Trang

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Tầm tạ

   Vì sự yếu nhược mà tôi quyết định không về vùng quê trập trùng đó để chia tay bạn. Là sai, nhưng tôi sẽ không làm khác với bản thân mình lúc ấy

   Vì sự day dứt, nên khi biết gia đình bạn quyết định chuyển bạn đến Hoàn Vũ, tôi không mảy một ý nghĩ mà chắc chắn sẽ đến với bạn, dù tại một nơi ồn ã và kém riêng biệt đến vậy
Một sự chia tay lén khẽ ẩn trong lòng những tiếng người ầm ào
Một sự chia tay hèn nhát vùi trong vỏ ngoài lừng lững

    Sáng ấy trời mưa, mưa tầm tã, mưa không ngớt. Khu đài hóa thân tro xám đang nhả những cột khói xám đen vào nền mây u xám. Chỉ toàn xám. Thứ không xám duy nhất là những vòng hoa trắng, trắng dã đến ngang nhiên giăng trên thân xe theo bạn từ xóm quê về nơi tiễn biệt.
Tôi đứng với mấy đứa bạn khác, và cũng là nhóm người trẻ hiếm hoi đỡ lấy linh cữu và đưa bạn vào đến cổng nhà liệm. Lúc theo chân gia quyến vào tiễn đưa lần cuối, tôi không dám đặt cả bàn tay mình lên nắp áo quan, chỉ khẽ chạm, 3 ngón, rồi 4 ngón, rồi 5 đầu ngón tay, chỉ vậy không hơn. Và, sau tiếng đọc điếu tiễn lạnh tanh từ người của đài hóa thân, chiếc áo quan thoắt biết mất sau cánh cửa kéo lùn màu đỏ...
    Sau đó chúng tôi vô tình gặp mẹ của bạn, và nói đôi lời với gia đình bạn. Những lời ngắn ngủn ít ý nghĩa. Không hiểu sao bất giác trong lúc bác quay lại "Các cháu là bạn của Q à?" và lặng đi, tôi đưa hai tay nắm lấy bàn tay chai sần mà bác đang cố vùi sau tay áo. Tôi để ý người mẹ ấy từ lúc bác xuống xe, với đôi chân đất sứt toác thâm móng, đôi chân của nhà nông, đang bước từng bước cuối cùng bên con trên nền sàn sũng nước. Và khi nắm lấy bàn tay ấy, chỉ thế thôi, tôi cũng cảm thấy nỗi đau từ một bà mẹ vừa mất đi con mình, mà giờ lại thấy những đứa trẻ đồng trang lứa, cùng học, cùng lớn lên bên con, đang đứng đó tiễn đưa vong linh của con tại nơi sắc xám bao trùm ấy.
  "Đau, xót, tận thương... Bất công quá hỡi ông trời ơi!"
 Tôi cảm thấy điều ấy từ bàn tay run rẩy của bác, từ ánh mắt đỏ hoe lảng nhìn đi của bác.
 Và rồi, chúng tôi ra về. Trời vẫn mưa, tầm tã

    Ấn tượng của tôi về Q cũng chẳng nhiều, và chắc chắn về phía Q, tôi cũng vậy, không khá hơn. Nhưng khi chợt nhận tin về bạn, và chợt nhận ra rằng cái dáng cao cao gù gù ấy không hiện diện, cái tiếng cười phớ lớ ấy cũng không còn, thì sự xót xa cũng dấy lên trong lòng những thành viên của lớp tôi.
Vĩnh biệt nhé, Q ơi.

Sáng ấy, trời mưa tầm tã
Ngay bây giờ, ngoài kia tã tầm mưa
Và lòng người thoáng tàn tạ
                                                                                     HN, đêm 19/7
                                                                                    Một khắc tầm tạ

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Câu chuyện của những vòng tròn

Đây là hình ảnh những trang áp chót ở chương cuối cùng của bộ manga Fullmetal alchemist - Giả kim thuật sư



Nếu chịu khó lục lọi một chút, xin mời các bạn hãy mở trang đầu tiên của chương 1 - tập 1
   "Bài học không đi cùng nỗi đau, thì chỉ là vô nghĩa
    Bởi muốn giành được thành quả, ắt phải có mất mát hy sinh"

Vậy đó, những dòng đầu tiên của câu chuyện chỉ là vế thứ nhất
Và những dòng cuối cùng, khi câu chuyện khép lại, mới hoàn thiện toàn bộ điều tôi cho là tư tưởng cốt lõi, một luồng ánh sáng xuyên suốt và mạnh mẽ nhất trong cả bộ truyện này.

