Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn 2013. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2013. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Một hình vẽ trên tay

   Hồi cuối tháng 11 mình đi dự "Hội chờ Ồ de" ở bãi đá ven sông Hồng, ngay gần vườn đào đường Âu Cơ ấy. Đưa cả em Mèo đi cùng, ăn uống vui đùa đã ra trò. Trong số mấy trò vui lúc đó có vụ này, vẽ henna

        

 Ờ thì vẽ cho vui. Ban đầu khi biết có quầy henna thì đã nghĩ, mình sẽ chọn một cái hình gì trào phúng một tí, mèo méo xẹo hoặc "Makeno" chẳng hạn. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy những mực vẽ, những bút lông và cả gương mặt bạn họa sĩ thì mọi dự tính lật đổ cái nhào. Có lẽ, thử cho bản thân một hình vẽ to và dì dị trong một thời gian cũng không tồi. Và thế là, tèn ten :)). "Họa phẩm" này có thể coi là một hình xăm (to) nhưng chỉ tồn tại trong độ chục ngày. "Mắt đêm" là tên tự chế mình đặt cho nó. Và quả thật, nó đã mở mắt cho mình không ít.

    Ban đầu lúc mới vẽ xong thì cảm thấy ngại vô cùng, làm gì cũng kéo kéo cái tay áo ra che bớt đi cho đỡ bị nhìn thấy. Giống như vừa cắt một cái đầu mới vậy đó, cứ sùm sụp mũ lên cho khỏi bị đánh giá. Kiểu nghĩ, "Ồi mày bốc đồng thật đấy Mèo Già ạ. Tự dưng tốn tiền vẽ cả một cái hình to tổ chảng rõ hoành mà rồi lại chả dám show ra. Vậy khác nào phủ định chính quyết định của bản thân". Cơ mà cái suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong vỏn vẹn 1 ngày. Bởi chỉ trong 1 ngày ấy, mình nhận ra có giấu cũng chả xong. Người ta muốn cái họ thấy là gì, nó sẽ là cái đấy ; dù chỉ thấy 1 phần sẽ thành thấy toàn thể qua sự nhào nặn của lời nói. Sao phải xoắn nhể :)) Dù thi thoảng cũng chột dạ kéo tay áo khi cảm thấy những ánh nhìn trợn tròn, xong, trong 1 khắc ngay sau đó tay áo lại được thả ra như cũ. Những ngày tiếp đó còn hồn nhiên đưa tay lên bịt mũi bịt mồm lúc phóng xe qua màn khói bụi. YOLO.

 Đó là diễn biến suy nghĩ bên trong, còn phản ứng từ bên ngoài dữ dội hơn nhiều. Người thân gần gũi chia ra làm 2 nhóm quá rõ ràng. Một là nhiệt liệt ủng hộ -  "Vui mà, thay đổi một chút cũng tốt". Nhóm còn lại, cực lực phản đối -  "Nhìn kinh bỏ mẹ chả ra sao". Càng thân, thái cực ủng hộ/phản đối lại càng rõ rệt. Tuy nhiên, với trường hợp này thì nhóm phản đối đông áp đảo. Còn với người ngoài, là tò mò nhìn và đánh giá. Nhìn thì okê, phải mình mình cũng thế, thấy cái gì lạ là phải ngó ngó tí. Nhưng nhìn xong đánh giá, đó không phải là lựa chọn của mình. Đôi khi những phán xét "hồn nhiên" đó mới đau lòng làm sao. Cơ mà tự nhủ, có gan làm có gan chịu. Hay mà. Hehehe...

