Lạnh. Cái lạnh bất thường từ cơn rét đài của tháng hai âm. Vậy mà khi tôi đang co ro lạch cạch bên bàn phím thì đâu đó xung quanh vang lên tiếng ca nồng nàn của nắng ấm mùa hè
"Và bây giờ em nghe bản tình ca anh, trong những điều ta không nói.
Sự yên tĩnh mới thật dịu êm.
Em gặp chúng ta một đôi lần ta vẫn thoáng nhìn,
Chỉ để biết chắc ta còn gần nhau
Niềm tin vẫn đong đầy và lòng ta bình yên.
Ôi những ngày tháng sáu.
Những ngày tháng sáu trái tim đỏ lửa."
Tôi yêu mến âm nhạc của Đỗ Bảo, yêu mến những thanh âm và ca từ ấy từ thuở vẫn còn ngô nghê kỳ lạ, ngô nghê đến mức từ lần đầu tiên được nghe bài hát này còn tự đặt câu hỏi rằng : "Tại sao trong câu ca ấy, tác giả lại không đong đầy "tình yêu" mà lại là "niềm tin" nhỉ? Chẳng phải tình yêu vẫn luôn được ví von là một món quà tuyệt diệu của tạo hóa, là thứ mà bất kể con người nào, đôi lứa nào cũng hằng mong mình có được nó đó sao? ".
Và rồi ngày qua ngày, câu hỏi ấy đôi lúc cũng lật trở lại trong tôi - cái đứa đã 22 tuổi đầu rồi vẫn chưa nếm trải thứ được gọi là "tình yêu", nhưng lại dần dần thấy rằng, niềm tin mới là điều quý giá nhất con người dành cho nhau, là "cảnh giới" tối cao trong mối quan hệ giữa người với người. Như tôi vẫn nghe nói, giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. "Tin và được tin" là nguồn cội sức mạnh lớn lao. Với tôi, cũng vậy. Và cả với bạn nữa. Có thể bạn hằng tin vào những tư tưởng vĩ đại, nhưng cũng có khi là vài điều bé nhỏ thường ngày. Bạn tin vào những thứ có thể là đúng, cũng có thể sai. Hoặc bạn có niềm tin vào những điều tiêu cực ở một góc tối nào đó... tất cả là tùy thuộc vào cá nhân bạn. Nhưng sự tin tưởng ấy ít nhiều cũng mang lại cho bạn cảm giác về thế giới xung quanh. Bạn không thể phủ nhận rằng mình đang sống với không một niềm tin được cả. Đó là một thứ cốt lõi, là một động lực cho cuộc sống.
Nhưng có một sự thật là, niềm tin mạnh mẽ và và vững bền thật đấy, song nó cũng mong manh và dễ tan vỡ vô cùng. Hơn nữa, để có và bảo vệ niềm tin không hề đơn giản. Với tôi, niềm tin được dựng xây từ một nền tảng là chữ "tin" trong từ "Tự tin" - là sự tin tưởng ở trong chính bản thể.
Khi bạn tự tin, bạn hiểu được giá trị bản thân. Bạn biết mình. Và bạn trân trọng chính mình. Đó cũng là lúc bạn "tỏa" ra một thứ "sóng" đặc biệt. Nó tìm tới và tác động lên những "nguồn" xung quanh dù có cùng tần số hay không. Thứ "sóng" ấy sẽ gây ấn tượng, sẽ là những viên đá đầu tiên dựng xây chiếc cầu mang tên "tin tưởng". Và quan trọng hơn nhất, sự tự tin chỉ thể hiện khi bạn đặt nó cùng trong "cái nhìn lý trí và thông tuệ" của chính mình. Bạn thêm chắc chắn cho những lựa chọn bản thân; tự biết rằng niềm tin đó đã là đúng mức hay đã bị cường điệu thành một thứ cuồng tin mù quáng, hoặc giả hơn nữa, là đã biến chất thành sự ỷ lại, dựa dẫm tinh thần. Dù niềm tin phải được xây dựng từ 2 phía, song chính bạn cũng phải "vận động" tích cực để có thể tìm ra nơi đặt nền móng cho chúng chứ.
Trong cuốn sách "Suối nguồn" (The fountainhead) có một câu nói khiến tôi rất thích thú: "Nếu muốn nói "Tôi yêu em" thì phải nói từ "tôi" trước đã." . Nó đúng với quan điểm của tôi trong nhiều điều, và "niềm tin" cũng vậy. Phải bồi đắp chữ "tin" trong chính bản thể của mình cho thật vững vàng thì từ đó ta mới gây dựng được sự tin tưởng nơi những người ta gặp gỡ. Hay nói đơn giản hơn, chúng ta không thể trao đi cho người khác thứ ta không có. Chỉ vậy mà thôi.
__________________________________________________________________________________
Bài viết này được hình thành từ lúc mình đọc được note của anh Chí (nick Butchi) trên fb ( note của anh ấy đây TIN 2012 ) "Đây là lúc tôi muốn ta cùng nhau làm một việc nhỏ: hãy nói cho nhau nghe về niềm tin. Nói gì cũng được, ngắn cũng được dài cũng được, triết lý cũng được mà bông đùa cũng được. Dù bạn là ai: là học sinh, sinh viên, nhà báo, doanh nhân, nhà văn, nhạc sĩ, nhiếp ảnh gia, họa sĩ, công chức, đảng viên, đảng viên nhưng mà tốt, tiến sĩ, tiến sĩ nhưng mà giỏi, vân vân... Dù bạn đứng ở đâu, già hay trẻ, trong nước hay ngoài nước, lề trái hay lề phải, hay không lề. Dù bạn nói bằng ngôn ngữ nào: viết, vẽ, âm nhạc, video...
Hãy mở một cái note, và viết một điều gì đấy về niềm tin. Niềm tin là gì? Nó quan trọng thế nào đối với đời sống? Điều kiện cần và đủ để có một niềm tin vào ai đó hay việc gì đó là gì? Tại sao chúng ta không tin nhau và làm sao để chúng ta tin nhau? Niềm tin giữa bạn cùng lớp, niềm tin trong gia đình, niềm tin trong cơ quan, niềm tin với chính phủ, niềm tin tôn giáo, niềm tin vào bản thân hay vào tương lai... Bất cứ gì bạn nghĩ, bạn tin hay không tin, và bạn thấy có thể chia sẻ được, hãy nói cho tôi nghe. Tôi sẵn sàng lắng nghe bạn, và tôi tin nhiều bạn khác cũng sẵn sàng lắng nghe bạn."
Tôi nghĩ, đối nghịch của "tin tưởng" không hẳn là "nghi ngờ" hay "không tin" mà là "thờ ơ, không quan tâm". Và để tránh cái cảm giác "một tập hợp những ốc đảo di động", mình đã đặt bút viết (theo đúng nghĩa đen :">) Bắt nguồn từ một chữ tin, tôi đã thử viết. Và bài viết này ra đời. Mong là bạn, sau khi đọc bài này, và nhiều nhiều bài viết nữa, cũng sẽ viết như tôi và rất nhiều những người khác
Hà Nội, 12/3/2012
Nguồn cho một số thứ lấy cảm hứng :)
Bài hát Bài ca tháng sáu - Trần Thu Hà
Hình ảnh bức ảnh Hand touch trên flickr
Trang
Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012
Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012
Nào ta cùng lăn vào bếp (Easy, happy cooking)
Hôm qua là mùng 8/3 đấy ;) Cái ngày mà ta cứ tạm nói là ngày phụ nữ thế giới vùng lên (còn với mình thì mình thấy họ vùng lên hầu như hàng ngày :D )
Nhưng thật ra, mùng 8/3 còn là một ngày đặc biệt với gia đình mình, đó là ngày cưới của bố mẹ mình nữa. Mọi năm thì không bày vẽ nhiều, nhưng năm nay quyết định... "húng" mua nguyên liệu về làm bánh cho máu (Cũng sẵn tiện bà chị đảm đang ở nhà vừa về, sẽ dạy free một bữa ;)
Tên sản phầm: Green tea Tiramisu (bánh Tiramisu trà xanh)
Nguyên liệu
Đường trắng 150 gram; Pho mát Mascapone 500 gram; Whipping cream 350 gram; Trứng gà 6 quả; Bánh Champa (với cái tên tiếng Anh mỹ miều là Lady fingers biscuit); Trà xanh Nhật (dạng bột hòa tan hay dạng túi lọc đều ok, miễn ko phải... trà mạn); Bột trà xanh (Green tea powder); và Hạt dẻ cười, khoảng 1 lạng thôi
Các nguyên liệu chính đều khá dễ kiếm, chỉ có riêng cái Bột trà xanh thì khá hiếm và đắt. Mọi ng có thể mua ở 1 cái siêu thị Nhật trên đường Phạm Ngọc Thạch (còn Bột trà xanh mình làm bữa này là do chị gái thửa từ nước ngoài, đỡ tốn :P)
Sơ sơ chi phí có nguyên liệu vào khoảng 300k, nghe thì chát, nhưng làm ra thành phẩm nhiều ăn muốn mệt nghỉ :))))) vì có thể dành cho từ 6 đến 10 người
Ghi chú 1: bánh Champa ở mình bị cho khá nhiều đường tẩm, bởi vậy bánh bị quá ngọt. Vì thế, để tránh việc bánh Tiramisu bị quá ngọt thì có thể giảm lượng đường ban đầu xuống khoảng 120-130 gram. Hoặc 1 mẹo nhỏ khác sẽ đc giới thiệu sau, ở phần cách làm
Cách làm:
- Cho Pho mát vào thau inox sâu lòng, đánh cho thật mịn (có máy đánh càng tốt, còn dùng tay thì hơi lâu đấy)
- Cho Whipping cream vào một thau hay nồi khác cũng sâu và to (cái này chính là thau để trộn kem thành phẩm cuối cùng đấy, kiếm cái to to vào), đánh theo vòng tròn cho kem dần đặc lại (tốt nhất là dùng máy). Chú ý ko đánh quá lâu ko kem sẽ bị tách nước. Cứ nhấc que đánh lên và thấy kem bám không chảy xuống nữa là đạt (mỏi tay phết đấy). Đánh xong cho kem vào tủ lạnh.
- Trứng tách riêng lòng trắng lòng đỏ, chỉ dùng lòng đỏ (lòng trắng đem hấp cách thủy hoặc tráng với thịt bằm vậy :P ). Đánh tan nhuyễn lòng đỏ trứng.
- Cho đường vào nồi nhỏ, đổ nước xâm xấp vừa đủ. Đun trên nồi, lửa cỡ vừa và chờ sôi để có "đường châu". Thời gian là khoảng 10-15' tùy vào lửa to nhỏ và nồi của bạn. Chú ý làm "đường châu" không được khuấy, có thể trực tiếp cầm nồi chao đi chao lại cho tan đường đều chứ ko được lấy bất kỳ cái gì khuấy lên. Kiểm tra "đường châu" bằng đũa. Chuẩn bị 1 ly nước nhỏ và 1 chiếc đũa. Khi thấy đường ngả vàng, nước sánh dần lại thì cho đũa nhúng vào đường, lấy ra nhúng vào ly nước. Nếu thấy đường không tan vào nước mà lại lắng thành giọt xuống đáy ly là đạt (sở dĩ gọi là "đường châu" vì đường khi đạt thì nó sẽ lắng xuống nước như hạt ngọc châu :D )
Đặc biệt phải trông để không cho đường cháy thành Caramel (hay Kẹo trong tiếng Việt)
- Trong lúc chờ "đường châu", ta trộn kem đánh từ Whipping Cream vào Pho mát. Dùng muôi gỗ hoặc nhựa dạng dẹt để trộn cho dễ. Đổ một nửa kem vào thau Pho mát, trộn sơ rồi lại đổ nốt phần kem còn lại và trộn kỹ. Trộn nhẹ tay, miết đều các hướng, trộn từ dưới lên, trộn nhẹ tay tránh kem bị ra nước. Trộn cho đến khi kem đều màu là ok.
- Lúc này có vẻ đã được "đường châu". Ta đổ "đường châu" vào tô lòng đỏ trứng đánh.Đổ đường nóng vào trứng để trứng hơi "tái", an toàn thực phẩm :P, còn nếu bạn tự tin trứng của mình sạch thì có thể làm đường châu từ trước và để nguội rồi đổ vào trứng cũng được hết. Đánh hỗn hợp thật đều.
- Đổ hỗn hợp đường-trứng vào thau kem phô mai, chú ý cũng trộn nửa một như lúc đổ kem whipping vào pho mát. Trộn nhẹ tay và thật đều. Hỗn hợp khi hoàn thành bỏ vào tủ lạnh.
Giờ đến xếp bánh
Trà xanh pha với nước ấm, để nguội.
Bột trà xanh, rây bột
Dàn bánh Champa ra đĩa, chuẩn bị kẹp
Giờ thì xếp bánh. Chuẩn bị một cái bát (liễn) thủy tinh sâu lòng như hình (to trong suốt)
- Lấy kẹp nhúng bánh Champa vào bát Trà xanh đã pha, xếp thật kín vào đáy tô thành 1 lớp. Chú ý khi nhúng phải thật nhanh tay, vì bánh Chapma hút nước rất nhanh, nó sẽ bị nhũn và không còn ngon nữa. Mẹo để giảm độ ngọt của Champa, đó là nhúng mặt trên bánh xuống bát trà xanh, mặt trên có nhiều đường và đường tẩm sẽ rơi bớt ra :)
- Hết một lớp bánh Champa lại phủ một lớp kem pho mát trứng lên. Phủ ko cần quá dầy nhưng phải đều :D. Kem phủ xong rắc một ít bột trà xanh lên kem, ít thôi kẻo át mùi kem.
- Cứ thế một lớp bánh champa, một lớp kem cho tới khi hết kem. Chú ý lớp kem trên cùng nên dày hơn các lớp ở dưới nhé.
