Trang

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Mùa của yêu thương



   Một năm lại trôi đến những ngày nó "chuyển giao" nhiệm vụ cho năm kế nhiệm. Những tờ lịch của tháng 12 cũng dần dần rơi rụng từng trang cuối cùng. Một năm với nhiều việc làm được và chưa làm được (và có vẻ cái vế thứ 2 vẫn áp đảo vế đầu :(  ) Nhưng ít ra cũng là một năm có nhiều thay đổi. Được học hỏi và biết quan tâm,yêu thương hơn. Trong thời điển này, chí ít mình cũng muốn dành một món quà nhỏ cho những người mình yêu mến, và cũng để động viên bản thân (bằng một bản dịch thô vụng về - Seasons of love,trích từ bộ phim ca nhạc Rent :D)

            Seasons of love              Mùa của yêu thương

Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
Five hundred twenty-five thousand moments so dear
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, measure a year?

    Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
    Năm trăm hai mươi lăm ngàn khoảnh khắc thân thương
    Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
    Còn "thước đo" của bạn cho cả một năm trời là gì vậy?

In daylights, in sunsets
In midnights, in cups of coffee
In inches, in miles, in laughter, in strife
In five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, a year in the life?

   Bằng những buổi sớm ban mai,hay những ngày hoàng hôn xế bóng
   Bằng những đêm sâu hiu quạnh,hay những tách cà phê đắng ngắt đầu môi
   Bằng inches,bằng bao dặm đường,bằng tràng cười hay những cuộc cãi vã.
   Hay,bằng những năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút dài thật dài
   Thước đo của bạn cho một năm ở đời người là gì vậy?

How about love?How about love?
How about love?
Measure in love
Seasons of love.Seasons of love

                  Thế còn tình yêu?Thế còn sự yêu thương?
                  Còn sự yêu thương thì sao?
                  Đong đếm tình yêu thương ư
                  Chỉ có đó những mùa ngập tràn yêu thương bất tận mà thôi.

Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
Five hundred twenty-five thousand journeys to plan
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure the life of a woman or a man?

              Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
              Năm trăm hai mươi lăm ngàn những hành trình dài phía trước.
              Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
              Làm sao để trải nghiệm hết một đời người,dù là nam hay nữ?

In truths that she learned
Or in times that he cried
In bridges he burned
Or the way that she died

         Bằng sự thật một cô gái biết được
         Hay những lần một chàng trai thực lòng bật thành tiếng khóc
         Bằng những mối tương giao anh ta đã ruồng bỏ
         Hay là cách cô ấy từ giã cõi đời.

It's time now, to sing out
Though the story never ends
Let's celebrate
Remember a year in the life of friends

                  Đã đến lúc để cất vang tiếng hát rồi
                  Dù cho tấn trò đời vẫn đó chẳng hồi kết
                  Bên nhau ta sum vầy
                  Tưởng nhớ một năm đi qua trong vòng tay bè bạn

Remember the love
     (Oh, you got to, you got to remember the love)
Remember the love
     (You know that life is a gift from up above)
Remember the love
      (Share love, give love, spread love)
Measure in love
      (Measure, measure your life in love)

            Nhớ lấy yêu thương
            (Ôi hãy nhớ lấy sự yêu thương)
            Nhớ lấy yêu thương
            (Bạn có biết sinh mệnh là món quà đấng tối cao ban tặng cho con người)
            Nhớ lấy yêu thương
            (Chia sẻ yêu thương,trao yêu tương và nhân chúng lên gấp bội)
             Thước đo cho tình yêu thương
            (Hãy đong đầy cuộc đời bạn bằng tình yêu thương)

Seasons of love
Seasons of love
Measure your life, measure you life in love.

               Những mùa của yêu thương
               Những mùa của yêu thương ngập tràn bất tận
               Hãy đong đầy cuộc đời mình bằng tình yêu thương bạn nhé.


                         

                           


   Ngoảnh đầu lại một khoảnh khắc cho năm cũ đã qua,và cùng hướng thẳng ánh nhìn tới một năm mới thật dài trước mắt nhé

                                                Hà Nội, 1:21 AM,đêm đông lạnh căm (tay chân cũng cóng)


                                           

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

Tâm hồn ăn uống của người phồn thực

Tôi là một người coi ăn uống là thú vui  :D cực kỳ đam mê tẩm bổ dạ dày và làm giàu thêm cái vốn ăn uống của mình (nhưng tiếc quá,xem ra "sự nghiệp" này vẫn chưa có nhiều tiến triển ;) ) Vậy đây sẽ là bài trải nghiệm của chính bản thân khổ chủ blog?  Xin lỗi,vì tôi chưa có đủ sự tinh tế trong quan sát, tình yêu với ẩm thực và bút lực để viết ra được những điều đó. Đây chỉ là một chút tản mạn về một cô gái, một người chị tự nhận mình là "tín đó sùng bái chuyện ăn uống" - Ngô Thị Giáng Uyên cùng cuốn sách khá thú vị của chị: "Bánh mì thơm,cà phê đắng"
                                    

    Thuở còn bé, tôi khá dị ứng với cái gọi là "đồ Tây" bởi bị ám ảnh với những món đồ hộp toàn bơ sữa ngấy đến tận cổ. Nhưng khi lớn lên, đọc và giao tiếp ít nhiều, tôi cũng biết cái "đồ Tây:" thời thơ ấu của mình chỉ là một góc nhỏ xíu và...kém ngon nhất trong nền ẩm thực Phương Tây mà thôi. Vả lại, sự khác biệt về địa lý, thời tiết, lịch sử... ảnh hưởng lớn tới phong vị ẩm thực của mỗi miền,thế nên khái niệm ngon/dở cũng chỉ còn là tương đối. Định kiến lúc ấy cũng chẳng còn (đồ Tây nhiều thứ ngon lắm mà, phải thưởng thức cho biết chứ ;) ). Và tôi tìm được cuốn sách này, như một luồng gió làm "no" thêm cánh buồm tình yêu ẩm thực của mình, và  một chút trải nghiệm mới mẻ trong việc đọc nữa. Quả thực, đây là một cuốn sách thú vị!

