Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Một, và mãi mãi

"Những cảm xúc dạt dào đến vậy,
chúng chỉ có thể là...
[Làm ơn, hãy giữ bí mật giúp ta nhé!]"



   Ở lần ra nối từ tập 11, tôi đã mong chờ "Natsume's" bản Việt vô cùng, và rồi bị không ít thất vọng. Các tập mới đã không thể nối tiếp trọn vẹn bản dịch của 10 tập đầu, chỉ ở đôi chỗ hành văn lủng củng, đôi chỗ dùng từ là lạ. Chỉ vậy thôi nhưng không khí truyện bỗng hụt hẫng hẳn. Thế nên với lần ra nối tiếp theo từ tập 16 này, tôi chủ động hạ mức kỳ vọng xuống, sự háo hức cũng không còn như trước. Nhưng buồn cười và trái khoáy làm sao, thờ ơ bao nhiêu thì lại bị bất ngờ bấy nhiêu. Tập 16 này, và cả bản dịch của nó, thật tuyệt vời <3

  Bất cứ một câu chuyện nào về con người và yêu giới tôi từng đọc qua, dù nhẹ nhàng (như Hotaru no mori E) hay bạo liệt (Yu Yu Hakusho, hoặc Ushio & Tora) đều tồn tại một bức tường ngăn. Trên bức tường đó chỉ có duy nhất một cánh cửa. Và chìa khóa của cánh cửa đó nằm sau một câu hỏi: "Liệu con người và yêu ma có thể cùng chung sống?". Có kẻ không ngần ngại trả lời và tra chìa vào ổ. Kẻ khác áp tai vào cửa, nghe ngóng phía bên kia trong sự tò mò. Và cũng không ít, lựa chọn bỏ qua, vứt chiếc chìa khóa vào một xó. Trong "Natsume Yuujincho" cũng vậy. Bức tường và cánh cửa ấy, chúng vẫn hiện hữu, nhưng mỏng mảnh và trong suốt. Con người và yêu ma đang cùng chia sẻ một thế giới và dường như cả 2 tiếp xúc được với nhau, không khoảng cách. Nhưng thật ra giữa họ là những khoảng trống lớn, không giao lưu, không thể trò chuyện, và không thấu hiểu dù 2 bên đều thấy sự tồn tại của nhau. Thế nên, bức vách ngăn trong suốt kia thật ra còn dày, nặng và ngột ngạt hơn vẻ ngoài của nó. Và đang lưỡng lự trước bức vách cánh cửa tưởng chừng không tồn tại đó là Natsume - kẻ kết nối (bất đắc dĩ). Đứng giữa lựa chọn "Thế nào là đúng?", cuối cùng cậu quyết định hành động trong im lặng, chấp nhận sự tồn tại của những linh thể kỳ dị ấy, dù rồi kết quả không bao giờ trọn vẹn tốt đẹp cho cả đôi bên.

  Chính bởi cái thế giới đó, nhân vật đó, nên bản dịch tập 16 này, với tôi, mới bất ngờ đến tuyệt vời. Truyền tải như trọn vẹn sự phân vân lưỡng lự ấy, cái không khí bồng bềnh ma mị mà lại chất phác thật thà ấy, cả "sự hiện diện trong suốt" đẹp mà không kém đau ấy, để người đọc cảm nhận nó, và nắm lấy nó. Liên kết giữa người đọc với những cuốn sách cuốn truyện cũng nhờ vậy mà thành hình, dày hơn, sâu hơn, lưu nhớ hơn. Có thể, à mà không, chắc chắn sau này khi nhắc lại tôi sẽ không thể nhớ chính xác câu chuyện đó cụ thể như thế nào, nhưng tôi sẽ nhớ. cảm giác sau khi gấp lại những trang truyện ấy. Ấy là trí nhớ của mãn nguyện cảm xúc. Thứ đã thành hình rồi sẽ khó tan đi. Và nhiều khi, sẽ chẳng thể tan nổi. Một, và mãi mãi.

  p/s: Tôi đã từng 1 lần chọn đọc "Natsume" trong một không gian không tĩnh, và đó là lần duy nhất tôi phải đọc lại cuốn đó, không những 1, mà là 2 lần. Có những cuốn sách truyện xứng đáng được đọc trong không gian riêng của nó. Đó là điều tôi đang cố gắng thực hiện, và cố gắng không để mắc sai lầm. Ngày cứ nối tiếp trôi, và quỹ thời gian cho việc đọc liên tục giảm (đau lòng lắm :((( ), nên đã đọc thì phải đọc cho bõ. Bằng không, chả đọc còn hơn. Cứ vậy mà triển đi.

