"Đài phát thanh của chúng tôi được đặt tại khu giáo dục thể chất ở đỉnh đồi. Một góc nhỏ nằm ở tầng 2, ngay cạnh nhà vệ sinh. Vị trí sao mà lý tưởng thế!
Chúng tôi gây dựng tất cả từ một con số 0, trên nền thành phố hoang tàn đổ nát"
Ngày 11/3/2011, một trận động đất lớn xảy ra dưới lòng biển rìa đông bắc vùng Tohoku Nhật Bản gây nên thảm họa sóng thần . Thành phố duyên hải Minamisanriku cũng là nơi hứng chịu chấn động khủng khiếp này, với biết bao thiệt hại, đau thương và mất mát
Hơn 2 tháng sau, vào ngày 17/5/2011, một nhóm những người dân tại thành phố đã tập hợp nhau lại và thành lập nên một Đài phát thanh mang tên FM Minasan. 9 thành viên tình nguyện, 9 con người, 9 số phận, nhiều tính cách, họ cùng nhau ngày ngày đi khắp nơi đưa tin về những sinh hoạt của người dân trong thành phố. Suốt 11 tháng sau đó FM Minasan đã hoạt động liên tục không ngơi nghỉ và phải ngừng phát sóng vào cuối tháng 3/2012 vì vấn đề tài chính. Sau vẻn vẹn 11 tháng ấy, bộ phim tài liệu "The radio of hope: After Tsunami 3.11" (Đài phát thanh hy vọng: Hậu sóng thần 3.11) được hoàn thành. Đây là những thước phim tư liệu ghi lại những hoạt động của 9 thành viên đài phát thanh trong quá trình làm việc của họ trên mảnh đất hoang tàn sóng thần để lại.
Hằng ngày, những phóng viên, phát thanh viên không chuyên lại miệt mài đưa bài lên sóng. Như việc cấp nhà tạm đã hòm hòm, các hộ dân đều có nơi trú ngụ để ổn định tinh thần; những con cá hồi đã quay trở lại khu nuôi thả; ngư dân lại lên tàu đánh bắt và thu được những mẻ lưới đầu tiên; trẻ em đi học; hội thao toàn thành phố. Rồi những sự kiện lớn khác như lễ Noel, lễ hội Bắt đầu - nơi ghi dấu cho 4 cặp vợ chồng vì sóng thần mà đã để lỡ những ngày vui và kỉ vật của mình... Nhưng quan trọng hơn tất thảy, họ đã đem "tiêng người" lan rộng khắp thành phố. Để nỗi cô đơn dần được nguôi ngoai. Những vết thương lòng tìm được sự an ủi và dần khép miệng. Rằng ghét, cũng là biểu hiện của sự quan tâm. Và hãy thổ lộ nỗi đau, dù bằng tiếng gào khóc, hay thật lặng lẽ, bằng một nhành hoa, một tấm ảnh nhàu nhĩ được đặt ở đài tưởng niệm. Sau một cú sốc lớn, điều mỗi người cần luôn là sự quan tâm và chia sẻ. Bằng những buổi phát sóng của mình, đài Minasan đã giúp những người dân tìm được sự kết nối, tìm được tiếng nói chung, và để họ thấy, rằng chung quanh họ, sự sống vẫn đang tiếp diễn. Đó chính là là gieo "Hy vọng".
Bản thân việc FM Minasan ra đời đã là một điều kì diệu. Nhưng họ, 9
thành viên của đài phát thanh, còn lớn lao hơn cả điều kỳ diệu. Họ đã
nhân lên biết bao điều kỳ diệu khác trong hơn 300 buổi lên sóng của
mình. Thành phố Minamisanriku đổ nát vẫn ôm trong lòng nó hơn 8 ngàn
người dân, và mỗi người dân ấy, từ già đến trẻ, cũng ôm trong mình bao
mất mát, những tổn thương âm ỉ chưa nguôi. Các phát thanh
viên của đài cũng không phải ngoại lệ. Họ, người mất vợ, người mất chị;
người phải bỏ dở ước mơ; mất nhà cửa, làm ăn khó khăn, con cái nheo
nhóc... Nhưng vượt lên hoàn cảnh, họ sát cánh bên nhau nỗ lực vực dậy
tinh thần của người dân thành phố.
Và cùng với thời gian, nỗi đau dần dần lắng xuống.
Cỏ lại bắt đầu mọc xanh trên những con đê vỡ
Cây anh đào nhỏ được trồng xuống, trổ búp chờ đơm hoa
Những con tàu nổ máy ngoài biển xa
Đàn cá hồi béo múp căng những trứng
Và cả những sinh linh mới, cũng cất tiếng khóc chào đời
Để "tiếng người", âm thanh sự sống sẽ không bao giờ tắt
Trên thành phố duyên hải Minamisanriku
Vượt qua tất cả, gây dựng lại từ một con số 0.
