Trang

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Ộp ộp oạp oạp...

Kỷ niệm trên sông nước Ninh Bình

   
          There is a cute froggy, having two big eyes.
          He studies by himself in a pond near bead-trees.
          There're a lot of birds and there're a lot of fishes
          Singing gracefully and laughing crazily
=))))

Nghe quen không? Lời Việt này

          Kìa chú là chú ếch con có hai là hai mắt tròn
          Chú ngồi học bài một mình bên hố bom kề vườn xoan
          Bao nhiêu chú chim non cùng bao chú cá rô ron
          Cất tiếng hát véo von, cùng nhau thích chí cười giòn

Notes: đôi chỗ dịch lái cho nó dễ hát :P


Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Hỡi ôi, những "trung tâm văn hóa đọc" cho Hà Nội

  Nuôi ước muốn một ngày nào đó sẽ đi lượn hầu hết các nhà sách, mà có tên gọi mĩ miều là Trung tâm văn hóa đọc ở toàn Hà Nội. Và cùng với lúc nhiều việc chán tận cổ xảy đến, thì việc xả ra âu cũng tự nhiên. Bất chấp mưa gió sấm chớp, đội mưa đi cho bõ

  Các nơi được đề cập sẽ theo trình tự đi. Nơi nào không đề cập tới "chiết khấu" có nghĩa đó là nhà sách bán giá bìa

 1/ Cụm nhà sách Tiền Phong (ở Nguyễn Thái Học và Lê Hồng Phong).
  Nói chung là không gian đẹp, rộng rãi, sách khá phong phú, khá cập nhật, xếp cũng gọn gàng, xong không có đầu tư lắm, nhiều chỗ sách xếp chưa được khoa học. Và nhất là quản lý thông tin không tốt, máy tính chỉ để nhập hóa đơn tính tiền chứ ko lưu dữ liệu, tìm sách mệt nghỉ. Điểm trừ khá lớn với một nhà sách được trang bị khá là hoành tráng
  Sách Văn học ở nơi này không được chăm sóc, nên còn một cửa hàng nữa trên Tây Sơn chắc cũng không cần qua. Cũng từa tựa nhau cả.

2/ Nhà sách Đông Tây ở Nguyễn Chí Thanh
    Một nhà sách khá to, nhiều sách và chiết khấu thì... đừng hỏi, cao dã man. Sách cũng nhiều, đa dạng, nhiều cuốn nghiên cứu thú vị mà nhiều nơi khác không có. Tuy nhiên bảo quản sách không được tốt lắm, hơi bị gãy gập
  Điểm cộng lớn là quản lý sách tạm được, sách dễ tìm, dễ đăng ký. Ở đây rất hay có vụ ký gửi sách và ngày Chủ nhật hàng tuần sẽ có vụ "sách đổi sách" giữa các bạn đọc khá thú vị
  Nhân viên đúng mức vừa phải, dễ chịu, có chỉ dẫn tận tình. Khách mua sách tập 2 thì được hỏi ngay, vì nhỡ chót không có tập 1 thì...

  Còn một cái thư viện Đông Tây ở Trần Quý Kiên, và nghe đồn là một cái kho ở Hàng Tre. Sẽ ghé thăm sớm :D

3/ Chùm nhà sách ở gần các trường Đại Học
   Nói chung sách chuyên ngành thì khỏi nói, bày ngay mặt tiền, đẹp lung linh. Tuy nhiên các mảng khác thì nghèo nàn vô cùng. Nhà sách Nguyễn Văn Cừ ở Xuân Thủy, hoặc chùm nhà sách Lao Động trên Giảng Võ chẳng hạn, toàn sách từ những thời Napoleon cởi truồng nào ấy, từ 7, 8 năm trước đổ đi chứ sách mới thì như kiểu tuyệt chủng. Có nhà sách còn nói là không lấy sách của Nhã Nam nữa là đủ hiểu. Bày trí sách xấu, lộn xộn, nhân viên hồn nhiên như cô tiên, khá mệt :I. Tuy nhiên vớ được một của hiếm tuyệt chủng ở Nhà sách Lao động, thật không ngờ :)))

4/ Nhà sách Tri Thức và nhà sách tự chọn
   Tri Thức thì ở Hồ Tùng Mậu. Nhà sách 2 tầng, hơi nhỏ nhưng khá đẹp. Sách bày cũng gọn gàng, cập nhật, đủ mọi mảng. Nhân viên cũng dễ chịu. Nhưng không để lại ấn tượng cho lắm
  Một nhà sách tự chọn khá to khác nằm chéo góc đối diện với cổng Đh Quốc Gia trên đường Xuân Thủy chẳng hạn, sách thì cũng không hẳn là ok nhưng mấy cô thu ngân phổi bò vui phết. Vốn chỉ vào trú mưa, nhưng dừng lại ở chỗ này khá lâu, và còn "đào mộ" được một cuốn không ngờ, Tobie Lolness tập 1 :X quá tuyệt, một món quà 1/6 thú vị cho cái đứa vừa nghỉ học trên lớp đã kêu chán, nhớ bạn nhớ trường. Chúc mừng tết nhi đồng thối tai :)))

