Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Bản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Bản. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Một, và mãi mãi

"Những cảm xúc dạt dào đến vậy,
chúng chỉ có thể là...
[Làm ơn, hãy giữ bí mật giúp ta nhé!]"



   Ở lần ra nối từ tập 11, tôi đã mong chờ "Natsume's" bản Việt vô cùng, và rồi bị không ít thất vọng. Các tập mới đã không thể nối tiếp trọn vẹn bản dịch của 10 tập đầu, chỉ ở đôi chỗ hành văn lủng củng, đôi chỗ dùng từ là lạ. Chỉ vậy thôi nhưng không khí truyện bỗng hụt hẫng hẳn. Thế nên với lần ra nối tiếp theo từ tập 16 này, tôi chủ động hạ mức kỳ vọng xuống, sự háo hức cũng không còn như trước. Nhưng buồn cười và trái khoáy làm sao, thờ ơ bao nhiêu thì lại bị bất ngờ bấy nhiêu. Tập 16 này, và cả bản dịch của nó, thật tuyệt vời <3

  Bất cứ một câu chuyện nào về con người và yêu giới tôi từng đọc qua, dù nhẹ nhàng (như Hotaru no mori E) hay bạo liệt (Yu Yu Hakusho, hoặc Ushio & Tora) đều tồn tại một bức tường ngăn. Trên bức tường đó chỉ có duy nhất một cánh cửa. Và chìa khóa của cánh cửa đó nằm sau một câu hỏi: "Liệu con người và yêu ma có thể cùng chung sống?". Có kẻ không ngần ngại trả lời và tra chìa vào ổ. Kẻ khác áp tai vào cửa, nghe ngóng phía bên kia trong sự tò mò. Và cũng không ít, lựa chọn bỏ qua, vứt chiếc chìa khóa vào một xó. Trong "Natsume Yuujincho" cũng vậy. Bức tường và cánh cửa ấy, chúng vẫn hiện hữu, nhưng mỏng mảnh và trong suốt. Con người và yêu ma đang cùng chia sẻ một thế giới và dường như cả 2 tiếp xúc được với nhau, không khoảng cách. Nhưng thật ra giữa họ là những khoảng trống lớn, không giao lưu, không thể trò chuyện, và không thấu hiểu dù 2 bên đều thấy sự tồn tại của nhau. Thế nên, bức vách ngăn trong suốt kia thật ra còn dày, nặng và ngột ngạt hơn vẻ ngoài của nó. Và đang lưỡng lự trước bức vách cánh cửa tưởng chừng không tồn tại đó là Natsume - kẻ kết nối (bất đắc dĩ). Đứng giữa lựa chọn "Thế nào là đúng?", cuối cùng cậu quyết định hành động trong im lặng, chấp nhận sự tồn tại của những linh thể kỳ dị ấy, dù rồi kết quả không bao giờ trọn vẹn tốt đẹp cho cả đôi bên.

  Chính bởi cái thế giới đó, nhân vật đó, nên bản dịch tập 16 này, với tôi, mới bất ngờ đến tuyệt vời. Truyền tải như trọn vẹn sự phân vân lưỡng lự ấy, cái không khí bồng bềnh ma mị mà lại chất phác thật thà ấy, cả "sự hiện diện trong suốt" đẹp mà không kém đau ấy, để người đọc cảm nhận nó, và nắm lấy nó. Liên kết giữa người đọc với những cuốn sách cuốn truyện cũng nhờ vậy mà thành hình, dày hơn, sâu hơn, lưu nhớ hơn. Có thể, à mà không, chắc chắn sau này khi nhắc lại tôi sẽ không thể nhớ chính xác câu chuyện đó cụ thể như thế nào, nhưng tôi sẽ nhớ. cảm giác sau khi gấp lại những trang truyện ấy. Ấy là trí nhớ của mãn nguyện cảm xúc. Thứ đã thành hình rồi sẽ khó tan đi. Và nhiều khi, sẽ chẳng thể tan nổi. Một, và mãi mãi.

  p/s: Tôi đã từng 1 lần chọn đọc "Natsume" trong một không gian không tĩnh, và đó là lần duy nhất tôi phải đọc lại cuốn đó, không những 1, mà là 2 lần. Có những cuốn sách truyện xứng đáng được đọc trong không gian riêng của nó. Đó là điều tôi đang cố gắng thực hiện, và cố gắng không để mắc sai lầm. Ngày cứ nối tiếp trôi, và quỹ thời gian cho việc đọc liên tục giảm (đau lòng lắm :((( ), nên đã đọc thì phải đọc cho bõ. Bằng không, chả đọc còn hơn. Cứ vậy mà triển đi.

