan làm có gan chịu. Hay mà. Hehehe...

"Mắt đêm" chỉ là một hình vẽ trên tay mình. Một hình vẽ henna nhỏ nhỏ vui vẻ vô thưởng vô phạt, tuổi thọ cũng chỉ 2 tuần ngắn ngủi. Nhưng rõ ràng, nó đã tác động không ít đến 2 tuần tồn tại trên tay khổ chủ của mình. Mọi sự đổi thay dù lớn dù nhỏ sẽ đều gây nên những phản ứng như vậy đấy. Và chỉ những người thực sự quan tâm đến bạn mới có phản ứng mà thôi. Còn với đời, nó đã, đang và sẽ chỉ là những trò mua vui trong vài trống canh không hơn không kém. Vậy nên chả việc gì phải quan tâm đến số đông ấy làm gì, ở bên những người quan tâm đến bản thân mình, dù chỉ là một vài cá nhân ít ỏi, nhưng vậy đủ rồi.
  À mà quên, còn cái này nữa. "Don't judge a book by its cover", người đời cứ ra rả vậy, nhưng họ nói mà đâu có làm. Minh chứng ư? Ờ thì cái hình vẽ này nè, hehe. Gì thì gì, ấn tượng về ngoại hình vẫn là đầu tiên và khó có thể xóa nhòa ngay được. Thôi thì cứ ngó cái "cover" đi, oánh giá theo "cover" cũng được. Nhưng đừng quên mở cái "cover" ra mà ngó thêm vào bên trong (nếu có cơ hội)

Vậy đấy
Một hình vẽ trên tay
Thật nhiều ngày mở mắt

                                  Bài viết đáng lẽ ra được đăng vào ngày 13/12, xong lại thành 31
                                                                     Chuẩn bị cong đuôi phóng xe đi đàn đúm

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Chiều ngày hai mươi tháng mười một

    Ừ thì cũng như mọi chiều, Mèo già lại phóng xe đi em Mèo tan học và đón nó vào hồi 17h ở lớp bán trú, một căn nhà 3 tầng nằm ngoắt ngoéo trong một cái ngõ bắc qua cái kênh đen xì bốc mùi 24/24 thông từ Thụy Khê lên Hoàng Hoa Thám. Có khác chăng, đó là chiều 20/11, lớp tan muộn hơn xíu vì các bé ở lại liên hoan, và đông hơn xíu vì các bác phụ huynh đến sớm sủa đầy đủ, chuẩn bị những bó hoa tươi tươi và những túi quà to to.  Lớp tan muộn, nên cái dòng xe ngày một dài ra, dài ra, dài ra mãi, và Mèo già thì phải đỗ xe ngay trước cổng sắt của một nhà ai đó. Nhìn quanh quất kiếm con em. Có độc một mình nó mặt non non, cưỡi con Dream chiến 1 sọt 2 xẻng, mặc đồ thể thao chân đi sục cao su hơi lôi thôi giữa một dòng các cô các bác vận đồ lịch sự hương nước hoa thoang thoảng. Và đúng lúc ấy, thoáng một ánh nhìn từ phía bên hướng về nó. "Chết, chắc để vướng xe ở cổng nhà người ta rồi", Mèo già luống cuống về số và lùi lại. Một bác lớn tuổi cười và lách qua dòng xe, đi về phía cổng sắt và mở cửa. Xong, bác không vào mà đứng đó, nhìn hướng về phía đám đông ồn ã, nhìn vào 3,4 cái xe cũng đang chắn trước cửa nhà mình, rồi nhìn Mèo già và cất tiếng:
  - Vất vả cháu nhỉ?
  - Dạ.
  - Chắc đón em gái hả? (câu hỏi buột ra sau một lướt mắt nhanh từ đầu đến đuôi của Mèo già)
  - *cười cười* Vâng. Hôm nay tan muộn quá nên tắc đường quá.
  - Lại còn đúng ngày nữa chứ
  -  *Nó chỉ nhìn và cười khẽ*
  - Đón vất vả một, thì mấy đứa bé trong kia vất vả 10. Khổ lắm. Phụ huynh đến đón thôi chứ không được chứng kiến cái cảnh chúng nó rồng rắn về lớp bán trú đâu
  - ...
  - Thì đấy, nối nối nhau, tay kéo tay tha cái cặp nặng như đá đeo rồi chui vào cái lớp chật như lỗ mũi. Chân tay cứ khùng khoằng thế này này
  -  Cháu cũng nghe em nó kể rồi
  - Giáo dục thế này thì hỏng, phải sửa lại hết thôi, mà nhất là sửa "Người Thầy" ấy
  -  *đã quay ra nhìn thẳng vào bác*  Thầy là phải chịu trách nhiệm cao hơn bác nhỉ
  -  Ừ, giống như trồng rau ấy. Phải tạo điều kiện  cho rau ra "chợ" mà được đón nhận ấy. Chứ không phải cứ duy trì một không gian đều đều nhau, rau muốn mọc thế nào thì mọc, cắt xong đem chợ bán. Không bán được thì vứt làm phân bón...
  -  Cả một loạt toàn "Hệ thống hóa" vậy mà bác. Lứa chúng cháu đã cố đổi khác rồi, nhưng cải tiến không thấy, toàn lùi
  -  Cứ thế này mãi sao được, chỉ mong thế hệ sau, mấy đứa trẻ các cháu cải thiện lại, ít nhất là giáo dục cho bọn trẻ thôi
  - Bọn cháu cũng mong lắm chứ. Nhưng chỉ tiếc là giờ các bác lớn lớn lại chẳng bao giờ cho cơ hội thôi
 -  Các bác lớn lớn cũng có nhiều kiểu lắm. Có kiểu sống chết cũng không buông bỏ, bảo thủ và không quan sát, không nghĩ cho tương lai của người trẻ. Có kiểu cũng cương quyết không buông bỏ, nhưng không buông bỏ việc tin vào những người trẻ; họ già rồi, chả cần tiền, chả sợ chết, chả ngại nói, chỉ sợ không còn sức để nói mà thôi. Mà 2 cái kiểu già này lại kình nhau ra mặt, thế mới hay chứ
 - *cười to* Dạ
 -  Người trẻ, hiểu biết nhiều lắm chứ, sức lực dồi dào lắm chứ. Nhưng còn thiếu nhiều, thiếu kinh nghiệm, thiếu "mùi đời",  thiếu tiền và bị ràng buộc nhiều nữa. Vậy, những người trẻ hãy tìm những người già mà không buông bỏ tương lai để trò chuyện nhé
 Lúc ấy, Mèo già lẽn cười, rồi chợt nhìn thấy em nó. Nó giơ tay lên vẫy vẫy
Em nó chạy đến