   Cái tựa cuốn sách đã gây chút tò mò rồi, một điều gì đó rất... không Việt Nam, bởi Bánh mì và cà phê đâu phải là những nét đặc sắc trong ẩm thực nước nhà. Đúng là vậy, bởi đây là cuốn sách tản mạn về ẩm thực châu Âu, nơi mà Bánh mì và cà phê là những thứ thân thuộc, thậm chí không thể thiếu trong bữa ăn của mỗi một gia đinh người Âu nào. Nhưng 2 thức này, mỗi xứ sở mỗi quốc gia, vùng miền lại không giống nhau, bởi thế mà cuốn sách nhỏ này như một chuỗi kí sự ngắn ghi lại sự phong phú, đặc sắc của không chỉ riêng "bánh mì" "cà phê" mà còn là cả đồ ăn thức uống cũng như nếp sinh hoạt của những con người ở trời Tây xung quanh bàn ăn của họ.

   Trải trong cả tập sách là những mẩu chuyện ngắn kể về các chuyến Du hí ẩm thực của chính tác giả, một chuỗi hành trình đáng ghen tị vòng qua hơn 10 nước châu Âu, từ những xứ sở Scandinavia rét buốt (Phần Lan) tận cực bắc cho đến những vùng biển ấm áp phía nam (Bồ Đào Nha,Italy,Hy Lạp). Xuyên sang miền đông với Slovenia, cùng với Đức, rồi lại vòng về Anh Quốc, xứ sở Sương mù phía tây. Mỗi một hành trình của tác giả là sự ghi chép sống động về quá trình... làm đầy bao tử của chị :)) với những món ăn phổ biến và đậm chất bình dân. Có thể là dăm bảy loại bánh mì, mỗi loại một tên, một kiểu, mang những đặc điểm hương vị riêng của từng miền, từng xứ. Hay chợ đồ ăn ở Hensinky Phần Lan, nơi mùi thơm và hơi ấm của đồ ăn xua tan đi cái lạnh thấu da của những buổi sớm. Tôi thì ấn tượng với chuyến đi tới chuyến đi ăn tại Bồ Đào Nha và Hy Lạp, 2 đất nước Địa Trung Hải đầy nắng gió với hương vị ẩm thực xem ra cũng vô cùng hấp dẫn và hợp khẩu vị của.... chính bản thân mình... Có kể cả ngày chắc cũng không hết được cái sự thích thú của bản thân với những gì có trong sách mất. Nhưng điểm đặc biệt của những câu chuyện, đó là,không chỉ đơn thuần tả lại những món ăn và mùi vị khiến cho đọc giả thèm rỏ dãi, chị Uyên còn lồng vào đó những mẩu thông tin lý thú về món ăn. Ví dụ, nguồn gốc lịch sử (cái nôi ra đời của chúng), ý nghĩa tên gọi, thành phần, đôi khi là cả tiến trình và công thức chế biến, hay đơn giản, là giá tiền cho mỗi suất nữa :D. Ăn, không chỉ là cho biết, mà với tác giả, còn là thưởng thức và tìm tòi cho bõ công đi du lịch. Điều đó cũng giúp đọc giả có một cái nhìn đa diện về ẩm thực phương Tây, và cũng để... kích thích toàn bộ giác quan khi đọc (thực sự tôi đã bị như vậy đấy)

   Đọc "Bánh mì thơm,cà phê đắng" sẽ rất dễ nhận ra hình ảnh cuộc sống của người nước ngoài quanh bàn ăn lắm. Cũng bởi những món ăn được nhắc tới chủ yếu thuộc thành phần "bình dân" nên ta có thể có được cái nhìn thân thiện hơn về những người nước ngoài ở đó (cứ liên tưởng,như người Việt mình ăn Phở,đồ vỉa hè và uống trà đá cho dễ hiểu :D). Họ mang vẻ chân thật, giản dị và "đời" hơn những gì được tả qua những cuốn cẩm nang ẩm thực ở các Multi-star Culinary Restaurant rất nhiều. Tiếp cận ở khía cạnh đó cũng lạ lẫm và không kém phần thú vị, bởi đó là những thứ gắn với văn hóa và nếp sống của họ rồi. Những điều như vậy điển hình gần gũi và mang giá trị trường tồn hơn nhiều, những thứ đã ghi dấu vào sinh hoạt thường ngày luôn giản dị và vô cùng đáng quý.