                                                 HN 7/11/2014. Đêm mưa to gió mùa bổ sung

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Câu chuyện của những vòng tròn

Đây là hình ảnh những trang áp chót ở chương cuối cùng của bộ manga Fullmetal alchemist - Giả kim thuật sư



Nếu chịu khó lục lọi một chút, xin mời các bạn hãy mở trang đầu tiên của chương 1 - tập 1
   "Bài học không đi cùng nỗi đau, thì chỉ là vô nghĩa
    Bởi muốn giành được thành quả, ắt phải có mất mát hy sinh"

Vậy đó, những dòng đầu tiên của câu chuyện chỉ là vế thứ nhất
Và những dòng cuối cùng, khi câu chuyện khép lại, mới hoàn thiện toàn bộ điều tôi cho là tư tưởng cốt lõi, một luồng ánh sáng xuyên suốt và mạnh mẽ nhất trong cả bộ truyện này.

 Luôn được nhắc đi nhắc lại trong FMA là hình ảnh của một vòng tròn chuyển hóa - thứ nền tảng nghiên cứu và cũng là thành quả của các nhà già kim khi vận dụng năng lực của mình. Biến sắt vụn thành ống máng? Biến than đá thành vàng? Hay chuyển dời linh hồn vào cơ thể của người chết? Tất cả đều dựa trên cái nền tảng "vòng tròn chuyển hóa" ấy
 Con người, cũng sở hữu một "vòng đời"
 Trái đất, rồi nhiều hành tinh khác, là những "khối cầu tròn xoay" vần chuyển trong vũ trụ
 Rồi "vòng luân hồi", thứ vẫn còn là ẩn số của bao sinh mệnh giữa dòng chảy sự sống
 Điểm chung của chúng, đều chứa đựng những "vòng chuyển hóa"

Và không phải vô tình khi bộ truyện nhỏ này cũng ấn chứa một "vòng tròn" như vậy. Một vòng chuyển hóa hoàn thiện. Nói cho vui, tự bản thân FMA là một vòng chuyển hóa khiến các nhân vật trong truyên có được một "trái tim thép" vững chãi không suy chuyển; còn với tôi và bao bạn đọc khác, 27 tập truyện là một vòng chuyển hóa thế giới của những khung tranh và nét vẽ sống động, là sự tạo dựng buồn, vui, niềm tin khi được hòa mình vào một hành trình đầy hấp dẫn và thôi thúc. Còn đọc xong cả bộ liệu có được một "trái tim thép" không á? Nếu chỉ ngồi đó và đọc truyện không thôi thì điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra :)) Nó chỉ góp sức và hướng dẫn mà thôi. Muốn thành công thì hãy cứ lăn xả trước đi đã
  Vì càng lăn, thì lại càng TRÒN ^_^

Tạm biệt FMA, series shounen manga mà tôi yêu mến nhất, một hành trình chờ đợi của 6 năm trời xuất bản trúc trắc
 Hẹn gặp lại Bò-sensei ở những tác phẩm khác nhé
 Ùm-bò~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Thơ online tinh tuyển ( đào mộ lần 1)

     Có những lúc con người ta rất dở hơi, ngồi lục lọi lại đám ảnh mình share và thấy cả mớ caption với comment thật khiến mình... vỡ bụng

  Sau đây là kết quả của công cuộc khai quật đào mộ lần 1 (tháng 1 và 2 vừa qua)