Chỉ cần không đánh mất "Hy vọng"
Lời bạt: "Đài phát thanh Hy vọng" xứng đáng là phim khai mạc cho liên hoan phim Nhật mùa thu này. Nó mang đậm tinh thần của chủ đề liên hoan, đồng thời cũng thấm đẫm chất Nhật Bản. Tuy chưa thể chạm tới toàn bộ ngóc ngách của "Hậu sóng thần", nhưng bộ phim hoàn toàn có sức lan tỏa mạnh và mang trong mình thật nhiều, nhiều những Hy vọng. Vậy nên ai có vé thì gắng đi xem nhé. Còn không có vé, nhưng sắp xếp được thời gian thì hãy cứ ghé rạp và đề nghị với BTC, bạn vẫn sẽ được mời vào xem trong sức chứa cho phép của phòng chiếu
Lịch chiếu xin xem tại fb Japan Foundation facebook JF
Và bài hát cực cực cực kỳ hay ở cuối phim (không phải bài ending ở credit)
Hisashiki Mukashi ( 久しき昔 世界名曲) Long, long ago
Trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn Japan's Foundation. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Japan's Foundation. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013
Những người gieo hy vọng
Nhãn:
11/3/2011,
Đài phát thanh hy vọng,
Động đất,
Japan's Foundation,
Long long ago,
Minamisanriku,
Nhật Bản,
Phim,
Phim Nhật,
Sóng thần tại Nhật Bản,
The radio of hope
Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013
Hồn của hình thể
Toàn bộ dàn đèn sụp tắt
Và trong sân khấu đen đặc ấy, những chuyển động nhá dần lên...
Suốt một giờ rưỡi đồng hồ sau đó, đôi mắt tôi hầu như không dời khỏi khối hình thể trên sân khấu. Đi từ ngỡ ngàng, kinh ngạc, thán phục và giờ là ngẩn ngơ. Biết bao những bóng hình, âm thanh và ánh sáng ấy vẫn như đang quay quay ngay trước mắt. Buổi biểu diễn ấy mang tên "Time of mime - Thời khắc kịch câm", là một one-man show. Và quả thực sân khấu ấy còn quá nhỏ bé dù chỉ có một nghệ sĩ duy nhất - Iimuro Naoki.
Một nghệ sĩ có thể gọi là giỏi khi mang khán giả vào được thế giới của họ. Nhưng nghệ sĩ kiệt xuất, họ tạo ra thế giới bao bọc lấy chính khán giả. Hơn cả một không gian quyến rũ mời gọi những đôi mắt đang dõi theo, họ khiến những người thưởng thức hít thở trực tiếp không khí nghệ thuật của mình, để mọi cảm xúc được hòa nhập và bùng lên hết sức tự nhiên. Đó là điều tôi cảm nhận thấy sau khi buổi diễn kết thúc. Tôi vừa được đắm mình trong thế giới hình thể của kịch câm.
"Time of mime" khiến cho 2 con ngươi cận lòi của tôi mỏi rã rời. Mọi cử chỉ nhỏ, từng ánh nhìn đều tinh tế và gợi cảm khôn tả. Một tay cowboy hiếu chiến đọ súng tay đôi với con ruồi lắm chuyện. Tên săn châu báu gặp hạn. Hay, đơn giản là một chú ếch đang đi trọn vòng đời của mình. Bao câu chuyện tưởng chừng lặt nhặt ấy được tái hiện trọn vẹn trên sân khấu, sinh động, thuyết phục đầy sâu sắc với duy chỉ một dáng hỉnh nhỏ nhắn bừng sáng trước sàn diễn. Mỗi vở diễn nhỏ của Iimuro Naoki đều có nhiều lớp. Trước nhất là thứ ngôn ngữ hình thể tinh vi, chính xác đến vô cùng. Chính nhờ tính "thực" trong biểu cảm và chuyển động nên từng câu chuyện trở nên đơn giản, gần gũi và cuốn hút. Nhưng ẩn sau mỗi chuyện nhỏ ấy lại là những tầng sâu khác, là những lời dặn dò chân tình mà kín đáo; một nụ cười kháy thật là duyên; và những vòng luân hồi bất tận giữa dòng chảy ào ạt của cuộc sống. "Hands" (Đôi bàn tay) và vở extra không rõ tên ở cuối (mà tôi tạm gọi là Vòng đời) chính là 2 phân đoạn tôi thích nhất. Cả 2 tô thật là đậm cái thần "kịch câm" trong người nghệ sĩ. Để rồi khi toàn bộ ánh đèn sân khấu lại phụt tắt, thì "Thời khắc kịch câm" đã hoàn thiện. Như một ly nước mát trọn trong một ngụm. Khoan khoái, vừa đủ, và để lại bao dư vị mát dịu ngọt ngào
Giờ đây những dư vị hình thể vẫn đang âm vang đâu đó. Và rồi thứ không gian ấy như khai mở một điều gì đó thật mới mẻ, đầy sức nặng. Mọi thứ đều có những thời khắc của riêng mình. Ngay lúc này, bao phủ lấy tâm trí tôi, là thời khắc của kịch câm
Thời khắc mang tên "Hồn của hình thể"
P/s: trước mắt, vài hôm tới có lẽ mình sẽ có triệu chứng huơ huơ tay trong không khí quá. Giống một đôi bàn tay lướt đi trên sân khấu ;)
Và trong sân khấu đen đặc ấy, những chuyển động nhá dần lên...