Đây sẽ là thành quả
Giờ lấy giấy nylon bọc thức ăn phủ lên, nhét vào ngăn lạnh khoảng vài tiếng. Nếu muốn... ăn sớm thì tống vào ngăn đá, chỉ khoảng gần 2h đồng hồ là ok
Trang trí
Hạt dẻ cười tách vỏ, cho vào cối giã nhỏ và rắc lên bánh khi muốn dùng. Màu xanh của nó rất hợp với sắc vàng béo của kem và màu xanh sẫm của bột trà matcha
Ai đại gia có thể trang trí kem tươi hoặc hoa quả
Bánh dùng lạnh, cắt miếng bỏ ra đĩa hoặc lấy thìa xúc đều ok
Ghi chú 2. Nếu không có tô thủy tinh nhỏ, bạn có thể xếp bánh vào cốc thủy tinh bé cũng ok, cách này thì bánh sẽ đều và dễ cứng, nhưng tốn công xếp và dọn rửa
Enjoy your dish :D
Món này có thể đổi thành Traditional Tiramisu, chỉ cần thay nước Trà xanh thành Cà phê pha rượu rum, và bột trà xanh thay bằng bột cacao thôi, còn nguyên liệu chính tương tự. Một công học đc 2 loại bánh, quá đã
Easy happy cooking
Nhưng thật ra, mùng 8/3 còn là một ngày đặc biệt với gia đình mình, đó là ngày cưới của bố mẹ mình nữa. Mọi năm thì không bày vẽ nhiều, nhưng năm nay quyết định... "húng" mua nguyên liệu về làm bánh cho máu (Cũng sẵn tiện bà chị đảm đang ở nhà vừa về, sẽ dạy free một bữa ;)
Tên sản phầm: Green tea Tiramisu (bánh Tiramisu trà xanh)
Nguyên liệu
Đường trắng 150 gram; Pho mát Mascapone 500 gram; Whipping cream 350 gram; Trứng gà 6 quả; Bánh Champa (với cái tên tiếng Anh mỹ miều là Lady fingers biscuit); Trà xanh Nhật (dạng bột hòa tan hay dạng túi lọc đều ok, miễn ko phải... trà mạn); Bột trà xanh (Green tea powder); và Hạt dẻ cười, khoảng 1 lạng thôi
Các nguyên liệu chính đều khá dễ kiếm, chỉ có riêng cái Bột trà xanh thì khá hiếm và đắt. Mọi ng có thể mua ở 1 cái siêu thị Nhật trên đường Phạm Ngọc Thạch (còn Bột trà xanh mình làm bữa này là do chị gái thửa từ nước ngoài, đỡ tốn :P)
Sơ sơ chi phí có nguyên liệu vào khoảng 300k, nghe thì chát, nhưng làm ra thành phẩm nhiều ăn muốn mệt nghỉ :))))) vì có thể dành cho từ 6 đến 10 người
Ghi chú 1: bánh Champa ở mình bị cho khá nhiều đường tẩm, bởi vậy bánh bị quá ngọt. Vì thế, để tránh việc bánh Tiramisu bị quá ngọt thì có thể giảm lượng đường ban đầu xuống khoảng 120-130 gram. Hoặc 1 mẹo nhỏ khác sẽ đc giới thiệu sau, ở phần cách làm
Cách làm:
- Cho Pho mát vào thau inox sâu lòng, đánh cho thật mịn (có máy đánh càng tốt, còn dùng tay thì hơi lâu đấy)
- Cho Whipping cream vào một thau hay nồi khác cũng sâu và to (cái này chính là thau để trộn kem thành phẩm cuối cùng đấy, kiếm cái to to vào), đánh theo vòng tròn cho kem dần đặc lại (tốt nhất là dùng máy). Chú ý ko đánh quá lâu ko kem sẽ bị tách nước. Cứ nhấc que đánh lên và thấy kem bám không chảy xuống nữa là đạt (mỏi tay phết đấy). Đánh xong cho kem vào tủ lạnh.
- Trứng tách riêng lòng trắng lòng đỏ, chỉ dùng lòng đỏ (lòng trắng đem hấp cách thủy hoặc tráng với thịt bằm vậy :P ). Đánh tan nhuyễn lòng đỏ trứng.
- Cho đường vào nồi nhỏ, đổ nước xâm xấp vừa đủ. Đun trên nồi, lửa cỡ vừa và chờ sôi để có "đường châu". Thời gian là khoảng 10-15' tùy vào lửa to nhỏ và nồi của bạn. Chú ý làm "đường châu" không được khuấy, có thể trực tiếp cầm nồi chao đi chao lại cho tan đường đều chứ ko được lấy bất kỳ cái gì khuấy lên. Kiểm tra "đường châu" bằng đũa. Chuẩn bị 1 ly nước nhỏ và 1 chiếc đũa. Khi thấy đường ngả vàng, nước sánh dần lại thì cho đũa nhúng vào đường, lấy ra nhúng vào ly nước. Nếu thấy đường không tan vào nước mà lại lắng thành giọt xuống đáy ly là đạt (sở dĩ gọi là "đường châu" vì đường khi đạt thì nó sẽ lắng xuống nước như hạt ngọc châu :D )
Đặc biệt phải trông để không cho đường cháy thành Caramel (hay Kẹo trong tiếng Việt)
- Trong lúc chờ "đường châu", ta trộn kem đánh từ Whipping Cream vào Pho mát. Dùng muôi gỗ hoặc nhựa dạng dẹt để trộn cho dễ. Đổ một nửa kem vào thau Pho mát, trộn sơ rồi lại đổ nốt phần kem còn lại và trộn kỹ. Trộn nhẹ tay, miết đều các hướng, trộn từ dưới lên, trộn nhẹ tay tránh kem bị ra nước. Trộn cho đến khi kem đều màu là ok.
- Lúc này có vẻ đã được "đường châu". Ta đổ "đường châu" vào tô lòng đỏ trứng đánh.Đổ đường nóng vào trứng để trứng hơi "tái", an toàn thực phẩm :P, còn nếu bạn tự tin trứng của mình sạch thì có thể làm đường châu từ trước và để nguội rồi đổ vào trứng cũng được hết. Đánh hỗn hợp thật đều.
- Đổ hỗn hợp đường-trứng vào thau kem phô mai, chú ý cũng trộn nửa một như lúc đổ kem whipping vào pho mát. Trộn nhẹ tay và thật đều. Hỗn hợp khi hoàn thành bỏ vào tủ lạnh.
Giờ đến xếp bánh
Trà xanh pha với nước ấm, để nguội.
Bột trà xanh, rây bột
Dàn bánh Champa ra đĩa, chuẩn bị kẹp
| Đây là chiến trường trước khi xếp bánh, đó cái thau inox có kem kia,với bánh champa và trà xanh, bột trà xanh :D |
- Lấy kẹp nhúng bánh Champa vào bát Trà xanh đã pha, xếp thật kín vào đáy tô thành 1 lớp. Chú ý khi nhúng phải thật nhanh tay, vì bánh Chapma hút nước rất nhanh, nó sẽ bị nhũn và không còn ngon nữa. Mẹo để giảm độ ngọt của Champa, đó là nhúng mặt trên bánh xuống bát trà xanh, mặt trên có nhiều đường và đường tẩm sẽ rơi bớt ra :)
- Hết một lớp bánh Champa lại phủ một lớp kem pho mát trứng lên. Phủ ko cần quá dầy nhưng phải đều :D. Kem phủ xong rắc một ít bột trà xanh lên kem, ít thôi kẻo át mùi kem.
- Cứ thế một lớp bánh champa, một lớp kem cho tới khi hết kem. Chú ý lớp kem trên cùng nên dày hơn các lớp ở dưới nhé.
Đây sẽ là thành quả
Giờ lấy giấy nylon bọc thức ăn phủ lên, nhét vào ngăn lạnh khoảng vài tiếng. Nếu muốn... ăn sớm thì tống vào ngăn đá, chỉ khoảng gần 2h đồng hồ là ok
Trang trí
Hạt dẻ cười tách vỏ, cho vào cối giã nhỏ và rắc lên bánh khi muốn dùng. Màu xanh của nó rất hợp với sắc vàng béo của kem và màu xanh sẫm của bột trà matcha
Ai đại gia có thể trang trí kem tươi hoặc hoa quả
Bánh dùng lạnh, cắt miếng bỏ ra đĩa hoặc lấy thìa xúc đều ok
Ghi chú 2. Nếu không có tô thủy tinh nhỏ, bạn có thể xếp bánh vào cốc thủy tinh bé cũng ok, cách này thì bánh sẽ đều và dễ cứng, nhưng tốn công xếp và dọn rửa
Enjoy your dish :D
Món này có thể đổi thành Traditional Tiramisu, chỉ cần thay nước Trà xanh thành Cà phê pha rượu rum, và bột trà xanh thay bằng bột cacao thôi, còn nguyên liệu chính tương tự. Một công học đc 2 loại bánh, quá đã
Easy happy cooking
Nhãn:
Ăn uống,
Bếp,
Cooking,
Green tea Tiramisu,
Linh tinh,
Ngày 8/3,
Slice of life,
Tiramisu
Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012
Thế giới giả tưởng đầy màu sắc của Fujita Kazuhiro
Giới thiệu tác giả: FUJITA Kazuhiro
FUJITA Kazuhiro (藤田和日郎 ), sinh ngày 24 tháng 5 năm 1964 (Tuổi Thìn, người cầm tinh con Rồng thường xuất chúng lắm đó nhé) tại tỉnh Asahikawa, Hokkaido, Nhật Bản.
Ông tốt nghiệp đại học Nihon (bạn mình bảo ông học về Luật và nghiên cứu văn học Nhật Bản, nên các bạn đừng thắc mắc vì sao kiến thức về văn hóa, lịch sử của ss lại phong phú đến như vậy) và chính thức có tác phẩm đầu tay năm 1989, một truyện ngắn trên tạp chí Shounen Sunday của nxb Shogakukan. Đây cũng là thời điểm bắt đầu cho sự nghiệp làm họa sĩ truyện tranh của ông.
Cho đến nay, sau 22 năm làm việc trong ngành công nghiệp truyện tranh Nhật Bản, ông đã trở thành một tác gia hàng đầu của Shounen Sunday, một họa sĩ nổi tiếng tại quê nhà và là người thầy dẫn dắt cho rất nhiều các họa sĩ trẻ khác.
I.Các tác phẩm và sự nghiệp sáng tác
Cho đến thời điểm này, Fujita ss đã chính thức có 3 series dài kỳ (và cả ba đều thực sự dài) cùng tuyển tập 4 Oneshot (Truyện ngắn). Đa số chúng đều được xuất bản bởi Shogakukan. Trong đó, tác phẩm Ushio to Tora (Ushio và Tora) đã gây tiếng vang lớn và giúp ông trở nên nổi tiếng.
Các tác phẩm của ông (theo trình tự thời gian)
1.Ushio to Tora - Ushio và Tora (1990)
Câu chuyện về chuyến phiêu lưu xuyên không - thời gian của cậu bé Ushio khi đi tìm sự thật về gia đình và người mẹ của mình. Và chuyến đi ấy vô tình đã cuốn cả thế giới con người và ma giới vào cuộc chiến định mệnh với kẻ thù của tất cả nhân loại - đại yêu quái Bạch diện giả.
Link cho bài viết chi tiết * Sẽ bổ sung sau, tại... chưa viết,ngại quá :( *
2.Karakuri Circus - Gánh xiếc quái dị (1997)
Thế giới của Karakuri circus là... xiếc và rối,với câu chuyện kể về cuộc chiến giữa các Shirogane và Búp bê tự động trước nguy cơ con người bị đầu độc bởi căn bệnh chết người Zonapha.
Link cho bài viết chi tiết Karakuri Circus - Gánh xiếc quái dị
3.Yoru no Uta (1998) Truyện ngắn
4.Akatsuki no Uta (2004) truyện ngắn
5.Bakegyamon (2006) 5 tập
Từ bao đời nay, cứ 40 năm một lần, trẻ con khắp nơi sẽ được tụ họp lại và tham gia vào trò chơi có liên quan đến những linh thần Nhật Bản với cái tên là Bakegyamon. Và có một lời đồn rằng, kẻ thắng cuộc trò chơi sẽ được ban cho một điều ước. Thế là hàng trăm ngàn đứa trẻ đã tập trung lại tham dự vào vòng đấu loại cho trò chơi, mà ẩn sau nó là một bí mật đen tối hơn rất nhiều...
Thật ra Bakegyamon là series được Fujita sensei trình bày ý tưởng và lên cốt truyện, chứ toàn bộ cách triển khai (viết name) và vẽ do một họa sĩ khác. Bởi thế mà mọi người dễ nhận ra nó hoàn toàn thiếu đi chất hành động - bạo lực và bi tráng thường thấy của ông.
Có rất nhiều các yêu quái trong series Ushio to Tora đc tái xuất hiện trong Bakegyamon.
6.Jagan wa Gachirin ni Tobu (2007) Truyện Ngắn
Các vị thần trên Thượng Linh Sơn quyết định trừng phạt dân chúng Nhật Bản (nguyên nhân xin xem truyện), và vị thần Minerva được ủy thác nhiệm vụ này. Dưới lốt một con cú trắng, hắn khiến cho tất cả những kẻ nhìn vào mắt mình phải chết, một cái chết với máu tràn ra từ hai hốc mắt. Một thợ săn đã lên đường tiêu diệt nó, nhưng cuộc chiến bị can thiệp bởi Hải Quân Hoa Kỳ khi họ đã bắt được Minerva về để nghiên cứu khoa học.
Nhưng đáng tiếc là Minerva đã sổng khỏi một con tàu chiến, trở về Nhật Bản reo rắc cái chết trên thủ đô Tokyo hoa lệ. Đến lúc này, thế giới mới tập trung các sát thủ khét tiếng nhất nhằm tiêu diệt ác nghiệt này. Còn đảo quốc Nhật Bản có động thái của riêng mình, họ mời về một miiko (nữ tư tế) và người thợ săn ngày xưa để kết thúc cuộc chiến ngày nào.
Cái này mình đã đọc online nhưng nó không được dịch hết, thật đáng tiếc. Truyện rất hay.
7.Kuro Hakubutsukan Springald - The Black Museum - Springald (năm 2007) Truyện ngắn
Câu chuyện về một cái nhìn khác dành cho yêu tinh của mùa xuân Heeled Jack - Jack yêu tinh thích nhảy nhót. Đây là một sinh vật hay đeo mặt nạ với đôi mắt sáng rực, móng vuốt dài và thích đi dọa dẫm phụ nữ, đặc biệt là đến mùa xuân thì mang thêm giày nhún cao cổ (Heels) gắn lò xo để có thể nhảy cao hơn :)) một huyền thoại bí ẩn ở Anh Quốc thời nữ hoàng Victoria.
Fujita nói rằng ông đã phải nghiên cứu rất nhiều tài liệu thì mới có thể sáng tác ra cuốn sách này, thậm chí ông còn úp mở nói rằng, cuốn sách thực sự là một lần Viện bảo tàng Hắc ám (The Black Museum) được mở cửa lại để giới thiệu những giai thoại khác về Spring Heeled Jack. Ông còn dành cả một phần cuối cuốn sách để giới thiệu những tư liệu mình đã tìm kiếm được, như để chứng tỏ rằng, đây là một nhân vật có thật.
