"Những cảm xúc dạt dào đến vậy,
chúng chỉ có thể là...
[Làm ơn, hãy giữ bí mật giúp ta nhé!]"
Ở lần ra nối từ tập 11, tôi đã mong chờ "Natsume's" bản Việt vô cùng, và rồi bị không ít thất vọng. Các tập mới đã không thể nối tiếp trọn vẹn bản dịch của 10 tập đầu, chỉ ở đôi chỗ hành văn lủng củng, đôi chỗ dùng từ là lạ. Chỉ vậy thôi nhưng không khí truyện bỗng hụt hẫng hẳn. Thế nên với lần ra nối tiếp theo từ tập 16 này, tôi chủ động hạ mức kỳ vọng xuống, sự háo hức cũng không còn như trước. Nhưng buồn cười và trái khoáy làm sao, thờ ơ bao nhiêu thì lại bị bất ngờ bấy nhiêu. Tập 16 này, và cả bản dịch của nó, thật tuyệt vời <3
Bất cứ một câu chuyện nào về con người và yêu giới tôi từng đọc qua, dù nhẹ nhàng (như Hotaru no mori E) hay bạo liệt (Yu Yu Hakusho, hoặc Ushio & Tora) đều tồn tại một bức tường ngăn. Trên bức tường đó chỉ có duy nhất một cánh cửa. Và chìa khóa của cánh cửa đó nằm sau một câu hỏi: "Liệu con người và yêu ma có thể cùng chung sống?". Có kẻ không ngần ngại trả lời và tra chìa vào ổ. Kẻ khác áp tai vào cửa, nghe ngóng phía bên kia trong sự tò mò. Và cũng không ít, lựa chọn bỏ qua, vứt chiếc chìa khóa vào một xó. Trong "Natsume Yuujincho" cũng vậy. Bức tường và cánh cửa ấy, chúng vẫn hiện hữu, nhưng mỏng mảnh và trong suốt. Con người và yêu ma đang cùng chia sẻ một thế giới và dường như cả 2 tiếp xúc được với nhau, không khoảng cách. Nhưng thật ra giữa họ là những khoảng trống lớn, không giao lưu, không thể trò chuyện, và không thấu hiểu dù 2 bên đều thấy sự tồn tại của nhau. Thế nên, bức vách ngăn trong suốt kia thật ra còn dày, nặng và ngột ngạt hơn vẻ ngoài của nó. Và đang lưỡng lự trước bức vách cánh cửa tưởng chừng không tồn tại đó là Natsume - kẻ kết nối (bất đắc dĩ). Đứng giữa lựa chọn "Thế nào là đúng?", cuối cùng cậu quyết định hành động trong im lặng, chấp nhận sự tồn tại của những linh thể kỳ dị ấy, dù rồi kết quả không bao giờ trọn vẹn tốt đẹp cho cả đôi bên.
Chính bởi cái thế giới đó, nhân vật đó, nên bản dịch tập 16 này, với tôi, mới bất ngờ đến tuyệt vời. Truyền tải như trọn vẹn sự phân vân lưỡng lự ấy, cái không khí bồng bềnh ma mị mà lại chất phác thật thà ấy, cả "sự hiện diện trong suốt" đẹp mà không kém đau ấy, để người đọc cảm nhận nó, và nắm lấy nó. Liên kết giữa người đọc với những cuốn sách cuốn truyện cũng nhờ vậy mà thành hình, dày hơn, sâu hơn, lưu nhớ hơn. Có thể, à mà không, chắc chắn sau này khi nhắc lại tôi sẽ không thể nhớ chính xác câu chuyện đó cụ thể như thế nào, nhưng tôi sẽ nhớ. cảm giác sau khi gấp lại những trang truyện ấy. Ấy là trí nhớ của mãn nguyện cảm xúc. Thứ đã thành hình rồi sẽ khó tan đi. Và nhiều khi, sẽ chẳng thể tan nổi. Một, và mãi mãi.
p/s: Tôi đã từng 1 lần chọn đọc "Natsume" trong một không gian không tĩnh, và đó là lần duy nhất tôi phải đọc lại cuốn đó, không những 1, mà là 2 lần. Có những cuốn sách truyện xứng đáng được đọc trong không gian riêng của nó. Đó là điều tôi đang cố gắng thực hiện, và cố gắng không để mắc sai lầm. Ngày cứ nối tiếp trôi, và quỹ thời gian cho việc đọc liên tục giảm (đau lòng lắm :((( ), nên đã đọc thì phải đọc cho bõ. Bằng không, chả đọc còn hơn. Cứ vậy mà triển đi.