5/ Fahasa mới ở Kim Liên mở rộng (Phố Xã Đàn mới)
Fahâsa thì đúng là lấy thịt đè người, sách thì nhiều kinh hoàng, cả 4,5 tầng toàn sách là sách, xong quản lý thì kém vô cùng. Giống như Tiền Phong, cũng quản lý thủ công, sách khách... tự tìm :((( hên xui thì còn, không thì thôi
  Bài trí sách sáng sủa, đẹp. có phân loại xong chưa rõ ràng lắm, vẫn còn nhiều chỗ hơi loạn.
  Tuy nhiên, đúng là nhà sách to thì hàng tồn cũng lắm, và trên hết, toàn của hiếm. Tìm được vài cuốn mà thề, nó đã mất dạng ở các nhà sách từ lâu lắm rồi, Đại gia Gatsby của NN, Phía sau nghi can X, Lão già mê đọc truyện tình, Chuyện dài bất tận... trời ơi là trời. Quản lý sách vậy ư? Lại toàn nằm ở những chỗ khuất nẻo toàn bụi, hic

   Cứ với cái đà sách tồn này, tui sẽ thu xếp thời gian để qua 2 cái Fahâsa còn lại cho coi, hy vọng là sẽ nhiều cái hay ho ở đấy. Một cái ở Hà Đông lận, mệt ghê. Nghe nói trong miền nam Fahasa cũng om sách của các nhà lắm

6/ Nhà sách Sự thật và chùm nhà sách tư nhân
   Các nhà sách này ở Quang Trung và Bà Triệu. Sách nhiều vô số kể, thật có, lậu cũng... có (những tựa nóng), ví dụ như ở cửa hàng Tuyết trên phố Bà Triệu chẳng hạn. Nhà sách Sự Thật toàn tu thư, buồn ngủ dã man, nhân viên toàn ngủ gật. Được cái đối diện là quán bánh mỳ thịt xiên ngon nên nhiều khách... vào xem (như mình thì cũng vào xem vì... chả chọn được gì)

7/ Tổng công ty sách Hà Nội - Tràng Tiền và nhà sách Thăng Long
   Sách nhiều và cập nhật, thể loại phong phú, không gian đẹp, sáng sủa. Nhiêu đấy thôi đủ rồi
   Tìm được một cuốn Murakami - Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới ở đây, hàng hiếm tồn kho :))))
  À mà sách chính trị ở đây hơi bị hoành tá tràng :))))

8/Chùm nhà sách Hà Nội
  Tên thì hay, lại nằm trên phố đẹp, Đinh Tiên Hoàng và Hàng Bài, xong sách thì chán kinh, lộn xộn, thiếu đầu tư, cũ mèm. Hichic

9/Đinh Lễ
 Save the best for last
  Nói chung, Đinh Lễ vẫn là tụ điểm số một cho dân đọc, bởi sự phong phú, đầu tư, cập nhật của sách cũng như các nhân viên khá nhanh nhẹn và nhiệt tình. Tùy vào nhà có không gian đẹp (Lâm, rồi Huy Hoàng, Ngân Nga chẳng hạn)đến chật chội (Như nhà Thanh Tú, favorite của mình, bé xíu), xong lượng sách vẫn cứ choáng ngợp. Nhớ hỏi nhân viên khi mua nhé, vừa nhanh vừa tiện. À quên, chiết khấu bét nhè chè đỗ đen

  Tuy nhiên đội ngũ trông xe ở đây khá quá đáng, thật khó chịu



  Vậy là tạm khép lại hành trình "khai phá" trong những chuỗi ngày mưa gió vừa rồi. Vui phết
  Nhưng nói gì thì nói, các trung tâm văn hóa đọc ngay tại trái tim cả nước vẫn đáng buồn quá. vẫn còn nhiều điểm yếu quá. Haizzzzzzzzzzzzz. Giá mà....


 * Điểm danh một số chỗ chưa đi (và cố gắng sẽ đi): nhà sách của Phương Đông trên phố Trần Huy Liệu (quên béng, đáng ra hôm nay phải đi) rồi chùm Fahâsa Hà Nội còn lại. Cả cà phê sách của Đông tây nữa. Nghe nói chùm nhà sách Phương Nam ở Vincom, rồi nhà sách ở TT chiếu phim quốc gia chẳng hạn, chưa xem kỹ nhưng thấy cùng bình thường thôi. Rồi cả 2 cái nhà sách trên Đường Láng nữa, thấy chỗ này chúa chùm trả sách, khéo lại có nhiều thứ hay ho à nhé

* Fun fact
  -Đô rê mon, Conan, Shin cậu bé bút chì và Chicken soup for our souls là những đầu sách phổ biến nhất, nhà sách nào cũng có, dù ít hay nhiều. À cả Steve Jobs nữa, nhà sách nào cũng có mặt ông cùng "người bạn chí cốt" Bill Gates
  -Nhìn chung các nhà sách đều phân loại sách nhưng không theo một tiêu chí cụ thể nào, khiến bạn đọc kinh hãi
  -Sách bày đẹp nhất luôn là quầy Chính trị và Tôn giáo, to đẹp, hoành tráng và... khá nhiều bụi
  -Sách ngôn tình áp đảo ở dòng văn học dịch, thứ 2 là Chicklit, cuối cùng là các tự truyện
  -Sách của Alpha books được bày phổ rộng nhất, nhà nào cũng có

  Tạm thế đã, khi nào đi nốt mấy nhà sách còn lại sẽ sản xuất ver 2 :))
  Đi ngủ thôi