- Ờ 2 anh em giống nhau nhỉ
- Chào bác đi em
- Cháu chào bác
- Ừ
- Thôi cháu xin phép về đây ạ
- Lùi cẩn thận, phía sau có xe xuống dốc đấy
- Vâng, không sao đâu bác

Rồi nó đạp số, vặn tay ga và phi đi. Ở phía sau, cánh cửa sắt đã khép lại. Xung quanh nó, là rất nhiều những chiếc xe đỗ ở 2 bên ngõ. Phía trong lớp, các bác phụ huynh đang nô nức đi vào, tiến về phía bàn giáo viên

Nhập nhoạng.
Chiều ngày hai mươi tháng mười một.

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Những nghĩ nhỏ, trước, trong, và sau một cơn bão (rất) to

       Hồi còn bé tôi từng được xem một bộ phim hành động giả tưởng, đại loại là 1 gia đình gặp phải nạn vòi rồng và mất đi người mẹ. Một thời gian sau, người cha và con gái cùng nhau nghiên cứu và chế tạo một cỗ máy có khả năng phân tích được năng lượng của gió xoáy, từ đó triệt tiêu được chúng. Duy chỉ có một điều là phải tiến đến gần chúng để đổ vào lòng lốc xoáy một loạt các vi camera nhằm báo và vẽ lại hình dạng của xoáy lốc. Và đúng lúc ấy một cơn bão lớn kèm vòi rồng đổ bộ. Cả 2 lên đường chiến đấu với nó... Phim nói thật, cũng chẳng hay lắm, hơi điêu là đằng khác. Diễn xuất không có gì đặc biệt, chả đọng lại nhiều. Duy chỉ có cái này là được tô đậm, một suy nghĩ của bản thân: Liệu có đáng để liều cả tính mạng chỉ vì một nghiên cứu như vậy không? Xem chừng, khoa học như vậy còn cực đoan là đằng khác.
Và sau một cơ số năm chứng kiến hết cơn bão này đến cơn bão khác đổ bộ vào Việt Nam, cũng như Philippines hay Nhật Bản... thì tôi lại mong sao cái sự "liều mình cực đoan" kia tái xuất và thành công trên một phương diện nào đó. Chứng kiến những đống đổ nát sau bão Hải Yến lại càng xoáy đậm vào mong ước ấy, cũng như tô đậm thêm một chuyện, hồi bé mình đã dốt dại như thế nào
 *Thông tin thêm, là hiện tại trên thế giới vẫn tồn tại những người được gọi là Thợ săn bão - Storm hunter. Cứ có bão, bất kể to, nhỏ, là họ lên đường, chụp ảnh, quan sát, tiếp cận. Và biết đâu, sau đó, một loại máy với vi camera sẽ được chế tạo để triệt hạ gió xoáy thì sao*