Thời gian 2006 2007 là lúc ss nghỉ giải lao sau khi kết thúc series dài kỳ Karakuri circus.
8. Gekkou Jourei - Sắc lệnh ánh trăng (2008)
Cứ 12 năm 1 lần, thế giới trong những câu chuyện cổ tích lại bị ảnh hưởng bởi ánh trăng xanh gây ra những biến đổi bất thường, đảo lộn trật tự của tốt và xấu. Nhiệm vụ của người thực thi sắc lệnh chính là đưa những câu chuyện cổ tích về trạng thái vốn có của nó. Và lần ngày,người được ủy thác là Iwasaki Gekkou, một tên nhóc ba trợn luôn nói ra những điều ngược với suy nghĩ của mình và... chẳng biết tí gì về những câu chuyện cổ tích cả.
Đây là series mới nhất của ông, và nó vẫn đang ra tại Nhật.
Link cho bài viết chi tiết * mong mọi ng...chờ ạ :">*
Fujita ss cũng là tác gia thực sự nổi danh tại Nhật, hầu hết các đọc giả nam sinh năm 70s, 80s ở Nhật đều biết và yêu mến các tác phẩm của ông. Nhưng đáng tiếc là ông không được biết nhiều tại nước ngoài cho lắm (dù ở Pháp,tác phẩm của ông rất đc đón nhận) và thực tế là hơn 20 năm qua ông vẫn là họa sĩ có tác phẩm bán khá chạy ở Shogakukan.
Ushio to Tora, tác phẩm thành công nhất của Fujita đã mang lại cho ông 2 giải thưởng lớn, giải thưởng Thường niên Shogakukan dành cho tác phẩm hạng mục Shounen năm 1992 và giải Seiun dành cho tác phẩm truyện tranh xuất sắc nhất dành cho thiếu niên.
(Xin nói luôn, Seiun award là một giải thưởng danh giá tại Nhật, bởi nó là giải thưởng được lựa chọn từ hiệp hội Khoa học viễn tưởng Nhật Bản - Nihon SF Taikai, họ sẽ tuyển chọn những tác phẩm có giá trị về ý tưởng, sáng tạo khoa học và có đề cập đến những vấn đề của khoa học viễn tưởng đương thời - thế giới song song (parallei world), ngược dòng thời gian, các thế giới tâm linh, UFO, thuật giả kim vv...
Các tác phẩm lừng danh từng thắng giải này ở hạng mục truyện tranh có thể kể đến 20th Century boys, Pluto, Full metal alchemist, Lum Urusei yatsura, Kanata Kara - Vùng đất xa xăm, hay Card captor Sakura)
Karakuri Circus cũng đã được đề cử giải này năm 2007 nhưng không thắng cuộc, thật đáng tiếc.
II/ Phong cách sáng tác
Nói sao nhỉ, Fujita ss là một người sáng tác Shounen rất thuần túy, và là người sử dụng khá tài tình những kiến thức của mình để lồng vào tác phẩm.
Đầu tiên, là cách dựng cốt truyện. Như có đề cập ở trên, Fujita ss theo học ngành nghiên cứu Luật và văn học Nhật Bản ở đại học Nihon,nên ông cũng "tận dụng" triệt để điều này khi xây dựng cốt truyện. Tất cả các tác phẩm của ông đều được tạo dựng trên nền một truyền thuyết hay một câu chuyện thần thoại ly kì nào đó. Như trong Ushio to Tora là câu chuyện tiêu diệt yêu quái Hồ Ly, còn Gánh xiếc quái dị là căn bệnh chết người Zonapha. Kể cả những Oneshot của ông cũng vậy. Yoru no Uta là câu chuyện về một nhân vật trong sử thi Ấn Độ, hay Kuro Hakubutsukan Springald là những mẩu truyền thuyết bên lề về con yêu quái có đôi mắt sáng như lửa, Heeled Jack. Và trong tác phẩm của mình, ông sẽ là một người kể chuyện, dẫn dắt bạn đọc vào từng diễn biến của những truyền thuyết ấy. Cũng bởi điều này mà truyện của Fujita luôn có tính chất "anh hùng ca,sử thi và bi tráng" để phản ánh tính chất "truyền thuyết, huyền thoại" trong đó. Luôn có bi thương, hy sinh và mất mát trong tác phẩm, nhưng đó cũng là lẽ đương nhiên bởi mất mát và tổn thương là không thể thiếu trên cả hành trình dài của đời người.
Thứ hai, có thể kể đến phong cách hành văn của ông. Manga thường sử dụng lối văn phong dễ hiểu, hiện đại và "gọn" để phù hợp với tiêu chí giải trí của mình. Nhưng có một lần, dịch giả của Ushio to Tora đã từng kêu trời rằng, với chị ấy đây là một bộ khó nhằn khủng khiếp bởi lẽ,bên cạnh ngôn ngữ học trò, rất đời thường của các các nhân vật thì phần văn "kể chuyện" của tác giả thực sự khó có thể truyền tải hết. Nó có nhiều từ “cổ” và ít dùng, cùng với lối viết dễ hiểu nhưng khó dịch (một nét đặc trưng cho truyện Nhật,lời ít ý nhiều). Đó có thể coi là “bệnh nghề nghiệp” của tác giả chăng. Nhưng ít nhiều mình cũng cảm thấy phục bên Trẻ khi chọn đc dịch giả tốt để hoàn thành khối lượng dịch thuật khủng khiếp ấy.
Kế đến phải nói đến tư tưởng chủ đạo trong các tác phẩm của ông, đó là Coi trọng con người và Tình thần đoàn kết tập thể. Tất cả các câu chuyện trong những cuốn sách của ông đều là về thế giới mà con người luôn tồn tại và hy vọng vào tương lai dù phải trải qua những thảm họa khủng khiếp. Như trong GXQD, có một chi tiết rất hay là cách suy nghĩ của cậu bé Masaru khi trả lời câu hỏi của kẻ thù – “Con người thực sự yếu ớt và dễ bị tổn thương, nhưng chính vì vậy mà họ mới cần có nhau, và sống bên nhau để khích lệ bảo vệ nhau”. ”Không có sự tiến hóa hay thoái hóa tuyệt đối nào cả. Chỉ có “thay đổi” và “Bất biến”. Em cũng như những con người khác, vẫn đang thay đổi từng ngày để tiếp tục hoàn thành lời hứa của mình…” Hay trong Sắc lệnh ánh trăng, những nhân vật cổ tích cũng là con người, nhưng với cái kết mà vẫn thường được coi là “có hậu” ấy, họ có thực sự hạnh phúc không? Chính vì thế mà ông đã cho Cô bé lọ lem tiếp tục niềm đam mê lau dọn và tốc độ của mình bằng cách… làm nhân viên garage oto. Rồi câu chuyện về chú chó vùng Fraude, cậu bé họa sĩ nghèo sẽ vẫn sống, và tiếp tục sáng tác với tình yêu dành cho chú chó ân nhân thuở nhỏ. Hoặc đơn giản hơn, đó là cho Nàng tiên cá cũng những cô chị có được người yêu cho riêng mình. Rõ ràng con người luôn được đề cao trong các tác phẩm của ông. Đó, có thể nói là tinh thần lạc quan và, có lẽ là cả tình yêu cuộc sống, yêu con người được tác giả gửi gắm nữa.
Có một điều khá lạ khác trong tác phẩm của ss, đó là sự kết hợp của 2 yếu tố Thần thoại và Khoa học viễn tưởng. Nghe ngộ nhỉ. Trong Ushio to Tora có khá nhiều điển tích được sử dụng, như câu chuyện Hồ ly Bạch Diện giả xuất hiện tại Trung Quốc cũng khá giống với việc Đát kỷ dùng nữ sắc làm sụp đổ cả một đất nước thời vua Trụ. Rồi câu chuyện Đào hoa viên của pháp sư Hiyo và cả nguồn gốc cây thần giáo… Nhưng chúng lại được lồng ghép rất khéo léo vào dòng lịch sử để trở thành những sự kiện sống động, và rồi lại được phản ánh qua những con số và thống kê của khoa học hiện đại. Những bí ấn tâm linh đơn thuần là chưa có lời giải đáp, nhưng đừng vì thế mà phủ nhận. Con người vẫn đang ít nhiều sử dụng khoa học kỹ thuật và trí tuệ của mình để tìm hiểu chúng. Một vấn đề khá sâu và nóng hổi. (có lẽ bởi thế mà Ushio to Tora hay Karakuri circus được đề cử giải Seiun âu cũng là điều dễ hiểu mà thôi. Đó là cái tài của tác giả mà mình thực sự khâm phục)
Và điều cuối cùng, là về nét vẽ cùng các tuyến nhân vật (nói về họa sĩ truyện tranh mà ko đề cập tới cái này thì đúng là thiếu sót lớn ha). Có thể nói, bởi việc sáng tác manga shounen chiến đấu dòng thuần với những nhân vật chính kiên định, có chứng kiến và khá “cứng đầu” mà Fujita ss có nét vẽ khá thô, cứng, phông nền tối và đôi lúc hơi rối mắt (chi tiết). Nét vẽ của ông cũng không quá đẹp, nhưng có phong cách riêng rất dễ nhận ra, nhất là cách đặc tả gương mặt đau khổ và đè nén của các nhân vật với nhãn thần trắng dã, làn da nhăn nhúm và tối sầm lại nhìn khá ám ảnh. Đó cũng là nét lạ của ông khi thích nhấn vào đôi mắt và vầng trán của nhân vật lúc đó. Thêm một chút nữa, đó là về kiểu khoái vẽ con gái có bo-đì thật khủng trong truyện (niềm vui của một nam họa sĩ – vẽ con gái thật đẹp) với kha khá các cảnh hở sườn. Fujita từng nói rằng ông phần nào chọn nhân vật nữ chính Shirogane trong GXQD là một cô gái Pháp là bởi phụ nữ Tây phương… tự nhiên hơn nên ông tha hồ mà… phóng bút vẽ :”> thế đấy. Mà nhân vật nam chính lại đào hoa (tính cách dễ chinh phục phái nữ) nên ông còn thoải mái vẽ nhiều kiểu nhân vật nữ mà mình thích. Đúng là bó tay mà!
III/ Fun fact – Những nét vui và thú vị về Fujita Kazuhiro
Fujita có khổ người cao lớn. Ông to con phết đấy, nhưng tự nhận là người lười biếng, không ham hố tập tành cho lắm. Và bởi cao to nên ông hay bị đau lưng vì dán mặt vào bàn vẽ.
Fujita từng làm trợ lý cho 2 mangaka khá nổi của các thập niên trước là HOSONO Fujihiko và ASARI Yoshitoo. Trong đó, Hosono là người có ảnh hưởng tới Fujita, bởi Hosono là họa sĩ chuyên trị thể loại Sci-fi ở Shogakukan.
Lực lượng họa sĩ trẻ Fujita đào tạo cho Shogakukan không hề nhỏ, trong đó đáng kể nhất là 3 vị Raiku Makoto (Vẽ Gasshu), Anzai Nobuyuki (Flame of recca) và Inoue Kazurou (Midori no Hibi, Love collage). Trong đó, Raiku Makoto bị ảnh hưởng khá lớn từ Fujita. Mọi người biết không, toàn bộ phần nói xấu tác giả Fujita ở cuối các cuốn Ushio Tora đều do Raiku vẽ (với tư cách là trợ lý cho bộ sách). Nhân vật với tư cách khách mời xuất hiện ở cuối cuốn Nhật ký Midori (người mà Inoue Kazurou vẫn nói là Vị thánh trong giới manga) cũng chính là Fujita ss luôn :D
Fujita Kazuhiro cũng khá thân thiết với tác giả Shimamoto Kazuhiko (t/g Hoero Pen- Cây bút thần kỳ) Hai người này thường xuyên đấu đá gây cười cho nhau trong series Hoero Pen. Có lẽ ngoài đời họ cũng thân thiết với nhau thật sự.
Fujita ss gần đây thường có tên trong nhóm Giám khảo của nxb Shogakukan ở hạng mục Tác phẩm mới và hạng mục Shounen manga.
Tạm khép lại phần dài dòng này ở đây, chúc các bạn vẫn còn hứng thú để theo dõi hành trình trong thế giới manga của Fujita Kazuhiro ss nữa nhé.

Đính chính
** Fujita theo học chính thức ngành Luật tại Đại học Nihon, còn Văn học Nhật Bản là đề tài nghiên cứu của ông (kiểu như nghiên cứu khoa học ở VN mình vậy đó)
FUJITA Kazuhiro (藤田和日郎 ), sinh ngày 24 tháng 5 năm 1964 (Tuổi Thìn, người cầm tinh con Rồng thường xuất chúng lắm đó nhé) tại tỉnh Asahikawa, Hokkaido, Nhật Bản.
Ông tốt nghiệp đại học Nihon (bạn mình bảo ông học về Luật và nghiên cứu văn học Nhật Bản, nên các bạn đừng thắc mắc vì sao kiến thức về văn hóa, lịch sử của ss lại phong phú đến như vậy) và chính thức có tác phẩm đầu tay năm 1989, một truyện ngắn trên tạp chí Shounen Sunday của nxb Shogakukan. Đây cũng là thời điểm bắt đầu cho sự nghiệp làm họa sĩ truyện tranh của ông.
Cho đến nay, sau 22 năm làm việc trong ngành công nghiệp truyện tranh Nhật Bản, ông đã trở thành một tác gia hàng đầu của Shounen Sunday, một họa sĩ nổi tiếng tại quê nhà và là người thầy dẫn dắt cho rất nhiều các họa sĩ trẻ khác.
I.Các tác phẩm và sự nghiệp sáng tác
Cho đến thời điểm này, Fujita ss đã chính thức có 3 series dài kỳ (và cả ba đều thực sự dài) cùng tuyển tập 4 Oneshot (Truyện ngắn). Đa số chúng đều được xuất bản bởi Shogakukan. Trong đó, tác phẩm Ushio to Tora (Ushio và Tora) đã gây tiếng vang lớn và giúp ông trở nên nổi tiếng.
Các tác phẩm của ông (theo trình tự thời gian)
1.Ushio to Tora - Ushio và Tora (1990)
Câu chuyện về chuyến phiêu lưu xuyên không - thời gian của cậu bé Ushio khi đi tìm sự thật về gia đình và người mẹ của mình. Và chuyến đi ấy vô tình đã cuốn cả thế giới con người và ma giới vào cuộc chiến định mệnh với kẻ thù của tất cả nhân loại - đại yêu quái Bạch diện giả.
