Trang

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Tà đu đù đu đù đu đú tà đuuuuuu

 Giáng Sinh, như mọi năm lại rơi vào cao điểm thi cử
 Và cũng như vài năm gần đây, ta vẫn "Single bell, single bell, SINGLE all the way..."
 Vậy nên đi hóng hớt ổ vài người khác, và chợt thấy

   

                                                Đến xương rồng cũng có đôi
                                       Còn mình, thua cả một đôi cây trồng
                                            Đêm nô-en lại ngồi không
                                        Thôi thì ngồi bán dép lông kiếm xiền
                                            Dép lông cũng có đôi liền
                                        Trời ơi! Con vẫn liên miên một mình
                                            Biết thế ta đi lừa tình...

  Ờ nói thế thôi chứ lừa tình là cả một nghệ thuật đấy, và mềnh thì chưa có lĩnh hội được dòng nghệ thuật đó :))))
    Nhưng noel năm nay cũng rất vui, vì một lời mời dự buổi giao lưu từ nxb Kim Đồng, được gặp một vài người thú vị, và được thấy nhiều hơn một chút cái mình cần thấy. Đương nhiên là bất ngờ + sướng nữa, bởi một giải thưởng không hề dự đoán xuất hiện. Như một chút an ủi phần nào, nên hát tí vịt đực cho nó có không khí :)) tà đu đù đu đù đu đú tà đuuuuuuu.

    Vậy là tổng cộng cả cái sinh nhật tuổi 22, mình nhận được bao nhiêu Mon ú là Mon ú, 1 bộ sách kỷ niệm, 1 figure, 3 cái huy hiệu, 1 cuốn lịch, rất nhiều những món đi kèm "thú hiếm" và vô số bookmark. Rổ quà xanh quá là xanh, như một bầu trời. Chưa kể là một cái unexpected party, một cái crazyly-unexpected gift trong đêm, và một bài hát tả cảnh chàng thư sinh đi bán dép :)))  Vậy đấy. Ấm như vậy cơ mà. Ấm tan cả cái giá buốt của đợt lạnh đầu tiên đổ về miền Bắc mùa đông này. Thế nên có "Single all the way" mà vẫn cảm được hơi ấm lan ra quanh mình đến vậy âu cũng là hạnh phúc. Nhỏ nhắn xinh xắn thôi, nhưng là hạnh phúc.
   Vì hạnh phúc vẫn luôn đến từ giản đơn tình người.

                                                                                      Một đêm không ngủ nữa
                                                                                      Vì tối đã ngủ rồi
                                                                                      HN, 29/12/2012

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Khúc ca tháng 12

Tháng 12 rồi, lại đến thời điểm của sum vầy.
Năm nay 1 thành viên của gia đình không thể về nhà trong những ngày tới. Bà ngoại có vẻ buồn, nhưng biết làm sao. Rồi đến lúc những chú chim cũng phải tung cánh dời tổ. Chỉ có chăng chú này "bay" đi hơi xa một chút, khiến người ở lại chốc chốc ngóng theo mà thôi. Thời gian có thể làm nguôi ngoai? Không gì là mãi mã? Có lẽ, cứ để nó dần gột rửa cho câu trả lời sau cuối.

 Hôm nay là ngày một con Nhân Mã dở hơi ra đời để chơi với một con Nhân Mã khác (tòi ra sau nó khoảng 6 ngày). Cảm ơn cái đứa đấy đã đến với một tên khùng như vậy. Nhân Mã, lại còn sinh năm Ngọ nên xác định là cứ chạy, chạy nữa, chạy mãi nhỉ :))) Đường đời này có dài dài hoài thì ta vẫn phải tiếp bước, à quên, cất vó chạy thôi. Chúc mày một tuổi mới chạy tốt, chạy đúng hướng. Cảm ơn vì nhiều thứ. Happy bday

  Đôi chút cacao hoài niệm cho tháng 12 gió mùa phăm phăm thổi. Hy vọng cacao vẫn đủ ấm...


"Close my eyes again,
 i can still remember how to get back home.
 Let all your memories hold you close
 No matter where you are
 You're not alone
 Because the ones you love are never far
 If these-moments're in your heart"

Not only Christmas, right?