                                      
                                                   Trong đêm đèn tỏ giữa rừng
                                              Bà nghe cháu gái đọc từng chữ, câu
                                                   Mèo đi hia bỗng vểnh râu
                                            Cả chú rồng cũng nghển đầu ngáo ngơ
                                                   Sói già len lén giở vờ
                                             Cô tiên xanh áo ngồi chờ bé ha
                                                 Giọng bé đọc thật mượt mà
                                            Bao câu cổ tích tuôn ra sáng ngời
                                                 Bà cười hiền, lắng từng lời
                                         "Truyện của cháu đó, nhất trần đời hay"

 
  Một hình lấy từ website Book connection, và lúc nhìn thấy hình thì "nẩy" thơ. Tại cái hình minh họa dễ thương quá chừng luôn ấy
                                        ***************************************


Còn đây là một "tai nạn" mùng 3 tết (vì mùng 5 là trúng Va-lung-tung nên treo ava bình tâm làm màu)




                                                           "Mèo ta đủng đỉnh ung dung
                                                      Mặc cho thiên hạ lùng bùng đón đưa
                                                            Nhắm mắt hỏi, đã hết chưa
                                                    Nếu vẫn chưa hết, xin thưa " Lại nằm"
                                                              Nằm cho đoạn hết mùng 5

                                                    Xong mèo ta lại tưng bừng ngay luôn "

Thơ con mèo xin kết thúc ở đây...


Lời bình của bạn đọc: "Thiếu mất quyển sách ở trước mặt rồi em ơi"

                            *                          *                         *                          *                         * 

Còn đây, là tổ hợp stt và comment sau một ngày nắng đẹp đi chơi tưng bừng

                                                             Ngày đẹp
                                                             Trời đẹp
                                                             Người đẹp
                                                             Ví xẹp
                                                             Đường đời em
                                                             Quá hẹp
                                                             Người đẹp này
                                                             Cũng xẹp (6 xị)
                                                             Nằm bẹp
                                                             Tại gia
                                                             Ối a
                                                             Mi "toó"
 

Đố mọi người biết bài này có bao nhiêu người làm :))))

                                    ========================================

Mây kia làm tổ trên cây
Cớ sao muốn ở lại đây không về
 

   Đôi thoáng cảm trước một bức hình thú vị. Nhìn lại thấy vẫn xao xuyến

                                     *********************************************

Có những bức hình kute khó đỡ đến mức nhìn cái là phải muốn bình lựng ngay một cái gì đấy. Và cái ảnh dưới đây là 1 trong số đó

             

Gâu gâu gâu gâu
                                                                    Mình là Cụt cẩu
                                                                    Cái mặt rất ngầu
                                                                   Tính tình đầu gấu
                                                                   Chả sợ ai đâu
                                                                   Gâu gâu gâu gâu


                                        *                   *                  *                  *                 *

  Nhà có 5 thằng điên - Shiro, Tora, Chibi ngố, Chibi còi và Mimi - quả thật luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho mình :))) cực kì phởn phơ và mang tính giải trí cao. Tấm này tính giải trí không cao lắm xong lại có caption ngộ nghĩnh đến lạ



                                                      Tôi kể ngày nay chuyện Shi-rô
                                                      Trái tim lầm lỡ đặt thủ đô
                                                      Mặt cứ đơ đơ nằm ngủ suốt
                                                      Nên nỗi thân thể đặc mỡ mô

 Chị G, với chỉ 1 bình lựng - "Trái tim lầm lỡ để trên đầu" đã giúp mềnh "hoàn thiện" cảm xúc cho con nhợn lắm lông này
 Hết chó rồi lại đến mèo, thơ mình gom được nên gọi là "Thú cưng tuyển" mới đúng :))

                            -  ============================================  -

 

                                                       Bàng xanh bàng đỏ bàng vàng
                                                       Ba bàng cùng đẹp biết sang bàng nào
                                                       Miễn đừng "bàng quan" cho tao
                                                       Không tao cấu, véo bỏ vào nồi canh
                                                       Trong nồi có con sâu xanh...