                                                 HN 7/11/2014. Đêm mưa to gió mùa bổ sung

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Những người gieo hy vọng

"Đài phát thanh của chúng tôi được đặt tại khu giáo dục thể chất ở đỉnh đồi. Một góc nhỏ nằm ở tầng 2, ngay cạnh nhà vệ sinh. Vị trí sao mà lý tưởng thế!
Chúng tôi gây dựng tất cả từ một con số 0, trên nền thành phố hoang tàn đổ nát"



  Ngày 11/3/2011, một trận động đất lớn xảy ra dưới lòng biển rìa đông bắc vùng Tohoku Nhật Bản gây nên thảm họa sóng thần . Thành phố duyên hải Minamisanriku cũng là nơi hứng chịu chấn động khủng khiếp này, với biết bao thiệt hại, đau thương và mất mát
  Hơn 2 tháng sau, vào ngày 17/5/2011, một nhóm những người dân tại thành phố đã tập hợp nhau lại và thành lập nên một Đài phát thanh mang tên FM Minasan. 9 thành viên tình nguyện, 9 con người, 9 số phận, nhiều tính cách, họ cùng nhau ngày ngày đi khắp nơi đưa tin về những sinh hoạt của người dân trong thành phố. Suốt 11 tháng sau đó FM Minasan đã hoạt động liên tục không ngơi nghỉ và phải ngừng phát sóng vào cuối tháng 3/2012 vì vấn đề tài chính. Sau vẻn vẹn 11 tháng ấy, bộ phim tài liệu "The radio of hope: After Tsunami 3.11" (Đài phát thanh hy vọng: Hậu sóng thần 3.11) được hoàn thành. Đây là những thước phim tư liệu ghi lại những hoạt động của 9 thành viên đài phát thanh trong quá trình làm việc của họ trên mảnh đất hoang tàn sóng thần để lại.

   
    Hằng ngày, những phóng viên, phát thanh viên không chuyên lại miệt mài đưa bài lên sóng. Như việc cấp nhà tạm đã hòm hòm, các hộ dân đều có nơi trú ngụ để ổn định tinh thần; những con cá hồi đã quay trở lại khu nuôi thả; ngư dân lại lên tàu đánh bắt và thu được những mẻ lưới đầu tiên; trẻ em đi học; hội thao toàn thành phố. Rồi những sự kiện lớn khác như lễ Noel, lễ hội Bắt đầu - nơi ghi dấu cho 4 cặp vợ chồng vì sóng thần mà đã để lỡ những ngày vui và kỉ vật của mình...  Nhưng quan trọng hơn tất thảy, họ đã đem "tiêng người" lan rộng khắp thành phố. Để nỗi cô đơn dần được nguôi ngoai. Những vết thương lòng tìm được sự an ủi và dần khép miệng. Rằng ghét, cũng là biểu hiện của sự quan tâm. Và hãy thổ lộ nỗi đau, dù bằng tiếng gào khóc, hay thật lặng lẽ, bằng một nhành hoa, một tấm ảnh nhàu nhĩ được đặt ở đài tưởng niệm. Sau một cú sốc lớn, điều mỗi người cần luôn là sự quan tâm và chia sẻ. Bằng những buổi phát sóng của mình, đài Minasan  đã giúp những người dân tìm được sự kết nối, tìm được tiếng nói chung, và để họ thấy, rằng chung quanh họ, sự sống vẫn đang tiếp diễn. Đó chính là là gieo "Hy vọng".

  Bản thân việc FM Minasan ra đời đã là một điều kì diệu. Nhưng họ, 9 thành viên của đài phát thanh, còn lớn lao hơn cả điều kỳ diệu. Họ đã nhân lên biết bao điều kỳ diệu khác trong hơn 300 buổi lên sóng của mình. Thành phố Minamisanriku đổ nát vẫn ôm trong lòng nó hơn 8 ngàn người dân, và mỗi người dân ấy, từ già đến trẻ, cũng ôm trong mình bao mất mát, những tổn thương âm ỉ chưa nguôi. Các phát thanh viên của đài cũng không phải ngoại lệ. Họ, người mất vợ, người mất chị; người phải bỏ dở ước mơ; mất nhà cửa, làm ăn khó khăn, con cái nheo nhóc... Nhưng vượt lên hoàn cảnh, họ sát cánh bên nhau nỗ lực vực dậy tinh thần của người dân thành phố.
  Và cùng với thời gian, nỗi đau dần dần lắng xuống.
  Cỏ lại bắt đầu mọc xanh trên những con đê vỡ
  Cây anh đào nhỏ được trồng xuống, trổ búp chờ đơm hoa
  Những con tàu nổ máy ngoài biển xa
  Đàn cá hồi béo múp căng những trứng
  Và cả những sinh linh mới, cũng cất tiếng khóc chào đời
  Để "tiếng người", âm thanh sự sống sẽ không bao giờ tắt
  Trên thành phố duyên hải Minamisanriku

Vượt qua tất cả, gây dựng lại từ một con số 0.
Chỉ cần không đánh mất "Hy vọng"





  Lời bạt: "Đài phát thanh Hy vọng" xứng đáng là phim khai mạc cho liên hoan phim Nhật mùa thu này. Nó mang đậm tinh thần của chủ đề liên hoan, đồng thời cũng thấm đẫm chất Nhật Bản. Tuy chưa thể chạm tới toàn bộ ngóc ngách của "Hậu sóng thần", nhưng bộ phim hoàn toàn có sức lan tỏa mạnh và mang trong mình thật nhiều, nhiều những Hy vọng. Vậy nên ai có vé thì gắng đi xem nhé. Còn không có vé, nhưng sắp xếp được thời gian thì hãy cứ ghé rạp và đề nghị với BTC, bạn vẫn sẽ được mời vào xem trong sức chứa cho phép của phòng chiếu
  Lịch chiếu xin xem tại fb Japan Foundation  facebook JF

  Và bài hát cực cực cực kỳ hay ở cuối phim (không phải bài ending ở credit)
               Hisashiki Mukashi ( 久しき昔 世界名曲) Long, long ago