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Những cánh cửa dần hé

"- Con muốn đến rừng Amazon cơ!
  - Từ từ, còn bao chỗ văn minh an toàn hơn để ghé trước mà, chị mày thích Venice hoặc Vancouver ấy
- Chưa chi đã xuất ngoại rồi. Theo mẹ, cứ đi hết Việt Nam cái đã. Như miền Tây này hay này. Hoặc chinh phục Phan-xi-păng chẳng hạn.
- Cả nhà cứ cày cuốc hết sức đi. Xèng chưa có mà đã đòi du lịch rồi ( lời nói chết người của bố)
- Giá mà đi lại không xa xôi vất vả, phóc một cái là đến chỗ này chỗ nọ được nhỉ bố nhỉ?
- Ừ, ước gì... "
       Cái thuở còn bé lít nhít, một trong những niềm vui của tôi hàng tuần là được xem chương trình "Thế giới động vật" tối thứ 3 hàng tuần trên VTV3 và series "Hành trình khám phá" sáng sớm thứ 7 bên gia đình. Vừa xem vừa bình loạn như thế kia chẳng hạn :D. Mỗi vùng đất mới hoang dã, những dải đồi triền núi, bãi dài biển đảo hay các thành phố cổ kính nguy nga đều khiến cả nhà phải trầm trồ mắt tròn mắt dẹt. Rồi lại "Em thấy đi rừng hay lắm", hoặc "Năm nay lượn miền trung đê", "Phải tiết kiệm làm chuyến phượt mới được"... Có thể nói tôi được nuôi lớn bởi từng khoảnh khắc ấy, cùng với những chuyến đi - dù là được đi nghỉ thật hay chỉ qua màn ảnh nhỏ. Và bên cạnh đó, còn là học lóm không ít từ "người bạn" đặc biệt - từng cuốn truyện, quyển sách.  Trong số bạn bè hết mực độc đáo ấy, người bạn thân thương nhất có lẽ là chú mèo ú màu xanh, nhân vật đã gắn bó với tuổi thơ của rất nhiều đứa bé, người suốt hơn chục năm qua không ngừng làm đôi mắt tôi (vốn cận) mở to rồi nhắm tít cả lại, cái mồm tôi hết tủm tỉm lại ngoác rộng ha hả sung sướng. Cậu bạn tròn ủng với cái tên trong trẻo thơ ấu, Đôrêmon - chú mèo máy đến từ tương lai.



  Nhớ hồi đó bạn bè nhao nhao kháo nhau, nếu được xí một món bửu bối của Mèo ú thì mày sẽ chọn món nào. Với tôi, có lẽ không gì tuyệt bằng "Cánh cửa thần kỳ". Chỉ cần chọn điểm đến và "cạch" một tiếng, cả một không gian mới mẻ trải ra trước mắt. Bất cứ nơi nào trên mặt đất này mình đều có thể đặt chân tới với chỉ một cái vặn cửa. Liệu còn gì kỳ thú bằng. Đã thế còn không mất công làm thủ tục giấy tờ lằng nhằng, tốn thời gian đi lại. Vốn nghiện "Thế giới động vật" nên ước mơ hồi nhỏ của tôi là được làm một nhà sinh vật học. Với món bảo bối thần kỳ ấy, xoạch một cái là đến một vùng đất mới, tha hồ mò mẫm nghiên cứu. Rồi tìm thấy mẫu vật quý hiếm thì mở cửa ra là về đến phòng thí nghiệm, tèn ten, đã bảo lưu mẫu. Hoặc được tham gia một chuyến phiêu lưu phiêu lưu nguy hiểm, nhỡ gặp thú dữ hoặc thảm họa thì cũng một loáng là đã về nhà, an toàn, ấm áp. Nghe quen không, giống hệt việc lạm dụng cửa thần trong câu chuyện "Nôbita và pho tượng thần khổng lồ" ha. Cũng bởi thế, khi thấy Cánh cửa thần kỳ bị đốt cháy trong truyện, tôi thấy tiếc lắm, tiếc hùi hụi. Cái thời con trẻ ấy mới ngọt lành làm sao.