  Tranh vẽ rất đẹp, rất sinh động. Mình thì cũng thích bàng lắm mà chả hiểu sao lại "phóng tác" ra cái mớ này
  Bình lựng của đọc giả bất đắc dĩ (caca hung hãn): "Thơ thẩn gì bốc mùi chưa từng thấy"

         *                       *                       *                           *                             *                        *  

 Tết nhất, các bà các mẹ không hiếm người trổ tài bếp núc. Nhưng không ít trong số đó còn cố với đến những món ăn... chưa đến mùa. Chắc thèm lắm nên lại online hỏi bác Gúc rồi post hình trêu ngươi. Mình nhẹ nhàng share trêu lại, ướp thêm tí "hương mùa hè" cho... thèm hơn. Hehe

                  


                                                   Bao giờ cho đến mùa hè
                                               Sen thơm bát ngát ê hề chợ quê
                                                  Nhãn lồng lúc lỉu đường về
                                              Nấu nồi chè mát ăn phê cả ngày 

 Nhưng công nhận là ngon thật. Mẹ mình khoái làm món này lắm. Cả nhà đều thích nữa chứ. Mỗi tội còn gần 3 tháng nữa mới đến mùa (tính từ thời điểm post bài này trên Blog)
  Cũng nhờ món này mà trình độ lừa hạt lấy cùi rất nhiều thứ quả của mình tăng lên đáng kể :))

               **                          **                        **                      **                        **                       

 
 
                                                       Trên trời mây trắng như bông
                                               Ở dưới cánh đồng bông trắng như mây
                                                          Mây bay ai mà chả hay
                                                 Bông bay vào lọ đẹp ngay góc nhà

                                                           Mây khi cao, lúc là là
                                                     Bông thì cứ mãi bên ta rồi tàn

                                                         Bông tàn thì mặc bông tàn
                                                Trời kia xanh ngắt ngút ngàn mây bay

                                                         Mây muốn bay, hãy cứ bay
                                                    Bông thì ở lại kề ngay bên mình
 
                                                       Mây tan không một dáng hình
                                                 Bông thì, tàn cũng rung rinh sắc màu 

  Caption gốc của hình này chỉ có 6 chữ " Mây hay bông, bông hay mây"
  Nhưng sau đó thì được tung hứng thành bài khá hoàn thiện thế này đây. Cảm ơn chị Th và cô N :))) Nói chung là cả đêm ngồi chém với hứng comment trong cái hình này thật đã, khó quên lắm. Cũng là bài có những "tứ" mình rất ưng, ưng cực kì <3  Một kỉ niệm dễ thương của đầu tháng 3, trời quang mây tạnh, mây bông lẫn lộn...



Thế đó. Thế là tạm hết đào mộ lần 1. Đọc lại thấy rung rinh không nhiều thì ít, Nghe nói rằng, khi con người ta ngồi hồi tưởng lại ngày xưa, đó là dấu hiệu tuổi già đã đến. Nhưng những người không chỉ ngồi mà còn chủ động "khai quật" thì chắc chưa già đâu nhỉ? Vẫn còn sức để mà đào cơ mà. Chỉ không được trẻ lắm thôi :"> (chắc thế)
  Đợt nghỉ lễ tới, nếu rảnh, mình sẽ lại đào mộ lần 2 :))   Hy vọng là không rảnh để khỏi đào, không lại mất cả đêm cười như dở dại. Rõ là cái thứ khùng điên.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

"Mãi mãi" là bao lâu?

"7h tối ở viện Goethe chiếu "Người dưng" đấy T"

Tôi nhận tin nhắn trong lúc lúi húi gửi xe ngay cổng và chuẩn bị lao vào phòng chức năng. 6h58' PM. Trời phật ơi, con chỉ mong còn chỗ thôi. Chỗ xấu cũng được, đứng cũng được, miễn là còn chỗ.
Đúng 7h, được một bạn tốt bụng nhường chỗ. Đặt người xuống ghế. Cởi áo, khăn. Và hít thật sâu định thần. Vừa lúc ấy toàn bộ đèn phụt tắt. "Independent Artists". Buổi chiếu bắt đầu

"Nếu bắt gia đình cô phải lựa chọn giữa cô và cộng đồng, chắc chắn họ sẽ không chọn cô đâu. Cô hiểu rõ vấn đề ở đây là gì mà Umay."
  "Người dưng". Người dưng ư? Thậm chí có thể dưng đến mức ấy sao? Dưng quành quạnh. Dưng đến xé lòng. Xé tan nát