------------------------------------------------------------------

     Hôm nay là 10/11. Chiều CN của một Hà Nội trước thềm bão. Chả hiểu sao bọn trẻ con vẫn phải đi học thêm :(( dẫn theo hậu quả là phụ huynh vẫn đi đưa đón. Em Mèo nhà mình, lại còn được ưu tiên học ở ven hồ Tây :)))  3h30 chiều đi đón, trời xám xì, gió tung người. Đón nó về xong trông như chim sẻ gặp bão, xám ngoét, tung tóe :))) Một cảm giác rất yo-zuyên (not yo-most) :))

------------------------------------------------------------------

    "Nghỉ học đeeeeeeeeeeeeee"
Lại nói đến vụ đón đưa chiều vừa qua. Lúc đến sớm khoảng 5 phút, nhiều đứa trẻ hò hét, "Bão đê, để còn nghỉ họcccccccccc". Nghĩ vừa tức lại vừa tội. Chúng nó còn hồn nhiên quá, như mình vậy, và cũng vô tâm quá, như mình luôn. Mà em Mèo nhà mình cũng rứa rứa, chờ bão để báo nghỉ học. "Tại cặp sách thứ 2 nặng lắm". Nghe tội chưa T___T . Chúc mừng bộ Giáo Dục vì đã xây dựng được một khung chương trình đào tạo khiến học sinh... chỉ muốn nghỉ học, thậm chí là nghỉ vì bão cũng được. Thế đó
  *thông tin thêm là Mèo nhà mình đã an lòng quấn chăn ngủ kĩ khi nghe thông báo nghỉ thứ 2. Mình tin, có những em không vui mừng lặng lẽ như thế. Chúng nó còn chả nhảy tưng tưng lên í chứ*

-------------------------------------------------------------------

Những "kỉ lục"
Năm 2006 đón nhận một con số "kỉ lục" khi có tổng cộng 17 cơn bão đổ bộ vào Việt Nam.
Năm 2013 sẽ đón nhật một "kỉ lục" khác, cơn bão lớn nhất đổ bộ vào biển Việt Nam
Mong sao năm 2013 sẽ không phá vỡ "kỉ lục" của 2006
Và sau này sẽ không có năm nào 2 "kỉ lục" kể trên được phá vỡ nữa

-------------------------------------------------------------------

Hàng quán sau bão
Nghe hao hao bài viết "Phố sau bão" nhỉ :))) Thật ra là khác. May thay bão đã qua nhanh hơn dự kiến, và nhỏ hơn dự kiến. Nhưng các quán xá thì được một phen hú hồn nên tối thứ 2 rồi vắng lặng. Vốn đã chuẩn bị nghỉ tránh bão từ CN nên hầu như quán xá chẳng bày bán gì, và chẳng có gì
Lâu lắm rồi, HN mới chìm vào một tối tĩnh yên như thế, dù hôm đó là đầu tuần

------------------------------------------------------------------

Gieo gì gặt nấy
Bão (hay theo nghĩa rộng là Dông tố) là hình thức thời tiết cực đoan được sinh ra khi có sự giao thoa nhiễu loạn của 2 hoặc nhiều các hoàn lưu không khí khác chiều. Nói đơn giản hơn, đó là sự giải phóng năng lượng sau những bất ổn của môi trường. Hay, đó là cách Môi trường lấy lại sự cân bằng cho chính nó. Môi trường càng nhiễu động, bão lại càng nhiều và càng lớn. Cũng phải nói đi nói lại, con người lấy gì từ Thiên Nhiên, thì Thiên Nhiên sẽ đáp trả như vậy. Và suy cho cùng, ai phải khuất phục ai?
Sau những thảm họa tự nhiên, chỉ còn lại các đống đổ nát
Rồi từ đống đổ nát, con người lại khai thác
Những đô thị lại mọc lên
Và thảm họa tái diện
Quay vòng
Quay vòng
Quay mãi
...