 Nhưng, ấu thơ rồi cũng dần xa xôi. Thời gian thì trôi đi chẳng biết chờ đợi. Cùng với nó, vạn vật biến chuyển. Cuốn truyện "Pho tượng thần khổng lồ" giấy in đen thui ngày nào giờ cũng được tái bản, mang một cái tên mới, khoác một lớp áo mới. Những đứa bé ngày nào dần lớn lên, và tôi cũng vậy. Chỉ còn lại đó ước muốn về một cánh cửa thần bé con vẫn đang bình yên trong ký ức thơ ấu. Với tôi, "cánh cửa" ấy vẫn là một điều kì diệu mình hằng mong được sở hữu. Nhưng khi đã lớn hơn được một chút, tôi chợt nhận ra rằng, "Cánh cửa thần kỳ" chỉ có thể nối những đích đến chứ không thể giữ lại cho ta hành trình ta phải trải qua, trong khi những hành trình mới là điều hình thành nên đường đời. Thế giới này quả thực rộng lớn, nhưng cũng không phải quá bao la như ta tưởng. Bởi cuộc đời là những chuyến đi. Có sức mạnh, niềm tin và dũng khí, bạn sẽ đi hết hành trình và đến đích. Mọi việc chỉ ở nơi bạn mà thôi.

  "Cửa thần" là vật kết nối những không gian vật lý. Nhưng thế giới này đâu chỉ có vậy. Còn đó "cánh cửa" nối giữa những con người, những "không gian" tâm tưởng thẳm sâu vô ngần, và chìa khóa cho "cánh cửa" đó, không gì khác ngoài trí tuệ và trái tim. Đó mới là "cánh cửa" thần kỳ nhất, đáng quý nhất. Khi những cánh cửa ấy dần hé mở, phép màu sẽ xuất hiện. Dòng cát thời gian vẫn cứ rơi, trẻ con sinh ra mỗi thời mỗi khác, song có những thứ vẫn không thay đổi, như gia đình, như bè bạn... Và biết đâu đấy, cùng với lúc thật nhiều Cánh cửa nhỏ được mở rộng, những Thế giới nhỏ được kết nối thì chú mèo máy màu xanh sẽ ra đời - bằng xương bằng thịt, sẽ bầu bạn với biết bao con trẻ, nuôi dưỡng những mầm non trên xứ sở hoa anh đào, trên rẻo đất chữ S và vô vàn xứ sở khác như chú đã làm suốt bao năm nay qua những trang truyện. Để rồi lại có đó bao hành trình kỳ thú bất tận. Như của Nôbita hậu đậu, của Xuka xinh xắn, của Xêkô mỏ nhọn, của Chaien rốn lồi...
   Nhưng trước hết, hãy tìm chìa khóa và mở cánh cửa của bạn đi đã. Quanh đây, những cánh cửa khác đang dần hé rồi đấy.

           
  
                                                                        Hà Nội, một đêm thu trắng
 

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Một chút quay quay

 Bà ngoại rất là hào hứng với bản báo cáo kết quả hội nghị TW 6. Đương nhiên là cả nhà cùng xem theo rồi
Hậu quả hiện giờ: máu không lên nổi não, đầu quay quay
Đảng ta quả là MỘT đảng mạnh mà (ảnh hưởng trực tiếp tới tâm sinh lý người dân)


 Và trong những phút quay quay này, xin lần đầu được trích dẫn một tí ti về những cái gọi là "quả ngọt" của những chú heo 2 chân

     

  Trích từ bài viết "Tam giác vàng ngôn ngữ Italia ở Đông Nam Á" của nữ tác giả Dacia Maraini. Bản dịch tiếng Việt của Trần Thanh Quyết