  Umay là con gái cả của một gia đình Đức-Thổ. Cô được gả về nhà chồng tại Istanbul, thành phố lớn nhất của mảnh đất giáp ranh Âu Á. Và trong một ngày sau "giọt nước làm tràn ly", Umay bế con trai trốn về nhà bố mẹ đẻ tìm chốn nương ẩn. Nhưng cô không ngờ rằng đó lại là khởi đầu của một cuộc hồi hương rạn vỡ tang thương khi chính sự trở về của cô khiến mái nhà ngày ấy không còn như xưa.


 Nếu giới thiệu về "Người dưng" thì tôi chỉ dám nói đến thế. Bởi câu chuyện đó tôi không đủ sức để kể lại. Khi những hình ảnh cứ nối nhau hiện lên thì đôi con ngươi chỉ biết dõi theo, và vốn từ hạn hẹp của tôi không đủ để tả lại những khuôn hình đọng lại đáy mắt. Dữ dội, u uẩn và quặn xé. Đó chính là điều tôi cảm thấy.
    "Người dưng" tô đậm thông điệp về sự mù quáng tôn giáo khung gò con người đến kinh hoàng. Mọi chuẩn mực của xã hội đều bị bóp chêch theo nó. Đến gia đình, chốn thân thương của mỗi cá thể "người" cũng không ngoại lệ. Và đương nhiên những hạt nhân bên trong khi được nuôi dưỡng trong một môi trường như vậy cũng không thể lớn lên toàn vẹn. Hoặc là luôn bức bối và tìm cách thoát ly, hoặc tệ hơn, hoàn toàn bị méo mó và lệch lạc. Ích kỷ đến cực đoan, và cũng hoang mang cực độ. "Sản phẩm" của thứ tôn giáo ấy được hiện lên đủ đầy qua 6 thành viên của gia đình Umay, người bố, người mẹ và 3 đứa em. Để rồi cuối hành trình hồi hương của mình, điều Umay nhận được không gì hơn ngoài một tiếng "dưng". Người cha tôn kính chỉ biết bất lực và rụt vỏ dù biết "một giọt máu đào hơn ao nước lã". Bà mẹ "sẽ luôn ở bên con, dù có thế nào chăng nữa" cũng chỉ biết chúc con gái mạnh mẽ trước miệng đời. Những đứa em, người lạnh nhạt quay đầu, người vùng vẫy kẹt giữa "tương lai gia tộc" và "tình thương", và có kẻ thì xuống tay. Để rồi tất cả vụn vỡ. Vụn. Vỡ. Tan chìm. Như 2 cái bóng lừng lững tiến bước hòa vào dòng xe cộ ào ào trên phố xá. Gia đình là gì? Tình thân như vậy ư? Chỉ là một thứ nô lệ cho thứ tôn giáo cùm gông ấy và biến cuộc đời mỗi con người ở đó thành một chuỗi xích lê lết nặng nề không lối thoát. Và thử nhân con số ấy lên hàng ngàn gia đình, hàng triệu cá thể. tôi chợt lạnh người... TỰ-DO, bóp nghẹn từng chữ
  ""Nếu bắt gia đình cô phải lựa chọn giữa cô và cộng đồng, chắc chắn họ sẽ không chọn cô đâu.". Có cả tá loại người dưng. Nhưng người dưng đến nhường ấy thì không gì hơn ngoài đáy sâu tuyệt vọng.