*bài viết cóp nhặt trong các ngày từ 9 đến 12/11/2013, trước, trong, và sau khi bão Hải Yến đổ bộ vào biển Đông và các tỉnh đông bắc bộ*

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Một ngày


      Nếu biểu diễn một ngày thành một dải giấy trắng, tô màu đỏ cho những cái tốt, cái vui, tô màu xanh cho những cái dở, cái buồn thì... 
Sẽ có một vài dải giấy đỏ tươi lấp lánh (một vài thôi) 
Cũng sẽ có một vài dải xanh lét (cũng một vài thôi) 
Còn lại, sẽ có rất nhiều dải màu tím. Là đỏ trộn xanh ấy mà. Hoặc dải tam sắc đỏ-xanh-điểm tím. Đại loại vậy, túm lại là nhiều hơn 1 màu. 
Sẽ có những dải đỏ với một vài vệt tím. Rằng cuộc vui nào rồi cũng sẽ phải tàn 
Sẽ có những dải xanh với một vài vệt tím. Rằng ánh sáng vẫn còn đó. Hãy cố gắng hơn

Nhưng đáng sợ nhất, là một dải giấy trắng.
Trắng xóa, không đỏ, tím, xanh.
Một ngày lãng nhách vừa qua đi chẳng lấy lại được, vì bạn quyết định chẳng tô màu gì cho nó cả. Và thế là nó trắng trơn. Không vui, không buồn, không gì cả. Vô cảm

Ngay bây giờ, tôi đang thử tưởng tượng xem "dải giấy hôm nay như thế nào?".
Có 1 khoảng trắng. Có nhiều khoảng xanh. Có 1 khoảng đỏ, và nhiều mảng tím. Ngay trong gõ những dòng này, nó vẫn tím :)) Và nó nhắc, rằng phải cố gắng hơn.

 Còn cái tôi rút ra sau mớ lảm nhảm này là gì?  Cuộc đời này, cơ bản là màu tím :)))))
 .
.
.
.
 .
.

   Trên đây là một stt từ lâu lâu rồi (kiểu điên dở ấy mà)
Đọc lại thấy cũng đung đúng, nhưng có chỗ sai lè
Vì có những khoảng trắng xóa thật không phải là vì bản thân không quyết định tô màu, mà là vì không thể tô được. Nó buộc phải "trắng xóa", vì nó là thế. Một khắc rỗng tuếch ngớ ra trước một sự vật Vô Cùng (đẹp hoặc xấu, tùy). Tâm trí không tập trung nổi cho bất cứ việc gì. Hoặc đơn giản thôi, khi bản thân lựa chọn "Nó là màu trắng" - vô vi, vì bọt tháng ngày, vì bọt đời. Và thế là nó trắng

Và bản thân tôi còn khám phá ra một màu mới trên "dải giấy": đen. Đen: là khi một đoạn "giấy" được tô đè lên nhau quá nhiều xanh lẫn đỏ, cứ day đi day lại, hết đỏ lại xanh, và cuối cùng, khi không còn ranh giới, thì một hỗn hợp ĐEN xuất hiện. Đen, và lem nhem. Đen, cho những cả nghĩ; đen, của tự vấn; đen, của suy tưởng. Đen, khi yêu, và ghen :))... Nguy hiểm. Thật nguy hiểm!
Và nguy hiểm nhất là với một "dải giấy" đôi khi quá mỏng, lúc ta day đi day lại, hết đỏ lại xanh thì đâu biết chừng, màu đen xuất hiện cũng là khi dải giấy đứt.

Nhưng mà khỏi xoắn đi, không phải màu đen dễ mà có mặt trên dải giấy đâu. Vì có phải lúc nào cũng dư màu với thời gian mà tô với vẽ. Và có phải ai cũng đủ sức mà tô thành được một khắc ĐEN!!!

Còn cái rút ra sau phần lảm nhảm thêm này là gì?
Cuộc đời này, cơ bản vẫn là màu TÍM
:)))))))
Ồ dê

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Rủ?