Chặng thứ ba là Việt Nam. Cả Hà Nội cũng chưa có được một Viện văn hóa của chúng ta. Buổi họp báo được tổ chức tại tư dinh của Đại sứ, một biệt thự nhỏ lịch lãm mang phong cách thời Pháp thuộc, bao quanh là một khu vườn rậm rạp, nằm giữa trung tâm của một thành phố được tô điểm bởi hai khu hồ tuyệt đẹp. Cả ở đây tôi cũng vô cùng ngạc nhiên trước sự phổ biến và mối quan tâm tới ngôn ngữ của chúng ta. Tôi tự hỏi không biết có phải chỉ chúng ta mới là người đánh giá thấp và đối xử tệ bạc với nó hay không khi mà chúng ta để cho những từ tiếng Anh tràn ngập trong đó làm cho nó mất đi vẻ đẹp và khả năng thích ứng một cách thông minh, độc đáo với những vấn đề mới của công nghệ. Người đã xuất bản cuốn sách của tôi như vừa bước ra từ một câu chuyện cổ tích Nhật Bản: câu chuyện về một cặp vợ chồng già khát khao có một đứa con mà không được. Một hôm, khi bổ một trái đào, họ phát hiện ra một chú bé vô cùng xinh đẹp với nụ cười ngây thơ và bí ẩn đang nấp trong đó. Các nhà báo ở đây đều rất trẻ: tất cả đều chỉ khoảng trên dưới 20 tuổi. Họ ghi chép cẩn thận từng lời và đặt những câu hỏi rất thông thái nhưng cũng rất đơn giản và đầy tin tưởng. Trong chuyến đi này tôi đã được đọc một bài viết rất hay của Mary McCarthy về Việt Nam. Đây cũng là một lời buộc tội gay gắt đối với nước Mỹ của cô, bắt nguồn từ một sự phản đối chế độ cộng sản khiến cho nước Mỹ không còn nhìn thấy được sự thật của những điều đơn giản nhất. Rất nhiều phản hồi của cô còn rất mang tính thời sự. Tôi cũng đọc cả nhật trình của Goffredo Parise. Đôi ba điều về Việt Nam, được viết với phong cách giận dữ và đầy tính nhạc. Hà Nội là một thành phố rất lạ, thực sự khác biệt so với những thành phố khác của châu Á. Hầu như không thấy nhà chọc trời. Các ngôi nhà ở đây chỉ lên đến 4 tầng, hẹp ngang và dài khiến ta liên tưởng tới những tấm rèm sân khấu. Người ta nói với tôi rằng lý do của sự vươn lên cao này là ở việc phải trả phí cho mặt tiền rộng nên người ta phải cố vươn lên cao. Tất nhiên là tính sân khấu cổ tích này không ngừng khiến ta ngạc nhiên và tạo ra cho Hà Nội một nét riêng. Giao thông ở đây rất lộn xộn, ai cũng bấm còi liên hồi một cách đầy căng thẳng. Đâu đâu cũng thấy cờ đỏ sao vàng. Đất nước này tự định nghĩa mình là “xã hội chủ nghĩa” và có lẽ là từ chủ nghĩa cộng sản họ đã duy trì được một thói quen làm việc tập thể, thói quen với các nguyên tắc. Có thể thấy ngay đây là một thành phố rất chăm chỉ, họ thức dậy từ lúc bình minh và tiếp tục làm việc cho tới tối muộn. Giữa lòng thành phố vẫn còn rất nhiều những ngôi đền chùa Phật giáo được nhiều người lui tới. Chúng nằm lọt giữa những khu nhà cửa như là một nơi trú ẩn yên tĩnh. Ở đó có những nhà sư sinh sống. Các nhà văn than phiền về hoạt động kiểm duyệt. Tất cả đều phải đi qua những đôi mắt rất kiên định với “nhận thức của Đảng”, một nhận thức mà đáng tiếc là đôi khi quá quan liêu. Tôi tự hỏi không biết có phải chính chủ nghĩa xã hội đã ngăn cản Việt Nam không biến thành một thành phố của nhà chọc trời và các hệ thống ngân hàng, hay đó chỉ là sự chậm trễ của các tổ chức kinh tế. Hy vọng rằng tất cả những cuộc chiến tranh mà họ đã trải qua trong thế kỷ XX sẽ cho họ lòng quả cảm để tiến lên nền dân chủ mà vẫn không đánh mất đi dư vị của một quá khứ hào hùng và sâu sắc. Tình yêu đối với sự thông thái và tư tưởng thống nhất của Hồ Chí Minh khiến người ta hy vọng rất nhiều.
                                                                                           Dacia Maraini


  Trên TV, vẫn đều đều "kiểm điểm và tự kiểm điểm"
  Màn hình sáng trắng lòa nhòa
  Mắt đọc, và lồng ngực nhoi nhói


 
  "Cục ta cục tác... Ò ò í ọ....  Ụt ụt ẹc ẹc... Ột ột ột.. Ộp páaaaaaaaaaaaa..."