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Lặt nhặt

Chẳng có chủ đề cụ thể, thôi thì hiện đang sót lại gì trong đầu thì xả ra nốt


*  Bé lợn, lớn bò
Tối hôm qua ngồi xem xong CÁI NÀY thì đầu quay quay, chả biết gì hơn. Sự thật được nhắc tới trong chùm tranh ấy vốn đã hiển hiện từ lâu, lâu lắm rồi, nhức cũng nhức lắm rồi, thế mà sao qua ngòi bút của anh Phong và những người bạn, nó nhẹ nhàng khéo léo hơn bao nhiêu, và cũng lại đau đớn xót xa hơn bấy nhiêu.
   Giáo dục VN thì mãi chỉ toàn cải lùi, đâu thấy tiến nhiều cho lắm. Và với chân dung "cô giáo Thảo" thì điều đó chỉ được tô đậm lên hơn mà thôi. Đó là cái cùm bóp chết biết bao con trẻ ở xứ sở này biết bao năm qua, và giờ vẫn vậy, chưa nhẹ hơn tí nào. Chỉ khi "dáo rục" nước mình dám dạy thẳng, dạy thật, dạy những gì "ngoài lề" hơn một chút, để học sinh được nhìn bằng chính con mắt của mình thì đó mới là GIÁO DỤC con người
  Nhưng thôi, tạm đặt cái đó sang một bên, khi cái "đinh" của chùm tranh vẫn chưa nhắc tới, là cái cận cảnh về người ăn thịt người tại nơi này, ngay xung quanh ta, và theo đúng nghĩa của nó. Cùng là người Việt, nhưng đồng bào ta vẫn thản nhiên, chỉ vì cái lợi nhỏ mà vứt bỏ hết, để rồi chỉ còn toàn những hậu duệ "giật lùi". Tiến làm sao nổi khi nạp vào người biết bao những thứ xyz biến chất và ngấm dần dần, cơ thể sẽ kiệt quệ, bệnh tật rồi phát tác, và cuối cùng, để lại những đứa con, cháu "méo mó". Người mình đấy, trời ơi. Lúc đọc xong câu chuyện lần đầu, tôi chỉ cười "Thế rồi ăn gì giờ?", nhưng càng nghĩ lại càng thấy, đâu chỉ có một mình những cô bán rau, những bác đồ tể ấy. Còn cả hàng trăm những hoạt cảnh tương tự đang xảy ra trên xứ này, gieo vào trong mỗi con người biết bao là những mầm mống đen tối. Và nó vẫn ngang nhiên diễn ra và tồn tại, giống như câu hỏi-cảm-thán đầy "rung cảm" của cô giáo: "Kết luận đâu?". Cái "kết" ấy đang lơ lửng ngay trên đầu, và chỉ chờ thêm những chú lợn 104, 105 vân vân nữa để rơi xuống mà thôi...

    Bé lợn lớn bò. Còn bé mà được "nạp" vào cả cơ thể, trí tuệ và tinh thần những ngần đây thứ thì khi lớn, các em có thành một "thứ" khác âu cũng không lạ. Nhưng thật xót xa

 _____________________________________________________

* Những ngày văn học châu Âu
  Cũng lắm thứ hay ho cho sự kiện này.
  Đêm khai mạc là một đống hổ lốn. Mình thấy thương cho các khách mời được đến phát biểu, những em bé mướt mát mồ hôi chờ để "được" nhận giải, và cả người xem nữa, khi được dự một thứ chương trình thật lộn xộn.
  Nhưng ngày hôm sau mới đáng nói. Ấn tượng của mình được dành cho toàn bộ những khách mời buổi sáng (chiều không đi được, hơi tiếc, nhưng thế cũng tạm đủ rồi)
      Ấn tượng đầu tiên dành cho tác giả Andy Stanton. Gặp chú lần đầu ở chính trụ sở của Nhã Nam, áo phông quần bò giản dị, nụ cười thật tươi, và thật đôn hậu. Nhìn là biết, tác giả sách thiếu nhi :D Và trong buổi giao lưu còn thấy một chút gì hơn thế, một tinh thần sảng khoái đầy nghiêm túc, gần gũi rất đúng mực. Thật thú vị
     Ấn tượng thứ 2 dành cho bác dịch giả Lê Quang. Bác Quang là "cái đinh" của toàn bộ chương trình buổi sáng. Nghe nói buổi chiều, chương trình bác làm việc với cuốn "Tôi là ai, và nếu vậy thì bao nhiêu?" còn hay hơn nữa, và mình tin là thế. Cái cách chuyển ngữ phần thoại của viện trưởng viện Goethe, cái tinh thần cần truyền tải, và cách giao lưu với đọc giả, quả thật gây ấn tượng. Việc gieo niềm tin vào các dịch giả trẻ, khuyến khích họ chấp nhận thử thách (với dự án "Yoko") cũng vô cùng đáng quý. Vũ trang cho bản thân, và hoàn thiện chính mình đi thôi.
   Ấn tượng thứ 3, một lỗi nhỏ dành cho cuốn "Nếu-còn-có-ngày-mai" của Mac-Levy đã trở thành một hiện tượng xuất bản như thế nào =)) theo lời của bác diễn giả chính (hình như tên bác là Nguyên)
   Và cuối cùng một "màn" hài kịch cười ra nước mắt, và cũng thật vô cùng xấu hổ ở phần cuối của mục giao lưu đầu tiên. "Liệu các nước bạn có sẵn sàng mua BQ sách của VN, và mang văn học VN đến với thế giới hay không?". Xin lỗi, trơ trẽn nó vừa thôi. Cứ giữ lấy cái tinh thần "tự ái dân tộc" ấy để mà tự sướng bản thân đi. Chúng ta là ai mà dám cất giọng điệu bề trên như vậy? Biết mình biết người thì hơn. Và ngay sau đấy, cũng thật đã đời làm sao khi viện trưởng viện Goethe đã "tát" trả lại một phát đích đáng cho cái câu hỏi dở người đó. Hãy hành động đi. Hãy tự cứu lấy mình, chứ đừng trông chờ, vậy thôi.

