< Phần II -- Tiếp theo và Hết >
#2. Kem
"Ăn kem mùa đông, mày có điên không?"
Ngoài việc sợ viêm họng ra thì hoàn toàn không :))
Kem là món ăn của mùa hè thôi ư? Chưa chắc nhé. Về bản chất, kem chỉ làm mát cái mồm và lạnh tê người khi mới dứt qua lưỡi thôi, nhưng khi vào trong dạ dày nó lại làm nóng người lên. Vì sao ư? Vì kem lạnh, mà cơ thể thì luôn tự duy trì cơ chế nhiệt ổn định 37 độ rưỡi, bởi thế mà toàn bộ cơ thể sẽ tự tăng nhiệt độ lên để cân bằng với cái mớ lạnh buốt vừa mới chui vào :3 Nữa, kem là một món ngọt với hàm lượng calorie cực cao (cao gần như nhất trong các thể loại fast food) và vô cùng dễ hấp thụ. Vậy là đạt chuẩn cho một món ăn mùa đông rồi còn gì. Mèo già xin bung vuốt khẳng định, Kem là một món ăn cực kỳ hợp cho mùa lạnh! Ngheo
Nhưng ngoài cái mớ "cơ sở khoa học" kia ra, thì còn nhiều lý do để kem đứng hàng thứ 2 trong top những món ăn mùa lạnh của tôi. Kem khá rẻ (5k cũng có mà 10k lại càng có), chủng loại phong phú, vị vô số kể -dâu, socola, đậu xanh, dừa... kiểu cách ăn đa dạng - kem que, ốc quế, kem ly, kem cốc...; dễ xơi dễ xử dễ tìm, và đặc biệt là rất cơ động - có thể vừa đi (bộ hay xe cộ) vừa ăn thoải xờ mái (đố bạn vừa lái xe máy vừa ăn cháo được đấy :))) Nhưng quan trọng nhất phải kể đến việc giời lạnh ít lo kem chảy. Ta có thể ung dung thư thái xử lý cây kem và thưởng thức nó trọn vẹn. Trong khi ấy ăn kem những hôm giời nóng quả là cơ khổ, vừa phải nhồm nhoàm ăn cho nhanh mút cho lẹ kẻo kem tan hết, mà hình ảnh lúc đấy lem nhem xấu xí vô cùng tận luôn. Mọi người đã thấy, kem "ăn rơ" với mùa đông lạnh đến thế nào chưa :3
Giờ tưởng tượng nhé. Sau một chập đi dạo bên bờ hồ Trúc Bạch lộng gió, tôi tạt vào nhà hàng gọi 1 que kem đậu xanh (không rau má) rồi tranh thủ vừa đi tiếp vừa ăn. Quần áo dày cộm như gấu, người nóng phừng phừng sau khi đi bộ, tiếp đó bèn cắn một miếng kem. Ui chu choa sướng đến rụng răng. tái tê mê mỏi. Tôi hay liên tưởng cái sự sung sướng ngược ngạo này với hình ảnh của 1 đôi đang dùng những viên đá để âu yếm nhau khi "ấy" :"> lạnh tan đầy ấm nóng đam mê. Nói túm lại rằng, với Mèo tôi, ăn kem mùa đông là một khoái cảm phê tơi...
#1. Ngô nướng
Tôi được nghe kể về một đêm đông kì thú. 3 con người, đi chơi đêm, ở Hà Nội. Họ rẽ vào chợ hoa Quảng An ngắm nghía. Đi nhiều thì khắc đói, mà đói thì phải ăn. Chiếc taxi ấy đỗ lại ở một gánh ngô nướng nọ. Chỉ còn đúng 2 bắp ngô. Họ mua cả 2. Rồi họ chờ nướng. Và bẻ chia nhau ăn. Rí rách. Nhấm nháp. Cười giòn tan giữa cái lạnh đêm đông... Và cái đứa được nghe kể ấy, tức thằng tôi đây, ghen tị không để đâu cho hết. Một trong những nguyên nhân cho cái sự g.a.t.o ấy là do Mèo Già tôi mê ăn ngô cực kỳ.
Trước, cứ nhắc đến ngô nướng là tôi thường hình dung ra một cái quang gánh xinh xinh, phía trước quẩy cái lò than nóng hồng đung đưa theo nhịp bước của cô bán ngô, phía sau sẽ là một nùi ngô nguyên lá nguyên râu xanh sồn sột. Cô ngô nướng thường tầm trung trung tuổi, thấp thấp người, da sậm, tay sạm sạm và cũng như rất nhiều những người gánh hàng rong khác - luôn đội một chiếc nón lá đã sờn. Vừa đi cô vừa cất tiếng rao "Ngô nưỚng đêyyy...", cái tiếng rao như đặc cứng trong giá rét mùa đông. Và nếu có vô tình mà gặp cô ở giữa đường trong lúc đói lòng thì thực khách cũng chẳng ngại gì mà gọi cho 1 bắp ngô. Gặp nhau lúc ấy, là cái duyên ăn uống... Nảy nay, những gánh ngô nướng vẫn còn, nhưng ít thấy hơn, thay vào đó là những xe đẩy, những quầy vuông vuông chạy dọc vỉa hè. Thay bằng cô bán ngô, sẽ là người bán ngô (thường trẻ tuổi và đi theo đôi hoặc nhóm) ; thay bằng tiếng rao sẽ là đèn và bảng biển; và cái duyên ăn uống cũng vì thế mà ít đi nhiều, bởi ta sẽ chạy ù đi đến quầy ngô nào đó thay vì vô tình bắt gặp những gánh vặt hàng rong.
Người bán khác đi là vậy, thế ngô có thay đổi gì không? Ngon hơn? Chán đi? Chắc cũng tùy người, tùy cách nghĩ. Với tôi, ngô nướng ngon được chia ra 10 phần thì 8 phần là nhờ cái không khí khi ăn (2 phần còn lại chia đều cho độ tươi mới của ngô và tay lửa của người quạt). Khẽ rê người vào gần cái bếp than hồng lép bép của gánh ngô nướng, vừa
xoa lấy xoa để 2 bàn tay, hơ hơ 10 đầu ngón mà chờ ngô chín. cái không
khí thơm nức ấy, cái mùi ngái nhẹ của lá ngô với râu ngô bắt lửa cháy ấy
sao mà nao lòng. Nhận lấy bắp ngô mới ra lò, lột vỏ chà chà ít vết cháy
muội than rồi cứ thế hít hà xuýt xoa mà vùi đầu vào gặm thôi. Mồm nhồm
nhoàm, răng nham nhở những vụn dính dính, mặt nhem nhuốc ám khói, cơ mà
ngon sao tệ! Ăn bắp ngô cười hô hô gió đông còn phải mắc cỡ mà tan đi mất. Ngô nướng là món ăn số 1 trong mùa lạnh của tôi là vì thế. Xài hết cả "5 quân", à không, "10 quân" luôn khi xơi, răng miệng cũng cắn trực tiếp chứ chẳng cần thìa cần bát gì sất. Cái ngon, cái xuề xòa, cái bình dân học vụ ấy đâu nhiều món có được. Nhất nữa, trong lúc chờ nướng ngô, cái lạnh bên ngoài đang chực chờ ngấm vào mình ấy sẽ bị ngọn lửa than cời lấn át, và khi đón được bắp ngô để vùi mồm vào đó, thì lạnh mấy cũng hóa vô nghĩa. Chỉ còn đó ấm, nóng, ngọt, dính, bùi, và thơm. Thật kỳ diệu sao một bắp ngô nướng! Ngô ơi là ngô!
*có khi vì nghiền ngô quá mà mặt mình mới "ngô sắc" như thế này chăng :)) đúng là "ngô như ý" mà, hị hị :3 *
Trên đây là list 5 món ăn yêu thích nhất trong cái lạnh của Mèo già tôi. Cũng chả có gì đặc biệt lắm mà lại bầy vẽ nhỉ :)) Mong là cũng mua vui cho các bạn được vài trống canh. Còn nếu không chỉ là đọc cho vui, mà còn là đồng ý, và đồng cảm, thì đừng ngại kể cho tôi những món ngon mùa đông của các bạn nhé.
... Kết thúc 5 ngày up liền tù tì những dòng viết hao tổn bao nước bọt với cả dịch vị dạ dày. Nghĩ đến đã thấy thèm, viết ra, rồi đọc lại rà lỗi cho hoàn chỉnh... còn thèm gấp bội. Sau 5 hôm này có bị bục dạ dày vào viện không nhỉ :)) càng nghĩ lại càng thấy phục những người viết về cái ăn cái uống, thú thưởng thức ẩm thực bấy lâu nay (chắc các cụ không bị viêm dạ dày đâu ) Còn tôi, con Mèo già "ngô sắc" hẳn sẽ còn lâu lắm mới dám làm lại trò này. Chúc mọi người đọc thấy ngon miệng.
Mời đọc phần 1 ở =>>>> ĐÂYYYYYYYYYYYYYY
P/s: bài viết gồm 2 phần này được tập hợp từ các stt đăng trong các bữa 25 đến 29 tháng Chạp năm Quý Tị 2013. Và giờ nó mới được chỉnh sửa thành bài trọn vẹn. Cũng tại cái sự lười của Mèo Già cả :)) Nghéo.