Link cho bài viết chi tiết * Sẽ bổ sung sau, tại... chưa viết,ngại quá :( *
2.Karakuri Circus - Gánh xiếc quái dị (1997)
Thế giới của Karakuri circus là... xiếc và rối,với câu chuyện kể về cuộc chiến giữa các Shirogane và Búp bê tự động trước nguy cơ con người bị đầu độc bởi căn bệnh chết người Zonapha.
Link cho bài viết chi tiết Karakuri Circus - Gánh xiếc quái dị
3.Yoru no Uta (1998) Truyện ngắn
4.Akatsuki no Uta (2004) truyện ngắn
5.Bakegyamon (2006) 5 tập
Từ bao đời nay, cứ 40 năm một lần, trẻ con khắp nơi sẽ được tụ họp lại và tham gia vào trò chơi có liên quan đến những linh thần Nhật Bản với cái tên là Bakegyamon. Và có một lời đồn rằng, kẻ thắng cuộc trò chơi sẽ được ban cho một điều ước. Thế là hàng trăm ngàn đứa trẻ đã tập trung lại tham dự vào vòng đấu loại cho trò chơi, mà ẩn sau nó là một bí mật đen tối hơn rất nhiều...
Thật ra Bakegyamon là series được Fujita sensei trình bày ý tưởng và lên cốt truyện, chứ toàn bộ cách triển khai (viết name) và vẽ do một họa sĩ khác. Bởi thế mà mọi người dễ nhận ra nó hoàn toàn thiếu đi chất hành động - bạo lực và bi tráng thường thấy của ông.
Có rất nhiều các yêu quái trong series Ushio to Tora đc tái xuất hiện trong Bakegyamon.
6.Jagan wa Gachirin ni Tobu (2007) Truyện Ngắn
Các vị thần trên Thượng Linh Sơn quyết định trừng phạt dân chúng Nhật Bản (nguyên nhân xin xem truyện), và vị thần Minerva được ủy thác nhiệm vụ này. Dưới lốt một con cú trắng, hắn khiến cho tất cả những kẻ nhìn vào mắt mình phải chết, một cái chết với máu tràn ra từ hai hốc mắt. Một thợ săn đã lên đường tiêu diệt nó, nhưng cuộc chiến bị can thiệp bởi Hải Quân Hoa Kỳ khi họ đã bắt được Minerva về để nghiên cứu khoa học.
Nhưng đáng tiếc là Minerva đã sổng khỏi một con tàu chiến, trở về Nhật Bản reo rắc cái chết trên thủ đô Tokyo hoa lệ. Đến lúc này, thế giới mới tập trung các sát thủ khét tiếng nhất nhằm tiêu diệt ác nghiệt này. Còn đảo quốc Nhật Bản có động thái của riêng mình, họ mời về một miiko (nữ tư tế) và người thợ săn ngày xưa để kết thúc cuộc chiến ngày nào.
Cái này mình đã đọc online nhưng nó không được dịch hết, thật đáng tiếc. Truyện rất hay.
7.Kuro Hakubutsukan Springald - The Black Museum - Springald (năm 2007) Truyện ngắn
Câu chuyện về một cái nhìn khác dành cho yêu tinh của mùa xuân Heeled Jack - Jack yêu tinh thích nhảy nhót. Đây là một sinh vật hay đeo mặt nạ với đôi mắt sáng rực, móng vuốt dài và thích đi dọa dẫm phụ nữ, đặc biệt là đến mùa xuân thì mang thêm giày nhún cao cổ (Heels) gắn lò xo để có thể nhảy cao hơn :)) một huyền thoại bí ẩn ở Anh Quốc thời nữ hoàng Victoria.
Fujita nói rằng ông đã phải nghiên cứu rất nhiều tài liệu thì mới có thể sáng tác ra cuốn sách này, thậm chí ông còn úp mở nói rằng, cuốn sách thực sự là một lần Viện bảo tàng Hắc ám (The Black Museum) được mở cửa lại để giới thiệu những giai thoại khác về Spring Heeled Jack. Ông còn dành cả một phần cuối cuốn sách để giới thiệu những tư liệu mình đã tìm kiếm được, như để chứng tỏ rằng, đây là một nhân vật có thật.
Thời gian 2006 2007 là lúc ss nghỉ giải lao sau khi kết thúc series dài kỳ Karakuri circus.
8. Gekkou Jourei - Sắc lệnh ánh trăng (2008)
Cứ 12 năm 1 lần, thế giới trong những câu chuyện cổ tích lại bị ảnh hưởng bởi ánh trăng xanh gây ra những biến đổi bất thường, đảo lộn trật tự của tốt và xấu. Nhiệm vụ của người thực thi sắc lệnh chính là đưa những câu chuyện cổ tích về trạng thái vốn có của nó. Và lần ngày,người được ủy thác là Iwasaki Gekkou, một tên nhóc ba trợn luôn nói ra những điều ngược với suy nghĩ của mình và... chẳng biết tí gì về những câu chuyện cổ tích cả.
Đây là series mới nhất của ông, và nó vẫn đang ra tại Nhật.
Link cho bài viết chi tiết * mong mọi ng...chờ ạ :">*
Fujita ss cũng là tác gia thực sự nổi danh tại Nhật, hầu hết các đọc giả nam sinh năm 70s, 80s ở Nhật đều biết và yêu mến các tác phẩm của ông. Nhưng đáng tiếc là ông không được biết nhiều tại nước ngoài cho lắm (dù ở Pháp,tác phẩm của ông rất đc đón nhận) và thực tế là hơn 20 năm qua ông vẫn là họa sĩ có tác phẩm bán khá chạy ở Shogakukan.
Ushio to Tora, tác phẩm thành công nhất của Fujita đã mang lại cho ông 2 giải thưởng lớn, giải thưởng Thường niên Shogakukan dành cho tác phẩm hạng mục Shounen năm 1992 và giải Seiun dành cho tác phẩm truyện tranh xuất sắc nhất dành cho thiếu niên.
(Xin nói luôn, Seiun award là một giải thưởng danh giá tại Nhật, bởi nó là giải thưởng được lựa chọn từ hiệp hội Khoa học viễn tưởng Nhật Bản - Nihon SF Taikai, họ sẽ tuyển chọn những tác phẩm có giá trị về ý tưởng, sáng tạo khoa học và có đề cập đến những vấn đề của khoa học viễn tưởng đương thời - thế giới song song (parallei world), ngược dòng thời gian, các thế giới tâm linh, UFO, thuật giả kim vv...
Các tác phẩm lừng danh từng thắng giải này ở hạng mục truyện tranh có thể kể đến 20th Century boys, Pluto, Full metal alchemist, Lum Urusei yatsura, Kanata Kara - Vùng đất xa xăm, hay Card captor Sakura)
Karakuri Circus cũng đã được đề cử giải này năm 2007 nhưng không thắng cuộc, thật đáng tiếc.
II/ Phong cách sáng tác
Nói sao nhỉ, Fujita ss là một người sáng tác Shounen rất thuần túy, và là người sử dụng khá tài tình những kiến thức của mình để lồng vào tác phẩm.
Đầu tiên, là cách dựng cốt truyện. Như có đề cập ở trên, Fujita ss theo học ngành nghiên cứu Luật và văn học Nhật Bản ở đại học Nihon,nên ông cũng "tận dụng" triệt để điều này khi xây dựng cốt truyện. Tất cả các tác phẩm của ông đều được tạo dựng trên nền một truyền thuyết hay một câu chuyện thần thoại ly kì nào đó. Như trong Ushio to Tora là câu chuyện tiêu diệt yêu quái Hồ Ly, còn Gánh xiếc quái dị là căn bệnh chết người Zonapha. Kể cả những Oneshot của ông cũng vậy. Yoru no Uta là câu chuyện về một nhân vật trong sử thi Ấn Độ, hay Kuro Hakubutsukan Springald là những mẩu truyền thuyết bên lề về con yêu quái có đôi mắt sáng như lửa, Heeled Jack. Và trong tác phẩm của mình, ông sẽ là một người kể chuyện, dẫn dắt bạn đọc vào từng diễn biến của những truyền thuyết ấy. Cũng bởi điều này mà truyện của Fujita luôn có tính chất "anh hùng ca,sử thi và bi tráng" để phản ánh tính chất "truyền thuyết, huyền thoại" trong đó. Luôn có bi thương, hy sinh và mất mát trong tác phẩm, nhưng đó cũng là lẽ đương nhiên bởi mất mát và tổn thương là không thể thiếu trên cả hành trình dài của đời người.
Thứ hai, có thể kể đến phong cách hành văn của ông. Manga thường sử dụng lối văn phong dễ hiểu, hiện đại và "gọn" để phù hợp với tiêu chí giải trí của mình. Nhưng có một lần, dịch giả của Ushio to Tora đã từng kêu trời rằng, với chị ấy đây là một bộ khó nhằn khủng khiếp bởi lẽ,bên cạnh ngôn ngữ học trò, rất đời thường của các các nhân vật thì phần văn "kể chuyện" của tác giả thực sự khó có thể truyền tải hết. Nó có nhiều từ “cổ” và ít dùng, cùng với lối viết dễ hiểu nhưng khó dịch (một nét đặc trưng cho truyện Nhật,lời ít ý nhiều). Đó có thể coi là “bệnh nghề nghiệp” của tác giả chăng. Nhưng ít nhiều mình cũng cảm thấy phục bên Trẻ khi chọn đc dịch giả tốt để hoàn thành khối lượng dịch thuật khủng khiếp ấy.
Kế đến phải nói đến tư tưởng chủ đạo trong các tác phẩm của ông, đó là Coi trọng con người và Tình thần đoàn kết tập thể. Tất cả các câu chuyện trong những cuốn sách của ông đều là về thế giới mà con người luôn tồn tại và hy vọng vào tương lai dù phải trải qua những thảm họa khủng khiếp. Như trong GXQD, có một chi tiết rất hay là cách suy nghĩ của cậu bé Masaru khi trả lời câu hỏi của kẻ thù – “Con người thực sự yếu ớt và dễ bị tổn thương, nhưng chính vì vậy mà họ mới cần có nhau, và sống bên nhau để khích lệ bảo vệ nhau”. ”Không có sự tiến hóa hay thoái hóa tuyệt đối nào cả. Chỉ có “thay đổi” và “Bất biến”. Em cũng như những con người khác, vẫn đang thay đổi từng ngày để tiếp tục hoàn thành lời hứa của mình…” Hay trong Sắc lệnh ánh trăng, những nhân vật cổ tích cũng là con người, nhưng với cái kết mà vẫn thường được coi là “có hậu” ấy, họ có thực sự hạnh phúc không? Chính vì thế mà ông đã cho Cô bé lọ lem tiếp tục niềm đam mê lau dọn và tốc độ của mình bằng cách… làm nhân viên garage oto. Rồi câu chuyện về chú chó vùng Fraude, cậu bé họa sĩ nghèo sẽ vẫn sống, và tiếp tục sáng tác với tình yêu dành cho chú chó ân nhân thuở nhỏ. Hoặc đơn giản hơn, đó là cho Nàng tiên cá cũng những cô chị có được người yêu cho riêng mình. Rõ ràng con người luôn được đề cao trong các tác phẩm của ông. Đó, có thể nói là tinh thần lạc quan và, có lẽ là cả tình yêu cuộc sống, yêu con người được tác giả gửi gắm nữa.
Có một điều khá lạ khác trong tác phẩm của ss, đó là sự kết hợp của 2 yếu tố Thần thoại và Khoa học viễn tưởng. Nghe ngộ nhỉ. Trong Ushio to Tora có khá nhiều điển tích được sử dụng, như câu chuyện Hồ ly Bạch Diện giả xuất hiện tại Trung Quốc cũng khá giống với việc Đát kỷ dùng nữ sắc làm sụp đổ cả một đất nước thời vua Trụ. Rồi câu chuyện Đào hoa viên của pháp sư Hiyo và cả nguồn gốc cây thần giáo… Nhưng chúng lại được lồng ghép rất khéo léo vào dòng lịch sử để trở thành những sự kiện sống động, và rồi lại được phản ánh qua những con số và thống kê của khoa học hiện đại. Những bí ấn tâm linh đơn thuần là chưa có lời giải đáp, nhưng đừng vì thế mà phủ nhận. Con người vẫn đang ít nhiều sử dụng khoa học kỹ thuật và trí tuệ của mình để tìm hiểu chúng. Một vấn đề khá sâu và nóng hổi. (có lẽ bởi thế mà Ushio to Tora hay Karakuri circus được đề cử giải Seiun âu cũng là điều dễ hiểu mà thôi. Đó là cái tài của tác giả mà mình thực sự khâm phục)
Và điều cuối cùng, là về nét vẽ cùng các tuyến nhân vật (nói về họa sĩ truyện tranh mà ko đề cập tới cái này thì đúng là thiếu sót lớn ha). Có thể nói, bởi việc sáng tác manga shounen chiến đấu dòng thuần với những nhân vật chính kiên định, có chứng kiến và khá “cứng đầu” mà Fujita ss có nét vẽ khá thô, cứng, phông nền tối và đôi lúc hơi rối mắt (chi tiết). Nét vẽ của ông cũng không quá đẹp, nhưng có phong cách riêng rất dễ nhận ra, nhất là cách đặc tả gương mặt đau khổ và đè nén của các nhân vật với nhãn thần trắng dã, làn da nhăn nhúm và tối sầm lại nhìn khá ám ảnh. Đó cũng là nét lạ của ông khi thích nhấn vào đôi mắt và vầng trán của nhân vật lúc đó. Thêm một chút nữa, đó là về kiểu khoái vẽ con gái có bo-đì thật khủng trong truyện (niềm vui của một nam họa sĩ – vẽ con gái thật đẹp) với kha khá các cảnh hở sườn. Fujita từng nói rằng ông phần nào chọn nhân vật nữ chính Shirogane trong GXQD là một cô gái Pháp là bởi phụ nữ Tây phương… tự nhiên hơn nên ông tha hồ mà… phóng bút vẽ :”> thế đấy. Mà nhân vật nam chính lại đào hoa (tính cách dễ chinh phục phái nữ) nên ông còn thoải mái vẽ nhiều kiểu nhân vật nữ mà mình thích. Đúng là bó tay mà!
III/ Fun fact – Những nét vui và thú vị về Fujita Kazuhiro
Fujita có khổ người cao lớn. Ông to con phết đấy, nhưng tự nhận là người lười biếng, không ham hố tập tành cho lắm. Và bởi cao to nên ông hay bị đau lưng vì dán mặt vào bàn vẽ.
Fujita từng làm trợ lý cho 2 mangaka khá nổi của các thập niên trước là HOSONO Fujihiko và ASARI Yoshitoo. Trong đó, Hosono là người có ảnh hưởng tới Fujita, bởi Hosono là họa sĩ chuyên trị thể loại Sci-fi ở Shogakukan.