 2 tiếng trước là thời khắc khép lại 2 ngày Quốc Tang
 Cờ rủ ở mọi nơi
 Trên phố
 Ngoài công viên
 Giữa quảng trường Ba Đình phẳng lặng
Và đó cũng là những thời khắc sau cuối của cuộc tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nơi an nghỉ cuối cùng


Quay trở lại hơn 1 tuần trước, khi tin ông mất lan đi trong cộng đồng mạng
Cảm giác đầu tiên khi tôi nghe tin ấy là một sự nhẹ lòng. Nhẹ lòng, khi biết được một con người đã hoàn thành dương mệnh của mình và thực sự được an nghỉ. Cách đây gần 2 năm, tôi được nghe một người bác sĩ ở viện 108 có nói rằng Tướng Giáp đã yếu đi nhiều lắm, người gắn cơ man nào dây nào ống, ngày ngày tiêm không biết bao nhiêu thuốc nước. Nghĩ mà xót đau (trong khi ấy đài báo oang oang: "Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ phát biểu nhân dịp...." ). Không rõ người ta phải oằn mình giữ ông lại trên dương thế này làm gì khi việc ấy chỉ để nới sâu những cơn đau, kéo dài những chuỗi ngày đợi chờ vô vọng. Vì vậy, hay tin ông ra đi là lòng tôi chợt nhẹ. Vì những cơn đau sẽ không còn xâm chiếm cơ thể; vì sự thật có níu kéo cũng vô ích; và rằng thời gian chẳng chừa một ai - ai cũng sẽ phải tìm về với đất. Giật bỏ hết dây nhợ, và con người ta lại thật an lành

Còn sau nhẹ lòng, là im lặng.
Tôi không xót thương. Đúng vậy, không xót thương. Tôi hàm ơn con người vĩ đại ấy, nhưng tôi không biết ông đủ để xót thương. Vì vô cảm, nên không cần, và không nên nói gì cả. Vì vô cảm, nên quyền để lên tiếng cũng đâu còn quan trọng.
Biết gì đâu để mà lên tiếng đây?
Với tôi, im lặng lúc này là một sự tôn kính thực lòng với người đã khuất
 Hãy để cho thời khắc ấy trôi đi đúng theo trình tự của nó



     Nhưng thật lạ làm sao, khi xung quanh không gian ấy lại nẩy ra bao thứ.
 Trước nhất, là những người có phần giống tôi. Không biết ông đủ để xót thương. Nhưng quàng quạc rằng: "Tôi hổng có quen có biết ông tướng nọ, thì việc gì phải tỏ vẻ này kia".

Tiếp theo là những người tỉnh táo. Họ có thể thương, nhưng không xót. Và họ lên tiếng, vì đã biết ông, có thể là đủ, hoặc tương đối đủ. Họ nói những cái họ muốn nói, và thấy cần phải nói. Vì họ có quyền lên tiếng. Vậy thôi

Sau, là những người xót thương, và lên tiếng. Nhưng lên tiếng cũng có nhiều cách. Có những người tiếc nuối một vĩ nhân, thương cho một quá khứ mà cất tiếng nghẹn. Có những người khóc cho một tiếng khóc chung của dân tộc. Có những người khóc cho tương lai. Và người, lên tiếng chỉ để chỉ để lên tiếng

Sau thứ, là những người xót thương trong im lặng. Vì nỗi đau đủ lớn không cất nổi thành lời.

Và cuối cùng, là những người không xót thương, nhưng hòa vào dòng người xót thương. Những người này thì hẳn là luôn mở mồm. Vì nếu không mở mồm, thì ai mà biết được là họ đang "xót thương"

Nếu chỉ dừng lại ở đó thì đã tốt. Nhưng con người, đặc biệt là ở thời điểm này, lại thích nói, và đã nói thì phải phán xét nhau. Đành rằng việc lên tiếng đã có người đúng người sai (về mặt thái độ) nhưng công kích nhau thì chẳng phải điều nên làm (còn nhóm Tỉnh táo, có chăng, chỉ là thời điểm nói mà thôi). Người bảo kẻ kia "Đám đạo đức giả", người nói "Lũ mất gốc, mất dạy", rồi "Sồn sồn một lũ chạy theo số đông"... Vậy đó, "lòng thành kính" và "sự xót thương" chỉ để khẳng định Cái Tôi, chứ không để dành cho ai khác cả. Và "ai khác cả" trong trường hợp này là người đã khuất.
Buồn không? Có, buồn cười, và buồn lòng, khi sự ra đi của một con người lại trở thành một thứ "hài kịch" như thế.
Nỗi đau được nối dài ra như vậy, há chẳng đau hơn?

Thay vì việc nói nhau như vậy, thì sau mất mát và tiếc thương có những việc cần làm hơn rất nhiều
Trong lúc này, vụ nổ nhà máy pháo ở Phú Thọ vẫn đang tang tóc
Trong lúc này, thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đang có cuộc "viếng thăm" cấp quốc gia
Và trong lúc này, những con người trên dải đất chữ S vẫn đang vằn vọc sống một đời "hậu sản"
Cờ rủ vậy, liệu đã đủ hay chưa?