 Luôn được nhắc đi nhắc lại trong FMA là hình ảnh của một vòng tròn chuyển hóa - thứ nền tảng nghiên cứu và cũng là thành quả của các nhà già kim khi vận dụng năng lực của mình. Biến sắt vụn thành ống máng? Biến than đá thành vàng? Hay chuyển dời linh hồn vào cơ thể của người chết? Tất cả đều dựa trên cái nền tảng "vòng tròn chuyển hóa" ấy
 Con người, cũng sở hữu một "vòng đời"
 Trái đất, rồi nhiều hành tinh khác, là những "khối cầu tròn xoay" vần chuyển trong vũ trụ
 Rồi "vòng luân hồi", thứ vẫn còn là ẩn số của bao sinh mệnh giữa dòng chảy sự sống
 Điểm chung của chúng, đều chứa đựng những "vòng chuyển hóa"

Và không phải vô tình khi bộ truyện nhỏ này cũng ấn chứa một "vòng tròn" như vậy. Một vòng chuyển hóa hoàn thiện. Nói cho vui, tự bản thân FMA là một vòng chuyển hóa khiến các nhân vật trong truyên có được một "trái tim thép" vững chãi không suy chuyển; còn với tôi và bao bạn đọc khác, 27 tập truyện là một vòng chuyển hóa thế giới của những khung tranh và nét vẽ sống động, là sự tạo dựng buồn, vui, niềm tin khi được hòa mình vào một hành trình đầy hấp dẫn và thôi thúc. Còn đọc xong cả bộ liệu có được một "trái tim thép" không á? Nếu chỉ ngồi đó và đọc truyện không thôi thì điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra :)) Nó chỉ góp sức và hướng dẫn mà thôi. Muốn thành công thì hãy cứ lăn xả trước đi đã
  Vì càng lăn, thì lại càng TRÒN ^_^

Tạm biệt FMA, series shounen manga mà tôi yêu mến nhất, một hành trình chờ đợi của 6 năm trời xuất bản trúc trắc
 Hẹn gặp lại Bò-sensei ở những tác phẩm khác nhé
 Ùm-bò~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Chỉ 1 trang truyện

 Vô tình gặp một cái bìa truyện - cái bìa truyện gợi là 1 trang truyện, và trang truyện ấy lại chứa trong nó 1 "câu chuyện"
 Thế là cái người bị "vô tình gặp" ấy phát điên, chỉ vì 1 trang truyện



                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                         Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                     Khi bờ môi kia hẵng thắm đỏ
                                              Khi dòng máu ấm còn chưa nguội lạnh
                                                                 Hãy yêu như
                                                           Không còn ngày mai

                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                         Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                  Khi người ấy hẵng khoan tay chèo
                                                  Khi người ấy vẫn ửng hồng đôi má
                                                                Hãy yêu cho
                                                        Một chốn nay không lối

                                                          Đời người ngắn ngủi
                                                        Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                               Trước khi thuyền dựa sóng dạt trôi
                                            Trước khi bàn tay trên vai em mềm yếu
                                                                  Hãy yêu đi
                                                           Vì chẳng thể gặp lại

                                                           Đời người ngắn ngủi
                                                        Hãy yêu đi, hỡi thiếu nữ
                                                 Khi làn tóc mây còn chưa lấm bạc
                                                Khi ngon lửa nhiệt tâm chưa lụn tắt
                                                                 Hãy yêu vì
                                                      Một hôm nay không trở lại



                                     Bài hát nguyên gốc: Gondola no Uta (Song of the Gondola)

 


Link nghe thêm từ zing:    Gondola no Uta - Mimori Yusa


Chỉ bởi 1 trang truyện, hầy....