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói

   Hồi còn bé, tôi cực kỳ sợ ma (đến giờ thì tiến bộ hơn một chút, không còn cực kỳ sợ, chỉ sợ thôi). Cứ mỗi lần bị xem phim kinh dị kiểu ma quỷ do anh chị thuê băng về là thể nào đêm đấy, có ra hàng hiên đi tè thôi cũng phải hít thật sâu, vừa "giải quyết" vừa đánh ngang liếc dọc, đề phòng mọi hướng. Nỗi sợ hãi về những điều vô hình có lẽ là thứ con người khó lý giải nhất. Và vì không phải ai cũng "nhìn, nghe, chạm" thấy, hay có cảm giác về nó nên lại càng sợ. Nhưng đó, vẫn là một thế giới song song với cuộc sống bộn bề thường nhật này, một mặt khác lặng lẽ tồn tại, và vẫn dõi theo những người, những vật trên dương gian.

  Một ngày gần đây, tôi được đọc một cuốn truyện về "cõi" ấy, về một thế giới khác, nhưng trong một không gian hư ảo mà đầy dung dị. Một không gian của những nét họa trong "Tử bất ngữ" (Zibuyu)

     
 "Tử bất ngữ" là tuyển tập những câu chuyện nhỏ xoay quanh Mạc Ngữ - đứa trẻ với năng lực liên thông giữu nhiều "cõi", hay đúng hơn, cô bé có khả năng cảm nhận một Thế gian thuần khiết nhất, chỉ có quan hệ giữa các linh thể với nhau. Và những mẩu chuyện ấy được tập hợp lại thành một truyền kỳ bất tận về Ẩn giới giữa đời thường. Có thể chỉ là cuộc viếng thăm đến khu nhà cổ luộc tằm se tơ, chợt rung động trước một nhành hoa đẹp, hay thoáng thấy họa phẩm đang được mẹ phục chế, xong mỗi mẩu chuyện con con ấy đọng lại những tâm sự đau đáu và xót xa đầy trong trẻo của đứa trẻ đang dò dẫm từng bước trên con đường đời rộng dài vô hạn.



  Thế giới quan trong Tử bất ngữ thật là đẹp. Thực, hay hư, tỉnh, hay mộng, đều đẹp
  Những "linh thể" đẹp, trường tồn, và cô độc. Vị hoa tiên ví như mĩ nhân say lòng quân tử, ấy mà rồi cũng chẳng thể bên ai. Hay chàng hồ ly tinh quái, nức tiếng thiên giới, xong chẳng thể mãi bên người yêu mến, chỉ lặng lẽ dõi theo mà thôi
  Thiên nhiên thân thiện, tươi đẹp vô giá. Từng nhành hoa ngọn cỏ, cánh rừng trúc đổ lá, vạt nắng chiều tà. Chẳng thể nào phủ nhận, nhưng lại dần bị tàn phá
  Con người cũng đẹp. Người mẹ bảo vệ con. Người thợ cả cần cù. Hay cậu học trò ngốc ngếch. Khi họ chú tâm làm việc, cái "thần" trong họ toát ra một thứ uy dũng vô ngần. Chỉ thế thôi cũng làm mê lòng người. Thần thái ấy, dữ dội, mà mong manh, ngắn ngủi và đẹp đẽ.
 Bạn thích là gì? Thứ nhan sắc vĩnh cửu trong lồng kính, hay rực rỡ như ngọn lửa rồi cháy tàn. Là ở bạn, ở tâm thế của bạn cả