"Mắt đêm" chỉ là một hình vẽ trên tay mình. Một hình vẽ henna nhỏ nhỏ vui vẻ vô thưởng vô phạt, tuổi thọ cũng chỉ 2 tuần ngắn ngủi. Nhưng rõ ràng, nó đã tác động không ít đến 2 tuần tồn tại trên tay khổ chủ của mình. Mọi sự đổi thay dù lớn dù nhỏ sẽ đều gây nên những phản ứng như vậy đấy. Và chỉ những người thực sự quan tâm đến bạn mới có phản ứng mà thôi. Còn với đời, nó đã, đang và sẽ chỉ là những trò mua vui trong vài trống canh không hơn không kém. Vậy nên chả việc gì phải quan tâm đến số đông ấy làm gì, ở bên những người quan tâm đến bản thân mình, dù chỉ là một vài cá nhân ít ỏi, nhưng vậy đủ rồi.
  À mà quên, còn cái này nữa. "Don't judge a book by its cover", người đời cứ ra rả vậy, nhưng họ nói mà đâu có làm. Minh chứng ư? Ờ thì cái hình vẽ này nè, hehe. Gì thì gì, ấn tượng về ngoại hình vẫn là đầu tiên và khó có thể xóa nhòa ngay được. Thôi thì cứ ngó cái "cover" đi, oánh giá theo "cover" cũng được. Nhưng đừng quên mở cái "cover" ra mà ngó thêm vào bên trong (nếu có cơ hội)

Vậy đấy
Một hình vẽ trên tay
Thật nhiều ngày mở mắt

                                  Bài viết đáng lẽ ra được đăng vào ngày 13/12, xong lại thành 31
                                                                     Chuẩn bị cong đuôi phóng xe đi đàn đúm

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Những nghĩ nhỏ, trước, trong, và sau một cơn bão (rất) to

       Hồi còn bé tôi từng được xem một bộ phim hành động giả tưởng, đại loại là 1 gia đình gặp phải nạn vòi rồng và mất đi người mẹ. Một thời gian sau, người cha và con gái cùng nhau nghiên cứu và chế tạo một cỗ máy có khả năng phân tích được năng lượng của gió xoáy, từ đó triệt tiêu được chúng. Duy chỉ có một điều là phải tiến đến gần chúng để đổ vào lòng lốc xoáy một loạt các vi camera nhằm báo và vẽ lại hình dạng của xoáy lốc. Và đúng lúc ấy một cơn bão lớn kèm vòi rồng đổ bộ. Cả 2 lên đường chiến đấu với nó... Phim nói thật, cũng chẳng hay lắm, hơi điêu là đằng khác. Diễn xuất không có gì đặc biệt, chả đọng lại nhiều. Duy chỉ có cái này là được tô đậm, một suy nghĩ của bản thân: Liệu có đáng để liều cả tính mạng chỉ vì một nghiên cứu như vậy không? Xem chừng, khoa học như vậy còn cực đoan là đằng khác.
Và sau một cơ số năm chứng kiến hết cơn bão này đến cơn bão khác đổ bộ vào Việt Nam, cũng như Philippines hay Nhật Bản... thì tôi lại mong sao cái sự "liều mình cực đoan" kia tái xuất và thành công trên một phương diện nào đó. Chứng kiến những đống đổ nát sau bão Hải Yến lại càng xoáy đậm vào mong ước ấy, cũng như tô đậm thêm một chuyện, hồi bé mình đã dốt dại như thế nào
 *Thông tin thêm, là hiện tại trên thế giới vẫn tồn tại những người được gọi là Thợ săn bão - Storm hunter. Cứ có bão, bất kể to, nhỏ, là họ lên đường, chụp ảnh, quan sát, tiếp cận. Và biết đâu, sau đó, một loại máy với vi camera sẽ được chế tạo để triệt hạ gió xoáy thì sao*

------------------------------------------------------------------

     Hôm nay là 10/11. Chiều CN của một Hà Nội trước thềm bão. Chả hiểu sao bọn trẻ con vẫn phải đi học thêm :(( dẫn theo hậu quả là phụ huynh vẫn đi đưa đón. Em Mèo nhà mình, lại còn được ưu tiên học ở ven hồ Tây :)))  3h30 chiều đi đón, trời xám xì, gió tung người. Đón nó về xong trông như chim sẻ gặp bão, xám ngoét, tung tóe :))) Một cảm giác rất yo-zuyên (not yo-most) :))