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Thơ online tinh tuyển ( đào mộ lần 1)

     Có những lúc con người ta rất dở hơi, ngồi lục lọi lại đám ảnh mình share và thấy cả mớ caption với comment thật khiến mình... vỡ bụng

  Sau đây là kết quả của công cuộc khai quật đào mộ lần 1 (tháng 1 và 2 vừa qua)


                                      
                                                   Trong đêm đèn tỏ giữa rừng
                                              Bà nghe cháu gái đọc từng chữ, câu
                                                   Mèo đi hia bỗng vểnh râu
                                            Cả chú rồng cũng nghển đầu ngáo ngơ
                                                   Sói già len lén giở vờ
                                             Cô tiên xanh áo ngồi chờ bé ha
                                                 Giọng bé đọc thật mượt mà
                                            Bao câu cổ tích tuôn ra sáng ngời
                                                 Bà cười hiền, lắng từng lời
                                         "Truyện của cháu đó, nhất trần đời hay"

 
  Một hình lấy từ website Book connection, và lúc nhìn thấy hình thì "nẩy" thơ. Tại cái hình minh họa dễ thương quá chừng luôn ấy
                                        ***************************************


Còn đây là một "tai nạn" mùng 3 tết (vì mùng 5 là trúng Va-lung-tung nên treo ava bình tâm làm màu)




                                                           "Mèo ta đủng đỉnh ung dung
                                                      Mặc cho thiên hạ lùng bùng đón đưa
                                                            Nhắm mắt hỏi, đã hết chưa
                                                    Nếu vẫn chưa hết, xin thưa " Lại nằm"
                                                              Nằm cho đoạn hết mùng 5

                                                    Xong mèo ta lại tưng bừng ngay luôn "

Thơ con mèo xin kết thúc ở đây...


Lời bình của bạn đọc: "Thiếu mất quyển sách ở trước mặt rồi em ơi"

                            *                          *                         *                          *                         * 

Còn đây, là tổ hợp stt và comment sau một ngày nắng đẹp đi chơi tưng bừng

                                                             Ngày đẹp
                                                             Trời đẹp
                                                             Người đẹp
                                                             Ví xẹp
                                                             Đường đời em
                                                             Quá hẹp
                                                             Người đẹp này
                                                             Cũng xẹp (6 xị)
                                                             Nằm bẹp
                                                             Tại gia
                                                             Ối a
                                                             Mi "toó"
 

Đố mọi người biết bài này có bao nhiêu người làm :))))

                                    ========================================

Mây kia làm tổ trên cây
Cớ sao muốn ở lại đây không về
 

   Đôi thoáng cảm trước một bức hình thú vị. Nhìn lại thấy vẫn xao xuyến

                                     *********************************************

Có những bức hình kute khó đỡ đến mức nhìn cái là phải muốn bình lựng ngay một cái gì đấy. Và cái ảnh dưới đây là 1 trong số đó

             

Gâu gâu gâu gâu
                                                                    Mình là Cụt cẩu
                                                                    Cái mặt rất ngầu
                                                                   Tính tình đầu gấu
                                                                   Chả sợ ai đâu
                                                                   Gâu gâu gâu gâu


                                        *                   *                  *                  *                 *

  Nhà có 5 thằng điên - Shiro, Tora, Chibi ngố, Chibi còi và Mimi - quả thật luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho mình :))) cực kì phởn phơ và mang tính giải trí cao. Tấm này tính giải trí không cao lắm xong lại có caption ngộ nghĩnh đến lạ



                                                      Tôi kể ngày nay chuyện Shi-rô
                                                      Trái tim lầm lỡ đặt thủ đô
                                                      Mặt cứ đơ đơ nằm ngủ suốt
                                                      Nên nỗi thân thể đặc mỡ mô

 Chị G, với chỉ 1 bình lựng - "Trái tim lầm lỡ để trên đầu" đã giúp mềnh "hoàn thiện" cảm xúc cho con nhợn lắm lông này
 Hết chó rồi lại đến mèo, thơ mình gom được nên gọi là "Thú cưng tuyển" mới đúng :))

                            -  ============================================  -

 

                                                       Bàng xanh bàng đỏ bàng vàng
                                                       Ba bàng cùng đẹp biết sang bàng nào
                                                       Miễn đừng "bàng quan" cho tao
                                                       Không tao cấu, véo bỏ vào nồi canh
                                                       Trong nồi có con sâu xanh...