   Tác giả Hạ Đạt chỉ nói rằng, trong tranh có cả một thế giới. Và "Tử bất ngữ" cũng vậy, một thế giới riêng mà hoàn chỉnh với 2 mặt của nó. Nếu có "đẹp", thì sẽ có cả "chưa đẹp". Đó là cách cái vòng quay điên đảo của cuộc sống đang ngốn ngấu lấy tất thảy mọi điều này. Người say vì tiền bạc và danh vọng, đào xới thiên nhiên, phủ nhận quá khứ, dứt cả tình người. Vì vậy mà vạt rừng khi xưa ngày càng bớt xanh, ao hồ thành bãi đá tử thần; và các di chỉ tàn phai, dần chìm vào dĩ vãng. Con người đang phá đi mối tương quan tươi đẹp giữa họ với những "cõi" khác để trở thành kẻ độc tài tham lam vô độ. Và như vậy ắt phải trả giá. Trong khi chỉ cần sống chậm lại một chút thôi, từ tốn, bình tĩnh trông ra xung quanh, ta mới thấy mình bỏ qua những gì. Vạn vật xung quanh không vô tri vô giác. Chúng quan sát, đón nhận, và đánh giá theo cách của riêng mình. Bởi lẽ ấy, hãy sống sao cho đúng mực nhất trên nhân gian vô vàn bí hiểm này. Đôi lúc, chỉ cần khẽ khàng bước đi, thầm thì lời nói. Và vào khoảnh khắc ấy, cả một thế giới mới sẽ mở ra với bạn, nơi bạn tìm ra chốn bình an cho riêng mình

   Bởi cuộc đời không có ngẫu nhiên, chỉ có lẽ tất nhiên. Đừng sống để rồi thấy ngỡ ngàng về chính con đường mình đã đi qua. Rằng đời người, vừa dài, lại vừa ngắn....


 p/s: phần khuyến mãi tranh của Tử bất ngữ. Nét vẽ ảo diệu lắm, xin mời mọi người thưởng thức :D
 (sau cái phần bài lòng vòng ở trên thì xem tranh xả stress nhé) Enjoy

  


 

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Trời trong nắng nhẹ sớm mai hồng. Xúng xính áo quần đi hội sách

 Mắt hoa hết cả lên rồi, sách, ờ sách, lại sách nữa, kia nữa kìa... AAAAAAAAAAAAA, ước chi ta được làm đại gia chỉ một ngày để túm bằng sạch những gì mình muốn, chỉ một hôm nay thôi cũng được 
  Ngoan cố tha lôi máy ảnh đi, nhưng mình biết mà, thể nào cũng chả chụp được cái gì ra hồn tại chỉ chăm chắm lùng sách, rồi bọc này túi nọ, chụp vào mắt :))) thế nên lại quay về "bài cũ": tường thuật :))) (thế đó, giỏi mỗi chống chế thôi)

   Hội chợ sách quốc tế Việt Nam - Nhân dịp kỉ niệm 60 năm ngành xuất bản - in - phát hành sách

  Hội chợ sách quốc tế kỳ này hoành tráng :D cả quy mô và tiếng tăm. Mình đoán chừng phải có ít nhất 150 gian hàng (có lẽ hơn) với đa dạng chủng loại. Và nhờ đủ cả 3 yếu tố Thiên thời (trời trong xanh thi thoảng nhá nắng) Địa lợi ( Triển lãm Giảng Võ vốn rộng sẵn, lại thuận tiện, mỗi tội đường xá hơi đông) và Nhân hòa (tổ chức tạm ổn, có tiến bộ) nên bạn đọc hưởng ứng nhiệt tình (cũng có thể là ngày khai mạc nên đông đại biểu chăng :))))

  Bài tường thuật này sẽ là hành trình của mềnh, và mềnh thì thích đi lung tung chớ không theo một trật tự cố định nào cả. Mong những bạn có nhã ý đọc qua sẽ không bị chóng mặt. Ố kề bắt đầu thôi



  *  Khu vực chỉ lướt qua: Ngay cánh trái của sân khấu chính là lối vào từ bãi để xe, và đập vào mắt là khu vực nhà sách Thái Hà cùng nhà sách cái gì đó Kim, cũng không nhớ nữa. Tại vị trí cũng vừa phải, mà toàn sách ko hợp gu nên bỏ qua ngay (sách của 2 nhà này là tôn giáo, văn hóa, ngoại văn và kỹ năng, ừm)

 * Đi lùng quầy của Bách Việt, đây là quầy ta quyết phải tìm cho được vì mới biết là đám sách phương Tây của nhà này khoảng 4 năm trước rất hay, nhưng mà ế :D thế nên cơ hội oanh tạc là cao. Sau khoảng 2 phút ngó nghía, tèn ten, nó đã lộ ra, ở gần sân khấu chéo góc với quầy của Alphabook
 Và đúng như dự đoán, có gần đủ hết tất cả các cuốn cần tìm, và off đồng giá :))) 10 ngàn 15 ngàn, 20 ngàn, 30 ngàn (trong khi giá bìa toàn ngất ngưởng) Tìm một lúc, đủ list, hehe, đi tiếp thôi.