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Mùa thu đi hội sách

    Về cơ bản, những tựa sách mình thích thường hay góp mặt ở quầy đồng giá 10 nghìn, 15 nghìn (hoặc là giảm 50%) ...  Hội sách lần này cũng không ngoại lệ. "Haroun và biển truyện", "Không gì là mãi mãi", "Trên bãi biển Chesil", "Nhật ký chim én" vân vân và mây mây... (Tự dưng lại nhớ đến "huyền thoại ế ẩm" ở tiệm chú Thắng quá đi mất: "Cháu với cái Vân, chúng mày sồn sồn đi thuê bộ nào là y như rằng, chú mua bộ đó chỉ để cho 2 đứa mày thuê thôi" :)) Thật vãi chưởng dớp ế)

   Thế giới các mọt sách khá là nhỏ. Đi một xíu là gặp người quen. Vỗ vai nhau cười một cái, hoặc nhìn và cúi nhẹ đầu chào. Công nhận là nhỏ thật ^^ Nhưng nhỏ, mà vui  (hay mình ở dạng dày mặt nhanh chân, thuyền nào cũng đến bến nào cũng đậu nên hay gặp các bạn khác?)

  Nổi bật trên khu sách mới có cuốn "Những màu khác" của Pamuk. Dày và ấn tượng. Mở cái mục lục, thấy có phần viết "Sách". Bài thứ nhất: "Tôi đã vứt bỏ những cuốn sách của mình như thế nào", giở ra đọc một chút, đã thấy thinh thích. Bài thứ 4: "9 điều về bìa sách", đọc thấy thích hơn. Từ từ ngó cái giá ở bìa 4, nhẩm nhẩm tính và nhẹ nhàng... đặt sách về chỗ cũ. Hẹn bạn vào tháng sau nhé "Những màu khác", quá ngân sách rồi (đã kịp mở phần lưu chiểu để thấy sách được in với một lượng tương đối lớn - AQ tí ấy mà)

  Trò chuyện vu vơ ở quầy
- Ô chị à! Không đeo kính nên em chả nhận ra
- Ừ (cười tươi). Hôm qua có thấy em mà chờ mãi không thấy đâu cả
- Bữa ấy em chạy sô lên buổi giới thiệu sách của nhà văn Băng Sơn nên hơi vội ạ. Mà đông quá. Nói bạo mồm chứ 2 hôm tới hội sách sẽ còn đông nữa đấy chị
- *cười còn tươi hơn lúc nãy* :">
          Mình thầm nghĩ: hẳn là thế rồi, quốc tang nên các hoạt động vui chơi tập thể đều bị dời lịch, bar biếc karaoke các kiểu tạm nghỉ, tivi cắt sóng thì đương nhiên, hội sách sẽ đông. Hehe

   Nhìn trộm
Ở hàng ghế ngồi nghỉ có một anh ôm cả chồng sách cao. Lát sau, một chị ôm chồng sách cao không kém từ phía bên kia tiến về gần anh "sách cao" ấy. "Anh lấy cho em mấy cuốn này rồi này". Chị nhoẻn miệng rồi thả toàn bộ chồng sách của mình lên 2 tay anh, đoạn rướn người hôn đánh *chút* một cái. Ôi những người yêu sách yêu nhau trong hội sách :))

Mùa thu lác đác là rụng, đi hội cũng chỉ có thể nhặt nhạnh được nhường ấy thôi. Những mẩu chuyện lặt vặt, không đầu không cuối

p/s: Tựa đề bài viết được lấy theo một cuốn sách thuở ấu thơ của mình, tập truyện "Mùa thu đi hái dọc" của tác giả Trần Thị Thắng

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Phố sau bão

   Tôi có một thói quen rất dở hơi, đó là bất kể mưa bão, cứ hứng chí là khoác áo đi bộ ra ngoài đường. Đi bộ, đi bách bộ, đi tản bộ, đi chạy, đi chơi... đủ kiểu, nhưng vẫn là xài con xe "căng hải" thân yêu. Địa điểm cũng tùy tâm trạng, nhưng thường là những nơi có thể tìm ra sự bình yên bất kể buồn vui. Là những ô cỏ xanh mát tại quảng trường Ba Đình (chỉ đúng từ 5h đến 7rưỡi tối) hoặc con phố sách mang tên Đinh Lễ; cũng có thể chỉ là tán cây sấu dọc đường Phan Đình Phùng, hay, đơn giản lắm, lên cầu Long Biên hóng gió. Tóm lại, chỉ cần thấy trong người có chút xáo động là lại bận giầy, mặc áo, và đi.