Hà Nội, 23/2 năm Giáp Ngọ 2014
Trang
Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014
Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014
Ừ thì Hạnh Phúc
Ngày 20/3 là ngày Quốc tế Hạnh Phúc (hình như được công nhận từ 2012 thì phải)
Ừ, nào thì Hạnh tất cả Phúc ^_^
Trích: (bạn có thể bỏ qua không đọc)
"Nhân dịp này, Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc Ban Ki mun (Ban Ki-moon) đã có lời kêu gọi công dân tất cả các nước “cam kết giúp đỡ những người xung quanh”, thúc đẩy sự phát triển bền vững và toàn diện của nhân loại bằng “tình yêu thương làm lan tỏa hạnh phúc và giúp chúng ta xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Để khi tham gia làm việc thiện, bản thân chúng ta cũng nhận lại những điều tốt lành” "
Online facebook, tôi lại theo thói thường, share ầm ầm những cái mình thấy ngộ ngộ lên timeline (cái này thành bản sắc luôn rồi, không share ứ chịu được). Nhưng hôm nay thì đổi mới tí, caption cho tất cả các share sẽ là "Hạnh Phúc", hoặc đại loại thế (thêm <3 thêm :3 thêm :D hoặc gì gì đó), nhưng về cơ bản vẫn là "hạnh phúc". Thì share cho ngày Quốc tế Hạnh Phúc mà. Chọn những cái ảnh ngộ ngĩnh, chọn những thú vui ăn-ngủ-chơi-đọc, chọn những tấm hình đẹp, chọn vài chú cún chú mèo đáng yêu, hay một câu nói có vẻ hay hay, và "Share". Cũng chia sẻ hơi bị vô tội vạ, chắc spam tầm hai chục cái "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế", liên tục liên tục trong khoảng 2 tiếng.
Bỏ ra ngoài tiếp tục làm.
Tối, mò về, ăn uống tắm rửa xong xuôi.
Okie.
Bật máy lên online. Ghé fb, việc đầu tiên là nhấn vào notifications
Rất nhiều người like "Hạnh phúc" (hoặc đại loại thế). Quốc tế Hạnh Phúc có khác!
Cơ mà chỉ cần đổi "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế" (cái caption ấy mà) về mấy kiểu giọng thường ngày của mình thì lại không phải là Like "Hạnh phúc" nữa? :))) Làm gì có chuyện! Đã là con người, ai chả muốn mình vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, đâu phải cứ nói ra miệng "hạnh phúc" là hạnh phúc đâu. Nhất là khi nó được cất thành tiếng, tự dưng cảm giác sáng bừng ấy bỗng không còn nữa. Thế nên, trộm nghĩ, một ngày gọi là "Quốc tế Hạnh Phúc" xem chừng... vô duyên tệ :))
Mèo Già tôi rất dị ứng với kiểu, ừ vì hôm nay là ngày Quốc tế Hạnh Phúc nên mình sẽ blah blah, mình phải bleh bleh, hoặc "Ối giồi ôi tôi Hạnh phúc quá!"... Hạnh phúc, với mỗi sinh thể là không giống nhau. Nó to, nó nhỏ, nó rực rỡ, nó sầm sì... muôn hình muôn vẻ, và, nó tồn tại quanh ta, hằng ngày, hằng giờ, từng khoảng khắc, ở bất cứ đâu dù nơi này hay nơi khác. Thế nên chỉ một ngày để dành cổ vũ cho "chia sẻ những điều tốt đẹp", cho " HẠNH PHÚC" liệu có là đủ? "Hạnh phúc" cần được trao đắp không chỉ ngày một ngày hai, mà là liên tục, bền bỉ, và dài lâu. Từ từ cũng được, mãnh liệt thì càng tốt, nhưng tất cả là một quá trình riêng để tất cả được thành hình. Và "Hạnh phúc" cũng vậy, không ngoại lệ. Bền bỉ chia sẻ, trao đi mỗi ngày thôi chứ kỷ niệm với quốc tế công nhận làm gì cho đao to búa lớn. Vui vẻ trẻ khỏe từng ngày, cứ vậy ha mọi người ha ^_^
Nhún nhún nhảy nhảy tí :3
Ừ, nào thì Hạnh tất cả Phúc ^_^
Trích: (bạn có thể bỏ qua không đọc)
"Nhân dịp này, Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc Ban Ki mun (Ban Ki-moon) đã có lời kêu gọi công dân tất cả các nước “cam kết giúp đỡ những người xung quanh”, thúc đẩy sự phát triển bền vững và toàn diện của nhân loại bằng “tình yêu thương làm lan tỏa hạnh phúc và giúp chúng ta xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Để khi tham gia làm việc thiện, bản thân chúng ta cũng nhận lại những điều tốt lành” "
Online facebook, tôi lại theo thói thường, share ầm ầm những cái mình thấy ngộ ngộ lên timeline (cái này thành bản sắc luôn rồi, không share ứ chịu được). Nhưng hôm nay thì đổi mới tí, caption cho tất cả các share sẽ là "Hạnh Phúc", hoặc đại loại thế (thêm <3 thêm :3 thêm :D hoặc gì gì đó), nhưng về cơ bản vẫn là "hạnh phúc". Thì share cho ngày Quốc tế Hạnh Phúc mà. Chọn những cái ảnh ngộ ngĩnh, chọn những thú vui ăn-ngủ-chơi-đọc, chọn những tấm hình đẹp, chọn vài chú cún chú mèo đáng yêu, hay một câu nói có vẻ hay hay, và "Share". Cũng chia sẻ hơi bị vô tội vạ, chắc spam tầm hai chục cái "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế", liên tục liên tục trong khoảng 2 tiếng.
Bỏ ra ngoài tiếp tục làm.
Tối, mò về, ăn uống tắm rửa xong xuôi.
Okie.
Bật máy lên online. Ghé fb, việc đầu tiên là nhấn vào notifications
Rất nhiều người like "Hạnh phúc" (hoặc đại loại thế). Quốc tế Hạnh Phúc có khác!
Cơ mà chỉ cần đổi "hạnh-phúc-hoặc-đại-loại-thế" (cái caption ấy mà) về mấy kiểu giọng thường ngày của mình thì lại không phải là Like "Hạnh phúc" nữa? :))) Làm gì có chuyện! Đã là con người, ai chả muốn mình vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, đâu phải cứ nói ra miệng "hạnh phúc" là hạnh phúc đâu. Nhất là khi nó được cất thành tiếng, tự dưng cảm giác sáng bừng ấy bỗng không còn nữa. Thế nên, trộm nghĩ, một ngày gọi là "Quốc tế Hạnh Phúc" xem chừng... vô duyên tệ :))
Mèo Già tôi rất dị ứng với kiểu, ừ vì hôm nay là ngày Quốc tế Hạnh Phúc nên mình sẽ blah blah, mình phải bleh bleh, hoặc "Ối giồi ôi tôi Hạnh phúc quá!"... Hạnh phúc, với mỗi sinh thể là không giống nhau. Nó to, nó nhỏ, nó rực rỡ, nó sầm sì... muôn hình muôn vẻ, và, nó tồn tại quanh ta, hằng ngày, hằng giờ, từng khoảng khắc, ở bất cứ đâu dù nơi này hay nơi khác. Thế nên chỉ một ngày để dành cổ vũ cho "chia sẻ những điều tốt đẹp", cho " HẠNH PHÚC" liệu có là đủ? "Hạnh phúc" cần được trao đắp không chỉ ngày một ngày hai, mà là liên tục, bền bỉ, và dài lâu. Từ từ cũng được, mãnh liệt thì càng tốt, nhưng tất cả là một quá trình riêng để tất cả được thành hình. Và "Hạnh phúc" cũng vậy, không ngoại lệ. Bền bỉ chia sẻ, trao đi mỗi ngày thôi chứ kỷ niệm với quốc tế công nhận làm gì cho đao to búa lớn. Vui vẻ trẻ khỏe từng ngày, cứ vậy ha mọi người ha ^_^
Nhún nhún nhảy nhảy tí :3
Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014
Lạnh này ăn gì? (Phần 1)
Mùa đông Hà Nội là phải lạnh. Lạnh ít, lạnh nhiều, lạnh vừa vừa; nắng
lạnh, mưa càng lạnh... túm lại là: LẠNH. Mà lạnh thì chóng tiêu hao
nhiệt lượng cơ thể => mất năng lượng nhanh => chóng đói. Đã đói
thì phải ăn. Mà đã ăn thì nên ngon miệng.
Vậy, lạnh này ăn gì?
Dưới đây là top 5 món ăn yêu thích của tôi (tức Mèo già liếm lông) mỗi khi giời giở rét với mục đích đơn thuần bổ sung năng lượng đã mất (và cho sướng mồm nữa), ngheo
#5. Lẩu
Chài ơi, một trong những vui thú của mùa đông giá rét là 4,5 đứa châu đầu vào nồi lẩu, vừa chan vừa húp xì xụp. Cứ phải gọi là ấm đến tận rốn! Này nhé, xương hom và xương bay lợn mua về tầm gần 1kg, rửa sạch vệ sinh chặt vừa đem ninh. Xương lợn ngọt đậm hơn xương gà, mà lại đỡ bị nặng mùi không như bò, rất hợp cho phần nước dùng. Đặc biệt, phần xương hom và xương bay lợn khác với vùng xương ống, nước dùng ra nhiều mà lại không bị váng mỡ (vì không có tủy đỏ), càng ninh càng ngon. Ninh tầm tiếng rưỡi vớt xương ra, gia giảm vừa miệng, có thể thêm 1 ít rượu nếu thích. Chẹppppppppp, vậy là xong nồi nước dùng rồi :3
Nước dùng là linh hồn của nồi lẩu. Một nồi nước dùng ngon thì nồi lẩu sẽ ngon. Tùy vào việc món chính là gì mà sẽ thêm gia vị phụ vào nồi nước sau đó. Món ruột của Mèo già là lẩu bò nấm đó. Nước dùng trong, thơm, miếng bò nhúng tí giấm chín tới mềm ngọt, nấm kim châm thả giòn giòn, nấm mỡ béo béo, hương ngào ngạt... Ôi cho vào miệng 1 miếng là gió mùa đông bắc tan bằng hết. Yêu lắm lắm lẩu mùa đông ơi....