   Phần giao lưu thứ 2, nói chung là tẻ nhạt. Mình cảm thấy một cái nhìn thúc giục từ phía chủ tọa rằng "Hãy đặt câu hỏi cho chúng tôi đi!" nhưng tiếc quá, phần diễn giải không đủ thuyết phục đến vậy. Khuyến khích người trẻ viết ư? Nhiều cách lắm, thế nhưng mà vẫn cứ những "dáo rục" giống như của cô giáo Thảo ở "Bé lợn lớn bò" ấy thì sao viết cho nổi, khi tri thức và sự quan sát cứ dần dần héo mòn.

   Một chương trình có nhiều người giỏi, nhưng cách tổ chức thật đáng buồn. Mất điểm quá.

__________________________________________________

*  Sách cho em gái

Hiện giờ mình đang khuyến khích cho con em Mèo đọc sách. Chương trình thì từ lâu rồi, nhưng giờ mới làm mạnh tay :D Dù phải dung hòa cả truyện tranh và sách cho đỡ quá tải, nhưng cũng vui lắm. Nó đọc cũng vào dạng tốt, nhưng ko mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình. Giờ lại chuẩn bị 1/6 rồi đấy. Chết thôi, phải kiếm thêm nước cho những mầm xanh...

    
  Mà bữa vừa rồi phải đấu tranh tư tưởng "kiểm duyệt" lại cuốn Nhóc Mikô tập 14 mà muốn điên người. Giờ mới biết định hướng cẩn thận quan trọng như thế nào. Đừng quá muộn, nhưng cũng đừng ép chín sớm. Cố lên thôi

___________________________________________________

* Viết

  Blog lảm nhàm này được nhiều bài phết rồi :">
  Cái cảm giác viết theo ý mình, thích gì viết nấy, vừa vui lại vừa ngài ngại. Vui vì được giải tỏa và chia sẻ, nhưng ngại khi, biết đâu đấy, đã để những người khác "nhìn thấy" mình. Nhưng so ra cho cùng, vui vẫn là hơn ^_^ Ta vẫn là ta mà
  Còn một cái hẹn cho một bài viết, ý tưởng có đó, nhưng diễn đạt rỗng tuếch. Thôi lại vứt vào nháp rồi tính sau

                                                                     Một trưa mưa gió, tháng 5/2012

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Không gian đọc của mẹ

"Này, cuốn Thiên táng hay quá nhỉ. Đêm qua mẹ ngồi thức đến hơn 1h đêm để đọc đấy, mãi bố mày giục tắt đèn ngủ thì mới thôi. Sáng sớm dậy... đọc tiếp"

  Tôi sững người lại. Tai hơi ù đi, và thấy chút gì rạn vỡ. Chỉ còn phần sau câu chuyện của mẹ lọt vào đầu một cách không chủ đích.

"Sao thế, không thích mẹ sờ vào giá đồ quý của mày à?"
"Có vài cuốn cùng dòng đấy nữa đó mẹ à, trên đó có Hảo nữ Trung Hoa, bữa nào thích mẹ cứ đọc nhé. Cũng hay lắm. Con xin phép."


                              MẸ - Khúc ca của trái tim con

   Ngẫm lại mới thấy, cách đọc sách của tôi bị ảnh hưởng khá nhiều từ mẹ. Các bác vẫn kể rằng hồi nhỏ, cả nhà rặt toàn trẻ lít nhít thì 2 đứa em gái út ít luôn ham đọc. Từ những cuốn truyện cổ tích trên lớp, rồi Tam quốc diễn nghĩa, Thủy hử của các ông anh. Và rồi lớn lên thì thích văn học các kiểu, từ Tố tâm, Mẫn và tôi của Việt Nam, rồi Jên Erơ, Cuốn theo chiều gió, Bá tước Mông tơ crits tô của phương Tây và nhiều nhiều nữa . Đặc biệt, mẹ tôi còn bị dị ứng với tiểu thuyết diễm tình Sài Gòn trong khi khối thiếu nữ mơ mộng chết mê chết mệt với nó. "Cái thứ hồng sến chảy nước", mẹ vẫn thỉnh thoảng đá một cái :"> (Có lẽ vì vậy mà mình bị di truyền, có chết cũng không đọc được một cuốn Ngôn tình Trung Quốc cho nổi, và Mac Levy, rồi Musso cũng chỉ đọc một lần rồi thôi) Nhưng mọi thứ ít nhiều cũng thay đổi, con người khi lăn lộn với cuộc sống thì thời gian dành cho thú vui và đam mê của riêng mình cũng giảm đi. Mẹ cũng không ngoại lệ. Kiếm sống và chăm lo thu vén cho gia đình, giờ niềm vui đọc của mẹ chỉ dừng lại ở những tờ báo hàng ngày, Hà Nội tin chiều, An ninh, và gần đây là Đang yêu. Tuyệt nhiên những cuốn sách không còn chiếm những khoảng không quanh mẹ nữa. Và tôi, thấy mẹ cũng đủ vất vả nên không muốn mẹ phải thêm mỏi mắt hoặc bận mình vào sách vở. Đáng buốn thay, cái "lấn cấn" ấy cứ lớn dần, lớn dần lên thành một cái cớ để đến lúc dù có kho sách cho riêng mình, tôi cũng không chia sẻ chúng nhiều cho mẹ. Tôi khư khư bảo thủ quan điểm đó của mình, cho đến khi giật mình nhận ra mình đã sai như thế nào. Niềm ham thích với việc đọc của mẹ vẫn chẳng hề giảm...