    Đó là một tối chủ nhật sau khi cơn bão (hình như là số 6) đã đổ vào miền bắc và tan dần thành áp thấp. Là đài báo nói thế, còn tôi thì thấy trời đã hơi quang quang rồi. Bầu trời đã quay lại với màu xanh của đêm chứ không còn áng đỏ như mấy bữa trước. Chọn đôi sục nhựa nhẹ và lôi theo cái áo nỉ đỏ, tôi lết ra phố sách (với vài đồng sót lại trong túi còn chả đủ mua cái bánh mì Như Lan mà cả nhà vẫn gọi yêu là "rơm khô"). Đường xá vắng hoe. Chủ nhật, mà vắng hoe. Những dãy dài lòng nướng, bò nướng, nầm dê tối nào cũng "dzô dzô dzô" đông nghẹt mà giờ chẳng có nổi đến một cái bếp bốc khói. Cất bước thật nhanh, cố hòa mình vào lác đác một nhóm các bác già đi thể dục về phía hồ Gươm, tôi chợt thấy thanh thản.

    9h kém
  Phố sách đông hơn tôi tưởng, dù cũng chỉ được vài nhúm người. Túm lại là vắng khách. Một vài cửa tiệm lớn cũng đang gói ghém dọn hàng rồi. Ngó nhanh vào 1 quầy sách quen, đọc vài trang của một cuốn truyện ngắn, thấy nó dị dị, rồi bỏ về. Đầu tôi biêng biêng

    Ngay lúc chui ra khỏi Đinh Lễ để đi thật nhanh về nhà vì tinh thần mình bắt đầu không ổn, tôi thoáng ngỡ ngàng. Đứng hẳn lại, và nhìn cho thật rõ. Toàn bộ hệ thống đèn lòe loẹt bấy lâu bao trùm lên tháp Rùa và cầu Thê Húc đều không được thắp sáng. Tôi tạt sang đường về phía bờ hồ để nhìn cho rõ, không cần để ý xe cộ lắm bởi lòng đường im phẳng. Sang tới nơi, cái thoáng ngỡ ngàng giờ trờ thành lâng lâng quá đỗi. Không một chút vẩn ánh sáng. Chỉ có bóng đêm. Giữa hồ, không gì hơn là một khoảng tối thẳm. Đến "con tôm Thê Húc" cũng chỉ lờ nhờ sắc đỏ gụ của mình dưới ánh đèn đường cao áp vàng vọt. Còn một chút bóng dáng của tháp Rùa cũng không thể thấy. Chỉ tối đen. Có lẽ nhờ cơn bão đã ảnh hưởng đến trạm biến áp nào đó mà hệ thống đèn chiếu đã được "nghỉ ngơi" trong một đêm. Ánh sáng bị chụp đi trả lại đêm cho hồ Gươm, cho những con đường Đinh Tiên Hoàng, Hàng Khay, và cho cả những người dân đang phăm phăm tập thể dục (chứ không như tôi, dở hơi tùy hứng vô kế hoạch). Hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, dỏng tai, căng mắt. Cảm thấy bình yên. Tôi lại sang đường, và lại rảo bước
    Cái cảm giác này vừa mới mẻ, lại vừa thân thuộc làm sao.
    Thân thuộc, có lẽ là bởi ngót 16,17 năm trước, tôi vẫn hay van vỉ nỉ ôi bố đi bộ ra Hồ Gươm. "Cho nó mát í mà bố". Nhưng thực chất để hóng đám đồ chơi xanh đỏ bằng nhựa trên phố Lương Văn Can dọc đường đi. Và mỗi lần ra đến nơi là lúc Hàm Cá Mập bắt đầu hạ đèn, xung quanh hồ bỗng dần vắng vé. Thành phố đang dần đi ngủ. Nhưng còn sự mới mẻ? Có lẽ là bởi vì đôi mắt, cái tai, cặp giò này không còn là của một đứa bé 6 tuổi nữa, mà là của một thằng 23 tuổi dở hơi. Cũng có thể, mới mẻ là do tôi đã thiếu đi quá nhiều "bóng đêm" trong mỗi buổi tối, khi mà tôi chỉ bám lấy ánh sáng của đèn, của tivi, của lửa lò bếp. Tóm lại, cảnh tượng này vừa lạ lại vừa quen. Và tôi thích nó