 * Ghé "người iu" Nhã Nam, thấy "ẻm" đắt sô quá, rần rần toàn các bạn đọc nhiệt tình, mồ hôi bịn rịn mà sách từng chồng từng chồng, tay lựa bookmark xoèn xoẹt. Mà mới khai mạc chưa nổi 20 phút đã đông thế rồi, thôi tạm chia tay nhau ở đây "em" ạ. Tí nữa quay lại sau nha



* Đi lang thang ra xa trung tâm, và sà vào quầy của Hội Nhà Văn. Đến lúc này thì phải cảm ơn quầy NN vì đã "đông khách sớm" nên đến quầy này trước. Ở đây họ bán sách được nhà phát hành nộp để lưu chiểu, nên giá bán như cho không :(( (Chả hiểu sao, thấy vậy mà không vui cho lắm) tất cả là off 40, 50 thậm chí 60%, kể cả các cuốn vừa ra như Hãy tìm tôi giữa cánh đồng, hay Ngày trôi về phía cũ... giảm nửa giá. Sách của Trẻ, Nhã Nam do họ lưu chiểu giảm... 40% dù cũng mới toanh (Em làm ơn im đi, Hiệp sĩ không hiện hữu, và một loạt sách thiếu nhi khác) Mình chỉ nhẹ nhàng tha về chùm Tinh hoa vhọc Nhật Bổn gồm 4 cuốn thôi. Hờ hờ. Nhờ quầy này mà chính thức tay xách nách mang, và máy ảnh chỉ còn để làm cảnh

 * Lượn, ra khỏi khu "Nhà phát hành", đến khu "Nhà sách" gồm Fahasa, Xunhabasa, Huy Hoàng và vài nhà nữa chả nhớ tên lắm. Xunhabasa là khu khá vắng (sách ngoại văn mà), nhưng bày biện đẹp, khá khoa học và ra chất Sách nhất khu này. Nhìn thấy vài cuốn hay ghê, off cũng nhiều ghê, cơ mà nghĩ đến việc đọc thì lại lười, nên thôi vậy (Cái bệnh lười kinh niên)




   Fahasa, đây là quầy có đầy tiềm năng để trở thành chỗ bị đọc ké nhiều nhất của hội sách. Thứ nhất, rộng (rộng lắm, ghép cả 4 quầy lại luôn cơ đấy). Thứ 2 là chiết khấu chỉ 10%, thậm chí 5% và có cuốn vẫn bán giá bìa (trong khi cuốn đó ở ngay quầy đối diện off 25%, các bạn tự chọn nhé). Và thứ 3 là mát, vì vị trí đẹp. Nên nườm nượp người vào và ào ào người ra, chỉ có các em bé là vòi mua đồ chơi thôi :D
 Nhà sách Huy Hoàng thì chơi trội, mời nguyên một nhóm chơi nhạc cụ dân tộc (trên Tây Nguyên) để diễn ngay cửa quầy. Ừ thì giả sử ở đó có mấy cuốn như 54 dân tộc Việt Nam, hoặc giả là Các dân tộc miền núi VN đang phát hành thì oke, ko vấn đề. Nhưng chả thấy gì khác ngoài Sức khỏe tuổi mới lớn, Dạy con làm giàu, Kiếp trước em đã chôn cất cho anh... vân vân và mây mây, cộng thêm phần nhạc nhẽo không liên quan nên thôi, bỏ qua luôn. Cảm ơn vì những màu sắc mới lạ mà nhà sách đã mang đến hội chợ!
   Các nhà sách còn lại thì ế và xem chừng cũng không hào hứng cho lắm (Bởi sách của họ lèo tèo, lại toàn tựa mới ra, không cạnh tranh được với nhà phát hành, nên tịt là phải) Pass pass pass