HN 7/11/2014. Đêm mưa to gió mùa bổ sung
Trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Manga review. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Manga review. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014
Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013
Câu chuyện của những vòng tròn
Đây là hình ảnh những trang áp chót ở chương cuối cùng của bộ manga Fullmetal alchemist - Giả kim thuật sư
Nếu chịu khó lục lọi một chút, xin mời các bạn hãy mở trang đầu tiên của chương 1 - tập 1
"Bài học không đi cùng nỗi đau, thì chỉ là vô nghĩa
Bởi muốn giành được thành quả, ắt phải có mất mát hy sinh"
Vậy đó, những dòng đầu tiên của câu chuyện chỉ là vế thứ nhất
Và những dòng cuối cùng, khi câu chuyện khép lại, mới hoàn thiện toàn bộ điều tôi cho là tư tưởng cốt lõi, một luồng ánh sáng xuyên suốt và mạnh mẽ nhất trong cả bộ truyện này.
Luôn được nhắc đi nhắc lại trong FMA là hình ảnh của một vòng tròn chuyển hóa - thứ nền tảng nghiên cứu và cũng là thành quả của các nhà già kim khi vận dụng năng lực của mình. Biến sắt vụn thành ống máng? Biến than đá thành vàng? Hay chuyển dời linh hồn vào cơ thể của người chết? Tất cả đều dựa trên cái nền tảng "vòng tròn chuyển hóa" ấy
Con người, cũng sở hữu một "vòng đời"
Trái đất, rồi nhiều hành tinh khác, là những "khối cầu tròn xoay" vần chuyển trong vũ trụ
Rồi "vòng luân hồi", thứ vẫn còn là ẩn số của bao sinh mệnh giữa dòng chảy sự sống
Điểm chung của chúng, đều chứa đựng những "vòng chuyển hóa"
Và không phải vô tình khi bộ truyện nhỏ này cũng ấn chứa một "vòng tròn" như vậy. Một vòng chuyển hóa hoàn thiện. Nói cho vui, tự bản thân FMA là một vòng chuyển hóa khiến các nhân vật trong truyên có được một "trái tim thép" vững chãi không suy chuyển; còn với tôi và bao bạn đọc khác, 27 tập truyện là một vòng chuyển hóa thế giới của những khung tranh và nét vẽ sống động, là sự tạo dựng buồn, vui, niềm tin khi được hòa mình vào một hành trình đầy hấp dẫn và thôi thúc. Còn đọc xong cả bộ liệu có được một "trái tim thép" không á? Nếu chỉ ngồi đó và đọc truyện không thôi thì điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra :)) Nó chỉ góp sức và hướng dẫn mà thôi. Muốn thành công thì hãy cứ lăn xả trước đi đã
Vì càng lăn, thì lại càng TRÒN ^_^
Tạm biệt FMA, series shounen manga mà tôi yêu mến nhất, một hành trình chờ đợi của 6 năm trời xuất bản trúc trắc
Hẹn gặp lại Bò-sensei ở những tác phẩm khác nhé
Ùm-bò~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Nếu chịu khó lục lọi một chút, xin mời các bạn hãy mở trang đầu tiên của chương 1 - tập 1
"Bài học không đi cùng nỗi đau, thì chỉ là vô nghĩa
Bởi muốn giành được thành quả, ắt phải có mất mát hy sinh"
Vậy đó, những dòng đầu tiên của câu chuyện chỉ là vế thứ nhất
Và những dòng cuối cùng, khi câu chuyện khép lại, mới hoàn thiện toàn bộ điều tôi cho là tư tưởng cốt lõi, một luồng ánh sáng xuyên suốt và mạnh mẽ nhất trong cả bộ truyện này.