Ảnh trên mạng thôi, không phải mẹ đâu ^^

 Đúng vậy, đam mê đó vẫn chưa hề nguội lạnh. Thi thoảng, mẹ lại lôi vài cuốn sách cũ ra đọc lại, trong đó có Thiên Táng, rồi kể về những thứ có liên quan. "Cách mạng văn hóa TQ kinh hoàng lắm, thời ấy dân khổ và "nghèo" đến thảm thương, con người chẳng thể khá lên nổi. Việt Nam mình cũng chỉ dẫm vào những vết xe đổ, thậm chí còn đào sâu hơn", "Hồi xem Mê Kông ký sự, nhà của người dân Tây Tạng y hệt những gì cô Hân Nhiên kể lại, từ những mái lều vươn lên giữa thảo nguyên gào gió, rồi lối sống tự cấp tự túc, món gì cũng có sữa ngựa... và những con người ở đó mộ đạo đến đáng kinh ngạc. Họ, dù nhỏ bé trước thiên nhiên, nhưng vẫn sống, và yêu cuộc sống của mình". Tôi chỉ lặng nghe. Và thầm nghĩ, "Giá mà... Sớm được chút nào hay chút ấy. Quỹ đọc của mẹ..." Dù dòng chảy của cát thời gian khiến cơ thể ta chậm chạp đi, đôi mắt không còn được tinh nhanh, và những khoảnh khắc rảnh rỗi càng hiếm hoi vô cùng thì những niềm đam mê vẫn còn đó, dù ít hay nhiều, vẫn chờ để được cháy. Và trong mẹ, ngọn lửa dành cho sách vẫn chưa hề lụi tàn. Giờ tôi mới thấm được phần nào điều ấy.
   Con cái thành đạt là niềm hạnh phúc của bậc làm cha, làm mẹ.  Nhưng đôi lúc, chỉ chăm chắm vào con đường "thành đạt" mà ta quên đi người đã hướng chúng ta đến đó cùng những  hy sinh mà, có lẽ ta chẳng thể biết được hết. Tôi cũng vậy, cũng vô tình không để ý. Một trong những thứ nuôi dưỡng tình yêu với sách bút của tôi là bắt nguồn từ "tủ sách" của mẹ. Nó đã hao mòn và già cỗi đi, dù ít dù nhiều, đã đến lúc bù đắp lại nó. Giờ, có lẽ tôi sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ. Sẽ sắp xếp việc nhà gọn gàng hơn nữa. Sẽ đầu tư cho những cuốn sách mà mẹ quan tâm. Và quan trọng nhất, đó là cố gắng để dành ra đó những khoảnh khắc thư giãn. Bắt đầu từ đó, sẽ là một "Không gian đọc của mẹ". Muộn còn hơn không. Dù luôn tuôn chảy, nhưng những hạt cát vẫn đọng lại  trong đồng hồ đó thôi.

  .... Đồng hồ vẫn lặng lẽ "Tick tick tick tick tick...."
  Còn gần 23h nữa là đến Ngày của Mẹ.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Chẳng bao giờ là muộn để sống hết mình.

  Định bụng cai sách Nhật trong một thời gian, chỉ đọc manga, thế rồi lại... sa chân, ầy
  Nhưng chủ định cũng thoải mái là chọn một cuốn nhẹ nhàng cho ngày nghỉ. Và rồi, sau những giờ tản bộ trên đường giữa những luống lá khô rụng lả tả trong nắng hạ, tôi lại nhấc cuốn sách này khỏi giá, nhẹ nhàng đúng như cái tên của nó, Mùa thu của cây dương

  


  Câu chuyện kể về quãng thời gian của Chiaki và mẹ cô bé sau sự ra đi của người cha. Ông mất quá đột ngột. Đó là nỗi mất mát khôn tả cho thành viên còn lại trong gia đình, mẹ và Chiaki. Hai mẹ con rong ruổi khắp nơi trên những chuyến tàu điện và cự tuyệt thế giới xung quanh cho đến khi họ tìm thấy trang viên Cây Dương, nơi phủ một tấm áo vàng ấm tình người. Nơi đó có một cô gái kỳ quặc, tưng tửng nhưng đầy sự quan tâm ( đôi lúc còn là hơi quá) . Có ông bác lái taxi đã li dị, cùng một đứa con trai thật dễ mến. Và nhất là sự hiện diện của bà chủ quán trọ, bà cụ già móm mém mặt hõm sâu đến mức được gọi bằng biệt danh là "thủy thủ Popeye, nhưng là người xấu"... Đó là những dòng hoài niệm trong tâm tưởng Chiaki khi cô, giờ đã là một y tá 27 tuổi, trở về Trang viên cây dương viếng một đám tang. Và trong hành trình nặng nề ấy, một điều bất ngờ đã đến với cô, một bí mật mà cô không bao giờ ngờ tới.