  Tranh vẽ rất đẹp, rất sinh động. Mình thì cũng thích bàng lắm mà chả hiểu sao lại "phóng tác" ra cái mớ này
  Bình lựng của đọc giả bất đắc dĩ (caca hung hãn): "Thơ thẩn gì bốc mùi chưa từng thấy"

         *                       *                       *                           *                             *                        *  

 Tết nhất, các bà các mẹ không hiếm người trổ tài bếp núc. Nhưng không ít trong số đó còn cố với đến những món ăn... chưa đến mùa. Chắc thèm lắm nên lại online hỏi bác Gúc rồi post hình trêu ngươi. Mình nhẹ nhàng share trêu lại, ướp thêm tí "hương mùa hè" cho... thèm hơn. Hehe

                  


                                                   Bao giờ cho đến mùa hè
                                               Sen thơm bát ngát ê hề chợ quê
                                                  Nhãn lồng lúc lỉu đường về
                                              Nấu nồi chè mát ăn phê cả ngày 

 Nhưng công nhận là ngon thật. Mẹ mình khoái làm món này lắm. Cả nhà đều thích nữa chứ. Mỗi tội còn gần 3 tháng nữa mới đến mùa (tính từ thời điểm post bài này trên Blog)
  Cũng nhờ món này mà trình độ lừa hạt lấy cùi rất nhiều thứ quả của mình tăng lên đáng kể :))

               **                          **                        **                      **                        **                       

 
 
                                                       Trên trời mây trắng như bông
                                               Ở dưới cánh đồng bông trắng như mây
                                                          Mây bay ai mà chả hay
                                                 Bông bay vào lọ đẹp ngay góc nhà

                                                           Mây khi cao, lúc là là
                                                     Bông thì cứ mãi bên ta rồi tàn

                                                         Bông tàn thì mặc bông tàn
                                                Trời kia xanh ngắt ngút ngàn mây bay

                                                         Mây muốn bay, hãy cứ bay
                                                    Bông thì ở lại kề ngay bên mình
 
                                                       Mây tan không một dáng hình
                                                 Bông thì, tàn cũng rung rinh sắc màu 

  Caption gốc của hình này chỉ có 6 chữ " Mây hay bông, bông hay mây"
  Nhưng sau đó thì được tung hứng thành bài khá hoàn thiện thế này đây. Cảm ơn chị Th và cô N :))) Nói chung là cả đêm ngồi chém với hứng comment trong cái hình này thật đã, khó quên lắm. Cũng là bài có những "tứ" mình rất ưng, ưng cực kì <3  Một kỉ niệm dễ thương của đầu tháng 3, trời quang mây tạnh, mây bông lẫn lộn...



Thế đó. Thế là tạm hết đào mộ lần 1. Đọc lại thấy rung rinh không nhiều thì ít, Nghe nói rằng, khi con người ta ngồi hồi tưởng lại ngày xưa, đó là dấu hiệu tuổi già đã đến. Nhưng những người không chỉ ngồi mà còn chủ động "khai quật" thì chắc chưa già đâu nhỉ? Vẫn còn sức để mà đào cơ mà. Chỉ không được trẻ lắm thôi :"> (chắc thế)
  Đợt nghỉ lễ tới, nếu rảnh, mình sẽ lại đào mộ lần 2 :))   Hy vọng là không rảnh để khỏi đào, không lại mất cả đêm cười như dở dại. Rõ là cái thứ khùng điên.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

"Em hãy viết bài tập làm văn miêu tả một loài cây cho bóng mát"...