Luôn được nhắc đi nhắc lại trong FMA là hình ảnh của một vòng tròn chuyển hóa - thứ nền tảng nghiên cứu và cũng là thành quả của các nhà già kim khi vận dụng năng lực của mình. Biến sắt vụn thành ống máng? Biến than đá thành vàng? Hay chuyển dời linh hồn vào cơ thể của người chết? Tất cả đều dựa trên cái nền tảng "vòng tròn chuyển hóa" ấy
Con người, cũng sở hữu một "vòng đời"
Trái đất, rồi nhiều hành tinh khác, là những "khối cầu tròn xoay" vần chuyển trong vũ trụ
Rồi "vòng luân hồi", thứ vẫn còn là ẩn số của bao sinh mệnh giữa dòng chảy sự sống
Điểm chung của chúng, đều chứa đựng những "vòng chuyển hóa"
Và không phải vô tình khi bộ truyện nhỏ này cũng ấn chứa một "vòng tròn" như vậy. Một vòng chuyển hóa hoàn thiện. Nói cho vui, tự bản thân FMA là một vòng chuyển hóa khiến các nhân vật trong truyên có được một "trái tim thép" vững chãi không suy chuyển; còn với tôi và bao bạn đọc khác, 27 tập truyện là một vòng chuyển hóa thế giới của những khung tranh và nét vẽ sống động, là sự tạo dựng buồn, vui, niềm tin khi được hòa mình vào một hành trình đầy hấp dẫn và thôi thúc. Còn đọc xong cả bộ liệu có được một "trái tim thép" không á? Nếu chỉ ngồi đó và đọc truyện không thôi thì điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra :)) Nó chỉ góp sức và hướng dẫn mà thôi. Muốn thành công thì hãy cứ lăn xả trước đi đã
Vì càng lăn, thì lại càng TRÒN ^_^
Tạm biệt FMA, series shounen manga mà tôi yêu mến nhất, một hành trình chờ đợi của 6 năm trời xuất bản trúc trắc
Hẹn gặp lại Bò-sensei ở những tác phẩm khác nhé
Ùm-bò~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Nhãn:
Cảm nhận,
Fullmetal Alchemist,
Giả kim thuật sư,
Hiromu Arakawa,
Manga,
Manga review,
Philosopher's stone,
Truyện xuất bản,
TVMComics,
Vòng tròn chuyển hóa
Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012
Khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói
Hồi còn bé, tôi cực kỳ sợ ma (đến giờ thì tiến bộ hơn một chút, không còn cực kỳ sợ, chỉ sợ thôi). Cứ mỗi lần bị xem phim kinh dị kiểu ma quỷ do anh chị thuê băng về là thể nào đêm đấy, có ra hàng hiên đi tè thôi cũng phải hít thật sâu, vừa "giải quyết" vừa đánh ngang liếc dọc, đề phòng mọi hướng. Nỗi sợ hãi về những điều vô hình có lẽ là thứ con người khó lý giải nhất. Và vì không phải ai cũng "nhìn, nghe, chạm" thấy, hay có cảm giác về nó nên lại càng sợ. Nhưng đó, vẫn là một thế giới song song với cuộc sống bộn bề thường nhật này, một mặt khác lặng lẽ tồn tại, và vẫn dõi theo những người, những vật trên dương gian.
Một ngày gần đây, tôi được đọc một cuốn truyện về "cõi" ấy, về một thế giới khác, nhưng trong một không gian hư ảo mà đầy dung dị. Một không gian của những nét họa trong "Tử bất ngữ" (Zibuyu)
"Tử bất ngữ" là tuyển tập những câu chuyện nhỏ xoay quanh Mạc Ngữ - đứa trẻ với năng lực liên thông giữu nhiều "cõi", hay đúng hơn, cô bé có khả năng cảm nhận một Thế gian thuần khiết nhất, chỉ có quan hệ giữa các linh thể với nhau. Và những mẩu chuyện ấy được tập hợp lại thành một truyền kỳ bất tận về Ẩn giới giữa đời thường. Có thể chỉ là cuộc viếng thăm đến khu nhà cổ luộc tằm se tơ, chợt rung động trước một nhành hoa đẹp, hay thoáng thấy họa phẩm đang được mẹ phục chế, xong mỗi mẩu chuyện con con ấy đọng lại những tâm sự đau đáu và xót xa đầy trong trẻo của đứa trẻ đang dò dẫm từng bước trên con đường đời rộng dài vô hạn.