Nghe bầy vẽ nhỉ, nhưng không hề đâu. Chỉ cần chịu khó xíu thì ăn lẩu ở nhà tuyệt vời lắm. Và, đương nhiên vì vấn đề an toàn thực phẩm nên phạm vi ăn uống của khổ chủ thường gói gọn tại gia thôi, ăn lẩu ngoài đường sợ bỏ xừ
#4. Chè
Nóng ăn chè lạnh, thì lạnh ăn chè nóng. Thừa nhận đi, mùa đông là thiên đường dành cho những tín đồ ham của ngọt. Tại hè ăn đồ ngọt dễ ngán, còn mùa đông thì xực bao nhiêu vẫn hết. Chè cũng không ngoại lệ. Mùa lạnh ăn thức nóng, và có rất nhiều món chè nóng khiến tôi say sưa ăn.
Hồi xưa xửa xừa xưa, khi lục tào xá với chí mà phù vẫn còn được các cô, các chú hàng rong quẩy từng gánh trên vai rao bán trên từng phố nhỏ thì mỗi một bát lục tào xá con con khi ấy ngon hết sẩy. Chè vàng thanh điểm chấm đậu xanh hơi quánh nằm gọn trong cái bát sứ Hải Dương men trắng tráng viền xanh nhìn đã thấy mê lòng. Quẹt khẽ thìa quanh thành bát lấy chè đưa lên miệng. Âm ấm, ngọt vừa đủ, hạt đậu xanh mềm, thỉnh thoàng răng cắn được một ít mã thầy xắt nhỏ giòn giòn, ăn đến đâu biết đến đấy! Hồi nảy hồi nay, đôi lúc bắt gặp 1 gánh hàng rong bán chè, mà thường là chè bà cốt với xôi vò, thì những chuyện cũ về bát lục tào xá khi ấy như sống dậy. Những bát chè xưa chả thể có lại nên càng ngon thêm đến không tưởng.
Lại lảm nhảm rồi, chè xưa không còn thì "dụng" chè nay. Đông đến thường rộ bánh trôi tàu. Một bát 3 viên tròn như trứng, nhân đỗ xanh hoặc vừng đen dừa nạo, phía trên rắc tí lạc giã nhỏ bùi bùi thơm thơm. Nhưng thích nhất là lúc mới cầm bát chè mới tươm trên tay, húp thìa nước đường gừng ngọt sắc ấm nóng tỉnh người. Đầu ngón tay tê đỏ, má ửng đỏ, môi cũng đỏ mềm theo bát chè. Chè ngon, người ăn nhìn cũng ngon sao tệ. Nhưng đó vẫn chưa phải là cực điểm chè nóng trong dạ dày của Mèo tôi đâu. Món chè Mèo già mê nhất vào mùa lạnh chính là chè đỗ đen đặc cơ. Mê nhất, nên khó tả nhất, cứ gặp là phải sà vào ăn thôi. Mong bà con thông cảm, hehe.
Chè nóng giữa mùa lạnh còn một điềm vô cùng tuyệt vời nữa, là để cho người ăn được thưởng thức trọn vẹn vị ngọt của nó. Khác với chè mùa hè cứ phải tương thêm đá vào (cho nó mát), thì chè mùa đông chỉ có mỗi cái thìa xúc lên ăn thôi. Chè còn nguyên, không nhạt đi, không loãng thêm, xơi thìa đầu hơi khé cổ nhưng càng xơi càng vào càng nghiền cái độ ngọt ấy. Thì ngọt như chè mà, phải thưởng thức chứ! Giời càng rét càng ngọt ăn ngọt lại càng ngon :3
3. Cháo
Nhắc đến cháo thì, hình ảnh đầu tiên bật lên trong đầu tôi là bát cháo hành của Thị Nở. Bát cháo (chả biết có ngon không đó) của nàng đã giải cảm cho Chí Phèo, nhưng lại làm chàng Chí mắc phải một trận "cảm" khác còn trầm kha hơn bội phần cái trận cảm gió bữa ấy.
Nói dông dài thế chỉ để nói, rằng cháo là một món ăn đơn giản và thân thuộc với người Việt. Dễ ăn, hơi hơi dễ làm (chuyện, đến Thị Nở còn nấu được cơ mà, chả lẽ ta lại phải chịu thua chị ấy :3 ) già trẻ lớn bé gái trai ăn được tuốt tuồn tuột, ăn quanh năm, ăn được trong tất cả các thời điểm trong ngày, bị bỏ đói ăn càng tốt mà no phè phè húp thêm cháo vẫn xong. Dễ gì mà dễ thế. Cũng giông giống chè, cháo cũng có cháo ăn mùa hè (cháo đậu, cháo hoa nguội) và cháo ăn mùa đông, nhưng cơ bản cháo vẫn là một món nóng và đặc biệt ngon trong những ngày đông giá buốt
Năm thỉnh bảy thoảng tôi lại tự thưởng cho bản thân 1 hôm phi xe lên Trần Nhân Tông ăn cháo "bao cấp". Gọi là bao cấp vì tiệm được mở từ ngày ấy, vậy thôi. Kêu 1 bát cháo thịt băm nóng đủ hành mùi tía tô và không rau (vầng, Mèo già cực ghét ăn rau thả trong cháo) cùng cái lòng đỏ trứng gà, thế là chuẩn rồi. À quên phải thêm đĩa 2 cái quẩy cắt nhỏ nữa chứ. Gì chứ quẩy của nhà này ngon ghê gớm, giòn tan mà không bao giờ nhiều mỡ. Ít phút sau, cháo được bưng ra, lấy thìa gạn nhẹ cho cái trứng chìm xuống đáy bát rồi trộn khéo đều rau thịt lên ăn. Vừa húp vừa xuýt xoa bỏng miệng :3 thi thoảng thả thêm vài miếng quẩy vào, cháo quyện mượt với quẩy giòn xốp, ăn 1 lại muốn ăn 2, ăn 3, ăn 4, ăn... nữa. Lúc húp gần cạn cháo cũng là lúc cái lòng đỏ trứng lộ ra. Sau một thời gian trốn giữa bát cháo, trứng đã chín lòng đào đủ để thành một khối đặc sệt bớt mùi thì còn chờ gì mà không lấy thìa múc nguyên cả cái trứng mà cho vào mồm :"> ngọt bùi tận cuống họng. Cái kết hoàn hảo cho một bữa ngon ngon.
Cơ mà cái bát cháo trứng ấy vẫn chưa thấm tháp gì với cháo chân giò chân gà bố nấu cho mẹ hồi mẹ sinh bé Mèo Móm. Móm nó chào đời tháng 2, cuối mùa đông nhưng trời vẫn còn ren rét. Để lợi sữa cho mẹ, cứ cách 2 ngày bố lại mang chân giò chân gà về ninh nồi cơm điện mà nấu cháo. Cháo này mẹ ăn hơn nửa, phần còn lại... vào bụng tụi ăn theo (tức Mèo già và chị Mindy :)) Ôi cháo ngọt ơi là ngọt, thỉnh thoảng lại có miếng chân giò da gà vụn béo béo mềm mượt, cứ phải gọi là bá cháy. Xong hết cháo thì còn cạo cháy cháo nữa chứ, vừa cạo vừa tranh nhau chí chóe, ăn ngon thì 1 mà vui thì 10, hehe. Sau dạo đấy, 2 đứa ăn theo cứ gọi là béo như cun cút. Cũng nhờ cháo chân giò lợi sữa cả :3
Nhưng tất cả những tô cháo ấy không bao giờ ngon bằng bát cháo trai của một bác ngồi ở tượng đài Lý Tự Trọng đầu đường Thanh Niên. Ký ức tiểu học của tôi dành không ít chỗ cho cháo trai của bác. Nghe bảo 3h mới bắt đầu bán mà tầm 6h cả 2 nồi cháo to oành đều sạch bong, đến trễ là nhịn. Hồi ấy, cứ thứ 4 được tan sớm là bố lại đèo tôi ra quán của bác ăn. Cái vị ngọt đậm đà của cháo nấu từ nước luộc trai, phần nhân xào vừa tới mềm thơm nức mùi hành phi hơi rối, một xíu hành răm thái chỉ, và những miếng quẩy hơi ỉu ngấm cháo như tan trong miệng trong mỗi thìa... sao mà ngon quá đỗi. Đã thế, người đến ăn cháo bác luôn phải co ro, vì giữa một không gian nhỏ trống quạnh ngay sát Hồ Tây thì sao tránh nổi gió. Mà gió đông thì khỏi tả chắc mọi người cũng thấy lạnh rồi :"3 Xu xu ma ma, tay chân lập cập nhưng vẫn lùa cháo thật lực, ấm tỉnh người. Đôi khi tôi còn tự hỏi, liệu có phải bác cố tình chọn địa điểm ấy để kích thích người ăn thấy cháo ngon hơn nữa. Nhưng chắc là không đâu, nhỉ. Sau đó, tôi được nhận học tiếp cấp 2 cũng ở con phố ấy, và hý hửng chờ những ngày trống tiết tan sớm để được ăn cháo bác. Nhưng than ôi tôi lớn thì con bác cũng lớn, và bác cùng con mình nam tiến, để lại gánh cháo cho 1 người họ hàng mà nhìn vào đã biết sẽ không bao giờ nấu cháo ngon... Đã ngót 12 năm từ ngày ấy, tôi vẫn tự hỏi liệu mình có còn cơ hội được gặp lại bác cùng nồi cháo trai của bác nữa hay không, chỉ biết rằng món cháo của bác trở thành tượng đài trong dạ dày của Mèo tôi, thậm chí còn to hơn cái tượng đài Lý Tự Trọng vẫn đứng trơ ra đó sau bao tháng năm.
