Hồi cuối tháng 11 mình đi dự "Hội chờ Ồ de" ở bãi đá ven sông Hồng, ngay gần vườn đào đường Âu Cơ ấy. Đưa cả em Mèo đi cùng, ăn uống vui đùa đã ra trò. Trong số mấy trò vui lúc đó có vụ này, vẽ henna
Ờ thì vẽ cho vui. Ban đầu khi biết có quầy henna thì đã nghĩ, mình sẽ chọn một cái hình gì trào phúng một tí, mèo méo xẹo hoặc "Makeno" chẳng hạn. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy những mực vẽ, những bút lông và cả gương mặt bạn họa sĩ thì mọi dự tính lật đổ cái nhào. Có lẽ, thử cho bản thân một hình vẽ to và dì dị trong một thời gian cũng không tồi. Và thế là, tèn ten :)). "Họa phẩm" này có thể coi là một hình xăm (to) nhưng chỉ tồn tại trong độ chục ngày. "Mắt đêm" là tên tự chế mình đặt cho nó. Và quả thật, nó đã mở mắt cho mình không ít.
Ban đầu lúc mới vẽ xong thì cảm thấy ngại vô cùng, làm gì cũng kéo kéo cái tay áo ra che bớt đi cho đỡ bị nhìn thấy. Giống như vừa cắt một cái đầu mới vậy đó, cứ sùm sụp mũ lên cho khỏi bị đánh giá. Kiểu nghĩ, "Ồi mày bốc đồng thật đấy Mèo Già ạ. Tự dưng tốn tiền vẽ cả một cái hình to tổ chảng rõ hoành mà rồi lại chả dám show ra. Vậy khác nào phủ định chính quyết định của bản thân". Cơ mà cái suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong vỏn vẹn 1 ngày. Bởi chỉ trong 1 ngày ấy, mình nhận ra có giấu cũng chả xong. Người ta muốn cái họ thấy là gì, nó sẽ là cái đấy ; dù chỉ thấy 1 phần sẽ thành thấy toàn thể qua sự nhào nặn của lời nói. Sao phải xoắn nhể :)) Dù thi thoảng cũng chột dạ kéo tay áo khi cảm thấy những ánh nhìn trợn tròn, xong, trong 1 khắc ngay sau đó tay áo lại được thả ra như cũ. Những ngày tiếp đó còn hồn nhiên đưa tay lên bịt mũi bịt mồm lúc phóng xe qua màn khói bụi. YOLO.
Đó là diễn biến suy nghĩ bên trong, còn phản ứng từ bên ngoài dữ dội hơn nhiều. Người thân gần gũi chia ra làm 2 nhóm quá rõ ràng. Một là nhiệt liệt ủng hộ - "Vui mà, thay đổi một chút cũng tốt". Nhóm còn lại, cực lực phản đối - "Nhìn kinh bỏ mẹ chả ra sao". Càng thân, thái cực ủng hộ/phản đối lại càng rõ rệt. Tuy nhiên, với trường hợp này thì nhóm phản đối đông áp đảo. Còn với người ngoài, là tò mò nhìn và đánh giá. Nhìn thì okê, phải mình mình cũng thế, thấy cái gì lạ là phải ngó ngó tí. Nhưng nhìn xong đánh giá, đó không phải là lựa chọn của mình. Đôi khi những phán xét "hồn nhiên" đó mới đau lòng làm sao. Cơ mà tự nhủ, có gan làm có gan chịu. Hay mà. Hehehe...
"Mắt đêm" chỉ là một hình vẽ trên tay mình. Một hình vẽ henna nhỏ nhỏ vui vẻ vô thưởng vô phạt, tuổi thọ cũng chỉ 2 tuần ngắn ngủi. Nhưng rõ ràng, nó đã tác động không ít đến 2 tuần tồn tại trên tay khổ chủ của mình. Mọi sự đổi thay dù lớn dù nhỏ sẽ đều gây nên những phản ứng như vậy đấy. Và chỉ những người thực sự quan tâm đến bạn mới có phản ứng mà thôi. Còn với đời, nó đã, đang và sẽ chỉ là những trò mua vui trong vài trống canh không hơn không kém. Vậy nên chả việc gì phải quan tâm đến số đông ấy làm gì, ở bên những người quan tâm đến bản thân mình, dù chỉ là một vài cá nhân ít ỏi, nhưng vậy đủ rồi.