  Nếu đây chỉ là một cuốn sách ghi chép ẩm thực đơn thuần, có lẽ nó sẽ không khiến tôi nhớ lâu đến vậy. Trong cuốn sách bạn sẽ bắt gặp không ít hình ảnh những món ăn quê hương được lồng vào khi tác giả tìm được một nét nhỏ sự tương đồng giữa món ăn phương Tây với một món Việt nào đó. Giả như món Pancake được so với Bánh Xèo của mình chẳng hạn :D giống nhau kha khá đấy chứ. Rồi những món quà từ biển cả, những món hải sản của xứ người khi đứng cạnh những thứ như cá kho "chém to kho mặn"  hay chả ram dân dã của mình... Đọc những dòng đó thấy  ấm áp và đáng quý làm sao. Có không ít những bài báo, những tài liệu với chủ trương "món Tây chỉ toàn bơ sữa phó mát béo ú ụ", giá cả đắt đỏ, sao mà "thanh ngọt,mát lành giản dị bằng những món ăn quốc hồn quốc túy của Việt Nam được"...  Tôi không phủ nhận điều ấy nhưng, có lẽ đó chỉ đơn thuần là một mặt hết sức phiến diện để họ vin vào mà tôn vinh, mà ca ngợi, mà "tự sướng" để nâng ẩm thực VN lên một "tầm cao" mới chứ đó không phải là Tình yêu ẩm thực, yêu quê hương xứ sở thực sự. Chính bởi vậy, tôi mới ấn tượng với dòng suy tư của một tác giả xa xứ, người hướng về quê nhà với rất nhiều tình yêu và sự quan tâm đặc biệt; người, mà theo chính lời chị "chất mắm đã thấm vào đến tận xương tủy", đến mức mà một nét thân quen nhỏ thôi cũng gợi đến hình ảnh và kỷ niệm ở quê nhà. Đó mới là một tình cảm thực sự đáng quý hướng về tổ quốc...

   Lan man thêm một chút. Văn phong của cuốn sách này không có gì quá trau chuốt và "đậm chất văn thơ" như 2 cuốn sách trước của Giáng Uyên (Ngón tay mình còn thơm mùi hoa oải hương và Sống xanh) đó đơn giản chỉ là những đoạn "ký" ngắn gọn mà thôi. Nghĩ kỹ thì, khi đến với đồ ăn thức uống, khi thả mình vào ẩm thực rồi thì văn phong có giản đơn suồng sã một chút âu cũng dễ hiểu. Khi tâm trí đã "trôi" xuống cái dạ dày thì hãy để cho mọi thứ tự nhiên hết sức có thể đi. Ăn uống mà phải giữ ý quá cũng mất ngon! (thế nên, đọc mà thấy giọng văn đơn giản đến mức như kể chuyện thì cũng thoải mái mà bỏ quá cho tác giả ngay, mình cũng đang "thưởng thức" cơ mà, cứ tự nhiên đi nhé)

                                                                                 Hà Nội, cuối thu 2011

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Phụ nữ và giao thông

Cả tháng trời nay toàn chứng kiến những pha va chạm trời ơi đất hỡi, và nguyên nhân toàn là do các nữ chủ phương tiện gây ra  :D. Tạo hóa đã ban cho phụ nữ bộ não với 2 bán cầu có thể liên hệ và tác động lên nhau, bởi thế Phụ nữ có khả năng giao tiếp tốt hơn, ngôn ngữ phong phú và biểu cảm tinh tế. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi bởi hệ thần kinh đó không có tính quyết đoán mạnh mẽ cần thiết và khả năng xác định phương hướng kém -> đây là thảm họa khi họ kết hợp với các phương tiện giao thông và đi bon bon trên đường. Thử điểm mặt một vài nhóm "nguy hiểm" này xem sao.

1.Nhóm "Mình hạc xương mai"
 Mức độ nguy hiểm: 3/5
 Nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người ngồi cùng trên xe
 Một thời các cụ ở trên đã cấm những ai quá thấp + ngực bé lái xe máy ra đường :D  Thật ra cũng không phải quá đáng lắm khi đề cập tới vấn đề này, bởi có sức khỏe nhất định thì mới có thể làm chủ phương tiện được. Các bạn gái, ngoài điều bẩm sinh bất lợi (ở phần mở đầu nói rồi đó) thì, cái việc ăn kiêng, giữ dáng lại càng ảnh hưởng đến sức khỏe. Có nhiều người nhỏ bé mà phi những chú chiến mã rõ hoành tráng, rồi lúc dừng lại đến dắt cũng vất vả ( lại nhớ đến vụ...gạt chân chống giữa cho một em ở nhà để xe tuần trước). Tay chân đều mảnh dẻ nên giữ lái cũng không tốt... vân vân và vân vân, nhưng bất chấp, chị em vẫn kiêng khem ăn uống để có dáng đẹp và vẫn liều mình phi xe. Ôi sức mạnh của sắc đẹp

 2.Nhóm "Những bà nội trợ nổi giận"
  Mức độ nguy hiểm 3/5
  Độ nguy hiểm tỉ lệ thuận với số trẻ con hoặc số đồ đạc trên xe
  Thời đại công nghiệp, ai cũng bận rộn. Các bà nội trợ cũng ko ngoại lệ. Ngoài việc đi làm thì bếp núc nội trợ, đưa đón chăm sóc các con cũng phải chăm lo, và việc kết hợp công việc cho tiện cũng là khó tránh. Vậy nên không khó để bắt gặp cảnh 2, hoặc 3 mẹ con trên một chiếc xe với lỉnh kỉnh nào rau nào thịt, rồi cả bánh sữa, đồ gia dụng linh tinh đủ kiểu. Thử tượng tượng ngần đó người với một cơ số thứ trên một cái xe ;)  và tham gia giao thông, hichic. Thêm cả sức vóc không lý tưởng cho điều khiển xe cộ => cực nguy hiểm
  Và hãy cầu trời cho những đứa trẻ trên xe là những đứa bé ngoan (ít nhất là trên xe) Chỉ cần một đứa có cử chỉ hoặc thái độ không ổn, để cho ngọn lửa giận vượt khỏi tầm kiểm soát, thôi xong, đã có thêm một thành phần nguy hiểm trên đường giao thông. Disaster again