Thế giới quan trong Tử bất ngữ thật là đẹp. Thực, hay hư, tỉnh, hay mộng, đều đẹp
Những "linh thể" đẹp, trường tồn, và cô độc. Vị hoa tiên ví như mĩ nhân say lòng quân tử, ấy mà rồi cũng chẳng thể bên ai. Hay chàng hồ ly tinh quái, nức tiếng thiên giới, xong chẳng thể mãi bên người yêu mến, chỉ lặng lẽ dõi theo mà thôi
Thiên nhiên thân thiện, tươi đẹp vô giá. Từng nhành hoa ngọn cỏ, cánh rừng trúc đổ lá, vạt nắng chiều tà. Chẳng thể nào phủ nhận, nhưng lại dần bị tàn phá
Con người cũng đẹp. Người mẹ bảo vệ con. Người thợ cả cần cù. Hay cậu học trò ngốc ngếch. Khi họ chú tâm làm việc, cái "thần" trong họ toát ra một thứ uy dũng vô ngần. Chỉ thế thôi cũng làm mê lòng người. Thần thái ấy, dữ dội, mà mong manh, ngắn ngủi và đẹp đẽ.
Bạn thích là gì? Thứ nhan sắc vĩnh cửu trong lồng kính, hay rực rỡ như ngọn lửa rồi cháy tàn. Là ở bạn, ở tâm thế của bạn cả
Tác giả Hạ Đạt chỉ nói rằng, trong tranh có cả một thế giới. Và "Tử bất ngữ" cũng vậy, một thế giới riêng mà hoàn chỉnh với 2 mặt của nó. Nếu có "đẹp", thì sẽ có cả "chưa đẹp". Đó là cách cái vòng quay điên đảo của cuộc sống đang ngốn ngấu lấy tất thảy mọi điều này. Người say vì tiền bạc và danh vọng, đào xới thiên nhiên, phủ nhận quá khứ, dứt cả tình người. Vì vậy mà vạt rừng khi xưa ngày càng bớt xanh, ao hồ thành bãi đá tử thần; và các di chỉ tàn phai, dần chìm vào dĩ vãng. Con người đang phá đi mối tương quan tươi đẹp giữa họ với những "cõi" khác để trở thành kẻ độc tài tham lam vô độ. Và như vậy ắt phải trả giá. Trong khi chỉ cần sống chậm lại một chút thôi, từ tốn, bình tĩnh trông ra xung quanh, ta mới thấy mình bỏ qua những gì. Vạn vật xung quanh không vô tri vô giác. Chúng quan sát, đón nhận, và đánh giá theo cách của riêng mình. Bởi lẽ ấy, hãy sống sao cho đúng mực nhất trên nhân gian vô vàn bí hiểm này. Đôi lúc, chỉ cần khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói. Và vào khoảnh khắc ấy, cả một thế giới mới sẽ mở ra với bạn, nơi bạn tìm ra chốn bình an cho riêng mình
Bởi cuộc đời không có ngẫu nhiên, chỉ có lẽ tất nhiên. Đừng sống để rồi thấy ngỡ ngàng về chính con đường mình đã đi qua. Rằng đời người, vừa dài, lại vừa ngắn....
p/s: phần khuyến mãi tranh của Tử bất ngữ. Nét vẽ ảo diệu lắm, xin mời mọi người thưởng thức :D
(sau cái phần bài lòng vòng ở trên thì xem tranh xả stress nhé) Enjoy
Một ngày gần đây, tôi được đọc một cuốn truyện về "cõi" ấy, về một thế giới khác, nhưng trong một không gian hư ảo mà đầy dung dị. Một không gian của những nét họa trong "Tử bất ngữ" (Zibuyu)
"Tử bất ngữ" là tuyển tập những câu chuyện nhỏ xoay quanh Mạc Ngữ - đứa trẻ với năng lực liên thông giữu nhiều "cõi", hay đúng hơn, cô bé có khả năng cảm nhận một Thế gian thuần khiết nhất, chỉ có quan hệ giữa các linh thể với nhau. Và những mẩu chuyện ấy được tập hợp lại thành một truyền kỳ bất tận về Ẩn giới giữa đời thường. Có thể chỉ là cuộc viếng thăm đến khu nhà cổ luộc tằm se tơ, chợt rung động trước một nhành hoa đẹp, hay thoáng thấy họa phẩm đang được mẹ phục chế, xong mỗi mẩu chuyện con con ấy đọng lại những tâm sự đau đáu và xót xa đầy trong trẻo của đứa trẻ đang dò dẫm từng bước trên con đường đời rộng dài vô hạn.