 Đó là tiếng kêu vang vọng nhất trong cả bộ phim, là lời lên án đanh thép nhất, và cũng là thông điệp rõ ràng nhất. Một thông điệp rõ ràng, nhưng không mới, với tôi. Cái đọng lại trong tôi cũng là một "gia đình", nhưng là gia đình theo hướng của một tập thể thông thường gồm những người có quan hệ huyết thống và gắn bó với nhau. Umay có một đứa con trai. Đó là lẽ sống của đời cô. Nó là tất thảy, thậm chí cũng là nguyên nhân không nhỏ khiến cô muốn ly hương tìm đường sống. Cô dành trọn tình yêu cho cậu bé. Cô chiến đấu và hi sinh tất cả, như một cảm tử quân. "Mẹ sẽ mãi mãi yêu thương con". Nhưng như thế liệu có đúng không? Tôi nghĩ là không. Dù có là tình thương vô điều kiện, song cái gì cũng có giới hạn của nó. Thương cũng vậy. Tôi được nghe một câu chuyện nhỏ, rằng "Cha mẹ luôn muốn bên con suốt cả cuộc đời. Rằng nuôi con, là gồm Sinh, và Dưỡng. Nhưng Dưỡng rồi mới thấy, thời gian con ở bên cha mẹ chẳng là bao lâu. Càng ngày điều đó càng rõ. Và rằng điều cha mẹ muốn là yêu thương con đủ để con thấy hơi ấm gia đình, nhưng cũng vừa đủ để con có thể lớn. Lớn lên, hòa nhập và sống giữa cộng đồng kia. Rồi lại dựng xây mái nhà cho riêng mình". Có lẽ đó mới là tình thương đúng đắn nhất. Và cũng khó khăn nhất. Bởi gia đình là vậy đấy. Too much love will kill you. Biết là vậy, mà chưa chắc đã làm được vậy. Vì thế mà khi bóng hình nhỏ trong phim gục xuống, tôi thầm nghĩ :"Mọi việc phải là thế. Không, nên là thế." Thứ gì cũng có giá của nó. Hãy trả giá đi. Trả sớm, còn hơn muộn mằn hậu họa. Tình thương quá đậm sâu cũng đâu phải tốt.

  "How long do you want to be loved? Is Forever enough? Is Forever enough?"
  "Mãi mãi" là bao lâu vậy? Tôi cũng chẳng biết nữa. Nhưng tôi luôn tự nhủ rằng, không gì là mãi mãi...


  Tái bút: "Người dưng -Die Fremde" có tựa tiếng Anh là "When we leave". "Khi ta rời đi, ta sẽ để lại một thứ gì đó". Luôn là vậy. Cả bộ phim này nữa. Ào đến, rồi trôi đi, và để lại trong tôi vài khoảng trống lụn vụn.
                                               HN, một đêm bủa sương. Mai là gió mùa bổ sung

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Những cánh cửa dần hé

"- Con muốn đến rừng Amazon cơ!
  - Từ từ, còn bao chỗ văn minh an toàn hơn để ghé trước mà, chị mày thích Venice hoặc Vancouver ấy
- Chưa chi đã xuất ngoại rồi. Theo mẹ, cứ đi hết Việt Nam cái đã. Như miền Tây này hay này. Hoặc chinh phục Phan-xi-păng chẳng hạn.
- Cả nhà cứ cày cuốc hết sức đi. Xèng chưa có mà đã đòi du lịch rồi ( lời nói chết người của bố)
- Giá mà đi lại không xa xôi vất vả, phóc một cái là đến chỗ này chỗ nọ được nhỉ bố nhỉ?
- Ừ, ước gì... "
       Cái thuở còn bé lít nhít, một trong những niềm vui của tôi hàng tuần là được xem chương trình "Thế giới động vật" tối thứ 3 hàng tuần trên VTV3 và series "Hành trình khám phá" sáng sớm thứ 7 bên gia đình. Vừa xem vừa bình loạn như thế kia chẳng hạn :D. Mỗi vùng đất mới hoang dã, những dải đồi triền núi, bãi dài biển đảo hay các thành phố cổ kính nguy nga đều khiến cả nhà phải trầm trồ mắt tròn mắt dẹt. Rồi lại "Em thấy đi rừng hay lắm", hoặc "Năm nay lượn miền trung đê", "Phải tiết kiệm làm chuyến phượt mới được"... Có thể nói tôi được nuôi lớn bởi từng khoảnh khắc ấy, cùng với những chuyến đi - dù là được đi nghỉ thật hay chỉ qua màn ảnh nhỏ. Và bên cạnh đó, còn là học lóm không ít từ "người bạn" đặc biệt - từng cuốn truyện, quyển sách.  Trong số bạn bè hết mực độc đáo ấy, người bạn thân thương nhất có lẽ là chú mèo ú màu xanh, nhân vật đã gắn bó với tuổi thơ của rất nhiều đứa bé, người suốt hơn chục năm qua không ngừng làm đôi mắt tôi (vốn cận) mở to rồi nhắm tít cả lại, cái mồm tôi hết tủm tỉm lại ngoác rộng ha hả sung sướng. Cậu bạn tròn ủng với cái tên trong trẻo thơ ấu, Đôrêmon - chú mèo máy đến từ tương lai.