                   ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ 
        
       Cuốn sách có nội dung và thông điệp không quá mới lạ, cũng những câu chuyện về gia đình, về cái chết và về cuộc đời những  người sống - tư tưởng quen thuộc trong vh Nhật Bản đương đại. Nhưng nó giản dị và ấm áp lắm, gần gũi thân thuộc lắm. Để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, đó là cách tác giả gợi lên ý nghĩa của việc VIẾT đối với những giai đoạn khó khăn của con người. Tôi bắt gặp không biết bao lần thông điệp này ở những cuốn sách khác, như trong " THIÊN TÁNG " , ghi chép đã được nhắc tới như một cứu cánh của con người trong những hành trình gian nan bất tận. Rồi ở "Không gì là mãi mãi" việc viết Nhật ký đã trở thành sức mạnh, thành niềm tin để bà mẹ vượt qua nỗi đau mất mát tột cùng khi để "thất lạc" cô con gái nhỏ. "Mùa thu của cây dương" cũng nhắc tới điều ấy, qua câu chuyện của những bức thư được gởi tới thế giới người đã khuất. Chiaki đã bắt đầu sử dụng "dịch vụ" viết thư này để vượt qua quãng thời gian khủng hoảng của mình. Cô bé viết, viết liên tục, hầu như hàng ngày, bắt đầu bằng một vài dòng thật ngắn. Và rồi, những lá thư bắt đầu dài ra, nhiều chuyện hơn, và cũng thưa thớt dần đi. Những cánh thư ấy không chỉ đơn thuần giải tỏa những bức bối, đau thương mà còn đang xoa dịu vết thương của con thú còn non ấy. Và rồi, những lá thư được chuyển thành các con chữ được lưu vào tim cô bé với tên gọi "Kỷ niệm"...  Ý tôi không nói rằng "Khi bị tổn thương, mất mát, hãy viết". Viết chỉ là một trong những cách để con người vượt qua bản thân trong quá khứ đớn đau. Nhưng sức mạnh của việc Viết lách là không thể phủ nhận. Như trong trường hợp này, những là thư gởi đến người đã khuất quả thật đã làm tròn nhiệm vụ của nó. Người ta viết, sẽ tuôn vào đó biết bao những tâm sự, những dự định, những ước muốn. Tất cả chỉ để cho thỏa nỗi nhớ và ghìm nén cảm giác đau thương đang quặn thắt, cào xé. "Nỗi nhớ" dường như là một "chứng bệnh" trầm khan chẳng thế cứu vãn nổi của loài người. Càng nhớ, lại càng đau. Càng đau lại càng không thể quên. Có lẽ bằng việc Viết, ta được xoa dịu và dần dần nước thời gian sẽ chữa lành những vết thương (dù chẳng thể nhanh chóng và triệt để. Ít nhiều cũng sẽ có sẹo ở lại đó) Để đến một lúc nào đó ta thấy "Đủ rồi, đau thương vậy là đủ rồi". Và ta, những con người đang sống sẽ lại cất bước. Bản thân cái Blog lảm nhảm này cũng vốn được hình thành từ những khoảng thời gian chả lấy gì làm đẹp đẽ của tôi, nhưng nó, đúng như tên gọi, Niềm vui viết lách, nó đã khiến tôi vui. Là vậy đó. Tôi yêu vô cùng thông điệp này khi được nhắn gửi thật dõng dạc trong suốt cuốn sách. Thật vô cùng đáng quý !

                     
Còn điều mà tôi coi đó là cốt lõi của cuốn sách này, đã nằm ngay trong tên của nó. Mùa thu của cây dương - là lúc cây dương đẹp nhất, và cũng chuẩn bị trút sạch lá để trải qua mùa đông rét mướt. Hình ảnh ấy trước nhất luôn gợi cho tôi nỗi buồn về mất mát. Cả cuốn sách này, ta bắt gặp không ít những con người đã gánh chịu nỗi đau khi người thân ra đi. Trước nỗi đau ấy, kẻ lạc lối tìm về ký ức; kẻ quỵ ngã, kẻ chạy trốn... Nhưng sau mất mát, điều quan trọng nhất là phải đứng dậy và đối mặt. Sức mạnh của con người được thể hiện ở điều ấy. Con người ai rồi cũng sẽ dần trải qua từng thời khắc, từng mùa xuân, hạ, rồi thu của riêng mình. Suốt dọc chiều dài ấy, điều ta phải nếm trải cũng chẳng hề ít, đủ tất thảy mọi thứ trên đường đời. Nhưng cõi đời mỗi người có hạn mà thôi, và thứ trôi qua sẽ chẳng thế lấy lại. Đừng để rồi ta phải thốt lên "Lúc ấy mình vẫn còn trẻ...". Chẳng bao giờ là muộn, là phi lý để sống hết mình. Ta đang là chính ta, sao lại phải vùi lấp bản thân? Dù có đang dừng lại ở điểm nào trên dòng chảy cuộc sống, dù có đang đắm mình trong sắc xuân phơi phới, tung tăng giữa nắng hè rực rỡ, hay cất bước buổi chiều thu u tàn, hãy cố gắng như cây dương, trong chốc lát có lẽ sẽ trụi lá tả tơi, nhưng luôn huy hoàng vàng rực, tuyệt đẹp hết mình để khi lìa cành chìm mình vào mặt đất cũng thật nhẹ nhàng thanh thản. Và biết đâu đấy, từ những mùn đất của lá vàng, khi xuân sang sẽ lấp ló những chùm lộc non xanh...

         
             
  link hình ảnh  Populus - Chi Dương. Wikipedia. and more

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Hà Nội vắng những dòng người

   22h. Bình thường tầm này 3 tháng trước là phố Hàng Giấy nhà mình nhộn nhịp lắm đây. Tấp nập người ra vào, ăn uống xôm không tả nổi, đến mức khoảng nửa đêm xe an ninh của phường còn phải đi dẹp cho yên. Trẻ con người già cũng nô nức đi chơi
   Nhưng khoảng hơn tháng nay, không khí đã thực sự thay đổi. Hà Nội, cả ngày và đêm đều vắng đến ngỡ ngàng. Có cảm tưởng như chỉ cần tránh giờ tan tầm, ta có thể gặp lại một khoảng không gian tĩnh lặng không ngờ. Ngay giờ phút này, hàng quán đang thu vén dọn dẹp. Những quán nướng, quán lẩu tậm tịt chẳng nổi mống khách. Các hàng ăn nức tiếng cũng chỉ đông vừa phải. Ngoài đường, xe máy cũng ít tiếng còi, chỉ lẳng lặng đi đi về về. Những dòng xích lô du lịch ào ào ngày nào, nay trả xe về bãi nghỉ sớm. Sáng đi học, phố phường phẳng lặng chẳng tiếng người. Cảm tưởng như đây là Hà Nội của những năm 90, có chăng mang thêm cái vỏ quy hoạch xây dựng hổ lốn của Thăng Long nghìn năm mà thôi. Chỉ tiếc rằng, nhìn cảnh tượng tĩnh mịch ấy, tôi lại chẳng thấy thư thái, thanh thản. Quãng lặng ấy không đượm vẻ yên bình. Đó là biểu hiện của sự tuột dốc, của một cơn khủng hoảng đang vùng lên dưới cái vỏ bọc của những kẻ đang cố ngủ yên.