 3.Nhóm Shopaholic
 Mức độ nguy hiểm 4/5
  Độ nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người cùng giới trên phương tiện
 Bệnh bất thành văn của chị em là ham mê mua sắm. Đam mê đến bất tận luôn. Và cũng bởi thế mà họ bất chấp tất cả, điều kiện thời tiết, thời gian, không gian xung quanh để thỏa mãn niềm ham thích của mình. Các cô gái chỉ cần thoáng thấy một tiệm quần áo mới, một bộ đồ ưng mắt hay nhiều nhiều thứ "thấy hay hay" thì thôi rồi, họ sẽ tập trung vào những món đó mà lãng đi những thứ xung quanh, quay xe bất thình lình, vòng quặt rẽ bất ngờ không báo trước... Tôi cũng đã từng là nạn nhân của một vụ ngã xe trời ơi đất hỡi, khi một bác với vẻ rất nặng tình yêu ăn uống đã tạt đầu xe tôi, sang làn đường bên kia để mua cóc ăn, chả để ý đến xe cộ. Một cú xòe đau điếng khó quên. Tình yêu với mua sắm và ăn uống của các chị em quả là bất khuất!

 4.Nhóm Ngoại hình gây nguy hiểm
    Mức độ nguy hiểm 4 đến 5/5
    Lại gồm 2 nhóm nhỏ riêng biệt gây nguy hiểm, và nguy hiểm nhất, đó là nhóm này không tự đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn mà... đẩy những người tham gia giao thông xung quanh (đặc biệt là các anh em) vào tình huống hiểm nghèo
    a/ Những cô nàng đỏm dáng
 Một, là họ tròng lên người những trang phục gây khó khăn cho điều khiển xe cộ, đầm xòe, váy vóc, rồi vòng vèo, và đặc biệt là những đôi giầy cao + nhọn. Khi đi xe thì luôn phải cố gắng vuốt tóc làm dáng một chút nên lại càng nguy hiểm hơn.
  Hoặc hai,đó là các cô gái với những bộ trang phục "cực kỳ gây chú ý", "mát mắt nóng người", làm những người khác phải ngoái nhìn. Và hệ lụy tất yếu, cứ dán mắt vào người khác thì ắt chả thấy đường. => tèo téo teo

   b/Những nét duyên chết người
Ra ngoài đường chợt dính phải một nụ cười tỏa nắng, một ánh mắt tinh nghịch, gương mặt ấn tượng khó quên, mái tóc óng ả... Và với cái tâm thế lâng lâng như vậy mà phóng xe đi... Haizzzz cái này thì chả trách họ được, bởi họ sinh ra đã vậy mất rồi. Trách sao mình "trót" thấy thôi ;)

  Đó mới chỉ là một vài nhóm mà với vốn diễn đạt  và kinh nghiệm quan sát non nớt của tôi ghi lại được mà thôi. Nhưng nói đi phải có nói lại, tự nhiên chị em lại cứ phải nhao ra đường để mà gây " nguy hiểm" như vậy hả?  Nếu không vì chăm lo cho gia đình chắc các bà nội trợ cũng không muốn vậy mà đi trên đường. Những cô gái, ừ thì làm đẹp cũng là sở thích, là niềm vui và cũng là cách thể hiện vẻ đẹp của mình với một nửa thế giới còn lại mà thôi :"> Vậy thì, có chăng chúng ta cũng phải ít nhiều tập làm quen với những "sự nguy hiểm" này đi là vừa :D. Thôi có nói dông nói dai nói dài kẻo lại thành nói dại... Chúc các chị em cũng phải cùng cố gắng hạn chế "sự nguy hiểm" của mình khi tham gia giao thông đi, chăm sóc bản thân đúng mức, để ý đường xá, kiềm chế bản thân, tập trung quan sát để khỏi phải mang tiếng xấu nữa nhé, Và trên hết, chúc các chị em một ngày 20 tháng 10 thật vui vẻ, xinh tươi, an toàn
 Một món quà nhỏ Là con gái thật tuyệt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


   P.s: Khéo sau bài này, sẽ có thêm bài Đàn ông và giao thông (ớ sao vần thế) mất thôi. Phụ nữ có khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế và biểu cảm sâu sắc hơn cánh đàn ông nhiều nhiều lần lắm. Bởi họ có 2 bán cầu não trao đổi được thông tin với nhau mà :">

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Đặt chân vào "Khu vườn mùa hạ"

 "Ngày xưa, hồi còn nhỏ một ông bác đã nói với tôi rằng chết có nghĩa là ngưng thở. Và suốt một thời gian dài tôi đã tin là như vậy. Nhưng điều đó không đúng. Bởi vì sống đâu chỉ là thở...
   Điều đó chắc chắn sai rồi... "