< Hết phần 1 >
Vậy, lạnh này ăn gì?
Dưới đây là top 5 món ăn yêu thích của tôi (tức Mèo già liếm lông) mỗi khi giời giở rét với mục đích đơn thuần bổ sung năng lượng đã mất (và cho sướng mồm nữa), ngheo
#5. Lẩu
![]() | |
| Nước dùng lẩu đang chờ sôi |
Chài ơi, một trong những vui thú của mùa đông giá rét là 4,5 đứa châu đầu vào nồi lẩu, vừa chan vừa húp xì xụp. Cứ phải gọi là ấm đến tận rốn! Này nhé, xương hom và xương bay lợn mua về tầm gần 1kg, rửa sạch vệ sinh chặt vừa đem ninh. Xương lợn ngọt đậm hơn xương gà, mà lại đỡ bị nặng mùi không như bò, rất hợp cho phần nước dùng. Đặc biệt, phần xương hom và xương bay lợn khác với vùng xương ống, nước dùng ra nhiều mà lại không bị váng mỡ (vì không có tủy đỏ), càng ninh càng ngon. Ninh tầm tiếng rưỡi vớt xương ra, gia giảm vừa miệng, có thể thêm 1 ít rượu nếu thích. Chẹppppppppp, vậy là xong nồi nước dùng rồi :3
Nước dùng là linh hồn của nồi lẩu. Một nồi nước dùng ngon thì nồi lẩu sẽ ngon. Tùy vào việc món chính là gì mà sẽ thêm gia vị phụ vào nồi nước sau đó. Món ruột của Mèo già là lẩu bò nấm đó. Nước dùng trong, thơm, miếng bò nhúng tí giấm chín tới mềm ngọt, nấm kim châm thả giòn giòn, nấm mỡ béo béo, hương ngào ngạt... Ôi cho vào miệng 1 miếng là gió mùa đông bắc tan bằng hết. Yêu lắm lắm lẩu mùa đông ơi....
Nghe bầy vẽ nhỉ, nhưng không hề đâu. Chỉ cần chịu khó xíu thì ăn lẩu ở nhà tuyệt vời lắm. Và, đương nhiên vì vấn đề an toàn thực phẩm nên phạm vi ăn uống của khổ chủ thường gói gọn tại gia thôi, ăn lẩu ngoài đường sợ bỏ xừ
#4. Chè
Nóng ăn chè lạnh, thì lạnh ăn chè nóng. Thừa nhận đi, mùa đông là thiên đường dành cho những tín đồ ham của ngọt. Tại hè ăn đồ ngọt dễ ngán, còn mùa đông thì xực bao nhiêu vẫn hết. Chè cũng không ngoại lệ. Mùa lạnh ăn thức nóng, và có rất nhiều món chè nóng khiến tôi say sưa ăn.
Hồi xưa xửa xừa xưa, khi lục tào xá với chí mà phù vẫn còn được các cô, các chú hàng rong quẩy từng gánh trên vai rao bán trên từng phố nhỏ thì mỗi một bát lục tào xá con con khi ấy ngon hết sẩy. Chè vàng thanh điểm chấm đậu xanh hơi quánh nằm gọn trong cái bát sứ Hải Dương men trắng tráng viền xanh nhìn đã thấy mê lòng. Quẹt khẽ thìa quanh thành bát lấy chè đưa lên miệng. Âm ấm, ngọt vừa đủ, hạt đậu xanh mềm, thỉnh thoàng răng cắn được một ít mã thầy xắt nhỏ giòn giòn, ăn đến đâu biết đến đấy! Hồi nảy hồi nay, đôi lúc bắt gặp 1 gánh hàng rong bán chè, mà thường là chè bà cốt với xôi vò, thì những chuyện cũ về bát lục tào xá khi ấy như sống dậy. Những bát chè xưa chả thể có lại nên càng ngon thêm đến không tưởng.
![]() | |
| Lục tào xá nay đã hiếm gặp hơn |
Lại lảm nhảm rồi, chè xưa không còn thì "dụng" chè nay. Đông đến thường rộ bánh trôi tàu. Một bát 3 viên tròn như trứng, nhân đỗ xanh hoặc vừng đen dừa nạo, phía trên rắc tí lạc giã nhỏ bùi bùi thơm thơm. Nhưng thích nhất là lúc mới cầm bát chè mới tươm trên tay, húp thìa nước đường gừng ngọt sắc ấm nóng tỉnh người. Đầu ngón tay tê đỏ, má ửng đỏ, môi cũng đỏ mềm theo bát chè. Chè ngon, người ăn nhìn cũng ngon sao tệ. Nhưng đó vẫn chưa phải là cực điểm chè nóng trong dạ dày của Mèo tôi đâu. Món chè Mèo già mê nhất vào mùa lạnh chính là chè đỗ đen đặc cơ. Mê nhất, nên khó tả nhất, cứ gặp là phải sà vào ăn thôi. Mong bà con thông cảm, hehe.
Chè nóng giữa mùa lạnh còn một điềm vô cùng tuyệt vời nữa, là để cho người ăn được thưởng thức trọn vẹn vị ngọt của nó. Khác với chè mùa hè cứ phải tương thêm đá vào (cho nó mát), thì chè mùa đông chỉ có mỗi cái thìa xúc lên ăn thôi. Chè còn nguyên, không nhạt đi, không loãng thêm, xơi thìa đầu hơi khé cổ nhưng càng xơi càng vào càng nghiền cái độ ngọt ấy. Thì ngọt như chè mà, phải thưởng thức chứ! Giời càng rét càng ngọt ăn ngọt lại càng ngon :3
3. Cháo
Nhắc đến cháo thì, hình ảnh đầu tiên bật lên trong đầu tôi là bát cháo hành của Thị Nở. Bát cháo (chả biết có ngon không đó) của nàng đã giải cảm cho Chí Phèo, nhưng lại làm chàng Chí mắc phải một trận "cảm" khác còn trầm kha hơn bội phần cái trận cảm gió bữa ấy.
Nói dông dài thế chỉ để nói, rằng cháo là một món ăn đơn giản và thân thuộc với người Việt. Dễ ăn, hơi hơi dễ làm (chuyện, đến Thị Nở còn nấu được cơ mà, chả lẽ ta lại phải chịu thua chị ấy :3 ) già trẻ lớn bé gái trai ăn được tuốt tuồn tuột, ăn quanh năm, ăn được trong tất cả các thời điểm trong ngày, bị bỏ đói ăn càng tốt mà no phè phè húp thêm cháo vẫn xong. Dễ gì mà dễ thế. Cũng giông giống chè, cháo cũng có cháo ăn mùa hè (cháo đậu, cháo hoa nguội) và cháo ăn mùa đông, nhưng cơ bản cháo vẫn là một món nóng và đặc biệt ngon trong những ngày đông giá buốt
![]() |
| Đến cuối bát cháo thì lòng đỏ trứng xuất hiện |
Năm thỉnh bảy thoảng tôi lại tự thưởng cho bản thân 1 hôm phi xe lên Trần Nhân Tông ăn cháo "bao cấp". Gọi là bao cấp vì tiệm được mở từ ngày ấy, vậy thôi. Kêu 1 bát cháo thịt băm nóng đủ hành mùi tía tô và không rau (vầng, Mèo già cực ghét ăn rau thả trong cháo) cùng cái lòng đỏ trứng gà, thế là chuẩn rồi. À quên phải thêm đĩa 2 cái quẩy cắt nhỏ nữa chứ. Gì chứ quẩy của nhà này ngon ghê gớm, giòn tan mà không bao giờ nhiều mỡ. Ít phút sau, cháo được bưng ra, lấy thìa gạn nhẹ cho cái trứng chìm xuống đáy bát rồi trộn khéo đều rau thịt lên ăn. Vừa húp vừa xuýt xoa bỏng miệng :3 thi thoảng thả thêm vài miếng quẩy vào, cháo quyện mượt với quẩy giòn xốp, ăn 1 lại muốn ăn 2, ăn 3, ăn 4, ăn... nữa. Lúc húp gần cạn cháo cũng là lúc cái lòng đỏ trứng lộ ra. Sau một thời gian trốn giữa bát cháo, trứng đã chín lòng đào đủ để thành một khối đặc sệt bớt mùi thì còn chờ gì mà không lấy thìa múc nguyên cả cái trứng mà cho vào mồm :"> ngọt bùi tận cuống họng. Cái kết hoàn hảo cho một bữa ngon ngon.