Thế giới quan trong Tử bất ngữ thật là đẹp. Thực, hay hư, tỉnh, hay mộng, đều đẹp
Những "linh thể" đẹp, trường tồn, và cô độc. Vị hoa tiên ví như mĩ nhân say lòng quân tử, ấy mà rồi cũng chẳng thể bên ai. Hay chàng hồ ly tinh quái, nức tiếng thiên giới, xong chẳng thể mãi bên người yêu mến, chỉ lặng lẽ dõi theo mà thôi
Thiên nhiên thân thiện, tươi đẹp vô giá. Từng nhành hoa ngọn cỏ, cánh rừng trúc đổ lá, vạt nắng chiều tà. Chẳng thể nào phủ nhận, nhưng lại dần bị tàn phá
Con người cũng đẹp. Người mẹ bảo vệ con. Người thợ cả cần cù. Hay cậu học trò ngốc ngếch. Khi họ chú tâm làm việc, cái "thần" trong họ toát ra một thứ uy dũng vô ngần. Chỉ thế thôi cũng làm mê lòng người. Thần thái ấy, dữ dội, mà mong manh, ngắn ngủi và đẹp đẽ.
Bạn thích là gì? Thứ nhan sắc vĩnh cửu trong lồng kính, hay rực rỡ như ngọn lửa rồi cháy tàn. Là ở bạn, ở tâm thế của bạn cả
Tác giả Hạ Đạt chỉ nói rằng, trong tranh có cả một thế giới. Và "Tử bất ngữ" cũng vậy, một thế giới riêng mà hoàn chỉnh với 2 mặt của nó. Nếu có "đẹp", thì sẽ có cả "chưa đẹp". Đó là cách cái vòng quay điên đảo của cuộc sống đang ngốn ngấu lấy tất thảy mọi điều này. Người say vì tiền bạc và danh vọng, đào xới thiên nhiên, phủ nhận quá khứ, dứt cả tình người. Vì vậy mà vạt rừng khi xưa ngày càng bớt xanh, ao hồ thành bãi đá tử thần; và các di chỉ tàn phai, dần chìm vào dĩ vãng. Con người đang phá đi mối tương quan tươi đẹp giữa họ với những "cõi" khác để trở thành kẻ độc tài tham lam vô độ. Và như vậy ắt phải trả giá. Trong khi chỉ cần sống chậm lại một chút thôi, từ tốn, bình tĩnh trông ra xung quanh, ta mới thấy mình bỏ qua những gì. Vạn vật xung quanh không vô tri vô giác. Chúng quan sát, đón nhận, và đánh giá theo cách của riêng mình. Bởi lẽ ấy, hãy sống sao cho đúng mực nhất trên nhân gian vô vàn bí hiểm này. Đôi lúc, chỉ cần khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói. Và vào khoảnh khắc ấy, cả một thế giới mới sẽ mở ra với bạn, nơi bạn tìm ra chốn bình an cho riêng mình
Bởi cuộc đời không có ngẫu nhiên, chỉ có lẽ tất nhiên. Đừng sống để rồi thấy ngỡ ngàng về chính con đường mình đã đi qua. Rằng đời người, vừa dài, lại vừa ngắn....