------------------------------------------------------------------

    "Nghỉ học đeeeeeeeeeeeeee"
Lại nói đến vụ đón đưa chiều vừa qua. Lúc đến sớm khoảng 5 phút, nhiều đứa trẻ hò hét, "Bão đê, để còn nghỉ họcccccccccc". Nghĩ vừa tức lại vừa tội. Chúng nó còn hồn nhiên quá, như mình vậy, và cũng vô tâm quá, như mình luôn. Mà em Mèo nhà mình cũng rứa rứa, chờ bão để báo nghỉ học. "Tại cặp sách thứ 2 nặng lắm". Nghe tội chưa T___T . Chúc mừng bộ Giáo Dục vì đã xây dựng được một khung chương trình đào tạo khiến học sinh... chỉ muốn nghỉ học, thậm chí là nghỉ vì bão cũng được. Thế đó
  *thông tin thêm là Mèo nhà mình đã an lòng quấn chăn ngủ kĩ khi nghe thông báo nghỉ thứ 2. Mình tin, có những em không vui mừng lặng lẽ như thế. Chúng nó còn chả nhảy tưng tưng lên í chứ*

-------------------------------------------------------------------

Những "kỉ lục"
Năm 2006 đón nhận một con số "kỉ lục" khi có tổng cộng 17 cơn bão đổ bộ vào Việt Nam.
Năm 2013 sẽ đón nhật một "kỉ lục" khác, cơn bão lớn nhất đổ bộ vào biển Việt Nam
Mong sao năm 2013 sẽ không phá vỡ "kỉ lục" của 2006
Và sau này sẽ không có năm nào 2 "kỉ lục" kể trên được phá vỡ nữa

-------------------------------------------------------------------

Hàng quán sau bão
Nghe hao hao bài viết "Phố sau bão" nhỉ :))) Thật ra là khác. May thay bão đã qua nhanh hơn dự kiến, và nhỏ hơn dự kiến. Nhưng các quán xá thì được một phen hú hồn nên tối thứ 2 rồi vắng lặng. Vốn đã chuẩn bị nghỉ tránh bão từ CN nên hầu như quán xá chẳng bày bán gì, và chẳng có gì
Lâu lắm rồi, HN mới chìm vào một tối tĩnh yên như thế, dù hôm đó là đầu tuần

------------------------------------------------------------------

Gieo gì gặt nấy
Bão (hay theo nghĩa rộng là Dông tố) là hình thức thời tiết cực đoan được sinh ra khi có sự giao thoa nhiễu loạn của 2 hoặc nhiều các hoàn lưu không khí khác chiều. Nói đơn giản hơn, đó là sự giải phóng năng lượng sau những bất ổn của môi trường. Hay, đó là cách Môi trường lấy lại sự cân bằng cho chính nó. Môi trường càng nhiễu động, bão lại càng nhiều và càng lớn. Cũng phải nói đi nói lại, con người lấy gì từ Thiên Nhiên, thì Thiên Nhiên sẽ đáp trả như vậy. Và suy cho cùng, ai phải khuất phục ai?
Sau những thảm họa tự nhiên, chỉ còn lại các đống đổ nát
Rồi từ đống đổ nát, con người lại khai thác
Những đô thị lại mọc lên
Và thảm họa tái diện
Quay vòng
Quay vòng
Quay mãi
...


*bài viết cóp nhặt trong các ngày từ 9 đến 12/11/2013, trước, trong, và sau khi bão Hải Yến đổ bộ vào biển Đông và các tỉnh đông bắc bộ*

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Rủ?

 2 tiếng trước là thời khắc khép lại 2 ngày Quốc Tang
 Cờ rủ ở mọi nơi
 Trên phố
 Ngoài công viên
 Giữa quảng trường Ba Đình phẳng lặng
Và đó cũng là những thời khắc sau cuối của cuộc tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nơi an nghỉ cuối cùng


Quay trở lại hơn 1 tuần trước, khi tin ông mất lan đi trong cộng đồng mạng
Cảm giác đầu tiên khi tôi nghe tin ấy là một sự nhẹ lòng. Nhẹ lòng, khi biết được một con người đã hoàn thành dương mệnh của mình và thực sự được an nghỉ. Cách đây gần 2 năm, tôi được nghe một người bác sĩ ở viện 108 có nói rằng Tướng Giáp đã yếu đi nhiều lắm, người gắn cơ man nào dây nào ống, ngày ngày tiêm không biết bao nhiêu thuốc nước. Nghĩ mà xót đau (trong khi ấy đài báo oang oang: "Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ phát biểu nhân dịp...." ). Không rõ người ta phải oằn mình giữ ông lại trên dương thế này làm gì khi việc ấy chỉ để nới sâu những cơn đau, kéo dài những chuỗi ngày đợi chờ vô vọng. Vì vậy, hay tin ông ra đi là lòng tôi chợt nhẹ. Vì những cơn đau sẽ không còn xâm chiếm cơ thể; vì sự thật có níu kéo cũng vô ích; và rằng thời gian chẳng chừa một ai - ai cũng sẽ phải tìm về với đất. Giật bỏ hết dây nhợ, và con người ta lại thật an lành