Cơ mà cái bát cháo trứng ấy vẫn chưa thấm tháp gì với cháo chân giò chân gà bố nấu cho mẹ hồi mẹ sinh bé Mèo Móm. Móm nó chào đời tháng 2, cuối mùa đông nhưng trời vẫn còn ren rét. Để lợi sữa cho mẹ, cứ cách 2 ngày bố lại mang chân giò chân gà về ninh nồi cơm điện mà nấu cháo. Cháo này mẹ ăn hơn nửa, phần còn lại... vào bụng tụi ăn theo (tức Mèo già và chị Mindy :)) Ôi cháo ngọt ơi là ngọt, thỉnh thoảng lại có miếng chân giò da gà vụn béo béo mềm mượt, cứ phải gọi là bá cháy. Xong hết cháo thì còn cạo cháy cháo nữa chứ, vừa cạo vừa tranh nhau chí chóe, ăn ngon thì 1 mà vui thì 10, hehe. Sau dạo đấy, 2 đứa ăn theo cứ gọi là béo như cun cút. Cũng nhờ cháo chân giò lợi sữa cả :3
Nhưng tất cả những tô cháo ấy không bao giờ ngon bằng bát cháo trai của một bác ngồi ở tượng đài Lý Tự Trọng đầu đường Thanh Niên. Ký ức tiểu học của tôi dành không ít chỗ cho cháo trai của bác. Nghe bảo 3h mới bắt đầu bán mà tầm 6h cả 2 nồi cháo to oành đều sạch bong, đến trễ là nhịn. Hồi ấy, cứ thứ 4 được tan sớm là bố lại đèo tôi ra quán của bác ăn. Cái vị ngọt đậm đà của cháo nấu từ nước luộc trai, phần nhân xào vừa tới mềm thơm nức mùi hành phi hơi rối, một xíu hành răm thái chỉ, và những miếng quẩy hơi ỉu ngấm cháo như tan trong miệng trong mỗi thìa... sao mà ngon quá đỗi. Đã thế, người đến ăn cháo bác luôn phải co ro, vì giữa một không gian nhỏ trống quạnh ngay sát Hồ Tây thì sao tránh nổi gió. Mà gió đông thì khỏi tả chắc mọi người cũng thấy lạnh rồi :"3 Xu xu ma ma, tay chân lập cập nhưng vẫn lùa cháo thật lực, ấm tỉnh người. Đôi khi tôi còn tự hỏi, liệu có phải bác cố tình chọn địa điểm ấy để kích thích người ăn thấy cháo ngon hơn nữa. Nhưng chắc là không đâu, nhỉ. Sau đó, tôi được nhận học tiếp cấp 2 cũng ở con phố ấy, và hý hửng chờ những ngày trống tiết tan sớm để được ăn cháo bác. Nhưng than ôi tôi lớn thì con bác cũng lớn, và bác cùng con mình nam tiến, để lại gánh cháo cho 1 người họ hàng mà nhìn vào đã biết sẽ không bao giờ nấu cháo ngon... Đã ngót 12 năm từ ngày ấy, tôi vẫn tự hỏi liệu mình có còn cơ hội được gặp lại bác cùng nồi cháo trai của bác nữa hay không, chỉ biết rằng món cháo của bác trở thành tượng đài trong dạ dày của Mèo tôi, thậm chí còn to hơn cái tượng đài Lý Tự Trọng vẫn đứng trơ ra đó sau bao tháng năm.
< Hết phần 1 >
Nhãn:
2014,
Ăn uống,
Cháo,
Chè,
Chuyện phiếm,
Cuộc sống thường ngày,
Lẩu,
Linh tinh,
Mùa đông,
Tản mạn
Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013
Một hình vẽ trên tay
Hồi cuối tháng 11 mình đi dự "Hội chờ Ồ de" ở bãi đá ven sông Hồng, ngay gần vườn đào đường Âu Cơ ấy. Đưa cả em Mèo đi cùng, ăn uống vui đùa đã ra trò. Trong số mấy trò vui lúc đó có vụ này, vẽ henna
Ờ thì vẽ cho vui. Ban đầu khi biết có quầy henna thì đã nghĩ, mình sẽ chọn một cái hình gì trào phúng một tí, mèo méo xẹo hoặc "Makeno" chẳng hạn. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy những mực vẽ, những bút lông và cả gương mặt bạn họa sĩ thì mọi dự tính lật đổ cái nhào. Có lẽ, thử cho bản thân một hình vẽ to và dì dị trong một thời gian cũng không tồi. Và thế là, tèn ten :)). "Họa phẩm" này có thể coi là một hình xăm (to) nhưng chỉ tồn tại trong độ chục ngày. "Mắt đêm" là tên tự chế mình đặt cho nó. Và quả thật, nó đã mở mắt cho mình không ít.
Ban đầu lúc mới vẽ xong thì cảm thấy ngại vô cùng, làm gì cũng kéo kéo cái tay áo ra che bớt đi cho đỡ bị nhìn thấy. Giống như vừa cắt một cái đầu mới vậy đó, cứ sùm sụp mũ lên cho khỏi bị đánh giá. Kiểu nghĩ, "Ồi mày bốc đồng thật đấy Mèo Già ạ. Tự dưng tốn tiền vẽ cả một cái hình to tổ chảng rõ hoành mà rồi lại chả dám show ra. Vậy khác nào phủ định chính quyết định của bản thân". Cơ mà cái suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong vỏn vẹn 1 ngày. Bởi chỉ trong 1 ngày ấy, mình nhận ra có giấu cũng chả xong. Người ta muốn cái họ thấy là gì, nó sẽ là cái đấy ; dù chỉ thấy 1 phần sẽ thành thấy toàn thể qua sự nhào nặn của lời nói. Sao phải xoắn nhể :)) Dù thi thoảng cũng chột dạ kéo tay áo khi cảm thấy những ánh nhìn trợn tròn, xong, trong 1 khắc ngay sau đó tay áo lại được thả ra như cũ. Những ngày tiếp đó còn hồn nhiên đưa tay lên bịt mũi bịt mồm lúc phóng xe qua màn khói bụi. YOLO.
Đó là diễn biến suy nghĩ bên trong, còn phản ứng từ bên ngoài dữ dội hơn nhiều. Người thân gần gũi chia ra làm 2 nhóm quá rõ ràng. Một là nhiệt liệt ủng hộ - "Vui mà, thay đổi một chút cũng tốt". Nhóm còn lại, cực lực phản đối - "Nhìn kinh bỏ mẹ chả ra sao". Càng thân, thái cực ủng hộ/phản đối lại càng rõ rệt. Tuy nhiên, với trường hợp này thì nhóm phản đối đông áp đảo. Còn với người ngoài, là tò mò nhìn và đánh giá. Nhìn thì okê, phải mình mình cũng thế, thấy cái gì lạ là phải ngó ngó tí. Nhưng nhìn xong đánh giá, đó không phải là lựa chọn của mình. Đôi khi những phán xét "hồn nhiên" đó mới đau lòng làm sao. Cơ mà tự nhủ, có gan làm có gan chịu. Hay mà. Hehehe...
"Mắt đêm" chỉ là một hình vẽ trên tay mình. Một hình vẽ henna nhỏ nhỏ vui vẻ vô thưởng vô phạt, tuổi thọ cũng chỉ 2 tuần ngắn ngủi. Nhưng rõ ràng, nó đã tác động không ít đến 2 tuần tồn tại trên tay khổ chủ của mình. Mọi sự đổi thay dù lớn dù nhỏ sẽ đều gây nên những phản ứng như vậy đấy. Và chỉ những người thực sự quan tâm đến bạn mới có phản ứng mà thôi. Còn với đời, nó đã, đang và sẽ chỉ là những trò mua vui trong vài trống canh không hơn không kém. Vậy nên chả việc gì phải quan tâm đến số đông ấy làm gì, ở bên những người quan tâm đến bản thân mình, dù chỉ là một vài cá nhân ít ỏi, nhưng vậy đủ rồi.
À mà quên, còn cái này nữa. "Don't judge a book by its cover", người đời cứ ra rả vậy, nhưng họ nói mà đâu có làm. Minh chứng ư? Ờ thì cái hình vẽ này nè, hehe. Gì thì gì, ấn tượng về ngoại hình vẫn là đầu tiên và khó có thể xóa nhòa ngay được. Thôi thì cứ ngó cái "cover" đi, oánh giá theo "cover" cũng được. Nhưng đừng quên mở cái "cover" ra mà ngó thêm vào bên trong (nếu có cơ hội)
Vậy đấy
Một hình vẽ trên tay
Thật nhiều ngày mở mắt
Bài viết đáng lẽ ra được đăng vào ngày 13/12, xong lại thành 31
Chuẩn bị cong đuôi phóng xe đi đàn đúm
Ờ thì vẽ cho vui. Ban đầu khi biết có quầy henna thì đã nghĩ, mình sẽ chọn một cái hình gì trào phúng một tí, mèo méo xẹo hoặc "Makeno" chẳng hạn. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy những mực vẽ, những bút lông và cả gương mặt bạn họa sĩ thì mọi dự tính lật đổ cái nhào. Có lẽ, thử cho bản thân một hình vẽ to và dì dị trong một thời gian cũng không tồi. Và thế là, tèn ten :)). "Họa phẩm" này có thể coi là một hình xăm (to) nhưng chỉ tồn tại trong độ chục ngày. "Mắt đêm" là tên tự chế mình đặt cho nó. Và quả thật, nó đã mở mắt cho mình không ít.