  Một lối tư duy quả là lạ so với lứa tuổi 12 của một cậu bé phải không? Nhưng với tôi, đó là một suy nghĩ đúng. Sống, với con người,không chỉ đơn thuần là thở, là ăn ngủ chơi và cả những nhu cầu khác để duy trì sự sống của mình.
   Sống, còn là kết bạn. Tuổi thơ của bất cứ ai chắc hẳn cũng có ít nhất một "người bạn" - một cuốn vở để ghi lại những cảm xúc của mình, một cái cây,ngôi nhà thân thuộc, hay một con thú cưng... và có thể là cả những người bạn bằng xương bằng thịt. Ba đứa trẻ, ba nhân vật chính của chúng ta cũng vậy
           Kiyama, nhân vật "Tôi" của câu chuyện, một thằng nhóc cao lêu ngêu,gầy guộc (túm lại là có ngoại hình không được bắt mắt) sống trong một gia đình Nhật đơn thuần, cha đi làm suốt ngày và mẹ là một bà nội trợ nát rượu. Hai đứa trẻ còn lại, là Yamashita mập, con một cửa hàng cá với cái đầu không được thông minh cho lắm,hay nói đúng hơn là, với thằng bé, nạp đồ ăn vào sẽ có hiệu quả hơn là những chữ nghĩa phức tạp (tin tôi đi, không có hàng ăn ngon nào trong khu phố mà thằng bé không biết cả :D) và Wakabe, một thằng bé cận thị với tính khí kỳ quặc. Gia đình cậu bé đã tan vỡ khi người cha đã bỏ hai mẹ con để ra đi... Ba đứa trẻ, ba dáng hình, ba tính cách, chẳng có điểm chung nào hết đã là bạn thân của nhau đấy!

                        
      Sống là học hỏi. Không chỉ đơn thuần là học tập sách vở (cái này thì người Việt Nam mình giỏi rồi ^_^) mà còn là học từ cuộc sống, là rèn luyện cả thể lực và tinh thần nữa. Ta sẽ bắt gặp những buổi sinh hoạt ngoại khóa của lũ trẻ ở clb đá bóng, những buổi đi bơi trong chiều hè nóng nực, khóa huấn luyện xa nhà ở thị trấn ven biển, và cả buổi...kể chuyện ma của bà cụ chủ nhà trọ. Tất cả đều vun đắp và bồi dưỡng cho bọn trẻ về thể lực, tình đồng đội, sự đoàn kết và cả một tinh thần sung mãn.
      Sống... còn là gì nữa? Là nhiều, rất nhiều những điều mà tôi chẳng có đủ sức kể hết. Tôi luôn cho rằng mỗi một con người sinh ra là chủ sở hữu một thế giới của riêng mình. Con người tò mò thám hiểm, thế giới ấy sẽ chuyển động. Con người xây dựng những mối quan hệ, thế giới ấy sẽ kết nối. Một người cô rất đáng quý của tôi đã nói rằng  "Sống là đáng quý khi biết mở lòng mình một cách chân thật nhất", và khi ấy ta sẽ biết nhiều hơn, sẽ thấm thía sâu sắc về những "thế giới" khác ở quanh. Sống là để khám phá và mở rộng "Thế giới" của riêng mình...
    Ba đứa trẻ đã trải nghiệm điều ấy khi "gặp gỡ" (đúng hơn là điều tra) về ông cụ, một nhân vật kỳ lạ mà vốn ban đầu chỉ là đối tượng "nghiên cứu" của lũ trẻ. Một tình bạn mới được xây dựng, những "thế giới" nhỏ được mở rộng, và cả 4 người trong tình bạn kỳ lạ ấy đã biết và học được thêm nhiều điều.
        Biết vệ sinh nhà cửa theo đội  :D và làm vườn như những người thợ học việc đích thực. Nhổ cỏ, làm đất , mua hạt giống và tưới tắm chăm sóc cho khoảnh vườn nhỏ
        Biết gọt lê cho đúng và khéo .Chắc chắn người đọc sẽ không thể quên khoảnh khắc Kiyama gọt cho mẹ của mình trái lê,một chi tiết rất thú vị về sự quan tâm rất con trẻ dành cho người lớn, giây phút mà khi ấy tình gia đình đang dần sống lại.
        Biết đọc chữ Hán và viết những từ mới 
        Biết đến pháo hoa mùa hè
        Biết hưởng thụ thành quả lao động của mình (Cái cách bổ dưa ăn trong sách khiến tôi phát thèm)
        Cả những rung động đầu đời....
        Biết quan tâm, chăm sóc tới những điều nhỏ bé khác.
        Nhiều nhất, có lẽ là biết lắng nghe và chia sẻ. Ngôi nhà chìm trong sắc xanh của khu vườn mùa hạ ấy đã được lắng nghe rất nhiều tâm sự, về sự vụng về của Kiyama, về tình yêu và ước mơ được theo nghề bán cá của Yamashita, bí mật về người cha của Wakabe, và cả những câu chuyện đau lòng trong quá khứ của ông cụ. Những câu chuyện đó được chia sẻ một cách chân thành, để rồi được giải tỏa phần nào trong tâm trí khắc khoải của những người trong cuộc.
        Và có lẽ, điều được "biết" tới, một trải nghiệm đau đớn nhất,đó là về cái chết. Chết không chỉ đơn thuần là ngưng thở. Một con người ra đi còn để lại khoảng trống trong cuộc đời của biết bao những người khác, một khoảng trống không dễ gì khỏa lấp và thay thế được...