  Đây là đề bài em Mèo nhà mình vừa được nhận trong bài kiểm tra hàng tháng, phần tập làm văn học kì II lớp 4, thể loại văn miêu tả. Một nhóm đề cũ ri cũ rách, xào đi xào lại không biết bao nhiêu chục năm. Ừ thì đề bài cũ, xong cách viết có lẽ sẽ mới, mỗi người văn mỗi khác. Văn, là người mà. Và đây là phần bài (được tóm lược lại) của Mèo:
  " Ở trường em có một cây bàng cổ thụ... (phần mở bài)

     Tán cây cao, rộng, xòe ra trông như một chiếc ô khổng lồ
     Thân cây nâu xù xì, lớn cớ 2 người ôm
     Rễ cây mọc đâm sâu vào đất....
     Lá cây to, nổi lên những đường gân xanh
     Hoa bàng nhỏ như những vì sao
     Quả bàng vàng lấp ló trong tán lá
     Em và các bạn thường hay chơi dưới bóng mát của cây vào những ngày hè... (hết phần thân bài)

     Em rất thích cây bàng cổ thụ ở trường em.... (thêm vài câu nữa - kết bài - hết)"

Ừm ừm, hơi bị... dàn ý văn mẫu một tí. Hôm sau 2 đứa ngồi sửa với nhau cho đỡ khô khan

  Bẵng đi khoảng 2 tuần, cô giáo trả bài văn kiểm tra trong tháng. 6 điểm. Ừ, rồi, cho qua, mình vốn không quá coi trọng điểm số. Rồi giở bài ra xem thử như thế nào
  Đề bài:  "Miêu tả một loài cây có trong vườn nhà"
  Bài làm
   " Nhà em có một dạ lan hương rất hay. Cây đã được trồng ở nhà em vài năm rồi
      Cây dạ lan hương thân gầy guộc xù xì,,một vòng tay ôm, tán lá rậm như một túm ô....
      Rễ cây mọc đâm sâu vào lòng đất....
      Lá cây xanh sẫm, nổi những đường gân ở giữa....
      Hoa của cây mọc thành chùm như những vì sao, đêm đêm tỏa hương thơm ngát
      (Quả dạ lan hương ít khi được ai để ý )
      Cây vẫn ngày ngày tỏa hương thơm mát
      Em rất yêu cây dạ lan hương nhà em."

Ôi, cây dạ lan hương nhà mình hay quá, lạ quá, gì mà hệt như... cây bàng cổ thụ ở trường của bé. Đọc hết bài văn mà cười méo xệch cả miệng (vì chả biết nên cười hay nên mếu) 2 mặt giấy tràn những con chữ tím tím tròn tròn, được điểm 6 cùng lời phê "Bài viết cần chi tiết hơn".  Hỏi qua Mèo thì lớp điểm cũng toàn 4,5,6,7. Điểm cũng nhàng nhàng, lời phê na ná. Thì đương nhiên rồi, bài viết nào cũng như thế này thì lời phê phải na ná quá đi chứ. Một dàn ý dùng cho cả chục bài văn, rồi văn mẫu này, rồi tài liệu kia. Kết quả là một loạt những "cây bàng", "cây bưởi", "cây dạ lan hương", "cây sấu"... trăm loài gần như một. Thiết nghĩ, Giáo Dục Việt Nam phải bị nhắc nhở vì khả năng "Phá hoại đa dạng sinh thái môi trường" thì mới đúng...