p/s: phần khuyến mãi tranh của Tử bất ngữ. Nét vẽ ảo diệu lắm, xin mời mọi người thưởng thức :D
(sau cái phần bài lòng vòng ở trên thì xem tranh xả stress nhé) Enjoy
Nhãn:
Blog,
Copy rights,
Cuộc sống thường ngày,
Hạ Đạt,
Kim Đồng,
Manga,
Manga review,
Manhua,
NXB Kim Đồng,
Tản mạn,
Tử bất ngữ,
Xia Da,
Zibuyu
Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012
Fullmetal Alchemist - Phiên bản đặc biệt Kanzenban
Có cơ hội được mời để... tung hê phiên bản xa xỉ quý hiếm này của FMA, âu cũng vui :D và bất ngờ nữa
Mọi người cùng chiêm ngưỡng em nó nhé, Fullmetal Alchemist phiên bản Kanzenban
1. Hình thức
Đã là bản đặc biệt, thì đương nhiên nó phải được chăm chút hình thức hết sức cầu kỳ, cần câu khách của nó mà. Chưa kể Kanzenban là phiên bản xa xỉ dành cho dân sưu tầm gộc, nên nó lại càng đặc biệt
- Khổ, to oành 15x21 cm, to như một cuốn tiểu thuyết vậy đó, và đương nhiên, dày cộm
- Bìa: gồm... 3 bìa. Bìa rời có 2 lớp, lớp nhựa đặc dụng và lớp áo như thông thường của các bìa rời khác. Bìa thứ 3 là bìa trong
Cái bìa này có rất nhiều thứ để nói :D
Lớp nhựa ngoài đa năng, vừa tiện lại vừa đẹp. Công dụng của nó đã rõ. Các mọt vẫn có xu hướng ép nhựa hoặc bọc cho sách của mình sạch và bền thì cái bìa này đã làm tròn nhiệm vụ của nó rồi: chống bụi và chống thấm rất tốt. Nhưng đáng lưu ý khác, đó là phần nhựa này chỉ có in Tựa của truyện, tên tác giả, số tập trên cả phần gáy... (túm lại, toàn chữ là là chữ), thế nên khi tách phần nhựa bọc này khỏi bìa rời, ta sẽ thấy bìa rời là một bức tranh hoàn chỉnh, không chữ không số, rất chi là đẹp (coi hình để biết thêm chi tiết)
Bìa áo, mỗi tập là hình của một nhân vật chính hoặc góp phần quan trọng trong series (dự kiến, 18 tập sẽ là 18 nhân vật đó)
Bìa trong, là toàn bộ các bản nháp và phác thảo của nhân vật được lên bìa chính của Bò-sensei cùng vài cái tán nhảm khác :D. Phần bìa này hơi phồng phồng một chút vì được thiết kế như một túi nhỏ để đựng phụ kiện, quảng cáo và các thứ đính kèm khác mà không đưa lên được obi (đai sách) ở ngoài
Màu của các bìa được tông xuyệt tông với nhau, nhìn sang trọng và hợp lý Tóm lại, phần bìa này là một sự tổng hòa của đẹp + độc + mang tính bảo quản cao
- Giấy: ruột của FMA bản đặc biệt được in 100% bằng giấy couche, mịn và cao cấp, ăn màu nhưng ko lem, rất bền. Và giấy này cũng được dùng xuyên suốt để in toàn bộ các trang màu đầu chương vốn có của series (những trang này luôn đen trắng trong bản thường - Tankoubon và chỉ có in màu trên tạp chí). Lựa chọn khôn ngoan của nhà sản xuất để khỏi phải tính đến tay sách khi in trang màu :P
2. Nội dung
Cái ruột có gì khác biệt, thật ra là không. Đơn giản mỗi cuốn này bao gồm 6 chương truyện thay vì 4 như thông thường, nên nó có số trang gấp rưỡi so với bản thông thường mà thôi, chứ về cơ bản không có biến động gì về nội dung cả. Ở mỗi đầu tập có kèm một trang màu đầy đủ của nhân vật ở bìa chính
À vì vấn đề dàn trang, nên toàn bộ phần tán nhảm và chém gió của Bò-sensei ở cuối các tập sẽ không còn nữa, cả phần truyện 4 khung cũng không còn (hơi tiếc, chắc nó sẽ được in vào một tập nào đó chứ không phải 2 tập mình đang cầm :P) Đọc khúc ấy cười đau cả ruột
* Phụ kiện và các thứ linh tinh khác: không có gì đáng kể: lịch in màu đi kèm, tờ quảng cáo cho tạp chí, vân vân
À, tai dư của bản này có kèm toàn bộ các nhóm biểu trưng của các lực lượng tham gia vào trận chiến tranh giành Hòn đá triết gia và tiến đến "Chân lý", như nhóm Quân đội quốc gia, nhóm Luyện Đan thuật của nước Xing, nhóm người Ishval, rồi nhóm Người nhân tạo, và nhóm Chimera bị thí nghiệm... Nhưng tổng hòa lại, tất cả vẫn chịu sự chi phối của Giả kim thuật (Logo con rắn và cây gậy ở chính giữa)
