Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Một ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Ừ thì Hạnh Phúc


Ngày 20/3 là ngày Quốc tế Hạnh Phúc (hình như được công nhận từ 2012 thì phải)
Ừ, nào thì Hạnh tất cả Phúc ^_^

Trích: (bạn có thể bỏ qua không đọc)
 "Nhân dịp này, Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc Ban Ki mun (Ban Ki-moon) đã có lời kêu gọi công dân tất cả các nước “cam kết giúp đỡ những người xung quanh”, thúc đẩy sự phát triển bền vững và toàn diện của nhân loại bằng “tình yêu thương làm lan tỏa hạnh phúc và giúp chúng ta xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Để khi tham gia làm việc thiện, bản thân chúng ta cũng nhận lại những điều tốt lành” "

Online facebook, tôi lại theo thói thường, share ầm ầm những cái mình thấy ngộ ngộ lên timeline (cái này thành bản sắc luôn rồi, không share ứ chịu được). Nhưng hôm nay thì đổi mới tí, caption cho tất cả các share sẽ là "Hạnh Phúc", hoặc đại loại thế (thêm <3 thêm :3 thêm :D hoặc gì gì đó), nhưng về cơ bản vẫn là "hạnh phúc". Thì share cho ngày Quốc tế Hạnh Phúc mà.  Chọn những cái ảnh ngộ ngĩnh, chọn những thú vui ăn-ngủ-chơi-đọc, chọn những tấm hình đẹp, chọn vài chú cún chú mèo đáng yêu, hay một câu nói có vẻ hay hay, và "Share". Cũng chia sẻ hơi bị vô tội vạ, chắc spam tầm hai chục cái "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế", liên tục liên tục trong khoảng 2 tiếng.

  Bỏ ra ngoài tiếp tục làm.

  Tối, mò về, ăn uống tắm rửa xong xuôi.
  Okie.
  Bật máy lên online. Ghé fb, việc đầu tiên là nhấn vào notifications






Rất nhiều người like "Hạnh phúc" (hoặc đại loại thế). Quốc tế Hạnh Phúc có khác!
Cơ mà chỉ cần đổi "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế" (cái caption ấy mà) về mấy kiểu giọng thường ngày của mình thì lại không phải là Like "Hạnh phúc" nữa? :)))  Làm gì có chuyện! Đã là con người, ai chả muốn mình vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, đâu phải cứ nói ra miệng "hạnh phúc" là hạnh phúc đâu. Nhất là khi nó được cất thành tiếng, tự dưng cảm giác sáng bừng ấy bỗng không còn nữa. Thế nên, trộm nghĩ, một ngày gọi là "Quốc tế Hạnh Phúc" xem chừng... vô duyên tệ :))

 Mèo Già tôi rất dị ứng với kiểu, ừ vì hôm nay là ngày Quốc tế Hạnh Phúc nên mình sẽ blah blah, mình phải bleh bleh, hoặc "Ối giồi ôi tôi Hạnh phúc quá!"...  Hạnh phúc, với mỗi sinh thể là không giống nhau. Nó to, nó nhỏ, nó rực rỡ, nó sầm sì... muôn hình muôn vẻ, và, nó tồn tại quanh ta, hằng ngày, hằng giờ, từng khoảng khắc, ở bất cứ đâu dù nơi này hay nơi khác. Thế nên chỉ một ngày để dành cổ vũ cho "chia sẻ những điều tốt đẹp", cho " HẠNH PHÚC" liệu có là đủ? "Hạnh phúc" cần được trao đắp không chỉ ngày một ngày hai, mà là liên tục, bền bỉ, và dài lâu. Từ từ cũng được, mãnh liệt thì càng tốt, nhưng tất cả là một quá trình riêng để tất cả được thành hình. Và "Hạnh phúc" cũng vậy, không ngoại lệ. Bền bỉ chia sẻ, trao đi mỗi ngày thôi chứ kỷ niệm với quốc tế công nhận làm gì cho đao to búa lớn. Vui vẻ trẻ khỏe từng ngày, cứ vậy ha mọi người ha ^_^