Suốt một giờ rưỡi đồng hồ sau đó, đôi mắt tôi hầu như không dời khỏi khối hình thể trên sân khấu. Đi từ ngỡ ngàng, kinh ngạc, thán phục và giờ là ngẩn ngơ. Biết bao những bóng hình, âm thanh và ánh sáng ấy vẫn như đang quay quay ngay trước mắt. Buổi biểu diễn ấy mang tên "Time of mime - Thời khắc kịch câm", là một one-man show. Và quả thực sân khấu ấy còn quá nhỏ bé dù chỉ có một nghệ sĩ duy nhất - Iimuro Naoki.
Một nghệ sĩ có thể gọi là giỏi khi mang khán giả vào được thế giới của họ. Nhưng nghệ sĩ kiệt xuất, họ tạo ra thế giới bao bọc lấy chính khán giả. Hơn cả một không gian quyến rũ mời gọi những đôi mắt đang dõi theo, họ khiến những người thưởng thức hít thở trực tiếp không khí nghệ thuật của mình, để mọi cảm xúc được hòa nhập và bùng lên hết sức tự nhiên. Đó là điều tôi cảm nhận thấy sau khi buổi diễn kết thúc. Tôi vừa được đắm mình trong thế giới hình thể của kịch câm.
"Time of mime" khiến cho 2 con ngươi cận lòi của tôi mỏi rã rời. Mọi cử chỉ nhỏ, từng ánh nhìn đều tinh tế và gợi cảm khôn tả. Một tay cowboy hiếu chiến đọ súng tay đôi với con ruồi lắm chuyện. Tên săn châu báu gặp hạn. Hay, đơn giản là một chú ếch đang đi trọn vòng đời của mình. Bao câu chuyện tưởng chừng lặt nhặt ấy được tái hiện trọn vẹn trên sân khấu, sinh động, thuyết phục đầy sâu sắc với duy chỉ một dáng hỉnh nhỏ nhắn bừng sáng trước sàn diễn. Mỗi vở diễn nhỏ của Iimuro Naoki đều có nhiều lớp. Trước nhất là thứ ngôn ngữ hình thể tinh vi, chính xác đến vô cùng. Chính nhờ tính "thực" trong biểu cảm và chuyển động nên từng câu chuyện trở nên đơn giản, gần gũi và cuốn hút. Nhưng ẩn sau mỗi chuyện nhỏ ấy lại là những tầng sâu khác, là những lời dặn dò chân tình mà kín đáo; một nụ cười kháy thật là duyên; và những vòng luân hồi bất tận giữa dòng chảy ào ạt của cuộc sống. "Hands" (Đôi bàn tay) và vở extra không rõ tên ở cuối (mà tôi tạm gọi là Vòng đời) chính là 2 phân đoạn tôi thích nhất. Cả 2 tô thật là đậm cái thần "kịch câm" trong người nghệ sĩ. Để rồi khi toàn bộ ánh đèn sân khấu lại phụt tắt, thì "Thời khắc kịch câm" đã hoàn thiện. Như một ly nước mát trọn trong một ngụm. Khoan khoái, vừa đủ, và để lại bao dư vị mát dịu ngọt ngào
Giờ đây những dư vị hình thể vẫn đang âm vang đâu đó. Và rồi thứ không gian ấy như khai mở một điều gì đó thật mới mẻ, đầy sức nặng. Mọi thứ đều có những thời khắc của riêng mình. Ngay lúc này, bao phủ lấy tâm trí tôi, là thời khắc của kịch câm
Thời khắc mang tên "Hồn của hình thể"
P/s: trước mắt, vài hôm tới có lẽ mình sẽ có triệu chứng huơ huơ tay trong không khí quá. Giống một đôi bàn tay lướt đi trên sân khấu ;)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