    Ngay lúc ấy, mình đóng tập kiểm tra của Mèo lại, và nhắm mắt một cái. Mỗi kì gần chục môn học sẽ được dạy như thế này. Mỗi lớp gồm ngót vài chục em học sinh, rồi cũng sẽ thành những đứa bé giông giống nhau... Vậy trường lớp chẳng khác nào cái "khuôn", "đúc" ra những "sản phẩm" y xì phóc, cái gì cũng biết một tí, cái gì cũng hay một chốc, đều dễ là những sản phẩm lỗi, hỏng hóc khó lòng cứu vãn. Có đau không? Đau. Có xót không? Xót. Nhưng đau nhất là mình vẫn ngày ngày phải đưa các bé vào chốn "địa ngục" ấy, thật quá chừng xót xa.
   "Giáo dục" suy cho cùng, giúp cho mỗi cá thể đúc kết và rút ra những khả năng của bản thân. Chứ không phải một cái máy xay, máy ép, biến tất cả những thứ gì qua nó thành một mớ cát hỗn độn với kích thước sêm sêm nhau. Vậy mà nền Giáo dục nước nhà lại là một cái máy phần nhiều vận hành như thế đấy. Trách ai? Trách cô giáo? Cô cũng chỉ là một nạn nhân. Vậy trách những "cõi trên" chỉ biết ghé mắt xuống ư? Ngồi đó trách mãi cũng chả hơn gì. Tự mình hành động thôi. Mong rằng các bố, mẹ, ông bà sẽ đồng hành cùng bé trong giai đoạn nhạy cảm và khó khăn này, để giúp bé không trở thành một mớ bản sao cọc cạch

   Còn mình, mình làm gì á?  Cuối tuần mình cho Mèo đi chơi. Đi dạo phố này, đọc sách này. Đi ăn vặt, quan sát phố xá, xem phim hoạt hình cùng nhau, hay giải gameshow chẳng hạn. "Học" ở "địa ngục" là quá đủ rồi. "Học" thêm làm gì nữa. Tập làm trẻ con thích hơn. Vậy ha. Cứ là cây non cái đã, khi nào "cho bóng mát" được thì cho.


 P/s: đây là cây dạ lan hương nhà mình này. Nó giống cây bàng ở điểm nào nhỉ...


Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Cơ-duyên

 

   Hôm nay tôi vừa tha lôi về nhà 2 bộ truyện tranh cũ xì. Đúng, cũ xì, gãy bìa, bọc băng dính, dập ghim, lại còn dán nhãn của hàng thuê truyện với chi chít những con số được gạch ngang gạch dọc ở trang cuối nữa. Không phải vì tôi là người dễ tính khi chọn mua truyện tranh. Không hề. Lúc lựa truyện mới, tôi cũng kỹ lắm đấy ^^. Cũng chẳng phải bởi 2 bộ truyện ấy là đồ cổ quý hiếm gì đâu. Giá trị quy ra hiện kim của chúng cũng nho nhỏ thôi. Nhưng chúng, là những đồ vật kỷ niệm, là đánh dấu cho một nơi chốn kỳ lạ gắn trong tôi 2 chữ: Cơ – duyên

  Quay trở lại hồi học cấp 2, lúc ấy truyện tranh không hề thân thuộc với tôi. Khi bạn bè phát sốt phát rét với bán yêu Inu Yasha, cười khằng khặc cùng Ninja loạn thị, khóc mủi khóc giải cùng Nữ hoàng Ai Cập… rồi nhiều nhiều nữa, thì tôi vẫn chỉ đơn thuần đọc Đô rê mon tại nhà, 1 tuần góp tiền 1 lần mua Conan, và vẽ thuê bài Mỹ thuật với phí là 1 cuốn Kotaro (tình yêu đầu đời đấy). Thế giới những nhân vật trong truyện tranh thực sự xa lạ với tôi vô cùng. Lên cấp 3, cùng với lượng bài vở đồ sộ ụp xuống trong 2 học kỳ thì 3 tháng nghỉ hè quả là quý giá. Đơn thuần xác định rằng hè lên 12 sẽ bị vùi dập học thêm học nếm, vậy nên hè năm lên lớp 11 sẽ là thời gian của tôi. Tôi sẽ làm những gì mình thích. Thoải mái, và hết mình. Đó cũng thực sự là một thời khắc đáng nhớ của 22 năm non trẻ đã trôi qua ấy