                                                          Nhún nhún nhảy nhảy tí :3

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Một ngày


      Nếu biểu diễn một ngày thành một dải giấy trắng, tô màu đỏ cho những cái tốt, cái vui, tô màu xanh cho những cái dở, cái buồn thì... 
Sẽ có một vài dải giấy đỏ tươi lấp lánh (một vài thôi) 
Cũng sẽ có một vài dải xanh lét (cũng một vài thôi) 
Còn lại, sẽ có rất nhiều dải màu tím. Là đỏ trộn xanh ấy mà. Hoặc dải tam sắc đỏ-xanh-điểm tím. Đại loại vậy, túm lại là nhiều hơn 1 màu. 
Sẽ có những dải đỏ với một vài vệt tím. Rằng cuộc vui nào rồi cũng sẽ phải tàn 
Sẽ có những dải xanh với một vài vệt tím. Rằng ánh sáng vẫn còn đó. Hãy cố gắng hơn

Nhưng đáng sợ nhất, là một dải giấy trắng.
Trắng xóa, không đỏ, tím, xanh.
Một ngày lãng nhách vừa qua đi chẳng lấy lại được, vì bạn quyết định chẳng tô màu gì cho nó cả. Và thế là nó trắng trơn. Không vui, không buồn, không gì cả. Vô cảm

Ngay bây giờ, tôi đang thử tưởng tượng xem "dải giấy hôm nay như thế nào?".
Có 1 khoảng trắng. Có nhiều khoảng xanh. Có 1 khoảng đỏ, và nhiều mảng tím. Ngay trong gõ những dòng này, nó vẫn tím :)) Và nó nhắc, rằng phải cố gắng hơn.

 Còn cái tôi rút ra sau mớ lảm nhảm này là gì?  Cuộc đời này, cơ bản là màu tím :)))))
 .
.
.
.
 .
.

   Trên đây là một stt từ lâu lâu rồi (kiểu điên dở ấy mà)
Đọc lại thấy cũng đung đúng, nhưng có chỗ sai lè
Vì có những khoảng trắng xóa thật không phải là vì bản thân không quyết định tô màu, mà là vì không thể tô được. Nó buộc phải "trắng xóa", vì nó là thế. Một khắc rỗng tuếch ngớ ra trước một sự vật Vô Cùng (đẹp hoặc xấu, tùy). Tâm trí không tập trung nổi cho bất cứ việc gì. Hoặc đơn giản thôi, khi bản thân lựa chọn "Nó là màu trắng" - vô vi, vì bọt tháng ngày, vì bọt đời. Và thế là nó trắng

Và bản thân tôi còn khám phá ra một màu mới trên "dải giấy": đen. Đen: là khi một đoạn "giấy" được tô đè lên nhau quá nhiều xanh lẫn đỏ, cứ day đi day lại, hết đỏ lại xanh, và cuối cùng, khi không còn ranh giới, thì một hỗn hợp ĐEN xuất hiện. Đen, và lem nhem. Đen, cho những cả nghĩ; đen, của tự vấn; đen, của suy tưởng. Đen, khi yêu, và ghen :))... Nguy hiểm. Thật nguy hiểm!
Và nguy hiểm nhất là với một "dải giấy" đôi khi quá mỏng, lúc ta day đi day lại, hết đỏ lại xanh thì đâu biết chừng, màu đen xuất hiện cũng là khi dải giấy đứt.

Nhưng mà khỏi xoắn đi, không phải màu đen dễ mà có mặt trên dải giấy đâu. Vì có phải lúc nào cũng dư màu với thời gian mà tô với vẽ. Và có phải ai cũng đủ sức mà tô thành được một khắc ĐEN!!!

Còn cái rút ra sau phần lảm nhảm thêm này là gì?
Cuộc đời này, cơ bản vẫn là màu TÍM
:)))))))
Ồ dê