  Nhớ hồi đó bạn bè nhao nhao kháo nhau, nếu được xí một món bửu bối của Mèo ú thì mày sẽ chọn món nào. Với tôi, có lẽ không gì tuyệt bằng "Cánh cửa thần kỳ". Chỉ cần chọn điểm đến và "cạch" một tiếng, cả một không gian mới mẻ trải ra trước mắt. Bất cứ nơi nào trên mặt đất này mình đều có thể đặt chân tới với chỉ một cái vặn cửa. Liệu còn gì kỳ thú bằng. Đã thế còn không mất công làm thủ tục giấy tờ lằng nhằng, tốn thời gian đi lại. Vốn nghiện "Thế giới động vật" nên ước mơ hồi nhỏ của tôi là được làm một nhà sinh vật học. Với món bảo bối thần kỳ ấy, xoạch một cái là đến một vùng đất mới, tha hồ mò mẫm nghiên cứu. Rồi tìm thấy mẫu vật quý hiếm thì mở cửa ra là về đến phòng thí nghiệm, tèn ten, đã bảo lưu mẫu. Hoặc được tham gia một chuyến phiêu lưu phiêu lưu nguy hiểm, nhỡ gặp thú dữ hoặc thảm họa thì cũng một loáng là đã về nhà, an toàn, ấm áp. Nghe quen không, giống hệt việc lạm dụng cửa thần trong câu chuyện "Nôbita và pho tượng thần khổng lồ" ha. Cũng bởi thế, khi thấy Cánh cửa thần kỳ bị đốt cháy trong truyện, tôi thấy tiếc lắm, tiếc hùi hụi. Cái thời con trẻ ấy mới ngọt lành làm sao.




 Nhưng, ấu thơ rồi cũng dần xa xôi. Thời gian thì trôi đi chẳng biết chờ đợi. Cùng với nó, vạn vật biến chuyển. Cuốn truyện "Pho tượng thần khổng lồ" giấy in đen thui ngày nào giờ cũng được tái bản, mang một cái tên mới, khoác một lớp áo mới. Những đứa bé ngày nào dần lớn lên, và tôi cũng vậy. Chỉ còn lại đó ước muốn về một cánh cửa thần bé con vẫn đang bình yên trong ký ức thơ ấu. Với tôi, "cánh cửa" ấy vẫn là một điều kì diệu mình hằng mong được sở hữu. Nhưng khi đã lớn hơn được một chút, tôi chợt nhận ra rằng, "Cánh cửa thần kỳ" chỉ có thể nối những đích đến chứ không thể giữ lại cho ta hành trình ta phải trải qua, trong khi những hành trình mới là điều hình thành nên đường đời. Thế giới này quả thực rộng lớn, nhưng cũng không phải quá bao la như ta tưởng. Bởi cuộc đời là những chuyến đi. Có sức mạnh, niềm tin và dũng khí, bạn sẽ đi hết hành trình và đến đích. Mọi việc chỉ ở nơi bạn mà thôi.