Lực lượng họa sĩ trẻ Fujita đào tạo cho Shogakukan không hề nhỏ, trong đó đáng kể nhất là 3 vị Raiku Makoto (Vẽ Gasshu), Anzai Nobuyuki (Flame of recca) và Inoue Kazurou (Midori no Hibi, Love collage). Trong đó, Raiku Makoto bị ảnh hưởng khá lớn từ Fujita. Mọi người biết không, toàn bộ phần nói xấu tác giả Fujita ở cuối các cuốn Ushio Tora đều do Raiku vẽ (với tư cách là trợ lý cho bộ sách). Nhân vật với tư cách khách mời xuất hiện ở cuối cuốn Nhật ký Midori (người mà Inoue Kazurou vẫn nói là Vị thánh trong giới manga) cũng chính là Fujita ss luôn :D
Fujita Kazuhiro cũng khá thân thiết với tác giả Shimamoto Kazuhiko (t/g Hoero Pen- Cây bút thần kỳ) Hai người này thường xuyên đấu đá gây cười cho nhau trong series Hoero Pen. Có lẽ ngoài đời họ cũng thân thiết với nhau thật sự.
Fujita ss gần đây thường có tên trong nhóm Giám khảo của nxb Shogakukan ở hạng mục Tác phẩm mới và hạng mục Shounen manga.
Tạm khép lại phần dài dòng này ở đây, chúc các bạn vẫn còn hứng thú để theo dõi hành trình trong thế giới manga của Fujita Kazuhiro ss nữa nhé.
Đính chính
** Fujita theo học chính thức ngành Luật tại Đại học Nihon, còn Văn học Nhật Bản là đề tài nghiên cứu của ông (kiểu như nghiên cứu khoa học ở VN mình vậy đó)
Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011
Mùa của yêu thương
Một năm lại trôi đến những ngày nó "chuyển giao" nhiệm vụ cho năm kế nhiệm. Những tờ lịch của tháng 12 cũng dần dần rơi rụng từng trang cuối cùng. Một năm với nhiều việc làm được và chưa làm được (và có vẻ cái vế thứ 2 vẫn áp đảo vế đầu :( ) Nhưng ít ra cũng là một năm có nhiều thay đổi. Được học hỏi và biết quan tâm,yêu thương hơn. Trong thời điển này, chí ít mình cũng muốn dành một món quà nhỏ cho những người mình yêu mến, và cũng để động viên bản thân (bằng một bản dịch thô vụng về - Seasons of love,trích từ bộ phim ca nhạc Rent :D)
Seasons of love Mùa của yêu thương
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
Five hundred twenty-five thousand moments so dear
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, measure a year?
Five hundred twenty-five thousand moments so dear
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, measure a year?
Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
Năm trăm hai mươi lăm ngàn khoảnh khắc thân thương
Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
Còn "thước đo" của bạn cho cả một năm trời là gì vậy?
In daylights, in sunsets
In midnights, in cups of coffee
In inches, in miles, in laughter, in strife
In five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, a year in the life?
In inches, in miles, in laughter, in strife
In five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure, a year in the life?
Bằng những đêm sâu hiu quạnh,hay những tách cà phê đắng ngắt đầu môi
Bằng inches,bằng bao dặm đường,bằng tràng cười hay những cuộc cãi vã.
Hay,bằng những năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút dài thật dài
Thước đo của bạn cho một năm ở đời người là gì vậy?
How about love?How about love?
How about love?
Measure in love
How about love?
Measure in love
Seasons of love.Seasons of love
Thế còn tình yêu?Thế còn sự yêu thương?
Còn sự yêu thương thì sao?
Đong đếm tình yêu thương ư
Chỉ có đó những mùa ngập tràn yêu thương bất tận mà thôi.
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
Five hundred twenty-five thousand journeys to plan
Five hundred twenty-five thousand six hundred minutes
How do you measure the life of a woman or a man?
How do you measure the life of a woman or a man?
Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
Năm trăm hai mươi lăm ngàn những hành trình dài phía trước.
Năm trăm hai mươi lăm ngàn sáu trăm phút
Làm sao để trải nghiệm hết một đời người,dù là nam hay nữ?
In truths that she learned
Or in times that he cried
In bridges he burned
Or the way that she died
Or in times that he cried
In bridges he burned
Or the way that she died
Bằng sự thật một cô gái biết được
Hay những lần một chàng trai thực lòng bật thành tiếng khóc
Bằng những mối tương giao anh ta đã ruồng bỏ
Hay là cách cô ấy từ giã cõi đời.
It's time now, to sing out
Though the story never ends
Let's celebrate
Remember a year in the life of friends
Though the story never ends
Let's celebrate
Remember a year in the life of friends
Đã đến lúc để cất vang tiếng hát rồi
Dù cho tấn trò đời vẫn đó chẳng hồi kết
Bên nhau ta sum vầy
Tưởng nhớ một năm đi qua trong vòng tay bè bạn
Remember the love
(Oh, you got to, you got to remember the love)
Remember the love
(You know that life is a gift from up above)
Remember the love
(Share love, give love, spread love)
Measure in love
(Measure, measure your life in love)
(Oh, you got to, you got to remember the love)
Remember the love
(You know that life is a gift from up above)
Remember the love
(Share love, give love, spread love)
Measure in love
(Measure, measure your life in love)
(Ôi hãy nhớ lấy sự yêu thương)
Nhớ lấy yêu thương
(Bạn có biết sinh mệnh là món quà đấng tối cao ban tặng cho con người)
Nhớ lấy yêu thương
(Chia sẻ yêu thương,trao yêu tương và nhân chúng lên gấp bội)
Thước đo cho tình yêu thương
(Hãy đong đầy cuộc đời bạn bằng tình yêu thương)
Seasons of love
Seasons of love
Seasons of love
Measure your life, measure you life in love.
Những mùa của yêu thương ngập tràn bất tận
Ngoảnh đầu lại một khoảnh khắc cho năm cũ đã qua,và cùng hướng thẳng ánh nhìn tới một năm mới thật dài trước mắt nhé
Hà Nội, 1:21 AM,đêm đông lạnh căm (tay chân cũng cóng)
Nhãn:
Linh tinh,
Lyric,
Lyrics dịch lời Việt,
Năm mới,
Nhạc nhẽo,
Rent,
Seasons of love,
Tản mản
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011
Tâm hồn ăn uống của người phồn thực
Tôi là một người coi ăn uống là thú vui :D cực kỳ đam mê tẩm bổ dạ dày và làm giàu thêm cái vốn ăn uống của mình (nhưng tiếc quá,xem ra "sự nghiệp" này vẫn chưa có nhiều tiến triển ;) ) Vậy đây sẽ là bài trải nghiệm của chính bản thân khổ chủ blog? Xin lỗi,vì tôi chưa có đủ sự tinh tế trong quan sát, tình yêu với ẩm thực và bút lực để viết ra được những điều đó. Đây chỉ là một chút tản mạn về một cô gái, một người chị tự nhận mình là "tín đó sùng bái chuyện ăn uống" - Ngô Thị Giáng Uyên cùng cuốn sách khá thú vị của chị: "Bánh mì thơm,cà phê đắng"
Thuở còn bé, tôi khá dị ứng với cái gọi là "đồ Tây" bởi bị ám ảnh với những món đồ hộp toàn bơ sữa ngấy đến tận cổ. Nhưng khi lớn lên, đọc và giao tiếp ít nhiều, tôi cũng biết cái "đồ Tây:" thời thơ ấu của mình chỉ là một góc nhỏ xíu và...kém ngon nhất trong nền ẩm thực Phương Tây mà thôi. Vả lại, sự khác biệt về địa lý, thời tiết, lịch sử... ảnh hưởng lớn tới phong vị ẩm thực của mỗi miền,thế nên khái niệm ngon/dở cũng chỉ còn là tương đối. Định kiến lúc ấy cũng chẳng còn (đồ Tây nhiều thứ ngon lắm mà, phải thưởng thức cho biết chứ ;) ). Và tôi tìm được cuốn sách này, như một luồng gió làm "no" thêm cánh buồm tình yêu ẩm thực của mình, và một chút trải nghiệm mới mẻ trong việc đọc nữa. Quả thực, đây là một cuốn sách thú vị!
Cái tựa cuốn sách đã gây chút tò mò rồi, một điều gì đó rất... không Việt Nam, bởi Bánh mì và cà phê đâu phải là những nét đặc sắc trong ẩm thực nước nhà. Đúng là vậy, bởi đây là cuốn sách tản mạn về ẩm thực châu Âu, nơi mà Bánh mì và cà phê là những thứ thân thuộc, thậm chí không thể thiếu trong bữa ăn của mỗi một gia đinh người Âu nào. Nhưng 2 thức này, mỗi xứ sở mỗi quốc gia, vùng miền lại không giống nhau, bởi thế mà cuốn sách nhỏ này như một chuỗi kí sự ngắn ghi lại sự phong phú, đặc sắc của không chỉ riêng "bánh mì" "cà phê" mà còn là cả đồ ăn thức uống cũng như nếp sinh hoạt của những con người ở trời Tây xung quanh bàn ăn của họ.
Trải trong cả tập sách là những mẩu chuyện ngắn kể về các chuyến Du hí ẩm thực của chính tác giả, một chuỗi hành trình đáng ghen tị vòng qua hơn 10 nước châu Âu, từ những xứ sở Scandinavia rét buốt (Phần Lan) tận cực bắc cho đến những vùng biển ấm áp phía nam (Bồ Đào Nha,Italy,Hy Lạp). Xuyên sang miền đông với Slovenia, cùng với Đức, rồi lại vòng về Anh Quốc, xứ sở Sương mù phía tây. Mỗi một hành trình của tác giả là sự ghi chép sống động về quá trình... làm đầy bao tử của chị :)) với những món ăn phổ biến và đậm chất bình dân. Có thể là dăm bảy loại bánh mì, mỗi loại một tên, một kiểu, mang những đặc điểm hương vị riêng của từng miền, từng xứ. Hay chợ đồ ăn ở Hensinky Phần Lan, nơi mùi thơm và hơi ấm của đồ ăn xua tan đi cái lạnh thấu da của những buổi sớm. Tôi thì ấn tượng với chuyến đi tới chuyến đi ăn tại Bồ Đào Nha và Hy Lạp, 2 đất nước Địa Trung Hải đầy nắng gió với hương vị ẩm thực xem ra cũng vô cùng hấp dẫn và hợp khẩu vị của.... chính bản thân mình... Có kể cả ngày chắc cũng không hết được cái sự thích thú của bản thân với những gì có trong sách mất. Nhưng điểm đặc biệt của những câu chuyện, đó là,không chỉ đơn thuần tả lại những món ăn và mùi vị khiến cho đọc giả thèm rỏ dãi, chị Uyên còn lồng vào đó những mẩu thông tin lý thú về món ăn. Ví dụ, nguồn gốc lịch sử (cái nôi ra đời của chúng), ý nghĩa tên gọi, thành phần, đôi khi là cả tiến trình và công thức chế biến, hay đơn giản, là giá tiền cho mỗi suất nữa :D. Ăn, không chỉ là cho biết, mà với tác giả, còn là thưởng thức và tìm tòi cho bõ công đi du lịch. Điều đó cũng giúp đọc giả có một cái nhìn đa diện về ẩm thực phương Tây, và cũng để... kích thích toàn bộ giác quan khi đọc (thực sự tôi đã bị như vậy đấy)
Đọc "Bánh mì thơm,cà phê đắng" sẽ rất dễ nhận ra hình ảnh cuộc sống của người nước ngoài quanh bàn ăn lắm. Cũng bởi những món ăn được nhắc tới chủ yếu thuộc thành phần "bình dân" nên ta có thể có được cái nhìn thân thiện hơn về những người nước ngoài ở đó (cứ liên tưởng,như người Việt mình ăn Phở,đồ vỉa hè và uống trà đá cho dễ hiểu :D). Họ mang vẻ chân thật, giản dị và "đời" hơn những gì được tả qua những cuốn cẩm nang ẩm thực ở các Multi-star Culinary Restaurant rất nhiều. Tiếp cận ở khía cạnh đó cũng lạ lẫm và không kém phần thú vị, bởi đó là những thứ gắn với văn hóa và nếp sống của họ rồi. Những điều như vậy điển hình gần gũi và mang giá trị trường tồn hơn nhiều, những thứ đã ghi dấu vào sinh hoạt thường ngày luôn giản dị và vô cùng đáng quý.
Nếu đây chỉ là một cuốn sách ghi chép ẩm thực đơn thuần, có lẽ nó sẽ không khiến tôi nhớ lâu đến vậy. Trong cuốn sách bạn sẽ bắt gặp không ít hình ảnh những món ăn quê hương được lồng vào khi tác giả tìm được một nét nhỏ sự tương đồng giữa món ăn phương Tây với một món Việt nào đó. Giả như món Pancake được so với Bánh Xèo của mình chẳng hạn :D giống nhau kha khá đấy chứ. Rồi những món quà từ biển cả, những món hải sản của xứ người khi đứng cạnh những thứ như cá kho "chém to kho mặn" hay chả ram dân dã của mình... Đọc những dòng đó thấy ấm áp và đáng quý làm sao. Có không ít những bài báo, những tài liệu với chủ trương "món Tây chỉ toàn bơ sữa phó mát béo ú ụ", giá cả đắt đỏ, sao mà "thanh ngọt,mát lành giản dị bằng những món ăn quốc hồn quốc túy của Việt Nam được"... Tôi không phủ nhận điều ấy nhưng, có lẽ đó chỉ đơn thuần là một mặt hết sức phiến diện để họ vin vào mà tôn vinh, mà ca ngợi, mà "tự sướng" để nâng ẩm thực VN lên một "tầm cao" mới chứ đó không phải là Tình yêu ẩm thực, yêu quê hương xứ sở thực sự. Chính bởi vậy, tôi mới ấn tượng với dòng suy tư của một tác giả xa xứ, người hướng về quê nhà với rất nhiều tình yêu và sự quan tâm đặc biệt; người, mà theo chính lời chị "chất mắm đã thấm vào đến tận xương tủy", đến mức mà một nét thân quen nhỏ thôi cũng gợi đến hình ảnh và kỷ niệm ở quê nhà. Đó mới là một tình cảm thực sự đáng quý hướng về tổ quốc...