À mà quên, còn cái này nữa. "Don't judge a book by its cover", người đời cứ ra rả vậy, nhưng họ nói mà đâu có làm. Minh chứng ư? Ờ thì cái hình vẽ này nè, hehe. Gì thì gì, ấn tượng về ngoại hình vẫn là đầu tiên và khó có thể xóa nhòa ngay được. Thôi thì cứ ngó cái "cover" đi, oánh giá theo "cover" cũng được. Nhưng đừng quên mở cái "cover" ra mà ngó thêm vào bên trong (nếu có cơ hội)
Vậy đấy
Một hình vẽ trên tay
Thật nhiều ngày mở mắt
Bài viết đáng lẽ ra được đăng vào ngày 13/12, xong lại thành 31
Chuẩn bị cong đuôi phóng xe đi đàn đúm
Trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013
Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013
Chiều ngày hai mươi tháng mười một
Ừ thì cũng như mọi chiều, Mèo già lại phóng xe đi em Mèo tan học và đón nó vào hồi 17h ở lớp bán trú, một căn nhà 3 tầng nằm ngoắt ngoéo trong một cái ngõ bắc qua cái kênh đen xì bốc mùi 24/24 thông từ Thụy Khê lên Hoàng Hoa Thám. Có khác chăng, đó là chiều 20/11, lớp tan muộn hơn xíu vì các bé ở lại liên hoan, và đông hơn xíu vì các bác phụ huynh đến sớm sủa đầy đủ, chuẩn bị những bó hoa tươi tươi và những túi quà to to. Lớp tan muộn, nên cái dòng xe ngày một dài ra, dài ra, dài ra mãi, và Mèo già thì phải đỗ xe ngay trước cổng sắt của một nhà ai đó. Nhìn quanh quất kiếm con em. Có độc một mình nó mặt non non, cưỡi con Dream chiến 1 sọt 2 xẻng, mặc
đồ thể thao chân đi sục cao su hơi lôi thôi giữa một dòng các cô các
bác vận đồ lịch sự hương nước hoa thoang thoảng. Và đúng lúc ấy, thoáng một ánh nhìn từ phía bên hướng về nó. "Chết, chắc để vướng xe ở cổng nhà người ta rồi", Mèo già luống cuống về số và lùi lại. Một bác lớn tuổi cười và lách qua dòng xe, đi về phía cổng sắt và mở cửa. Xong, bác không vào mà đứng đó, nhìn hướng về phía đám đông ồn ã, nhìn vào 3,4 cái xe cũng đang chắn trước cửa nhà mình, rồi nhìn Mèo già và cất tiếng:
- Vất vả cháu nhỉ?
- Dạ.
- Chắc đón em gái hả? (câu hỏi buột ra sau một lướt mắt nhanh từ đầu đến đuôi của Mèo già)
- *cười cười* Vâng. Hôm nay tan muộn quá nên tắc đường quá.
- Lại còn đúng ngày nữa chứ
- *Nó chỉ nhìn và cười khẽ*
- Đón vất vả một, thì mấy đứa bé trong kia vất vả 10. Khổ lắm. Phụ huynh đến đón thôi chứ không được chứng kiến cái cảnh chúng nó rồng rắn về lớp bán trú đâu
- ...
- Thì đấy, nối nối nhau, tay kéo tay tha cái cặp nặng như đá đeo rồi chui vào cái lớp chật như lỗ mũi. Chân tay cứ khùng khoằng thế này này
- Cháu cũng nghe em nó kể rồi
- Giáo dục thế này thì hỏng, phải sửa lại hết thôi, mà nhất là sửa "Người Thầy" ấy
- *đã quay ra nhìn thẳng vào bác* Thầy là phải chịu trách nhiệm cao hơn bác nhỉ
- Ừ, giống như trồng rau ấy. Phải tạo điều kiện cho rau ra "chợ" mà được đón nhận ấy. Chứ không phải cứ duy trì một không gian đều đều nhau, rau muốn mọc thế nào thì mọc, cắt xong đem chợ bán. Không bán được thì vứt làm phân bón...
- Cả một loạt toàn "Hệ thống hóa" vậy mà bác. Lứa chúng cháu đã cố đổi khác rồi, nhưng cải tiến không thấy, toàn lùi
- Cứ thế này mãi sao được, chỉ mong thế hệ sau, mấy đứa trẻ các cháu cải thiện lại, ít nhất là giáo dục cho bọn trẻ thôi
- Bọn cháu cũng mong lắm chứ. Nhưng chỉ tiếc là giờ các bác lớn lớn lại chẳng bao giờ cho cơ hội thôi
- Các bác lớn lớn cũng có nhiều kiểu lắm. Có kiểu sống chết cũng không buông bỏ, bảo thủ và không quan sát, không nghĩ cho tương lai của người trẻ. Có kiểu cũng cương quyết không buông bỏ, nhưng không buông bỏ việc tin vào những người trẻ; họ già rồi, chả cần tiền, chả sợ chết, chả ngại nói, chỉ sợ không còn sức để nói mà thôi. Mà 2 cái kiểu già này lại kình nhau ra mặt, thế mới hay chứ
- *cười to* Dạ
- Người trẻ, hiểu biết nhiều lắm chứ, sức lực dồi dào lắm chứ. Nhưng còn thiếu nhiều, thiếu kinh nghiệm, thiếu "mùi đời", thiếu tiền và bị ràng buộc nhiều nữa. Vậy, những người trẻ hãy tìm những người già mà không buông bỏ tương lai để trò chuyện nhé
Lúc ấy, Mèo già lẽn cười, rồi chợt nhìn thấy em nó. Nó giơ tay lên vẫy vẫy
Em nó chạy đến
- Ờ 2 anh em giống nhau nhỉ
- Chào bác đi em
- Cháu chào bác
- Ừ
- Thôi cháu xin phép về đây ạ
- Lùi cẩn thận, phía sau có xe xuống dốc đấy
- Vâng, không sao đâu bác
Rồi nó đạp số, vặn tay ga và phi đi. Ở phía sau, cánh cửa sắt đã khép lại. Xung quanh nó, là rất nhiều những chiếc xe đỗ ở 2 bên ngõ. Phía trong lớp, các bác phụ huynh đang nô nức đi vào, tiến về phía bàn giáo viên
Nhập nhoạng.