Thiết kế đẹp, sang trọng. Nhưng tiền nào của nấy, 952 yên, chết thôi. Bạn nào đại gia thì xin mời XD
Mọi người cùng chiêm ngưỡng em nó nhé, Fullmetal Alchemist phiên bản Kanzenban
1. Hình thức
Đã là bản đặc biệt, thì đương nhiên nó phải được chăm chút hình thức hết sức cầu kỳ, cần câu khách của nó mà. Chưa kể Kanzenban là phiên bản xa xỉ dành cho dân sưu tầm gộc, nên nó lại càng đặc biệt
- Khổ, to oành 15x21 cm, to như một cuốn tiểu thuyết vậy đó, và đương nhiên, dày cộm
- Bìa: gồm... 3 bìa. Bìa rời có 2 lớp, lớp nhựa đặc dụng và lớp áo như thông thường của các bìa rời khác. Bìa thứ 3 là bìa trong
Cái bìa này có rất nhiều thứ để nói :D
Lớp nhựa ngoài đa năng, vừa tiện lại vừa đẹp. Công dụng của nó đã rõ. Các mọt vẫn có xu hướng ép nhựa hoặc bọc cho sách của mình sạch và bền thì cái bìa này đã làm tròn nhiệm vụ của nó rồi: chống bụi và chống thấm rất tốt. Nhưng đáng lưu ý khác, đó là phần nhựa này chỉ có in Tựa của truyện, tên tác giả, số tập trên cả phần gáy... (túm lại, toàn chữ là là chữ), thế nên khi tách phần nhựa bọc này khỏi bìa rời, ta sẽ thấy bìa rời là một bức tranh hoàn chỉnh, không chữ không số, rất chi là đẹp (coi hình để biết thêm chi tiết)
Bìa áo, mỗi tập là hình của một nhân vật chính hoặc góp phần quan trọng trong series (dự kiến, 18 tập sẽ là 18 nhân vật đó)
Bìa trong, là toàn bộ các bản nháp và phác thảo của nhân vật được lên bìa chính của Bò-sensei cùng vài cái tán nhảm khác :D. Phần bìa này hơi phồng phồng một chút vì được thiết kế như một túi nhỏ để đựng phụ kiện, quảng cáo và các thứ đính kèm khác mà không đưa lên được obi (đai sách) ở ngoài
Màu của các bìa được tông xuyệt tông với nhau, nhìn sang trọng và hợp lý Tóm lại, phần bìa này là một sự tổng hòa của đẹp + độc + mang tính bảo quản cao
- Giấy: ruột của FMA bản đặc biệt được in 100% bằng giấy couche, mịn và cao cấp, ăn màu nhưng ko lem, rất bền. Và giấy này cũng được dùng xuyên suốt để in toàn bộ các trang màu đầu chương vốn có của series (những trang này luôn đen trắng trong bản thường - Tankoubon và chỉ có in màu trên tạp chí). Lựa chọn khôn ngoan của nhà sản xuất để khỏi phải tính đến tay sách khi in trang màu :P
2. Nội dung
Cái ruột có gì khác biệt, thật ra là không. Đơn giản mỗi cuốn này bao gồm 6 chương truyện thay vì 4 như thông thường, nên nó có số trang gấp rưỡi so với bản thông thường mà thôi, chứ về cơ bản không có biến động gì về nội dung cả. Ở mỗi đầu tập có kèm một trang màu đầy đủ của nhân vật ở bìa chính
À vì vấn đề dàn trang, nên toàn bộ phần tán nhảm và chém gió của Bò-sensei ở cuối các tập sẽ không còn nữa, cả phần truyện 4 khung cũng không còn (hơi tiếc, chắc nó sẽ được in vào một tập nào đó chứ không phải 2 tập mình đang cầm :P) Đọc khúc ấy cười đau cả ruột
* Phụ kiện và các thứ linh tinh khác: không có gì đáng kể: lịch in màu đi kèm, tờ quảng cáo cho tạp chí, vân vân
À, tai dư của bản này có kèm toàn bộ các nhóm biểu trưng của các lực lượng tham gia vào trận chiến tranh giành Hòn đá triết gia và tiến đến "Chân lý", như nhóm Quân đội quốc gia, nhóm Luyện Đan thuật của nước Xing, nhóm người Ishval, rồi nhóm Người nhân tạo, và nhóm Chimera bị thí nghiệm... Nhưng tổng hòa lại, tất cả vẫn chịu sự chi phối của Giả kim thuật (Logo con rắn và cây gậy ở chính giữa)
Thiết kế đẹp, sang trọng. Nhưng tiền nào của nấy, 952 yên, chết thôi. Bạn nào đại gia thì xin mời XD
Nhãn:
Couché,
Deluxe Version,
Fullmetal Alchemist,
Hiromu Arakawa,
Kanzenban,
Manga,
Manga gốc,
Manga review
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