  "Cửa thần" là vật kết nối những không gian vật lý. Nhưng thế giới này đâu chỉ có vậy. Còn đó "cánh cửa" nối giữa những con người, những "không gian" tâm tưởng thẳm sâu vô ngần, và chìa khóa cho "cánh cửa" đó, không gì khác ngoài trí tuệ và trái tim. Đó mới là "cánh cửa" thần kỳ nhất, đáng quý nhất. Khi những cánh cửa ấy dần hé mở, phép màu sẽ xuất hiện. Dòng cát thời gian vẫn cứ rơi, trẻ con sinh ra mỗi thời mỗi khác, song có những thứ vẫn không thay đổi, như gia đình, như bè bạn... Và biết đâu đấy, cùng với lúc thật nhiều Cánh cửa nhỏ được mở rộng, những Thế giới nhỏ được kết nối thì chú mèo máy màu xanh sẽ ra đời - bằng xương bằng thịt, sẽ bầu bạn với biết bao con trẻ, nuôi dưỡng những mầm non trên xứ sở hoa anh đào, trên rẻo đất chữ S và vô vàn xứ sở khác như chú đã làm suốt bao năm nay qua những trang truyện. Để rồi lại có đó bao hành trình kỳ thú bất tận. Như của Nôbita hậu đậu, của Xuka xinh xắn, của Xêkô mỏ nhọn, của Chaien rốn lồi...
   Nhưng trước hết, hãy tìm chìa khóa và mở cánh cửa của bạn đi đã. Quanh đây, những cánh cửa khác đang dần hé rồi đấy.

           
  
                                                                        Hà Nội, một đêm thu trắng
 

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Chẳng bao giờ là muộn để sống hết mình.

  Định bụng cai sách Nhật trong một thời gian, chỉ đọc manga, thế rồi lại... sa chân, ầy
  Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương

  


  Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.

                   ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ 
        
       Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những  người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"...  Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !

                     
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...

         
             
  link hình ảnh  Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Hà Nội vắng những dòng người

   22h. Bình thường tầm này 3 tháng trước là phố Hàng Giấy nhà mình nhộn nhịp lắm đây. Tấp nập người ra vào, ăn uống xôm không tả nổi, đến mức khoảng nửa đêm xe an ninh của phường còn phải đi dẹp cho yên. Trẻ con người già cũng nô nức đi chơi
   Nhưng khoảng hơn tháng nay, không khí đã thực sự thay đổi. Hà Nội, cả ngày và đêm đều vắng đến ngỡ ngàng. Có cảm tưởng như chỉ cần tránh giờ tan tầm, ta có thể gặp lại một khoảng không gian tĩnh lặng không ngờ. Ngay giờ phút này, hàng quán đang thu vén dọn dẹp. Những quán nướng, quán lẩu tậm tịt chẳng nổi mống khách. Các hàng ăn nức tiếng cũng chỉ đông vừa phải. Ngoài đường, xe máy cũng ít tiếng còi, chỉ lẳng lặng đi đi về về. Những dòng xích lô du lịch ào ào ngày nào, nay trả xe về bãi nghỉ sớm. Sáng đi học, phố phường phẳng lặng chẳng tiếng người. Cảm tưởng như đây là Hà Nội của những năm 90, có chăng mang thêm cái vỏ quy hoạch xây dựng hổ lốn của Thăng Long nghìn năm mà thôi. Chỉ tiếc rằng, nhìn cảnh tượng tĩnh mịch ấy, tôi lại chẳng thấy thư thái, thanh thản. Quãng lặng ấy không đượm vẻ yên bình. Đó là biểu hiện của sự tuột dốc, của một cơn khủng hoảng đang vùng lên dưới cái vỏ bọc của những kẻ đang cố ngủ yên.

   Mấy bữa nay đi học, giảng viên đều ngán ngẩm về cái sự thất nghiệp của tân kỹ sư, thạc sĩ. "Chắc còn phải kéo dài vài năm các em ạ. Khó khăn quá!" Xây dựng chết sững, bất động sản đóng băng, các công trình chậm tiến độ...  Không chỉ xây dựng, tất cả đều đang chìm dần xuống một cách trầm trọng khi mà những "món nợ đen" đang cứ to to mãi lên phủ bóng xuống cả đất nước. Bảo sao chẳng trầm khi dân chẳng còn gì mà tiêu. Thấy cái không khí yên lặng ngoài kia chỉ rặc những u ám suy tàn... Còn 1 năm là bị vứt ra ngoài đời. Rồi mình sẽ thành một cái khỉ gì đây? Chẳng lẽ cứ lẳng lặng cất bước hòa mình vào giữa những con phố vắng dòng người này hay sao...