  Vậy, đây (lại) là một cuốn sách buồn và u ám sao? Đừng chỉ vì một sự ra đi mà đánh giá nó như vậy. Suy ngẫm về quá khứ và cái chết là một nét nổi bật trong những cuốn sách văn học Nhật mà tôi từng được đọc, và câu chuyện này cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng Khu vườn mùa hạ ấy vẫn ngập tràn ánh sáng sắc xanh của hy vọng và tương lai bởi lẽ hành trình của những người trẻ chưa kết thúc tại đó. Điều này, phần nào được lột tả qua một giọng kể rất trong trẻo và hồn hậu của tác giả Kazumi Yumoto. Cô khiến cả cuốn sách như biến thành một tập nhật ký với lối văn giản dị, gần gũi và mộc mạc nhưng lại có chút hài hước châm biếm thật nhẹ nhàng. Người đọc sẽ chỉ đứng ngoài quan sát, nhưng tôi tin là đã dõi theo thì khó lòng mà dứt ra cho đặng.
     Một nét thú vị khác là cách dựng truyện dựa trên tình bạn của những đứa trẻ và một cụ già, giữa một thế giới non nớt, đầy khát khao tò mò khám phá nhưng cũng dễ bị thương tổn và một thế giới của trải nghiệm đường trường, của một con người đủ tri thức cũng như sự chín chắn để từ tốn chờ những đứa trẻ mở lòng, và cũng để tự giãi bày lòng mình, để lắng nghe và sẻ chia. Việc già đi, lưng còng xuống và mặt mang nhiều nếp nhăn cũng mang những ý nghĩa của riêng mình mà thôi. Có một chi tiết đáng lưu ý, đó là những nhân vật trong Khu vườn mùa hạ được tạo nên từ ký ức của chính tác giả với người ông của mình. Có lẽ bởi vậy mà 3 đứa trẻ trong truyện mang suy nghĩ hơi quá già dặn so với tuổi của mình chăng, vì đó là hình ảnh và tâm tư được gửi gắm của chính tác giả. Nhưng tôi nghĩ rằng đó là sự phản chiếu hình ảnh chân thật của những đứa trẻ cùng trang lứa ở Nhật Bản, một dân tộc với những tư duy kỳ lạ và khác với thế giới, và câu chuyện này sẽ khiến lối tư duy của dân tộc khác lạ ấy đến gần với đọc giả hơn mà thôi.

       Khá gây ấn tượng với tôi,đó là tựa đề của cuốn sách: "Khu vườn mùa hạ". Đó là khoảnh vườn nhỏ được lũ trẻ cải tạo lại từ một đống rác, và giờ,sau khi vượt qua những ngày nắng oi ả cùng những cơn mưa bão mùa hè, nó trở mình thành một vườn cúc cánh bướm, kiêu hãnh vươn mình sau tất cả, cả khi người chủ đã ra đi... là "khu vườn khi nào nở đầy cúc cánh bướm, nơi này sẽ thành ra ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên đấy!". Tương lai, có lẽ mảnh vườn cũng sẽ giống như người chủ của nó, bị lọt vào quy hoạch cải tạo của đô thị và biết mất không dấu vết. Nhưng chắc chắn cả hai vẫn sẽ được lưu lại, như những kỷ niệm khó quên trong tâm trí của những đứa trẻ. Sự khắc nghiệt của thời gian không thể làm hao mòn đi tính bất định của cuộc sống. Chắc chắn là vậy. Mùa hạ của bước ngoặt, với đầy những ký ức vui và buồn của 3 đứa trẻ đã qua đi, nhưng tôi tin là từ xuất phát điểm ấy, chúng sẽ trải qua nhiều, thật nhiều những mùa hạ khác khi tiếp tục cất bước trên cuộc đời của riêng mình
    "Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có thứ như cầu vồng, thời tiết thay đổi một chút là đã hiện ra. Nhưng có những thứ,phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó"
   Hiện tại,cả ba đứa trẻ vẫn chưa tìm ra được, nhưng chắc chắn chúng đang trên hành trình để hoàn thành mục tiêu ấy của cả cuộc đời

  P.s: tôi đến với Khu vườn mùa hạ một cách kỳ quặc, nó đến từ thói quen mượn sách từ một tiệm người quen. Cuốn sách với cái bìa xanh mát mắt này cứ lặng lẽ nằm ở nguyên một chỗ gần cả năm trời. Và tôi chỉ từ tốn nhấc nó lên mượn về đọc với tư tưởng "Tao sẽ xóa cái "dớp" ế ẩm cho mày nhé". Nhưng giờ nó chiếm trọn cả tâm trí của tôi rồi. Việc cần làm là gì ư? Trước hết, là phải đi trả lại sách đã :D và sau đó, sẽ là khẽ khàng nói với cô chủ cửa hàng "Cô ơi,cháu mua cuốn sách này nhé..."

                                                    Hà Nội, cuối thu 2011

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Hic....

 Hình như cứ khi nào chuẩn bị thị là nhà lại có vụ gì đó mới chán... Lần này là sửa nhà không báo trước, đảo lộn bao nhiêu kế hoạch của mình...
   Thôi thì tạm xa PC với truyện trong khoảng chục ngày, ôn thi đêm hôm cũng ko thuận tiện nữa

   Đành phải cố thôi
  Hic...

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Một ngày chiến đấu để bảo vệ TÌNH YÊU

Tường thuật 1 ngày chiến đấu để bảo vệ TÌNH YÊU đời mình
        9h tối,lọ mọ lôi mấy cái thùng cạc tông ra để xếp đồ,tự nhiên thấy 1 đống những hạt nhỏ nhỏ đen xì rơi ra  :??:,mò thêm chút thì thấy 1 lũ những con 6 chân ko cánh màu trắng đục đang lê lết qua lại :*( ,đó là lũ MỐI  đấy,kẻ thù số 1 của truyện tranh đc cất trong tủ nhà mình :((( .Như có phản xạ,lâp tức mở tủ ra lôi truyện để kiểm tra,và cũng có vài cuốn đã bị chúng nó thò mồm cắn vài phát rùi huhuhuuhuhu (fullmoon 1,vài cuốn Fushigi Yuugi và Chỉ có mình anh 1)
 Cuộc chiến tiếp tục,lết ra mua vài lọ thuốc mối,lấy cọ ra quết xung quanh tủ và lôi toàn bộ truyện ra,quét hết cái lũ đó.Rồi lấy túi nylon gói toàn bộ truyện mang đi gửi.11h mới xong