    Hòa mình vào một nhóm người hơi đông hơn, tôi trở về những con phố k(h)ổ nhỏ nằm ngang nằm dọc. Chúng vẫn ở đó, nhưng vắng hơn, và tối hơn. Đặc biệt, không có những đoàn người nước ngoài đi rần rần như mọi bữa. Chẳng phải tôi ghét bỏ gì họ đâu. Tôi cũng là người thích cái đẹp, và hẳn rồi, người nước ngoài thì một phần không nhỏ là những ngườ đẹp và đẹp lạ. Nhưng ngay giờ đây, trong cái cảm giác độc chiếm những con phố cho riêng mình, cho riêng cái gọi là phố cổ, tôi chợt thấy sự thiếu vắng của những cái dáng cáo lênh khênh, những mái tóc vàng tóc nâu tóc đỏ, những làn nước hoa đậm mùi của những người xa lạ là một niềm hạnh phúc. Chắc đọc tin và nhận ra bão sẽ đổ vào Hà Nội, bởi vậy họ đã quyết định ngủ một giấc ở khách sạn cho an tâm. Ngoài đường chỉ còn những nhóm nhỏ đi bộ đi tập như thường lệ; những người tất tả dọn hàng về hoặc đưa hàng đi bán đêm, và, thảng hoặc, một vài cặp đang nhìn nhau âu yếm (yêu ấy mà, bất chấp thời tiết. Ông giời có dờ hơi cũng chẳng dở hơi được bằng yêu :))) Tất cả đều là người Việt, phần nhiều là người HN (suýt gốc, tôi cũng vậy). Chính nhờ họ mà tôi thấy những con phố, những ngõ nhỏ, cả hồ Gươm, thậm chí cả Hà Nội này, đang thực sự là của người Hà Nội. Thanh tịnh, an nhiên. Những con phố sau bão

  Sau cơn bão, phố như được gột rửa. Sạch, và lành. Và của người Hà Nội. Không "ngộ độc" đèn, cũng không một bóng Tây Tàu gì cả.
  Tôi lê bước trong một buổi tối như thế này, cũng là bởi trong lòng tôi vừa có một cơn bão nhỏ. Chỉ là xao động chút thôi. Gọi là trở gió cũng được. Nhưng tiếc là lòng tôi lại không sạch lành được như vậy. Bởi thế mà có lẽ tôi phải nhờ đến mấy khúc "phố sau bão" để mà cuốn bớt đi cho đỡ ngổn ngang. Cũng vơi được đôi phần.

  Nói dại, thỉnh thoảng có tí bão đổ vào thủ đô cũng hay ha. Để trả lại đêm cho cảnh. Và để trả lại phố cho người.
 Phố sau bão... sao mà mê quá


                                                                Bài viết nháp ý tưởng của ngày 5/8/13.
                                                                          Giờ mới ra lò. Rõ dở hơi
                                                                          Hà Nội sau cơn bão
                                                                         

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Chỉ 1 trang truyện

 Vô tình gặp một cái bìa truyện - cái bìa truyện gợi là 1 trang truyện, và trang truyện ấy lại chứa trong nó 1 "câu chuyện"
 Thế là cái người bị "vô tình gặp" ấy phát điên, chỉ vì 1 trang truyện



                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                         Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                     Khi bờ môi kia hẵng thắm đỏ
                                              Khi dòng máu ấm còn chưa nguội lạnh
                                                                 Hãy yêu như
                                                           Không còn ngày mai

                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                         Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                  Khi người ấy hẵng khoan tay chèo
                                                  Khi người ấy vẫn ửng hồng đôi má
                                                                Hãy yêu cho
                                                        Một chốn nay không lối

                                                          Đời người ngắn ngủi
                                                        Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                               Trước khi thuyền dựa sóng dạt trôi
                                            Trước khi bàn tay trên vai em mềm yếu
                                                                  Hãy yêu đi
                                                           Vì chẳng thể gặp lại

                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                        Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                 Khi làn tóc mây còn chưa lấm bạc
                                                Khi ngon lửa nhiệt tâm chưa lụn tắt
                                                                 Hãy yêu vì
                                                      Một hôm nay không trở lại



                                     Bài hát nguyên gốc: Gondola no Uta (Song of the Gondola)

 


Link nghe thêm từ zing:    Gondola no Uta - Mimori Yusa


Chỉ bởi 1 trang truyện, hầy....