  “Tao muốn đọc truyện tranh mày ạ. Có gì tư vấn đi, xung quanh nhà tao chẳng có cái tiệm truyện nào ra hồn hết”
  “Tao thì hay thuê ở hàng này này, hơi xa một tí nhưng nhiều truyện lắm. Giá cả cũng mềm”
  “Ờ, hơi xa thật, để tao xem thử”
  “Ừ…”
Một trưa đầu tháng 6, tôi có mặt ở số 4 Tuệ Tĩnh, một cửa hàng nhỏ ngồn ngộn cơ man nào truyện là truyện. Truyện cũ, truyện mới, tạp chí, tiểu thuyết, truyện chưởng… cái gì cũng có. Mỗi tựa có đến 3,4 bộ lận, nhiều ơi là nhiều. Và thế là sau một hồi váng ngất chọn tới chọn lui, cuối cùng tôi cũng tha 1 bộ về. Nếu không nhầm thì là “Black Cat – Thám tử mèo đen”. Đó cũng là lần đầu tôi tự đi thuê 1 thứ gì đấy, tự chọn lựa, tự đặt cọc, và tự đứng tên mình. Từ ấy, ngày nào cũng như ngày nào, tôi đạp xe mỗi ngày 5,6 km chỉ để thuê truyện. Đạp như điên, đọc như dại. Truyện cũ vơi dần rồi, tôi xơi đến truyện mới. Mà truyện mới thì phải đến sớm “cạnh tranh” thì mới có mà đọc. Thế là lịch đi thuê dày lên, ngày 2 lần, 1 lần sáng sớm đi “đua” tựa mới, một lần buổi trưa để lựa thêm truyện cũ mình chưa đọc và trả truyện mới ra. Cứ thế như thoi đưa. Cửa hàng dần nhẵn mặt đến mức cứ thấy là đưa truyện ra, thế mới vui. Hè năm ấy mắt tôi chắc chắn lên đi-ốp, 2 cánh tay và bàn chân đen xì rám nắng, và chắc số km con mini cà tàng của tôi bon bon mặt đường lên đến hàng trăm…

  Có một kỷ niệm vui nho nhỏ tôi vẫn nhớ mãi, là trong guồng đọc quay cuồng ấy, tôi bị gián đoạn mất độ 1 tuần “nhịn” bất đắc dĩ. Nguyên nhân á, bị “tái” thủy đậu. Tức là bị lây của con em Minh Mèo (dù hồi xưa đã bị rồi). Thật ra tình hình bệnh cũng chả có gì ghê gớm lắm đâu. Nhưng đúng hôm bị lây thì tôi vẫn đang cầm truyện, cả chục cuốn. Xót tiền thuê nếu bị lố ngày trả, tôi đội nắng đến tiệm cho xong. Trả hết truyện, về, ai dè đi bêu nắng kết hợp thế là bùng sốt, người nóng bừng bừng, các vết mẩn lan ra rộng khắp. Thôi rồi, bệt. Thế là vạ vật ở nhà. Chả biết tiết kiệm được mấy đồng tiền thuê truyện, xong tiền thuốc bù vào thì gấp đôi gấp ba :)))). Đúng là, tiếc con gà quạ tha mà. Thình thoảng mấy anh chị em vẫn ngồi kể lại vụ ấy với nhau, về mấy con quái vật "đốm xanh" vì bôi thuốc và cười rúc ra rúc rích.

  Thế rồi sau mùa hè ấy, đùng một cái, số 4 Tuệ Tĩnh biến thành 1 trung tâm giao dịch bất động sản. Tôi ngỡ ngàng. Sau một thời gian nghỉ không thuê thiếc truyện trò để chuẩn bị bài vở năm học mới, tôi không còn thấy bất cứ một dấu vết gì của cửa hàng ấy nữa. Một cái bàng thông báo cũng không. Buồn mất mấy bữa. Và cái “duyên” lại bắt đầu từ ấy. Vô tình trong số những bạn cùng lớp của tôi có 1 đứa là khách ruột của tiệm truyện (không phải đứa tư vấn tôi đâu) Và nhờ thế mà biết được, chủ cửa hàng đã chuyển về làm tại nhà riêng sau một tranh chấp gì đó. Nhà cô chú nằm ở ngõ Huế, cách đấy không xa. Sự nghiệp lóc cóc đạp xe thuê truyện của tôi lại tiếp tục ^^