   Mấy bữa nay đi học, giảng viên đều ngán ngẩm về cái sự thất nghiệp của tân kỹ sư, thạc sĩ. "Chắc còn phải kéo dài vài năm các em ạ. Khó khăn quá!" Xây dựng chết sững, bất động sản đóng băng, các công trình chậm tiến độ...  Không chỉ xây dựng, tất cả đều đang chìm dần xuống một cách trầm trọng khi mà những "món nợ đen" đang cứ to to mãi lên phủ bóng xuống cả đất nước. Bảo sao chẳng trầm khi dân chẳng còn gì mà tiêu. Thấy cái không khí yên lặng ngoài kia chỉ rặc những u ám suy tàn... Còn 1 năm là bị vứt ra ngoài đời. Rồi mình sẽ thành một cái khỉ gì đây? Chẳng lẽ cứ lẳng lặng cất bước hòa mình vào giữa những con phố vắng dòng người này hay sao...

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Tết sách... tết ở trong lòng

23/4, tết Sách lại đến. Hội chợ thì nhiều cái cả hay lẫn dở, nhưng đã là "con đọc khát sách" thì nên đi :)))))
    Hành trang gọn gàng hết sức có thể, túi đeo nhiều ngăn và túi giấy để đựng sách (hạn chế tối đa nylon), cố gắng chọn chỗ để ví cho chắc (hội chợ là "cơ hội vàng" để bị thó đồ) và.... thẻ sinh viên để giảm phí vào Văn Miếu ;)

                                            Sách và bản quyền
Phần một: Thu hoạch.
Chủ trương  là đi cho biết, mua là phụ, cố gắng kiếm cái gì lạ lạ, hoặc hàng tồn kho. Chuyến này kiếm sách thiếu nhi cho con em và một vài thứ cho người quen nữa
   Bản thân thì túm được cho mình 2 cuốn, Tuyển tập các bài dự thi viết thư UPU (nghe quen không :">) và Trên bãi biển Chesil (cuốn này bị mất tích). Với bản thân, viết thư UPU cũng để lại một vài ấn tượng tốt về cái thời viết văn có cảm xúc chứ không rặt thuộc lòng và đối phó như những năm cấp 3. Vẫn nhớ bài viết thư "Gửi một người thân nơi xa" được lưu ở file của cô Vân, và bài "Hãy viết thư gửi một nhân vật cổ tích để giúp thế giới chống lại nạn khủng bố" :D  Viết thì ngây ngô nhưng nhớ lắm, vì có lẽ cái gì được viết ra thật thì cũng ở trong mình lâu hơn.

  Tóm được "hàng" lưu thông, là vài cuốn Chuyện tào lao của Nguyễn Ngọc Thuần - nhà văn thiếu nhi rất thú vị và lạ lẫm. Chuyện tào lao là sáng tác mới nhất của chú ra đời sau khi... lên xe hoa :"> , và cũng là truyện dài dành cho người lớn đầu tiên của Nguyễn Ngọc Thuần được xuất bản. Cuốn này là "hàng tuyệt chủng" ở Đinh Lễ, nhưng đáng buồn là do nó bán chậm quá nên bị hồi về nơi phát hành :((( (chứ không giống như các cuốn sách thiếu nhi của chú là Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, hay Một thiên nằm mộng)
 Ngoài ra, còn sách thiếu nhi như Mio con trai ta (trời, cuốn này vẫn còn), The polar express (minh họa tranh tuyệt đẹp); rồi Nhật ký vùng tâm chấn (6 ngày kinh hoàng ở Sendai) - cuốn sách ghi lại thảm họa động đất sóng thần ở Nhật vào tháng 3 năm ngoái - trong hồi tưởng của các du học sinh VN, rồi cuốn Hoa đạo ( híc sách tham khảo) và Chuyến xe buýt màu xanh (hờ, bị ép mua :))))
  Chốt lại, đi cũng vui, tìm được vài thứ hay ho, và hội không bị nhạt nhẽo lắm (dù tổ chức khá tệ và lộn xộn)

 Phần hai: các gian hàng sách
   Các gian hàng năm nay thú vị, nhiều kiểu, tốt có, dở cũng đủ cả

  Ở góc khuất sát cạnh sân khấu chính về phía bên phải là một không gian cực yên tĩnh, nó có lẽ luôn thế và sẽ mãi thé. Đấy cũng là gian hàng mình ở lại lâu nhất. gian của Văn nghệ Quân đội. Ở đó có những cuốn hay, có lẽ cả nhà đều sẽ thích chứ không riêng mình mình, như Tuyển tập các tác phẩm đăng 1957-2000 (hic, cái cuốn cực cực hiếm), rồi Con người Việt Nam năm 75 (có một bác cầm cuốn này xúc động lắm, nhưng khi biết rằng sách không bán mà chỉ trưng bày thì bác tỏ ra buồn thê thảm), và Tình yêu nơi đáy ba lô :">, rồi tuyển tập Thư tình thời chiến :D.... nhiều nhiều nữa, và hầu như chỉ... trưng bày chứ không bán :( hic. Nhưng chắc nhìn thấy cặp mắt đói khát của mình nên chị trông quầy đã thương tình cho mình một gợi ý là một cái card hẹn đến Thư viện của tòa soạn Văn nghệ Quân đội để xem sách nếu thích :D hê hê