Lan man thêm một chút. Văn phong của cuốn sách này không có gì quá trau chuốt và "đậm chất văn thơ" như 2 cuốn sách trước của Giáng Uyên (Ngón tay mình còn thơm mùi hoa oải hương và Sống xanh) đó đơn giản chỉ là những đoạn "ký" ngắn gọn mà thôi. Nghĩ kỹ thì, khi đến với đồ ăn thức uống, khi thả mình vào ẩm thực rồi thì văn phong có giản đơn suồng sã một chút âu cũng dễ hiểu. Khi tâm trí đã "trôi" xuống cái dạ dày thì hãy để cho mọi thứ tự nhiên hết sức có thể đi. Ăn uống mà phải giữ ý quá cũng mất ngon! (thế nên, đọc mà thấy giọng văn đơn giản đến mức như kể chuyện thì cũng thoải mái mà bỏ quá cho tác giả ngay, mình cũng đang "thưởng thức" cơ mà, cứ tự nhiên đi nhé)
Hà Nội, cuối thu 2011
Thuở còn bé, tôi khá dị ứng với cái gọi là "đồ Tây" bởi bị ám ảnh với những món đồ hộp toàn bơ sữa ngấy đến tận cổ. Nhưng khi lớn lên, đọc và giao tiếp ít nhiều, tôi cũng biết cái "đồ Tây:" thời thơ ấu của mình chỉ là một góc nhỏ xíu và...kém ngon nhất trong nền ẩm thực Phương Tây mà thôi. Vả lại, sự khác biệt về địa lý, thời tiết, lịch sử... ảnh hưởng lớn tới phong vị ẩm thực của mỗi miền,thế nên khái niệm ngon/dở cũng chỉ còn là tương đối. Định kiến lúc ấy cũng chẳng còn (đồ Tây nhiều thứ ngon lắm mà, phải thưởng thức cho biết chứ ;) ). Và tôi tìm được cuốn sách này, như một luồng gió làm "no" thêm cánh buồm tình yêu ẩm thực của mình, và một chút trải nghiệm mới mẻ trong việc đọc nữa. Quả thực, đây là một cuốn sách thú vị!
Cái tựa cuốn sách đã gây chút tò mò rồi, một điều gì đó rất... không Việt Nam, bởi Bánh mì và cà phê đâu phải là những nét đặc sắc trong ẩm thực nước nhà. Đúng là vậy, bởi đây là cuốn sách tản mạn về ẩm thực châu Âu, nơi mà Bánh mì và cà phê là những thứ thân thuộc, thậm chí không thể thiếu trong bữa ăn của mỗi một gia đinh người Âu nào. Nhưng 2 thức này, mỗi xứ sở mỗi quốc gia, vùng miền lại không giống nhau, bởi thế mà cuốn sách nhỏ này như một chuỗi kí sự ngắn ghi lại sự phong phú, đặc sắc của không chỉ riêng "bánh mì" "cà phê" mà còn là cả đồ ăn thức uống cũng như nếp sinh hoạt của những con người ở trời Tây xung quanh bàn ăn của họ.
Trải trong cả tập sách là những mẩu chuyện ngắn kể về các chuyến Du hí ẩm thực của chính tác giả, một chuỗi hành trình đáng ghen tị vòng qua hơn 10 nước châu Âu, từ những xứ sở Scandinavia rét buốt (Phần Lan) tận cực bắc cho đến những vùng biển ấm áp phía nam (Bồ Đào Nha,Italy,Hy Lạp). Xuyên sang miền đông với Slovenia, cùng với Đức, rồi lại vòng về Anh Quốc, xứ sở Sương mù phía tây. Mỗi một hành trình của tác giả là sự ghi chép sống động về quá trình... làm đầy bao tử của chị :)) với những món ăn phổ biến và đậm chất bình dân. Có thể là dăm bảy loại bánh mì, mỗi loại một tên, một kiểu, mang những đặc điểm hương vị riêng của từng miền, từng xứ. Hay chợ đồ ăn ở Hensinky Phần Lan, nơi mùi thơm và hơi ấm của đồ ăn xua tan đi cái lạnh thấu da của những buổi sớm. Tôi thì ấn tượng với chuyến đi tới chuyến đi ăn tại Bồ Đào Nha và Hy Lạp, 2 đất nước Địa Trung Hải đầy nắng gió với hương vị ẩm thực xem ra cũng vô cùng hấp dẫn và hợp khẩu vị của.... chính bản thân mình... Có kể cả ngày chắc cũng không hết được cái sự thích thú của bản thân với những gì có trong sách mất. Nhưng điểm đặc biệt của những câu chuyện, đó là,không chỉ đơn thuần tả lại những món ăn và mùi vị khiến cho đọc giả thèm rỏ dãi, chị Uyên còn lồng vào đó những mẩu thông tin lý thú về món ăn. Ví dụ, nguồn gốc lịch sử (cái nôi ra đời của chúng), ý nghĩa tên gọi, thành phần, đôi khi là cả tiến trình và công thức chế biến, hay đơn giản, là giá tiền cho mỗi suất nữa :D. Ăn, không chỉ là cho biết, mà với tác giả, còn là thưởng thức và tìm tòi cho bõ công đi du lịch. Điều đó cũng giúp đọc giả có một cái nhìn đa diện về ẩm thực phương Tây, và cũng để... kích thích toàn bộ giác quan khi đọc (thực sự tôi đã bị như vậy đấy)
Đọc "Bánh mì thơm,cà phê đắng" sẽ rất dễ nhận ra hình ảnh cuộc sống của người nước ngoài quanh bàn ăn lắm. Cũng bởi những món ăn được nhắc tới chủ yếu thuộc thành phần "bình dân" nên ta có thể có được cái nhìn thân thiện hơn về những người nước ngoài ở đó (cứ liên tưởng,như người Việt mình ăn Phở,đồ vỉa hè và uống trà đá cho dễ hiểu :D). Họ mang vẻ chân thật, giản dị và "đời" hơn những gì được tả qua những cuốn cẩm nang ẩm thực ở các Multi-star Culinary Restaurant rất nhiều. Tiếp cận ở khía cạnh đó cũng lạ lẫm và không kém phần thú vị, bởi đó là những thứ gắn với văn hóa và nếp sống của họ rồi. Những điều như vậy điển hình gần gũi và mang giá trị trường tồn hơn nhiều, những thứ đã ghi dấu vào sinh hoạt thường ngày luôn giản dị và vô cùng đáng quý.
Nếu đây chỉ là một cuốn sách ghi chép ẩm thực đơn thuần, có lẽ nó sẽ không khiến tôi nhớ lâu đến vậy. Trong cuốn sách bạn sẽ bắt gặp không ít hình ảnh những món ăn quê hương được lồng vào khi tác giả tìm được một nét nhỏ sự tương đồng giữa món ăn phương Tây với một món Việt nào đó. Giả như món Pancake được so với Bánh Xèo của mình chẳng hạn :D giống nhau kha khá đấy chứ. Rồi những món quà từ biển cả, những món hải sản của xứ người khi đứng cạnh những thứ như cá kho "chém to kho mặn" hay chả ram dân dã của mình... Đọc những dòng đó thấy ấm áp và đáng quý làm sao. Có không ít những bài báo, những tài liệu với chủ trương "món Tây chỉ toàn bơ sữa phó mát béo ú ụ", giá cả đắt đỏ, sao mà "thanh ngọt,mát lành giản dị bằng những món ăn quốc hồn quốc túy của Việt Nam được"... Tôi không phủ nhận điều ấy nhưng, có lẽ đó chỉ đơn thuần là một mặt hết sức phiến diện để họ vin vào mà tôn vinh, mà ca ngợi, mà "tự sướng" để nâng ẩm thực VN lên một "tầm cao" mới chứ đó không phải là Tình yêu ẩm thực, yêu quê hương xứ sở thực sự. Chính bởi vậy, tôi mới ấn tượng với dòng suy tư của một tác giả xa xứ, người hướng về quê nhà với rất nhiều tình yêu và sự quan tâm đặc biệt; người, mà theo chính lời chị "chất mắm đã thấm vào đến tận xương tủy", đến mức mà một nét thân quen nhỏ thôi cũng gợi đến hình ảnh và kỷ niệm ở quê nhà. Đó mới là một tình cảm thực sự đáng quý hướng về tổ quốc...
Lan man thêm một chút. Văn phong của cuốn sách này không có gì quá trau chuốt và "đậm chất văn thơ" như 2 cuốn sách trước của Giáng Uyên (Ngón tay mình còn thơm mùi hoa oải hương và Sống xanh) đó đơn giản chỉ là những đoạn "ký" ngắn gọn mà thôi. Nghĩ kỹ thì, khi đến với đồ ăn thức uống, khi thả mình vào ẩm thực rồi thì văn phong có giản đơn suồng sã một chút âu cũng dễ hiểu. Khi tâm trí đã "trôi" xuống cái dạ dày thì hãy để cho mọi thứ tự nhiên hết sức có thể đi. Ăn uống mà phải giữ ý quá cũng mất ngon! (thế nên, đọc mà thấy giọng văn đơn giản đến mức như kể chuyện thì cũng thoải mái mà bỏ quá cho tác giả ngay, mình cũng đang "thưởng thức" cơ mà, cứ tự nhiên đi nhé)
Hà Nội, cuối thu 2011
Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011
Phụ nữ và giao thông
Cả tháng trời nay toàn chứng kiến những pha va chạm trời ơi đất hỡi, và nguyên nhân toàn là do các nữ chủ phương tiện gây ra :D. Tạo hóa đã ban cho phụ nữ bộ não với 2 bán cầu có thể liên hệ và tác động lên nhau, bởi thế Phụ nữ có khả năng giao tiếp tốt hơn, ngôn ngữ phong phú và biểu cảm tinh tế. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi bởi hệ thần kinh đó không có tính quyết đoán mạnh mẽ cần thiết và khả năng xác định phương hướng kém -> đây là thảm họa khi họ kết hợp với các phương tiện giao thông và đi bon bon trên đường. Thử điểm mặt một vài nhóm "nguy hiểm" này xem sao.
1.Nhóm "Mình hạc xương mai"
Mức độ nguy hiểm: 3/5
Nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người ngồi cùng trên xe
Một thời các cụ ở trên đã cấm những ai quá thấp + ngực bé lái xe máy ra đường :D Thật ra cũng không phải quá đáng lắm khi đề cập tới vấn đề này, bởi có sức khỏe nhất định thì mới có thể làm chủ phương tiện được. Các bạn gái, ngoài điều bẩm sinh bất lợi (ở phần mở đầu nói rồi đó) thì, cái việc ăn kiêng, giữ dáng lại càng ảnh hưởng đến sức khỏe. Có nhiều người nhỏ bé mà phi những chú chiến mã rõ hoành tráng, rồi lúc dừng lại đến dắt cũng vất vả ( lại nhớ đến vụ...gạt chân chống giữa cho một em ở nhà để xe tuần trước). Tay chân đều mảnh dẻ nên giữ lái cũng không tốt... vân vân và vân vân, nhưng bất chấp, chị em vẫn kiêng khem ăn uống để có dáng đẹp và vẫn liều mình phi xe. Ôi sức mạnh của sắc đẹp
2.Nhóm "Những bà nội trợ nổi giận"
Mức độ nguy hiểm 3/5
Độ nguy hiểm tỉ lệ thuận với số trẻ con hoặc số đồ đạc trên xe
Thời đại công nghiệp, ai cũng bận rộn. Các bà nội trợ cũng ko ngoại lệ. Ngoài việc đi làm thì bếp núc nội trợ, đưa đón chăm sóc các con cũng phải chăm lo, và việc kết hợp công việc cho tiện cũng là khó tránh. Vậy nên không khó để bắt gặp cảnh 2, hoặc 3 mẹ con trên một chiếc xe với lỉnh kỉnh nào rau nào thịt, rồi cả bánh sữa, đồ gia dụng linh tinh đủ kiểu. Thử tượng tượng ngần đó người với một cơ số thứ trên một cái xe ;) và tham gia giao thông, hichic. Thêm cả sức vóc không lý tưởng cho điều khiển xe cộ => cực nguy hiểm
Và hãy cầu trời cho những đứa trẻ trên xe là những đứa bé ngoan (ít nhất là trên xe) Chỉ cần một đứa có cử chỉ hoặc thái độ không ổn, để cho ngọn lửa giận vượt khỏi tầm kiểm soát, thôi xong, đã có thêm một thành phần nguy hiểm trên đường giao thông. Disaster again
3.Nhóm Shopaholic
Mức độ nguy hiểm 4/5
Độ nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người cùng giới trên phương tiện
Bệnh bất thành văn của chị em là ham mê mua sắm. Đam mê đến bất tận luôn. Và cũng bởi thế mà họ bất chấp tất cả, điều kiện thời tiết, thời gian, không gian xung quanh để thỏa mãn niềm ham thích của mình. Các cô gái chỉ cần thoáng thấy một tiệm quần áo mới, một bộ đồ ưng mắt hay nhiều nhiều thứ "thấy hay hay" thì thôi rồi, họ sẽ tập trung vào những món đó mà lãng đi những thứ xung quanh, quay xe bất thình lình, vòng quặt rẽ bất ngờ không báo trước... Tôi cũng đã từng là nạn nhân của một vụ ngã xe trời ơi đất hỡi, khi một bác với vẻ rất nặng tình yêu ăn uống đã tạt đầu xe tôi, sang làn đường bên kia để mua cóc ăn, chả để ý đến xe cộ. Một cú xòe đau điếng khó quên. Tình yêu với mua sắm và ăn uống của các chị em quả là bất khuất!
4.Nhóm Ngoại hình gây nguy hiểm
Mức độ nguy hiểm 4 đến 5/5
Lại gồm 2 nhóm nhỏ riêng biệt gây nguy hiểm, và nguy hiểm nhất, đó là nhóm này không tự đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn mà... đẩy những người tham gia giao thông xung quanh (đặc biệt là các anh em) vào tình huống hiểm nghèo
a/ Những cô nàng đỏm dáng
Một, là họ tròng lên người những trang phục gây khó khăn cho điều khiển xe cộ, đầm xòe, váy vóc, rồi vòng vèo, và đặc biệt là những đôi giầy cao + nhọn. Khi đi xe thì luôn phải cố gắng vuốt tóc làm dáng một chút nên lại càng nguy hiểm hơn.