    Đến thì lại ngỡ ngàng một lần nữa. Tiệm vắng hoe. Truyện vẫn nhiều nhưng khách giảm hẳn. Và những nhân viên cũng nghỉ gần hết, chỉ còn là 1,2 người và cô chú chủ hàng. Đến giờ, tôi vẫn nhớ chú Thắng chủ tiệm nói rằng: “Lúc này mà còn tìm được ra đây là thành khách hàng thân thiết rồi đấy”. Tôi chỉ cười xòa. Mà đúng là chỉ còn khách thân thiết thật, truyện bày ê hề mãi mới bị thuê hết. Cuốn sổ hồi xưa vài tuần thay lần, giờ thì cô chú cứ ghi hoài ghi mãi, giỏi thì ngày/tờ. Tiệm truyện đông vui là thế mà… Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi, một đứa khách thực sự vãng lai, đến với cửa tiệm ấy chỉ một mùa hè, đã lại trở thành khách “ruột”. Suốt các năm sau ấy, tôi vẫn thuê ở chỗ chú Thắng. Không ra nhiều, nhưng đều đặn. Ở đó tôi thành con buôn chúa chổm với chị Vân bếu, với anh Sơn “tạ”, rồi cô Trâm, chị Trang, nhóc Huy và vài người nữa… Cứ gặp nhau là thành cái chợ vỡ
:)))). Gặp nhau là tranh luận, là đá xoáy, là kể lể, rồi chém gió thành bão loạn hết cả lên. Tiệm truyện nhỏ ấy dần trở nên đặc biệt hơn. Nó không chỉ còn là 1 tiệm cho thuê nữa. Có một cái gì đó thật vui vẻ, ấm áp và chân tình

   Thấm thoắt cũng hơn 7 năm kể từ mùa hè ấy. Một quãng thời gian không phải là ngắn. Ngần ấy thời gian, cách đọc của tôi cũng thay đổi nhiều. Truyện tranh trong nước cũng biến động không ngừng. Không, đúng hơn là cái gì cũng biến chuyển theo dòng chảy khôn lường ấy. Và hơn tất thảy, mọi thứ đều trờ nên khó khăn hơn. Tiệm cho thuê truyện cũng không nằm ngoại lệ khi phải cạnh tranh với truyện online và giá cả đắt đỏ. Rồi cái gì đến cũng phải đến. Cách đây 1 tháng, tôi nhận tin từ chị Vân là cô chú quyết định nghỉ và thanh lý cửa hàng. "Mấy đứa muốn lấy bộ nào thì tranh thủ đi". Tôi cũng đề nghị mấy anh chị em có một buổi “tập kết” nhỏ, chọn truyện để làm lễ “bai bai” với cửa tiệm truyện của cô chú. Đó là một buổi chiểu ấm áp sát rằm tháng Giêng. Cửa hàng truyện của chú Thắng chính thức "giải thể"…

  Chuyện hơi dài nhỉ. Tôi cũng chẳng hiểu mình đã gõ ra những gì nữa. Sau buổi lễ “bai bai” ấy tôi cũng quay lại chọn truyện, được 2 bộ. Cũ xì, chi chít những dấu tích của không biết bao con mọt truyện, và tha nó về nhà. Hiện chúng đã nằm yên trong kho, trên giá truyện của tôi. Chẳng biết bao giờ mới có thời gian đọc chúng nữa. Nhưng chúng sẽ vẫn nằm ở đấy, vẫn hiện diện ở đấy, để nhắc tôi về một mùa hè đã xa; về một không gian nay đã không còn nữa; về những con người đổi khác; và về một cơ-duyên kỳ lạ đã dẫn tôi đến với thế giới của truyện tranh, của những nét vẽ và khung thoại, của một thứ "hồn trên giấy". Để từ ấy, tôi có cơ hội đến những không gian mới, có những cuộc gặp gỡ mới, và thấy những cánh cửa đang chờ người gõ ngỏ
  Cái chữ “duyên”, quả thật là không bao giờ hết lạ kỳ
  Cảm ơn, vì một cơ – duyên

 HN, một đêm cuối tháng 3/2013