Chiều ngày hai mươi tháng mười một.
- Vất vả cháu nhỉ?
- Dạ.
- Chắc đón em gái hả? (câu hỏi buột ra sau một lướt mắt nhanh từ đầu đến đuôi của Mèo già)
- *cười cười* Vâng. Hôm nay tan muộn quá nên tắc đường quá.
- Lại còn đúng ngày nữa chứ
- *Nó chỉ nhìn và cười khẽ*
- Đón vất vả một, thì mấy đứa bé trong kia vất vả 10. Khổ lắm. Phụ huynh đến đón thôi chứ không được chứng kiến cái cảnh chúng nó rồng rắn về lớp bán trú đâu
- ...
- Thì đấy, nối nối nhau, tay kéo tay tha cái cặp nặng như đá đeo rồi chui vào cái lớp chật như lỗ mũi. Chân tay cứ khùng khoằng thế này này
- Cháu cũng nghe em nó kể rồi
- Giáo dục thế này thì hỏng, phải sửa lại hết thôi, mà nhất là sửa "Người Thầy" ấy
- *đã quay ra nhìn thẳng vào bác* Thầy là phải chịu trách nhiệm cao hơn bác nhỉ
- Ừ, giống như trồng rau ấy. Phải tạo điều kiện cho rau ra "chợ" mà được đón nhận ấy. Chứ không phải cứ duy trì một không gian đều đều nhau, rau muốn mọc thế nào thì mọc, cắt xong đem chợ bán. Không bán được thì vứt làm phân bón...
- Cả một loạt toàn "Hệ thống hóa" vậy mà bác. Lứa chúng cháu đã cố đổi khác rồi, nhưng cải tiến không thấy, toàn lùi
- Cứ thế này mãi sao được, chỉ mong thế hệ sau, mấy đứa trẻ các cháu cải thiện lại, ít nhất là giáo dục cho bọn trẻ thôi
- Bọn cháu cũng mong lắm chứ. Nhưng chỉ tiếc là giờ các bác lớn lớn lại chẳng bao giờ cho cơ hội thôi
- Các bác lớn lớn cũng có nhiều kiểu lắm. Có kiểu sống chết cũng không buông bỏ, bảo thủ và không quan sát, không nghĩ cho tương lai của người trẻ. Có kiểu cũng cương quyết không buông bỏ, nhưng không buông bỏ việc tin vào những người trẻ; họ già rồi, chả cần tiền, chả sợ chết, chả ngại nói, chỉ sợ không còn sức để nói mà thôi. Mà 2 cái kiểu già này lại kình nhau ra mặt, thế mới hay chứ
- *cười to* Dạ
- Người trẻ, hiểu biết nhiều lắm chứ, sức lực dồi dào lắm chứ. Nhưng còn thiếu nhiều, thiếu kinh nghiệm, thiếu "mùi đời", thiếu tiền và bị ràng buộc nhiều nữa. Vậy, những người trẻ hãy tìm những người già mà không buông bỏ tương lai để trò chuyện nhé
Lúc ấy, Mèo già lẽn cười, rồi chợt nhìn thấy em nó. Nó giơ tay lên vẫy vẫy
Em nó chạy đến
- Ờ 2 anh em giống nhau nhỉ
- Chào bác đi em
- Cháu chào bác
- Ừ
- Thôi cháu xin phép về đây ạ
- Lùi cẩn thận, phía sau có xe xuống dốc đấy
- Vâng, không sao đâu bác
Rồi nó đạp số, vặn tay ga và phi đi. Ở phía sau, cánh cửa sắt đã khép lại. Xung quanh nó, là rất nhiều những chiếc xe đỗ ở 2 bên ngõ. Phía trong lớp, các bác phụ huynh đang nô nức đi vào, tiến về phía bàn giáo viên
Nhập nhoạng.
Chiều ngày hai mươi tháng mười một.
Nhãn:
20/11,
Chuyện phiếm,
Cuộc sống thường ngày,
em Mèo,
Giáo dục,
Lảm nhảm,
Người già,
Người trẻ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)