   BÀI HỌC
      1.ĐỪNG CÓ BAO GIỜ HÀNH ĐỘNG NHƯ MÌNH TRONG TRƯỜNG HỢP TRÊN,VÌ LÀM VẬY LÀ ĐÁNH RẮN ĐỘNG CỎ.LŨ MỐI SẼ CHẠY RA KHẮP NƠI => HẬU QUẢ CÓ THỂ NẶNG HƠN.TỐT NHẤT LÀ CỐ CHỜ ĐẾN 1 THỜI ĐIỂM THUẬN LỢI,CÓ NHIỀU NGƯỜI TRONG NHÀ ĐỂ CÙNG PHỐI HỢP HÀNH ĐỘNG DIỆT TRỪ RẬN HANG Ổ CỦA CHÚNG - LŨ 6 CHÂN GHÊ TỞM  :giveup:
      2/CẢNH BÁO: SẮP ĐẾN MÙA MƯA ẨM ƯỚT,MỌI NG NHỚ SIÊNG KIỂM TRA TỦ SÁCH TRUYỆN CỦA MÌNH ĐI NHE,KẺO HỐI KO KỊP ĐÓ.GOOD LUCK


Nhìn phát kinh dị :(
    

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Những mùa hạ đượm buồn trong Khu rừng sáng ánh đom đóm

   Thời tiết mấy ngày nay đã thực sự chuyển sang sắc thu một cách rõ rệt. Nắng nhạt dần, tiết trời ngày càng mát mẻ dễ chịu. Và nhất là, với người Hà Nội, thì thứ hương đặc trưng của thu - mùi hoa sữa, đã nhè nhẹ lan đi trong không khí lãng đãng xung quanh. Mùa hè đã qua đi rồi, để lại một chút tiếc nuối cho tôi. Một mùa hè làm đượcc khá nhiều thứ và cũng để lỡ một cơ số khác. Mùa hè, với tôi là mùa của sự vui vẻ, của đàn đúm tụ tập hội hè vui chơi và thư giãn. Bởi thế, một nhác buồn cuối hạ lúc này cũng giống như cảm xúc khi lần đầu được đọc mẩu chuyện ấy, một câu chuyện của những mùa hè đượm buồn- Hotaru no Mori E - Lạc vào khu rừng đom đóm
    Dành một chút thời gian để đọc qua bản tiếng Việt của truyện nếu bạn chưa biết đến Hotaru bi no mori E - Lạc vào khu rừng sáng ánh đom đóm

        

  "Tôi gặp anh lần đầu tiên vào mùa hè năm tôi 6 tuổi".
 Đó là khi Hotaru Takegawa bị lạc trong cánh rừng của Sơn Thần, và cô bé không thể tìm nổi lối ra. Giữa không gian u tịch đáng sợ của cánh rừng và cái nóng như đổ lửa, nỗi sợ hãi lại càng dâng lên... và chợt cô bé gặp "anh", một kẻ đeo mặt nạ kỳ quặc và sẵn sàng cầm cả cái cành cây cho cô một phát đau điếng chỉ vì cô suýt nhào vào người mình
   "Tôi đã bị Sơn thần ếm bùa,bởi vậy chỉ cần bị con người chạm vào,tôi sẽ biến mất... Tan biến mãi mãi" 
   "Vậy anh không phải là con người à?" 
   ".....Thì do anh sống ở cánh rừng này mà".
   "Vậy anh là yêu quái rồi <3 Lần đầu tiên em được thấy yêu quái đấy!".
   "....."
   Sau đó, anh ta dùng chính cành cây để làm "vật trung gian" nối giữa mình và cô bé, dẫn cô ra khỏi rừng. Họ đã biết được tên nhau.
     "Tên của em là Hotaru Takegawa. Còn anh thì sao?"
 Một khoảng lặng dài...
     "Anh là Gin..."
     "Vậy hẹn gặp anh ngày mai nhé Gin....", đoạn Hotaru chạy biến đi mất.  Hai người đã gặp nhau như vậy đấy. Và ngày qua ngày, Hotaru lại tha thẩn vào cánh rừng để gặp Gin. Họ chỉ trò chuyện và chơi những trò chơi, mà theo lời Hotaru, là vô cùng nhàm chán. Nhưng với cô bé, đó có lẽ là những kỷ niệm đẹp mà cả đời cô sẽ không bao giờ quên... Họ cùng nhau nuôi dưỡng một thứ tình cảm không thể cất nên lời.
    Mùa hè kết thúc, Hotaru rời khỏi làng để về thành phố học. Nhưng cô vẫn luôn giữ đúng lời hứa, mùa hè năm nào cũng quay về làng của ông nội, để lại vào rừng, và gặp Gin. Mùa hè thứ 2, thứ 3... nhiều chuyện đã xảy ra... rồi đến mùa hè năm Hotaru lên cấp 3, thành một nữ sinh chững chạc, cô bé đã mặc đồng phục đến để gặp Gin. Nhìn hình ảnh ấy, Gin đã mở lòng tâm sự về thân phận của mình, để sẻ chia, để giãi bày, và dường như, cũng để Hotaru có quyết định đúng đắn cho tương lai cô bé. Anh cũng hứa sẽ đưa cô đến Hội hè của yêu tinh, nơi mà anh bảo vệ cô dù điều gì xảy ra chăng nữa...
    Và, một tai nạn vô tình đã xảy ra. Khoảnh khắc ấy, đau đớn nhất và cũng là giây phút hạnh phúc nhất của Gin. Anh cố gắng kéo Hotaru về phía mình, chỉ để có một cái ôm duy nhất. Rồi lặng lẽ tan biến, chì còn lại Hotaru và chiếc mặt nạ.... Một mình, cô đơn, nhưng không bi lụy.