Còn sau nhẹ lòng, là im lặng.
Tôi không xót thương. Đúng vậy, không xót thương. Tôi hàm ơn con người vĩ đại ấy, nhưng tôi không biết ông đủ để xót thương. Vì vô cảm, nên không cần, và không nên nói gì cả. Vì vô cảm, nên quyền để lên tiếng cũng đâu còn quan trọng.
Biết gì đâu để mà lên tiếng đây?
Với tôi, im lặng lúc này là một sự tôn kính thực lòng với người đã khuất
 Hãy để cho thời khắc ấy trôi đi đúng theo trình tự của nó



     Nhưng thật lạ làm sao, khi xung quanh không gian ấy lại nẩy ra bao thứ.
 Trước nhất, là những người có phần giống tôi. Không biết ông đủ để xót thương. Nhưng quàng quạc rằng: "Tôi hổng có quen có biết ông tướng nọ, thì việc gì phải tỏ vẻ này kia".

Tiếp theo là những người tỉnh táo. Họ có thể thương, nhưng không xót. Và họ lên tiếng, vì đã biết ông, có thể là đủ, hoặc tương đối đủ. Họ nói những cái họ muốn nói, và thấy cần phải nói. Vì họ có quyền lên tiếng. Vậy thôi

Sau, là những người xót thương, và lên tiếng. Nhưng lên tiếng cũng có nhiều cách. Có những người tiếc nuối một vĩ nhân, thương cho một quá khứ mà cất tiếng nghẹn. Có những người khóc cho một tiếng khóc chung của dân tộc. Có những người khóc cho tương lai. Và người, lên tiếng chỉ để chỉ để lên tiếng

Sau thứ, là những người xót thương trong im lặng. Vì nỗi đau đủ lớn không cất nổi thành lời.

Và cuối cùng, là những người không xót thương, nhưng hòa vào dòng người xót thương. Những người này thì hẳn là luôn mở mồm. Vì nếu không mở mồm, thì ai mà biết được là họ đang "xót thương"

Nếu chỉ dừng lại ở đó thì đã tốt. Nhưng con người, đặc biệt là ở thời điểm này, lại thích nói, và đã nói thì phải phán xét nhau. Đành rằng việc lên tiếng đã có người đúng người sai (về mặt thái độ) nhưng công kích nhau thì chẳng phải điều nên làm (còn nhóm Tỉnh táo, có chăng, chỉ là thời điểm nói mà thôi). Người bảo kẻ kia "Đám đạo đức giả", người nói "Lũ mất gốc, mất dạy", rồi "Sồn sồn một lũ chạy theo số đông"... Vậy đó, "lòng thành kính" và "sự xót thương" chỉ để khẳng định Cái Tôi, chứ không để dành cho ai khác cả. Và "ai khác cả" trong trường hợp này là người đã khuất.
Buồn không? Có, buồn cười, và buồn lòng, khi sự ra đi của một con người lại trở thành một thứ "hài kịch" như thế.
Nỗi đau được nối dài ra như vậy, há chẳng đau hơn?

Thay vì việc nói nhau như vậy, thì sau mất mát và tiếc thương có những việc cần làm hơn rất nhiều
Trong lúc này, vụ nổ nhà máy pháo ở Phú Thọ vẫn đang tang tóc
Trong lúc này, thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đang có cuộc "viếng thăm" cấp quốc gia
Và trong lúc này, những con người trên dải đất chữ S vẫn đang vằn vọc sống một đời "hậu sản"
Cờ rủ vậy, liệu đã đủ hay chưa?