Hoặc hai,đó là các cô gái với những bộ trang phục "cực kỳ gây chú ý", "mát mắt nóng người", làm những người khác phải ngoái nhìn. Và hệ lụy tất yếu, cứ dán mắt vào người khác thì ắt chả thấy đường. => tèo téo teo
b/Những nét duyên chết người
Ra ngoài đường chợt dính phải một nụ cười tỏa nắng, một ánh mắt tinh nghịch, gương mặt ấn tượng khó quên, mái tóc óng ả... Và với cái tâm thế lâng lâng như vậy mà phóng xe đi... Haizzzz cái này thì chả trách họ được, bởi họ sinh ra đã vậy mất rồi. Trách sao mình "trót" thấy thôi ;)
Đó mới chỉ là một vài nhóm mà với vốn diễn đạt và kinh nghiệm quan sát non nớt của tôi ghi lại được mà thôi. Nhưng nói đi phải có nói lại, tự nhiên chị em lại cứ phải nhao ra đường để mà gây " nguy hiểm" như vậy hả? Nếu không vì chăm lo cho gia đình chắc các bà nội trợ cũng không muốn vậy mà đi trên đường. Những cô gái, ừ thì làm đẹp cũng là sở thích, là niềm vui và cũng là cách thể hiện vẻ đẹp của mình với một nửa thế giới còn lại mà thôi :"> Vậy thì, có chăng chúng ta cũng phải ít nhiều tập làm quen với những "sự nguy hiểm" này đi là vừa :D. Thôi có nói dông nói dai nói dài kẻo lại thành nói dại... Chúc các chị em cũng phải cùng cố gắng hạn chế "sự nguy hiểm" của mình khi tham gia giao thông đi, chăm sóc bản thân đúng mức, để ý đường xá, kiềm chế bản thân, tập trung quan sát để khỏi phải mang tiếng xấu nữa nhé, Và trên hết, chúc các chị em một ngày 20 tháng 10 thật vui vẻ, xinh tươi, an toàn
Một món quà nhỏ Là con gái thật tuyệt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
P.s: Khéo sau bài này, sẽ có thêm bài Đàn ông và giao thông (ớ sao vần thế) mất thôi. Phụ nữ có khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế và biểu cảm sâu sắc hơn cánh đàn ông nhiều nhiều lần lắm. Bởi họ có 2 bán cầu não trao đổi được thông tin với nhau mà :">
1.Nhóm "Mình hạc xương mai"
Mức độ nguy hiểm: 3/5
Nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người ngồi cùng trên xe
Một thời các cụ ở trên đã cấm những ai quá thấp + ngực bé lái xe máy ra đường :D Thật ra cũng không phải quá đáng lắm khi đề cập tới vấn đề này, bởi có sức khỏe nhất định thì mới có thể làm chủ phương tiện được. Các bạn gái, ngoài điều bẩm sinh bất lợi (ở phần mở đầu nói rồi đó) thì, cái việc ăn kiêng, giữ dáng lại càng ảnh hưởng đến sức khỏe. Có nhiều người nhỏ bé mà phi những chú chiến mã rõ hoành tráng, rồi lúc dừng lại đến dắt cũng vất vả ( lại nhớ đến vụ...gạt chân chống giữa cho một em ở nhà để xe tuần trước). Tay chân đều mảnh dẻ nên giữ lái cũng không tốt... vân vân và vân vân, nhưng bất chấp, chị em vẫn kiêng khem ăn uống để có dáng đẹp và vẫn liều mình phi xe. Ôi sức mạnh của sắc đẹp
2.Nhóm "Những bà nội trợ nổi giận"
Mức độ nguy hiểm 3/5
Độ nguy hiểm tỉ lệ thuận với số trẻ con hoặc số đồ đạc trên xe
Thời đại công nghiệp, ai cũng bận rộn. Các bà nội trợ cũng ko ngoại lệ. Ngoài việc đi làm thì bếp núc nội trợ, đưa đón chăm sóc các con cũng phải chăm lo, và việc kết hợp công việc cho tiện cũng là khó tránh. Vậy nên không khó để bắt gặp cảnh 2, hoặc 3 mẹ con trên một chiếc xe với lỉnh kỉnh nào rau nào thịt, rồi cả bánh sữa, đồ gia dụng linh tinh đủ kiểu. Thử tượng tượng ngần đó người với một cơ số thứ trên một cái xe ;) và tham gia giao thông, hichic. Thêm cả sức vóc không lý tưởng cho điều khiển xe cộ => cực nguy hiểm
Và hãy cầu trời cho những đứa trẻ trên xe là những đứa bé ngoan (ít nhất là trên xe) Chỉ cần một đứa có cử chỉ hoặc thái độ không ổn, để cho ngọn lửa giận vượt khỏi tầm kiểm soát, thôi xong, đã có thêm một thành phần nguy hiểm trên đường giao thông. Disaster again
3.Nhóm Shopaholic
Mức độ nguy hiểm 4/5
Độ nguy hiểm gia tăng khi có thêm một (vài) người cùng giới trên phương tiện
Bệnh bất thành văn của chị em là ham mê mua sắm. Đam mê đến bất tận luôn. Và cũng bởi thế mà họ bất chấp tất cả, điều kiện thời tiết, thời gian, không gian xung quanh để thỏa mãn niềm ham thích của mình. Các cô gái chỉ cần thoáng thấy một tiệm quần áo mới, một bộ đồ ưng mắt hay nhiều nhiều thứ "thấy hay hay" thì thôi rồi, họ sẽ tập trung vào những món đó mà lãng đi những thứ xung quanh, quay xe bất thình lình, vòng quặt rẽ bất ngờ không báo trước... Tôi cũng đã từng là nạn nhân của một vụ ngã xe trời ơi đất hỡi, khi một bác với vẻ rất nặng tình yêu ăn uống đã tạt đầu xe tôi, sang làn đường bên kia để mua cóc ăn, chả để ý đến xe cộ. Một cú xòe đau điếng khó quên. Tình yêu với mua sắm và ăn uống của các chị em quả là bất khuất!
4.Nhóm Ngoại hình gây nguy hiểm
Mức độ nguy hiểm 4 đến 5/5
Lại gồm 2 nhóm nhỏ riêng biệt gây nguy hiểm, và nguy hiểm nhất, đó là nhóm này không tự đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn mà... đẩy những người tham gia giao thông xung quanh (đặc biệt là các anh em) vào tình huống hiểm nghèo
a/ Những cô nàng đỏm dáng
Một, là họ tròng lên người những trang phục gây khó khăn cho điều khiển xe cộ, đầm xòe, váy vóc, rồi vòng vèo, và đặc biệt là những đôi giầy cao + nhọn. Khi đi xe thì luôn phải cố gắng vuốt tóc làm dáng một chút nên lại càng nguy hiểm hơn.
Hoặc hai,đó là các cô gái với những bộ trang phục "cực kỳ gây chú ý", "mát mắt nóng người", làm những người khác phải ngoái nhìn. Và hệ lụy tất yếu, cứ dán mắt vào người khác thì ắt chả thấy đường. => tèo téo teo
b/Những nét duyên chết người
Ra ngoài đường chợt dính phải một nụ cười tỏa nắng, một ánh mắt tinh nghịch, gương mặt ấn tượng khó quên, mái tóc óng ả... Và với cái tâm thế lâng lâng như vậy mà phóng xe đi... Haizzzz cái này thì chả trách họ được, bởi họ sinh ra đã vậy mất rồi. Trách sao mình "trót" thấy thôi ;)
Đó mới chỉ là một vài nhóm mà với vốn diễn đạt và kinh nghiệm quan sát non nớt của tôi ghi lại được mà thôi. Nhưng nói đi phải có nói lại, tự nhiên chị em lại cứ phải nhao ra đường để mà gây " nguy hiểm" như vậy hả? Nếu không vì chăm lo cho gia đình chắc các bà nội trợ cũng không muốn vậy mà đi trên đường. Những cô gái, ừ thì làm đẹp cũng là sở thích, là niềm vui và cũng là cách thể hiện vẻ đẹp của mình với một nửa thế giới còn lại mà thôi :"> Vậy thì, có chăng chúng ta cũng phải ít nhiều tập làm quen với những "sự nguy hiểm" này đi là vừa :D. Thôi có nói dông nói dai nói dài kẻo lại thành nói dại... Chúc các chị em cũng phải cùng cố gắng hạn chế "sự nguy hiểm" của mình khi tham gia giao thông đi, chăm sóc bản thân đúng mức, để ý đường xá, kiềm chế bản thân, tập trung quan sát để khỏi phải mang tiếng xấu nữa nhé, Và trên hết, chúc các chị em một ngày 20 tháng 10 thật vui vẻ, xinh tươi, an toàn
Một món quà nhỏ Là con gái thật tuyệt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
P.s: Khéo sau bài này, sẽ có thêm bài Đàn ông và giao thông (ớ sao vần thế) mất thôi. Phụ nữ có khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế và biểu cảm sâu sắc hơn cánh đàn ông nhiều nhiều lần lắm. Bởi họ có 2 bán cầu não trao đổi được thông tin với nhau mà :">
Nhãn:
20/10,
Giao thông,
Linh tinh,
Phụ nữ,
Slice of life,
Tản mạn
Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011
Đặt chân vào "Khu vườn mùa hạ"
"Ngày xưa, hồi còn nhỏ một ông bác đã nói với tôi rằng chết có nghĩa là ngưng thở. Và suốt một thời gian dài tôi đã tin là như vậy. Nhưng điều đó không đúng. Bởi vì sống đâu chỉ là thở...
Một lối tư duy quả là lạ so với lứa tuổi 12 của một cậu bé phải không? Nhưng với tôi, đó là một suy nghĩ đúng. Sống, với con người,không chỉ đơn thuần là thở, là ăn ngủ chơi và cả những nhu cầu khác để duy trì sự sống của mình.
Sống, còn là kết bạn. Tuổi thơ của bất cứ ai chắc hẳn cũng có ít nhất một "người bạn" - một cuốn vở để ghi lại những cảm xúc của mình, một cái cây,ngôi nhà thân thuộc, hay một con thú cưng... và có thể là cả những người bạn bằng xương bằng thịt. Ba đứa trẻ, ba nhân vật chính của chúng ta cũng vậy
Kiyama, nhân vật "Tôi" của câu chuyện, một thằng nhóc cao lêu ngêu,gầy guộc (túm lại là có ngoại hình không được bắt mắt) sống trong một gia đình Nhật đơn thuần, cha đi làm suốt ngày và mẹ là một bà nội trợ nát rượu. Hai đứa trẻ còn lại, là Yamashita mập, con một cửa hàng cá với cái đầu không được thông minh cho lắm,hay nói đúng hơn là, với thằng bé, nạp đồ ăn vào sẽ có hiệu quả hơn là những chữ nghĩa phức tạp (tin tôi đi, không có hàng ăn ngon nào trong khu phố mà thằng bé không biết cả :D) và Wakabe, một thằng bé cận thị với tính khí kỳ quặc. Gia đình cậu bé đã tan vỡ khi người cha đã bỏ hai mẹ con để ra đi... Ba đứa trẻ, ba dáng hình, ba tính cách, chẳng có điểm chung nào hết đã là bạn thân của nhau đấy!
Sống là học hỏi. Không chỉ đơn thuần là học tập sách vở (cái này thì người Việt Nam mình giỏi rồi ^_^) mà còn là học từ cuộc sống, là rèn luyện cả thể lực và tinh thần nữa. Ta sẽ bắt gặp những buổi sinh hoạt ngoại khóa của lũ trẻ ở clb đá bóng, những buổi đi bơi trong chiều hè nóng nực, khóa huấn luyện xa nhà ở thị trấn ven biển, và cả buổi...kể chuyện ma của bà cụ chủ nhà trọ. Tất cả đều vun đắp và bồi dưỡng cho bọn trẻ về thể lực, tình đồng đội, sự đoàn kết và cả một tinh thần sung mãn.
Sống... còn là gì nữa? Là nhiều, rất nhiều những điều mà tôi chẳng có đủ sức kể hết. Tôi luôn cho rằng mỗi một con người sinh ra là chủ sở hữu một thế giới của riêng mình. Con người tò mò thám hiểm, thế giới ấy sẽ chuyển động. Con người xây dựng những mối quan hệ, thế giới ấy sẽ kết nối. Một người cô rất đáng quý của tôi đã nói rằng "Sống là đáng quý khi biết mở lòng mình một cách chân thật nhất", và khi ấy ta sẽ biết nhiều hơn, sẽ thấm thía sâu sắc về những "thế giới" khác ở quanh. Sống là để khám phá và mở rộng "Thế giới" của riêng mình...
Ba đứa trẻ đã trải nghiệm điều ấy khi "gặp gỡ" (đúng hơn là điều tra) về ông cụ, một nhân vật kỳ lạ mà vốn ban đầu chỉ là đối tượng "nghiên cứu" của lũ trẻ. Một tình bạn mới được xây dựng, những "thế giới" nhỏ được mở rộng, và cả 4 người trong tình bạn kỳ lạ ấy đã biết và học được thêm nhiều điều.
Biết vệ sinh nhà cửa theo đội :D và làm vườn như những người thợ học việc đích thực. Nhổ cỏ, làm đất , mua hạt giống và tưới tắm chăm sóc cho khoảnh vườn nhỏ
Biết gọt lê cho đúng và khéo .Chắc chắn người đọc sẽ không thể quên khoảnh khắc Kiyama gọt cho mẹ của mình trái lê,một chi tiết rất thú vị về sự quan tâm rất con trẻ dành cho người lớn, giây phút mà khi ấy tình gia đình đang dần sống lại.
Biết đọc chữ Hán và viết những từ mới
Biết đến pháo hoa mùa hè
Biết hưởng thụ thành quả lao động của mình (Cái cách bổ dưa ăn trong sách khiến tôi phát thèm)
Cả những rung động đầu đời....
Biết quan tâm, chăm sóc tới những điều nhỏ bé khác.
Nhiều nhất, có lẽ là biết lắng nghe và chia sẻ. Ngôi nhà chìm trong sắc xanh của khu vườn mùa hạ ấy đã được lắng nghe rất nhiều tâm sự, về sự vụng về của Kiyama, về tình yêu và ước mơ được theo nghề bán cá của Yamashita, bí mật về người cha của Wakabe, và cả những câu chuyện đau lòng trong quá khứ của ông cụ. Những câu chuyện đó được chia sẻ một cách chân thành, để rồi được giải tỏa phần nào trong tâm trí khắc khoải của những người trong cuộc.
Và có lẽ, điều được "biết" tới, một trải nghiệm đau đớn nhất,đó là về cái chết. Chết không chỉ đơn thuần là ngưng thở. Một con người ra đi còn để lại khoảng trống trong cuộc đời của biết bao những người khác, một khoảng trống không dễ gì khỏa lấp và thay thế được...