Ban đầu lúc mới vẽ xong thì cảm thấy ngại vô cùng, làm gì cũng kéo kéo cái tay áo ra che bớt đi cho đỡ bị nhìn thấy. Giống như vừa cắt một cái đầu mới vậy đó, cứ sùm sụp mũ lên cho khỏi bị đánh giá. Kiểu nghĩ, "Ồi mày bốc đồng thật đấy Mèo Già ạ. Tự dưng tốn tiền vẽ cả một cái hình to tổ chảng rõ hoành mà rồi lại chả dám show ra. Vậy khác nào phủ định chính quyết định của bản thân". Cơ mà cái suy nghĩ ấy chỉ tồn tại trong vỏn vẹn 1 ngày. Bởi chỉ trong 1 ngày ấy, mình nhận ra có giấu cũng chả xong. Người ta muốn cái họ thấy là gì, nó sẽ là cái đấy ; dù chỉ thấy 1 phần sẽ thành thấy toàn thể qua sự nhào nặn của lời nói. Sao phải xoắn nhể :)) Dù thi thoảng cũng chột dạ kéo tay áo khi cảm thấy những ánh nhìn trợn tròn, xong, trong 1 khắc ngay sau đó tay áo lại được thả ra như cũ. Những ngày tiếp đó còn hồn nhiên đưa tay lên bịt mũi bịt mồm lúc phóng xe qua màn khói bụi. YOLO.
Đó là diễn biến suy nghĩ bên trong, còn phản ứng từ bên ngoài dữ dội hơn nhiều. Người thân gần gũi chia ra làm 2 nhóm quá rõ ràng. Một là nhiệt liệt ủng hộ - "Vui mà, thay đổi một chút cũng tốt". Nhóm còn lại, cực lực phản đối - "Nhìn kinh bỏ mẹ chả ra sao". Càng thân, thái cực ủng hộ/phản đối lại càng rõ rệt. Tuy nhiên, với trường hợp này thì nhóm phản đối đông áp đảo. Còn với người ngoài, là tò mò nhìn và đánh giá. Nhìn thì okê, phải mình mình cũng thế, thấy cái gì lạ là phải ngó ngó tí. Nhưng nhìn xong đánh giá, đó không phải là lựa chọn của mình. Đôi khi những phán xét "hồn nhiên" đó mới đau lòng làm sao. Cơ mà tự nhủ, có gan làm có gan chịu. Hay mà. Hehehe...
"Mắt đêm" chỉ là một hình vẽ trên tay mình. Một hình vẽ henna nhỏ nhỏ vui vẻ vô thưởng vô phạt, tuổi thọ cũng chỉ 2 tuần ngắn ngủi. Nhưng rõ ràng, nó đã tác động không ít đến 2 tuần tồn tại trên tay khổ chủ của mình. Mọi sự đổi thay dù lớn dù nhỏ sẽ đều gây nên những phản ứng như vậy đấy. Và chỉ những người thực sự quan tâm đến bạn mới có phản ứng mà thôi. Còn với đời, nó đã, đang và sẽ chỉ là những trò mua vui trong vài trống canh không hơn không kém. Vậy nên chả việc gì phải quan tâm đến số đông ấy làm gì, ở bên những người quan tâm đến bản thân mình, dù chỉ là một vài cá nhân ít ỏi, nhưng vậy đủ rồi.
À mà quên, còn cái này nữa. "Don't judge a book by its cover", người đời cứ ra rả vậy, nhưng họ nói mà đâu có làm. Minh chứng ư? Ờ thì cái hình vẽ này nè, hehe. Gì thì gì, ấn tượng về ngoại hình vẫn là đầu tiên và khó có thể xóa nhòa ngay được. Thôi thì cứ ngó cái "cover" đi, oánh giá theo "cover" cũng được. Nhưng đừng quên mở cái "cover" ra mà ngó thêm vào bên trong (nếu có cơ hội)
Vậy đấy
Một hình vẽ trên tay
Thật nhiều ngày mở mắt
Bài viết đáng lẽ ra được đăng vào ngày 13/12, xong lại thành 31
Chuẩn bị cong đuôi phóng xe đi đàn đúm
Nhãn:
2013,
31/12/2013,
Blog,
Chuyện phiếm,
Cuộc sống thường ngày,
Henna,
Hộ chợ Ồ de,
Lảm nhảm,
Người trẻ
Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013
Chiều ngày hai mươi tháng mười một
Ừ thì cũng như mọi chiều, Mèo già lại phóng xe đi em Mèo tan học và đón nó vào hồi 17h ở lớp bán trú, một căn nhà 3 tầng nằm ngoắt ngoéo trong một cái ngõ bắc qua cái kênh đen xì bốc mùi 24/24 thông từ Thụy Khê lên Hoàng Hoa Thám. Có khác chăng, đó là chiều 20/11, lớp tan muộn hơn xíu vì các bé ở lại liên hoan, và đông hơn xíu vì các bác phụ huynh đến sớm sủa đầy đủ, chuẩn bị những bó hoa tươi tươi và những túi quà to to. Lớp tan muộn, nên cái dòng xe ngày một dài ra, dài ra, dài ra mãi, và Mèo già thì phải đỗ xe ngay trước cổng sắt của một nhà ai đó. Nhìn quanh quất kiếm con em. Có độc một mình nó mặt non non, cưỡi con Dream chiến 1 sọt 2 xẻng, mặc
đồ thể thao chân đi sục cao su hơi lôi thôi giữa một dòng các cô các
bác vận đồ lịch sự hương nước hoa thoang thoảng. Và đúng lúc ấy, thoáng một ánh nhìn từ phía bên hướng về nó. "Chết, chắc để vướng xe ở cổng nhà người ta rồi", Mèo già luống cuống về số và lùi lại. Một bác lớn tuổi cười và lách qua dòng xe, đi về phía cổng sắt và mở cửa. Xong, bác không vào mà đứng đó, nhìn hướng về phía đám đông ồn ã, nhìn vào 3,4 cái xe cũng đang chắn trước cửa nhà mình, rồi nhìn Mèo già và cất tiếng:
- Vất vả cháu nhỉ?
- Dạ.
- Chắc đón em gái hả? (câu hỏi buột ra sau một lướt mắt nhanh từ đầu đến đuôi của Mèo già)
- *cười cười* Vâng. Hôm nay tan muộn quá nên tắc đường quá.
- Lại còn đúng ngày nữa chứ
- *Nó chỉ nhìn và cười khẽ*
- Đón vất vả một, thì mấy đứa bé trong kia vất vả 10. Khổ lắm. Phụ huynh đến đón thôi chứ không được chứng kiến cái cảnh chúng nó rồng rắn về lớp bán trú đâu
- ...
- Thì đấy, nối nối nhau, tay kéo tay tha cái cặp nặng như đá đeo rồi chui vào cái lớp chật như lỗ mũi. Chân tay cứ khùng khoằng thế này này
- Cháu cũng nghe em nó kể rồi
- Giáo dục thế này thì hỏng, phải sửa lại hết thôi, mà nhất là sửa "Người Thầy" ấy
- *đã quay ra nhìn thẳng vào bác* Thầy là phải chịu trách nhiệm cao hơn bác nhỉ
- Ừ, giống như trồng rau ấy. Phải tạo điều kiện cho rau ra "chợ" mà được đón nhận ấy. Chứ không phải cứ duy trì một không gian đều đều nhau, rau muốn mọc thế nào thì mọc, cắt xong đem chợ bán. Không bán được thì vứt làm phân bón...
- Cả một loạt toàn "Hệ thống hóa" vậy mà bác. Lứa chúng cháu đã cố đổi khác rồi, nhưng cải tiến không thấy, toàn lùi
- Cứ thế này mãi sao được, chỉ mong thế hệ sau, mấy đứa trẻ các cháu cải thiện lại, ít nhất là giáo dục cho bọn trẻ thôi
- Bọn cháu cũng mong lắm chứ. Nhưng chỉ tiếc là giờ các bác lớn lớn lại chẳng bao giờ cho cơ hội thôi
- Các bác lớn lớn cũng có nhiều kiểu lắm. Có kiểu sống chết cũng không buông bỏ, bảo thủ và không quan sát, không nghĩ cho tương lai của người trẻ. Có kiểu cũng cương quyết không buông bỏ, nhưng không buông bỏ việc tin vào những người trẻ; họ già rồi, chả cần tiền, chả sợ chết, chả ngại nói, chỉ sợ không còn sức để nói mà thôi. Mà 2 cái kiểu già này lại kình nhau ra mặt, thế mới hay chứ
- *cười to* Dạ
- Người trẻ, hiểu biết nhiều lắm chứ, sức lực dồi dào lắm chứ. Nhưng còn thiếu nhiều, thiếu kinh nghiệm, thiếu "mùi đời", thiếu tiền và bị ràng buộc nhiều nữa. Vậy, những người trẻ hãy tìm những người già mà không buông bỏ tương lai để trò chuyện nhé
Lúc ấy, Mèo già lẽn cười, rồi chợt nhìn thấy em nó. Nó giơ tay lên vẫy vẫy
Em nó chạy đến
- Ờ 2 anh em giống nhau nhỉ
- Chào bác đi em
- Cháu chào bác
- Ừ
- Thôi cháu xin phép về đây ạ
- Lùi cẩn thận, phía sau có xe xuống dốc đấy
- Vâng, không sao đâu bác
Rồi nó đạp số, vặn tay ga và phi đi. Ở phía sau, cánh cửa sắt đã khép lại. Xung quanh nó, là rất nhiều những chiếc xe đỗ ở 2 bên ngõ. Phía trong lớp, các bác phụ huynh đang nô nức đi vào, tiến về phía bàn giáo viên
Nhập nhoạng.