 Gian hàng gây chú ý nhất là Thái Hà books, huy động rầm rập toàn bộ quân đoàn từ đội ngũ biên tập, phụ trách cho đến bán hàng, cả một quân đoàn rực rỡ toàn da cam (logo Thái Hà màu cam) và thậm chí cả một em nhỏ vẽ tranh cổ động riêng cho Thái Hà nữa, cực hoành tráng. Quầy sách này nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khó hiểu. Vào quầy, vô tình sờ đến một cuốn sách tôn giáo, ngay sau quầy chị chủ đã gọi, "kìa Thanh, khách chọn sách Tôn giáo kìa, giới thiệu đi". Cười lại để từ chối, lách sang quầy văn học, lại thêm một màn liên thanh khác :(. Đến lúc mình méo xệch miệng "Cứ để cho em tự nhiên" thì mới được tạm yên, gáy thì nóng bừng do vô số ánh mắt xuyên tâm tiễn :*(   Thế đành nhặt một cuốn có vẻ hay, với cái bìa trông cũng đẹp mang tên Chuyến xe buýt màu xanh rồi chuồn. Ngại thật đấy

  Nhã Nam vốn là quầy yêu thích của mình, nên lượn đi lượn lại ở đó cũng nhiều, có lẽ nhiều nhất. Ngồi hóng là chính :)) và gặp kha khá người quen ở quầy này. Mọt sách dễ gặp nhau thật

  Ngoài ra, các quầy khác cũng có, nhưng không đặc sắc lắm, như Kim Đồng, rồi Trẻ, Đinh Tỵ, Chính trị quốc gia và các nhà sách bán đủ thứ từ thiếu nhi đến người lớn.Kim Đồng là khu vực bán hàng... phản cảm nhất với một nhân viên luôn miệng "Mua sách đi các em, các bác, sách giảm giá 50% đấy ạ" không ngớt. Như là mổ trâu mổ bò vậy.

 Tổng quan cả lễ hội  cũng lộn xộn một chút, nhưng không gian thoải mái và không xô bồ

Phần ba: Chương trình giao lưu văn hóa, nghệ thuật
 Chủ định là xuất phát muộn một chút để tránh phần diễn văn dài dòng khi khai mạc, chỉ cập bến lúc bắt đầu hội chợ và chương trình văn hóa thôi, và so ra thì cũng may khi quyết định như vậy. Lúc vào sân khấu chính thì cũng là lúc phần khai mạc kết thúc bằng màn thả các chùm bóng treo băng rôn cổ động. Và, không biết có phải do cố tình hay không, mà tất cả 4 chùm bóng (vô hình chung tượng trưng cho Sách, Văn hóa đọc ở VN, Bản quyền, và chính Lễ hội) đều... không cất cánh thành công :">. Điềm gì đó, ai mà biết ;) Chùm bay ngang, chùm bay giật lùi, và chùm... đứng yên chẳng nhúc nhích. Nhưng có lẽ chúng không cất cánh bay cao cũng vì phần băng rôn treo buộc nặng quá. Nặng thế bay sao nổi :P

   Các chương trình văn hóa văn nghệ cũng có một số cái vui, như màn diễn trích đoạn Sát thủ online (hừm, cứ tưởng bở là được gặp Sát thủ mưng mủ chứ, hóa ra...) diễn viên thì hào hứng và diễn đạt phết, nhưng tiếc là sân khấu không tốt nên hạn chế nhiều. Rồi tiết mục ngâm thơ, các diễn giả bị sự cố âm thanh nên đọc lên gân quá, nghe mất chất "thơ" vốn có. Có bài thơ còn "thơ" tới mức thô không tả nổi. Đáng ra nhà tổ chức nên cân nhắc hơn khi không gian sân khấu còn rất nhiều các em nhỏ tới dự, và phần "thơ thô" đó đáng ra không nên có, nó rất phản cảm


  Phần xếp sách nghệ thuật năm nay thua năm ngoái, không có gì đặc biệt lắm, ngoài một nhà sách là NXB Chính trị xếp được sách trọn vẹn hình logo của mình

   Chương trình như năm ngoái là các em nhỏ vẽ minh họa về các nhân vật trong sách và thi đấu. Thấy các bé vẽ cũng hăng lắm nhưng lại không diễn giải nổi tranh nên cũng cảm thấy hơi buồn. Ôi  thủ tục và hình thức, biết bao giờ mới tiến bộ đây.

11h hơn, ngồi nghỉ và nghe một ông cụ râu trắng phơ kể chuyện cho các cháu về việc đọc ngày xưa. Ngày xưa ấy sao mà xa lạ quá. Thật đáng tiếc. Tết sách, tâm thái để đọc, có lẽ chỉ lớn lên khi được nuôi dưỡng từ tận tâm mà thôi.


                                                
  11h30, tha chiến lợi phẩm về nhà. Cuốc bộ. Thời tiết đẹp đến lạ. Trời xanh dịu đầy mây, thi thoảng lại nhá nắng...

                        Kết thúc ngày thứ nhất của tết sách và lễ hội văn hóa đọc.