Vậy, đây (lại) là một cuốn sách buồn và u ám sao? Đừng chỉ vì một sự ra đi mà đánh giá nó như vậy. Suy ngẫm về quá khứ và cái chết là một nét nổi bật trong những cuốn sách văn học Nhật mà tôi từng được đọc, và câu chuyện này cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng Khu vườn mùa hạ ấy vẫn ngập tràn ánh sáng sắc xanh của hy vọng và tương lai bởi lẽ hành trình của những người trẻ chưa kết thúc tại đó. Điều này, phần nào được lột tả qua một giọng kể rất trong trẻo và hồn hậu của tác giả Kazumi Yumoto. Cô khiến cả cuốn sách như biến thành một tập nhật ký với lối văn giản dị, gần gũi và mộc mạc nhưng lại có chút hài hước châm biếm thật nhẹ nhàng. Người đọc sẽ chỉ đứng ngoài quan sát, nhưng tôi tin là đã dõi theo thì khó lòng mà dứt ra cho đặng.
Một nét thú vị khác là cách dựng truyện dựa trên tình bạn của những đứa trẻ và một cụ già, giữa một thế giới non nớt, đầy khát khao tò mò khám phá nhưng cũng dễ bị thương tổn và một thế giới của trải nghiệm đường trường, của một con người đủ tri thức cũng như sự chín chắn để từ tốn chờ những đứa trẻ mở lòng, và cũng để tự giãi bày lòng mình, để lắng nghe và sẻ chia. Việc già đi, lưng còng xuống và mặt mang nhiều nếp nhăn cũng mang những ý nghĩa của riêng mình mà thôi. Có một chi tiết đáng lưu ý, đó là những nhân vật trong Khu vườn mùa hạ được tạo nên từ ký ức của chính tác giả với người ông của mình. Có lẽ bởi vậy mà 3 đứa trẻ trong truyện mang suy nghĩ hơi quá già dặn so với tuổi của mình chăng, vì đó là hình ảnh và tâm tư được gửi gắm của chính tác giả. Nhưng tôi nghĩ rằng đó là sự phản chiếu hình ảnh chân thật của những đứa trẻ cùng trang lứa ở Nhật Bản, một dân tộc với những tư duy kỳ lạ và khác với thế giới, và câu chuyện này sẽ khiến lối tư duy của dân tộc khác lạ ấy đến gần với đọc giả hơn mà thôi.
Khá gây ấn tượng với tôi,đó là tựa đề của cuốn sách: "Khu vườn mùa hạ". Đó là khoảnh vườn nhỏ được lũ trẻ cải tạo lại từ một đống rác, và giờ,sau khi vượt qua những ngày nắng oi ả cùng những cơn mưa bão mùa hè, nó trở mình thành một vườn cúc cánh bướm, kiêu hãnh vươn mình sau tất cả, cả khi người chủ đã ra đi... là "khu vườn khi nào nở đầy cúc cánh bướm, nơi này sẽ thành ra ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên đấy!". Tương lai, có lẽ mảnh vườn cũng sẽ giống như người chủ của nó, bị lọt vào quy hoạch cải tạo của đô thị và biết mất không dấu vết. Nhưng chắc chắn cả hai vẫn sẽ được lưu lại, như những kỷ niệm khó quên trong tâm trí của những đứa trẻ. Sự khắc nghiệt của thời gian không thể làm hao mòn đi tính bất định của cuộc sống. Chắc chắn là vậy. Mùa hạ của bước ngoặt, với đầy những ký ức vui và buồn của 3 đứa trẻ đã qua đi, nhưng tôi tin là từ xuất phát điểm ấy, chúng sẽ trải qua nhiều, thật nhiều những mùa hạ khác khi tiếp tục cất bước trên cuộc đời của riêng mình
"Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có thứ như cầu vồng, thời tiết thay đổi một chút là đã hiện ra. Nhưng có những thứ,phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó"
Hiện tại,cả ba đứa trẻ vẫn chưa tìm ra được, nhưng chắc chắn chúng đang trên hành trình để hoàn thành mục tiêu ấy của cả cuộc đời
P.s: tôi đến với Khu vườn mùa hạ một cách kỳ quặc, nó đến từ thói quen mượn sách từ một tiệm người quen. Cuốn sách với cái bìa xanh mát mắt này cứ lặng lẽ nằm ở nguyên một chỗ gần cả năm trời. Và tôi chỉ từ tốn nhấc nó lên mượn về đọc với tư tưởng "Tao sẽ xóa cái "dớp" ế ẩm cho mày nhé". Nhưng giờ nó chiếm trọn cả tâm trí của tôi rồi. Việc cần làm là gì ư? Trước hết, là phải đi trả lại sách đã :D và sau đó, sẽ là khẽ khàng nói với cô chủ cửa hàng "Cô ơi,cháu mua cuốn sách này nhé..."
Hà Nội, cuối thu 2011
Điều đó chắc chắn sai rồi... "
Sống, còn là kết bạn. Tuổi thơ của bất cứ ai chắc hẳn cũng có ít nhất một "người bạn" - một cuốn vở để ghi lại những cảm xúc của mình, một cái cây,ngôi nhà thân thuộc, hay một con thú cưng... và có thể là cả những người bạn bằng xương bằng thịt. Ba đứa trẻ, ba nhân vật chính của chúng ta cũng vậy
Kiyama, nhân vật "Tôi" của câu chuyện, một thằng nhóc cao lêu ngêu,gầy guộc (túm lại là có ngoại hình không được bắt mắt) sống trong một gia đình Nhật đơn thuần, cha đi làm suốt ngày và mẹ là một bà nội trợ nát rượu. Hai đứa trẻ còn lại, là Yamashita mập, con một cửa hàng cá với cái đầu không được thông minh cho lắm,hay nói đúng hơn là, với thằng bé, nạp đồ ăn vào sẽ có hiệu quả hơn là những chữ nghĩa phức tạp (tin tôi đi, không có hàng ăn ngon nào trong khu phố mà thằng bé không biết cả :D) và Wakabe, một thằng bé cận thị với tính khí kỳ quặc. Gia đình cậu bé đã tan vỡ khi người cha đã bỏ hai mẹ con để ra đi... Ba đứa trẻ, ba dáng hình, ba tính cách, chẳng có điểm chung nào hết đã là bạn thân của nhau đấy!
Sống là học hỏi. Không chỉ đơn thuần là học tập sách vở (cái này thì người Việt Nam mình giỏi rồi ^_^) mà còn là học từ cuộc sống, là rèn luyện cả thể lực và tinh thần nữa. Ta sẽ bắt gặp những buổi sinh hoạt ngoại khóa của lũ trẻ ở clb đá bóng, những buổi đi bơi trong chiều hè nóng nực, khóa huấn luyện xa nhà ở thị trấn ven biển, và cả buổi...kể chuyện ma của bà cụ chủ nhà trọ. Tất cả đều vun đắp và bồi dưỡng cho bọn trẻ về thể lực, tình đồng đội, sự đoàn kết và cả một tinh thần sung mãn.
Sống... còn là gì nữa? Là nhiều, rất nhiều những điều mà tôi chẳng có đủ sức kể hết. Tôi luôn cho rằng mỗi một con người sinh ra là chủ sở hữu một thế giới của riêng mình. Con người tò mò thám hiểm, thế giới ấy sẽ chuyển động. Con người xây dựng những mối quan hệ, thế giới ấy sẽ kết nối. Một người cô rất đáng quý của tôi đã nói rằng "Sống là đáng quý khi biết mở lòng mình một cách chân thật nhất", và khi ấy ta sẽ biết nhiều hơn, sẽ thấm thía sâu sắc về những "thế giới" khác ở quanh. Sống là để khám phá và mở rộng "Thế giới" của riêng mình...
Ba đứa trẻ đã trải nghiệm điều ấy khi "gặp gỡ" (đúng hơn là điều tra) về ông cụ, một nhân vật kỳ lạ mà vốn ban đầu chỉ là đối tượng "nghiên cứu" của lũ trẻ. Một tình bạn mới được xây dựng, những "thế giới" nhỏ được mở rộng, và cả 4 người trong tình bạn kỳ lạ ấy đã biết và học được thêm nhiều điều.
Biết vệ sinh nhà cửa theo đội :D và làm vườn như những người thợ học việc đích thực. Nhổ cỏ, làm đất , mua hạt giống và tưới tắm chăm sóc cho khoảnh vườn nhỏ
Biết gọt lê cho đúng và khéo .Chắc chắn người đọc sẽ không thể quên khoảnh khắc Kiyama gọt cho mẹ của mình trái lê,một chi tiết rất thú vị về sự quan tâm rất con trẻ dành cho người lớn, giây phút mà khi ấy tình gia đình đang dần sống lại.
Biết đọc chữ Hán và viết những từ mới
Biết đến pháo hoa mùa hè
Biết hưởng thụ thành quả lao động của mình (Cái cách bổ dưa ăn trong sách khiến tôi phát thèm)
Cả những rung động đầu đời....
Biết quan tâm, chăm sóc tới những điều nhỏ bé khác.
Nhiều nhất, có lẽ là biết lắng nghe và chia sẻ. Ngôi nhà chìm trong sắc xanh của khu vườn mùa hạ ấy đã được lắng nghe rất nhiều tâm sự, về sự vụng về của Kiyama, về tình yêu và ước mơ được theo nghề bán cá của Yamashita, bí mật về người cha của Wakabe, và cả những câu chuyện đau lòng trong quá khứ của ông cụ. Những câu chuyện đó được chia sẻ một cách chân thành, để rồi được giải tỏa phần nào trong tâm trí khắc khoải của những người trong cuộc.
Và có lẽ, điều được "biết" tới, một trải nghiệm đau đớn nhất,đó là về cái chết. Chết không chỉ đơn thuần là ngưng thở. Một con người ra đi còn để lại khoảng trống trong cuộc đời của biết bao những người khác, một khoảng trống không dễ gì khỏa lấp và thay thế được...
Vậy, đây (lại) là một cuốn sách buồn và u ám sao? Đừng chỉ vì một sự ra đi mà đánh giá nó như vậy. Suy ngẫm về quá khứ và cái chết là một nét nổi bật trong những cuốn sách văn học Nhật mà tôi từng được đọc, và câu chuyện này cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng Khu vườn mùa hạ ấy vẫn ngập tràn ánh sáng sắc xanh của hy vọng và tương lai bởi lẽ hành trình của những người trẻ chưa kết thúc tại đó. Điều này, phần nào được lột tả qua một giọng kể rất trong trẻo và hồn hậu của tác giả Kazumi Yumoto. Cô khiến cả cuốn sách như biến thành một tập nhật ký với lối văn giản dị, gần gũi và mộc mạc nhưng lại có chút hài hước châm biếm thật nhẹ nhàng. Người đọc sẽ chỉ đứng ngoài quan sát, nhưng tôi tin là đã dõi theo thì khó lòng mà dứt ra cho đặng.
Một nét thú vị khác là cách dựng truyện dựa trên tình bạn của những đứa trẻ và một cụ già, giữa một thế giới non nớt, đầy khát khao tò mò khám phá nhưng cũng dễ bị thương tổn và một thế giới của trải nghiệm đường trường, của một con người đủ tri thức cũng như sự chín chắn để từ tốn chờ những đứa trẻ mở lòng, và cũng để tự giãi bày lòng mình, để lắng nghe và sẻ chia. Việc già đi, lưng còng xuống và mặt mang nhiều nếp nhăn cũng mang những ý nghĩa của riêng mình mà thôi. Có một chi tiết đáng lưu ý, đó là những nhân vật trong Khu vườn mùa hạ được tạo nên từ ký ức của chính tác giả với người ông của mình. Có lẽ bởi vậy mà 3 đứa trẻ trong truyện mang suy nghĩ hơi quá già dặn so với tuổi của mình chăng, vì đó là hình ảnh và tâm tư được gửi gắm của chính tác giả. Nhưng tôi nghĩ rằng đó là sự phản chiếu hình ảnh chân thật của những đứa trẻ cùng trang lứa ở Nhật Bản, một dân tộc với những tư duy kỳ lạ và khác với thế giới, và câu chuyện này sẽ khiến lối tư duy của dân tộc khác lạ ấy đến gần với đọc giả hơn mà thôi.
Khá gây ấn tượng với tôi,đó là tựa đề của cuốn sách: "Khu vườn mùa hạ". Đó là khoảnh vườn nhỏ được lũ trẻ cải tạo lại từ một đống rác, và giờ,sau khi vượt qua những ngày nắng oi ả cùng những cơn mưa bão mùa hè, nó trở mình thành một vườn cúc cánh bướm, kiêu hãnh vươn mình sau tất cả, cả khi người chủ đã ra đi... là "khu vườn khi nào nở đầy cúc cánh bướm, nơi này sẽ thành ra ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên đấy!". Tương lai, có lẽ mảnh vườn cũng sẽ giống như người chủ của nó, bị lọt vào quy hoạch cải tạo của đô thị và biết mất không dấu vết. Nhưng chắc chắn cả hai vẫn sẽ được lưu lại, như những kỷ niệm khó quên trong tâm trí của những đứa trẻ. Sự khắc nghiệt của thời gian không thể làm hao mòn đi tính bất định của cuộc sống. Chắc chắn là vậy. Mùa hạ của bước ngoặt, với đầy những ký ức vui và buồn của 3 đứa trẻ đã qua đi, nhưng tôi tin là từ xuất phát điểm ấy, chúng sẽ trải qua nhiều, thật nhiều những mùa hạ khác khi tiếp tục cất bước trên cuộc đời của riêng mình
"Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có thứ như cầu vồng, thời tiết thay đổi một chút là đã hiện ra. Nhưng có những thứ,phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó"
Hiện tại,cả ba đứa trẻ vẫn chưa tìm ra được, nhưng chắc chắn chúng đang trên hành trình để hoàn thành mục tiêu ấy của cả cuộc đời
P.s: tôi đến với Khu vườn mùa hạ một cách kỳ quặc, nó đến từ thói quen mượn sách từ một tiệm người quen. Cuốn sách với cái bìa xanh mát mắt này cứ lặng lẽ nằm ở nguyên một chỗ gần cả năm trời. Và tôi chỉ từ tốn nhấc nó lên mượn về đọc với tư tưởng "Tao sẽ xóa cái "dớp" ế ẩm cho mày nhé". Nhưng giờ nó chiếm trọn cả tâm trí của tôi rồi. Việc cần làm là gì ư? Trước hết, là phải đi trả lại sách đã :D và sau đó, sẽ là khẽ khàng nói với cô chủ cửa hàng "Cô ơi,cháu mua cuốn sách này nhé..."
Hà Nội, cuối thu 2011
Nhãn:
Cảm nhận,
Kazumi Yumoto,
Khu vườn mùa hạ,
Natsu no niwa,
Nhã Nam,
Sách
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