Chiều ngày hai mươi tháng mười một.
- Vất vả cháu nhỉ?
- Dạ.
- Chắc đón em gái hả? (câu hỏi buột ra sau một lướt mắt nhanh từ đầu đến đuôi của Mèo già)
- *cười cười* Vâng. Hôm nay tan muộn quá nên tắc đường quá.
- Lại còn đúng ngày nữa chứ
- *Nó chỉ nhìn và cười khẽ*
- Đón vất vả một, thì mấy đứa bé trong kia vất vả 10. Khổ lắm. Phụ huynh đến đón thôi chứ không được chứng kiến cái cảnh chúng nó rồng rắn về lớp bán trú đâu
- ...
- Thì đấy, nối nối nhau, tay kéo tay tha cái cặp nặng như đá đeo rồi chui vào cái lớp chật như lỗ mũi. Chân tay cứ khùng khoằng thế này này
- Cháu cũng nghe em nó kể rồi
- Giáo dục thế này thì hỏng, phải sửa lại hết thôi, mà nhất là sửa "Người Thầy" ấy
- *đã quay ra nhìn thẳng vào bác* Thầy là phải chịu trách nhiệm cao hơn bác nhỉ
- Ừ, giống như trồng rau ấy. Phải tạo điều kiện cho rau ra "chợ" mà được đón nhận ấy. Chứ không phải cứ duy trì một không gian đều đều nhau, rau muốn mọc thế nào thì mọc, cắt xong đem chợ bán. Không bán được thì vứt làm phân bón...
- Cả một loạt toàn "Hệ thống hóa" vậy mà bác. Lứa chúng cháu đã cố đổi khác rồi, nhưng cải tiến không thấy, toàn lùi
- Cứ thế này mãi sao được, chỉ mong thế hệ sau, mấy đứa trẻ các cháu cải thiện lại, ít nhất là giáo dục cho bọn trẻ thôi
- Bọn cháu cũng mong lắm chứ. Nhưng chỉ tiếc là giờ các bác lớn lớn lại chẳng bao giờ cho cơ hội thôi
- Các bác lớn lớn cũng có nhiều kiểu lắm. Có kiểu sống chết cũng không buông bỏ, bảo thủ và không quan sát, không nghĩ cho tương lai của người trẻ. Có kiểu cũng cương quyết không buông bỏ, nhưng không buông bỏ việc tin vào những người trẻ; họ già rồi, chả cần tiền, chả sợ chết, chả ngại nói, chỉ sợ không còn sức để nói mà thôi. Mà 2 cái kiểu già này lại kình nhau ra mặt, thế mới hay chứ
- *cười to* Dạ
- Người trẻ, hiểu biết nhiều lắm chứ, sức lực dồi dào lắm chứ. Nhưng còn thiếu nhiều, thiếu kinh nghiệm, thiếu "mùi đời", thiếu tiền và bị ràng buộc nhiều nữa. Vậy, những người trẻ hãy tìm những người già mà không buông bỏ tương lai để trò chuyện nhé
Lúc ấy, Mèo già lẽn cười, rồi chợt nhìn thấy em nó. Nó giơ tay lên vẫy vẫy
Em nó chạy đến
- Ờ 2 anh em giống nhau nhỉ
- Chào bác đi em
- Cháu chào bác
- Ừ
- Thôi cháu xin phép về đây ạ
- Lùi cẩn thận, phía sau có xe xuống dốc đấy
- Vâng, không sao đâu bác
Rồi nó đạp số, vặn tay ga và phi đi. Ở phía sau, cánh cửa sắt đã khép lại. Xung quanh nó, là rất nhiều những chiếc xe đỗ ở 2 bên ngõ. Phía trong lớp, các bác phụ huynh đang nô nức đi vào, tiến về phía bàn giáo viên
Nhập nhoạng.
Chiều ngày hai mươi tháng mười một.
Nhãn:
20/11,
Chuyện phiếm,
Cuộc sống thường ngày,
em Mèo,
Giáo dục,
Lảm nhảm,
Người già,
Người trẻ
Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013
Những nghĩ nhỏ, trước, trong, và sau một cơn bão (rất) to
Hồi còn bé tôi từng được xem một bộ phim hành động giả tưởng, đại loại là 1 gia đình gặp phải nạn vòi rồng và mất đi người mẹ. Một thời gian sau, người cha và con gái cùng nhau nghiên cứu và chế tạo một cỗ máy có khả năng phân tích được năng lượng của gió xoáy, từ đó triệt tiêu được chúng. Duy chỉ có một điều là phải tiến đến gần chúng để đổ vào lòng lốc xoáy một loạt các vi camera nhằm báo và vẽ lại hình dạng của xoáy lốc. Và đúng lúc ấy một cơn bão lớn kèm vòi rồng đổ bộ. Cả 2 lên đường chiến đấu với nó... Phim nói thật, cũng chẳng hay lắm, hơi điêu là đằng khác. Diễn xuất không có gì đặc biệt, chả đọng lại nhiều. Duy chỉ có cái này là được tô đậm, một suy nghĩ của bản thân: Liệu có đáng để liều cả tính mạng chỉ vì một nghiên cứu như vậy không? Xem chừng, khoa học như vậy còn cực đoan là đằng khác.
Và sau một cơ số năm chứng kiến hết cơn bão này đến cơn bão khác đổ bộ vào Việt Nam, cũng như Philippines hay Nhật Bản... thì tôi lại mong sao cái sự "liều mình cực đoan" kia tái xuất và thành công trên một phương diện nào đó. Chứng kiến những đống đổ nát sau bão Hải Yến lại càng xoáy đậm vào mong ước ấy, cũng như tô đậm thêm một chuyện, hồi bé mình đã dốt dại như thế nào
*Thông tin thêm, là hiện tại trên thế giới vẫn tồn tại những người được gọi là Thợ săn bão - Storm hunter. Cứ có bão, bất kể to, nhỏ, là họ lên đường, chụp ảnh, quan sát, tiếp cận. Và biết đâu, sau đó, một loại máy với vi camera sẽ được chế tạo để triệt hạ gió xoáy thì sao*
------------------------------------------------------------------
Hôm nay là 10/11. Chiều CN của một Hà Nội trước thềm bão. Chả hiểu sao bọn trẻ con vẫn phải đi học thêm :(( dẫn theo hậu quả là phụ huynh vẫn đi đưa đón. Em Mèo nhà mình, lại còn được ưu tiên học ở ven hồ Tây :))) 3h30 chiều đi đón, trời xám xì, gió tung người. Đón nó về xong trông như chim sẻ gặp bão, xám ngoét, tung tóe :))) Một cảm giác rất yo-zuyên (not yo-most) :))
------------------------------------------------------------------
"Nghỉ học đeeeeeeeeeeeeee"
Lại nói đến vụ đón đưa chiều vừa qua. Lúc đến sớm khoảng 5 phút, nhiều đứa trẻ hò hét, "Bão đê, để còn nghỉ họcccccccccc". Nghĩ vừa tức lại vừa tội. Chúng nó còn hồn nhiên quá, như mình vậy, và cũng vô tâm quá, như mình luôn. Mà em Mèo nhà mình cũng rứa rứa, chờ bão để báo nghỉ học. "Tại cặp sách thứ 2 nặng lắm". Nghe tội chưa T___T . Chúc mừng bộ Giáo Dục vì đã xây dựng được một khung chương trình đào tạo khiến học sinh... chỉ muốn nghỉ học, thậm chí là nghỉ vì bão cũng được. Thế đó
*thông tin thêm là Mèo nhà mình đã an lòng quấn chăn ngủ kĩ khi nghe thông báo nghỉ thứ 2. Mình tin, có những em không vui mừng lặng lẽ như thế. Chúng nó còn chả nhảy tưng tưng lên í chứ*
-------------------------------------------------------------------
Những "kỉ lục"
Năm 2006 đón nhận một con số "kỉ lục" khi có tổng cộng 17 cơn bão đổ bộ vào Việt Nam.
Năm 2013 sẽ đón nhật một "kỉ lục" khác, cơn bão lớn nhất đổ bộ vào biển Việt Nam
Mong sao năm 2013 sẽ không phá vỡ "kỉ lục" của 2006
Và sau này sẽ không có năm nào 2 "kỉ lục" kể trên được phá vỡ nữa
-------------------------------------------------------------------
Hàng quán sau bão
Nghe hao hao bài viết "Phố sau bão" nhỉ :))) Thật ra là khác. May thay bão đã qua nhanh hơn dự kiến, và nhỏ hơn dự kiến. Nhưng các quán xá thì được một phen hú hồn nên tối thứ 2 rồi vắng lặng. Vốn đã chuẩn bị nghỉ tránh bão từ CN nên hầu như quán xá chẳng bày bán gì, và chẳng có gì
Lâu lắm rồi, HN mới chìm vào một tối tĩnh yên như thế, dù hôm đó là đầu tuần
------------------------------------------------------------------
Gieo gì gặt nấy
Bão (hay theo nghĩa rộng là Dông tố) là hình thức thời tiết cực đoan được sinh ra khi có sự giao thoa nhiễu loạn của 2 hoặc nhiều các hoàn lưu không khí khác chiều. Nói đơn giản hơn, đó là sự giải phóng năng lượng sau những bất ổn của môi trường. Hay, đó là cách Môi trường lấy lại sự cân bằng cho chính nó. Môi trường càng nhiễu động, bão lại càng nhiều và càng lớn. Cũng phải nói đi nói lại, con người lấy gì từ Thiên Nhiên, thì Thiên Nhiên sẽ đáp trả như vậy. Và suy cho cùng, ai phải khuất phục ai?