     Có nhiều tranh luận quanh mẩu truyện ngắn này. Về những mối tình buồn, về chuyện người-yêu quái... nhưng với tôi, ấn tượng nhất có lẽ là hình ảnh 2 nhân vật chính, 2 kẻ cô đơn
     Gin, là một đứa bé bị bỏ rơi trong rừng Yamagami. Chết đi trong cô độc và sợ hãi, Sơn Thần đã rủ lòng thương ban cho cậu một chút phép màu, lưu lại linh hồn của cậu trên dương gian. Nhưng sinh mạng ấy quá mỏng manh yếu đuối, bởi đó là sinh mệnh "đi mượn". Nó không phải của Gin. Và tôi nghĩ, có lẽ bất cứ sự tiếp xúc với con người, với một "sinh mệnh thực" bất kỳ nào đó cũng sẽ khiến cho linh hồn mong manh ấy tự nhận thấy sự "vô lý" khi mình vẫn có thể tồn tại, bởi thế, nó sẽ TAN BIẾN, tan biến thực sự, giống như cái tên của cậu, Gin - màu bạc lấp lánh - mà theo lời của Hotaru "giống như những bông tuyết trong gió mùa đông, vậy mà nghĩ đến anh, em chỉ thấy cảm giác của mùa hè". Đối lập như vậy đấy, một linh hồn cô đơn mong manh như bông tuyết giữa nắng hạ. Đó là một sự thật quá đau đớn với một người như Gin. Sống trong cánh rừng cùng các yêu quái khác, cậu không phải một mình trải qua bao năm tháng, nhưng thẳm sâu trong đó vẫn là khát khao được gặp con người, được giao tiếp bình thường như xưa... Nhưng sẽ chẳng bao giờ có điều đó, vì "khu rừng" bao bọc cậu, và trên hết, cậu không được phép chạm vào người khác... Cô độc, theo ý tôi, là như vậy đấy. Bởi thế, ở cái kết của truyện, được chạm vào Hotaru là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời đằng đẵng lãng du của Gin. Và hơn thế, đó là sự giải thoát, cho cả Gin, cả Hotaru,  và cả "khu rừng". Đó là điều có hậu.


     Hotaru cũng là một nhân vật cô đơn. Khác với Gin một chút, cô bé cũng có gia đình, bạn bè và người thân quan tâm chăm sóc, nhưng cô lại cô đơn trong mối tình song phương của mình. Nghe có kỳ quặc không? Vậy mà có đấy. Mùa hè nào Hotaru cũng trở về để gặp Gin, chỉ để thấy anh ẩn mình sau chiếc mặt nạ. Dù biết cánh rừng Yamagami thần bí, "càng đi càng lạc lối, và chuyện trở về không biết tự khi nào đã trở thành dĩ vãng" nhưng Hotaru vẫn bất chấp tiếp bước... Trờ về thành phố, thu, đông rồi lại qua xuân mà tâm trí Hotaru hầu như chỉ trông mong về mùa hạ, nơi có "anh". 9 mùa hạ qua đi, từ một cô nhóc 6 tuổi thành một nữ sinh trung học, 9 năm nuôi dưỡng một tình cảm cháy bỏng, càng ngày cô lại càng tiến đến gần "tuổi" của anh hơn. Vậy mà trở về cũng chỉ được đứng bên anh,nhìn anh, nói chuyện với anh. Không dám bày tỏ, không dám thổ lộ, không chỉ có một cái nắm tay... "Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng đừng chạm vào em... Em không muốn Gin biến mất... Nhé... Được không?..."  Đó, với tôi,cũng là cô đơn, cô đơn trong một tình cảm hai chiều. Thế nên, việc được Gin ôm, chỉ một lần duy nhất, có lẽ là sự thỏa ước nguyện dành cho Hotaru bởi cô biết được tình cảm của mình được đáp lại. Và đó cũng là sự giải thoát cho chính cô. Cô bé đã từng lên kế hoạch sẽ nhanh chóng tốt nghiệp và tìm một công việc ở vùng quê này, để có thể gặp "anh", không chỉ mùa hè, mà cả mùa thu, cả mùa đông, và mùa xuân nữa. Gin mất đi, để lại trong cô một cơn đau không dứt nơi lồng ngực và những dòng nước mắt vẫn chưa ngừng tuôn. Nhưng
       "hơi ấm khi ấy sẽ không bao giờ tan đi trong vòng tay này. Và những ký ức ngày hè ấy vẫn sẽ bên tôi mãi mãi.... Được rồi... Cùng đi nào..." 
   ...Tới tương lai, của em, và vẫn có tấm chân tình của em dành cho anh ngày hè đó...

   Cảm xúc khi viết cho Hotaru no Mori cũng rất rời rạc và trầm đạm, bởi chính câu chuyện như thổi thứ  không khí ấy vào tâm trí tôi vậy. Buồn, một chút. Suy tưởng, có nhiều. Nhưng đó vẫn là câu chuyện của hy vọng và tương lai, bởi những con người trong đó đã chấp nhận và vượt qua nỗi đau của hiện tại để tiếp tục cất bước trên con đường của mình. Tôi nghĩ đó cũng là một thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm sau cả một câu chuyện tình buồn này : " Sống, và tiếp tục sống để tìm kiếm bản thân, tìm cho mình niềm tin và hạnh phúc. Bởi cuộc đời này là do mình quyết định và lựa chọn"

                                                                     Một ngày đầu thu 2011 ở Hà Nội