Sau những thảm họa tự nhiên, chỉ còn lại các đống đổ nát
Rồi từ đống đổ nát, con người lại khai thác
Những đô thị lại mọc lên
Và thảm họa tái diện
Quay vòng
Quay vòng
Quay mãi
...
*bài viết cóp nhặt trong các ngày từ 9 đến 12/11/2013, trước, trong, và sau khi bão Hải Yến đổ bộ vào biển Đông và các tỉnh đông bắc bộ*
Và sau một cơ số năm chứng kiến hết cơn bão này đến cơn bão khác đổ bộ vào Việt Nam, cũng như Philippines hay Nhật Bản... thì tôi lại mong sao cái sự "liều mình cực đoan" kia tái xuất và thành công trên một phương diện nào đó. Chứng kiến những đống đổ nát sau bão Hải Yến lại càng xoáy đậm vào mong ước ấy, cũng như tô đậm thêm một chuyện, hồi bé mình đã dốt dại như thế nào
*Thông tin thêm, là hiện tại trên thế giới vẫn tồn tại những người được gọi là Thợ săn bão - Storm hunter. Cứ có bão, bất kể to, nhỏ, là họ lên đường, chụp ảnh, quan sát, tiếp cận. Và biết đâu, sau đó, một loại máy với vi camera sẽ được chế tạo để triệt hạ gió xoáy thì sao*
------------------------------------------------------------------
Hôm nay là 10/11. Chiều CN của một Hà Nội trước thềm bão. Chả hiểu sao bọn trẻ con vẫn phải đi học thêm :(( dẫn theo hậu quả là phụ huynh vẫn đi đưa đón. Em Mèo nhà mình, lại còn được ưu tiên học ở ven hồ Tây :))) 3h30 chiều đi đón, trời xám xì, gió tung người. Đón nó về xong trông như chim sẻ gặp bão, xám ngoét, tung tóe :))) Một cảm giác rất yo-zuyên (not yo-most) :))
------------------------------------------------------------------
"Nghỉ học đeeeeeeeeeeeeee"
Lại nói đến vụ đón đưa chiều vừa qua. Lúc đến sớm khoảng 5 phút, nhiều đứa trẻ hò hét, "Bão đê, để còn nghỉ họcccccccccc". Nghĩ vừa tức lại vừa tội. Chúng nó còn hồn nhiên quá, như mình vậy, và cũng vô tâm quá, như mình luôn. Mà em Mèo nhà mình cũng rứa rứa, chờ bão để báo nghỉ học. "Tại cặp sách thứ 2 nặng lắm". Nghe tội chưa T___T . Chúc mừng bộ Giáo Dục vì đã xây dựng được một khung chương trình đào tạo khiến học sinh... chỉ muốn nghỉ học, thậm chí là nghỉ vì bão cũng được. Thế đó
*thông tin thêm là Mèo nhà mình đã an lòng quấn chăn ngủ kĩ khi nghe thông báo nghỉ thứ 2. Mình tin, có những em không vui mừng lặng lẽ như thế. Chúng nó còn chả nhảy tưng tưng lên í chứ*
-------------------------------------------------------------------
Những "kỉ lục"
Năm 2006 đón nhận một con số "kỉ lục" khi có tổng cộng 17 cơn bão đổ bộ vào Việt Nam.
Năm 2013 sẽ đón nhật một "kỉ lục" khác, cơn bão lớn nhất đổ bộ vào biển Việt Nam
Mong sao năm 2013 sẽ không phá vỡ "kỉ lục" của 2006
Và sau này sẽ không có năm nào 2 "kỉ lục" kể trên được phá vỡ nữa
-------------------------------------------------------------------
Hàng quán sau bão
Nghe hao hao bài viết "Phố sau bão" nhỉ :))) Thật ra là khác. May thay bão đã qua nhanh hơn dự kiến, và nhỏ hơn dự kiến. Nhưng các quán xá thì được một phen hú hồn nên tối thứ 2 rồi vắng lặng. Vốn đã chuẩn bị nghỉ tránh bão từ CN nên hầu như quán xá chẳng bày bán gì, và chẳng có gì
Lâu lắm rồi, HN mới chìm vào một tối tĩnh yên như thế, dù hôm đó là đầu tuần
------------------------------------------------------------------
Gieo gì gặt nấy
Bão (hay theo nghĩa rộng là Dông tố) là hình thức thời tiết cực đoan được sinh ra khi có sự giao thoa nhiễu loạn của 2 hoặc nhiều các hoàn lưu không khí khác chiều. Nói đơn giản hơn, đó là sự giải phóng năng lượng sau những bất ổn của môi trường. Hay, đó là cách Môi trường lấy lại sự cân bằng cho chính nó. Môi trường càng nhiễu động, bão lại càng nhiều và càng lớn. Cũng phải nói đi nói lại, con người lấy gì từ Thiên Nhiên, thì Thiên Nhiên sẽ đáp trả như vậy. Và suy cho cùng, ai phải khuất phục ai?
Sau những thảm họa tự nhiên, chỉ còn lại các đống đổ nát
Rồi từ đống đổ nát, con người lại khai thác
Những đô thị lại mọc lên
Và thảm họa tái diện
Quay vòng
Quay vòng
Quay mãi
...
*bài viết cóp nhặt trong các ngày từ 9 đến 12/11/2013, trước, trong, và sau khi bão Hải Yến đổ bộ vào biển Đông và các tỉnh đông bắc bộ*
Nhãn:
2013,
Bão Hải Yến,
Bão số 14,
Blog,
Giáo dục,
Haiyan Typhoon,
Lảm nhảm,
Philippines
Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013
Một ngày
Nếu biểu diễn một ngày thành một dải giấy trắng, tô màu đỏ cho những cái tốt, cái vui, tô màu xanh cho những cái dở, cái buồn thì...
Sẽ có một vài dải giấy đỏ tươi lấp lánh (một vài thôi)
Cũng sẽ có một vài dải xanh lét (cũng một vài thôi)
Còn lại, sẽ có rất nhiều dải màu tím. Là đỏ trộn xanh ấy mà. Hoặc dải tam sắc đỏ-xanh-điểm tím. Đại loại vậy, túm lại là nhiều hơn 1 màu.
Sẽ có những dải đỏ với một vài vệt tím. Rằng cuộc vui nào rồi cũng sẽ phải tàn
Sẽ có những dải xanh với một vài vệt tím. Rằng ánh sáng vẫn còn đó. Hãy cố gắng hơn
Nhưng đáng sợ nhất, là một dải giấy trắng.
Trắng xóa, không đỏ, tím, xanh.
Một ngày lãng nhách vừa qua đi chẳng lấy lại được, vì bạn quyết định chẳng tô màu gì cho nó cả. Và thế là nó trắng trơn. Không vui, không buồn, không gì cả. Vô cảm
Ngay bây giờ, tôi đang thử tưởng tượng xem "dải giấy hôm nay như thế nào?".
Có 1 khoảng trắng. Có nhiều khoảng xanh. Có 1 khoảng đỏ, và nhiều mảng tím. Ngay trong gõ những dòng này, nó vẫn tím :)) Và nó nhắc, rằng phải cố gắng hơn.
Còn cái tôi rút ra sau mớ lảm nhảm này là gì? Cuộc đời này, cơ bản là màu tím :)))))
.
.
.
.
.
.
Trên đây là một stt từ lâu lâu rồi (kiểu điên dở ấy mà)
Đọc lại thấy cũng đung đúng, nhưng có chỗ sai lè
Vì có những khoảng trắng xóa thật không phải là vì bản thân không quyết định tô màu, mà là vì không thể tô được. Nó buộc phải "trắng xóa", vì nó là thế. Một khắc rỗng tuếch ngớ ra trước một sự vật Vô Cùng (đẹp hoặc xấu, tùy). Tâm trí không tập trung nổi cho bất cứ việc gì. Hoặc đơn giản thôi, khi bản thân lựa chọn "Nó là màu trắng" - vô vi, vì bọt tháng ngày, vì bọt đời. Và thế là nó trắng
Và bản thân tôi còn khám phá ra một màu mới trên "dải giấy": đen. Đen: là khi một đoạn "giấy" được tô đè lên nhau quá nhiều xanh lẫn đỏ, cứ day đi day lại, hết đỏ lại xanh, và cuối cùng, khi không còn ranh giới, thì một hỗn hợp ĐEN xuất hiện. Đen, và lem nhem. Đen, cho những cả nghĩ; đen, của tự vấn; đen, của suy tưởng. Đen, khi yêu, và ghen :))... Nguy hiểm. Thật nguy hiểm!
Và nguy hiểm nhất là với một "dải giấy" đôi khi quá mỏng, lúc ta day đi day lại, hết đỏ lại xanh thì đâu biết chừng, màu đen xuất hiện cũng là khi dải giấy đứt.
Nhưng mà khỏi xoắn đi, không phải màu đen dễ mà có mặt trên dải giấy đâu. Vì có phải lúc nào cũng dư màu với thời gian mà tô với vẽ. Và có phải ai cũng đủ sức mà tô thành được một khắc ĐEN!!!
Còn cái rút ra sau phần lảm nhảm thêm này là gì?
Cuộc đời này, cơ bản vẫn là màu TÍM
:)))))))
Ồ dê
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