 * Vòng ra quầy Trẻ, tìm mấy cuốn xưa xưa. Và xoạch, kỳ này Trẻ chơi trội mang 100% toàn sách mới ra đến triển lãm (hầu như không có sách cũ). Nổi bật ở giữa quầy là Sông, tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Ngọc Tư. Bìa đẹp, nhìn thích, đọc qua vài trang cũng thấy lạ, và còn thấy trong nhóm nhân vật chính có một người trùng tên mình :))) (Tên nghe chói quá nên văn học hiện đại không có ưa dùng :))). Thôi thì hứa là sẽ đọc Sông, xong hôm nay chưa mua nó được. Hẹn gặp lại nhé, Sông
 Trẻ vốn rắn (vì nhiều tựa hay, nên chỉ off 20% thôi, vẫn rần rần người mua) Mình tin là Sông, hay chùm 3 sách mới của Hồ Anh Thái và tiểu thuyết vừa của Y Ban (Trò chơi hủy diệt cảm xúc) của Trẻ sẽ là những tựa hit của hội sách kỳ này


  Fun fact: ra khỏi quầy này thì gặp anh Lục Hương (dịch giả của Nhã Nam, chuyển ngữ các tác phẩm như Mật mã Tây Tạng, Ma thổi đèn, và gần đây là 1Q84) Chắc tại có việc nên anh ấy đào ngũ một lúc :P và chộp luôn, mềnh mang sẵn sách đi chờ anh ấy ký rồi, gặp ở đây hên quá :)). Ký ngay tại trận. Không biết anh ấy nghĩ gì nữa...

* Lùng gian nhi Đồng thối tai :D và năm nay Kim Đồng có một gian rộng rãi, bài trí khá ổn, mỗi tội vị trí hơi xa trung tâm một chút. Bù lại, đội ngũ nhân viên của KĐ bữa nay nhẹ nhàng êm ái hơn hẳn mọi lần. Thế nên có thiện cảm lắm. Túm 2 cuốn thiếu nhi được lên list từ trước để làm quà, off còn một nửa. Gian truyện tranh bị bới tả tơi xơ xác. Về tựa sách thì KD không có gì đột phá, và thực lòng thì quầy của KĐ vắng lắm, vắng hơn hẳn mọi năm. Cũng phải thôi, đây là hội sách mà, chứ giả sử có Comicket thì chết với KĐ :)))
  Bên cạnh khu KĐ là quầy sách tôn giáo, 24/24 luôn bật loa giảng kinh... Hờ

* Ra khu vực triển lãm hình ảnh về sách ở Việt Nam. Có khá nhiều thứ hay, như sách của các thời kỳ trung đại, cận đại (Có sách của thời Lê là nhiều) cả sách bằng lá, bằng thẻ tre...  Rồi cả tủ sách mini, thứ ấn phầm đậm chất thời chiến. Có khu sách của thời Pháp thuộc, rồi thời chống Mĩ. Nói thật, mình không thích việc lúc nào cũng phải lồng vô một cơ số những chiến thắng vẻ vang của quân và dân ta vào bất cứ một sự kiện nào như thế này. Cuốn nào ở khu trưng bày cũng ít nhiều mang màu hồng tung hô ta tài giỏi. Đó là quá khứ đáng tự hào, nhưng lúc nào cũng phô ra thì lại khác. Phản cảm lắm. Không thiếu những ấn phẩm khác của giai đoạn này ít mang màu chính trị hơn, sao cứ bày ra thế...
  À mà có một tập thơ bằng đồngcó tên "30 năm tập tễnh làm thơ" được bày ở đây, dịch ra tiếng Anh, Pháp, Trung luôn, nổi lắm



 Fun fact 2: nhiều em đi qua gian bày Tủ sách mini, rồi "Ồ, à" "Eo ơi bé thế này sao mà đọc được nhỉ?" "Có cho mình cũng chả đọc được". Ồ, đọc được chứ. Đặt vào tâm thế của các em lúc dùng phao ruột mèo ở các kỳ kiểm tra ấy. Bé mấy cũng đọc được. Đọc tốt!

Tủ sách mini nè, nhỏ trong lòng bàn tay luôn
      

 * Lòng vòng ở khu Sách Quốc Tế, 6 quầy cả thảy. Quầy Cuba lèo tèo, như lá trên cây mùa thu
    Quầy Nhật cũng khiêm tốn, xong nhờ có em mèo Ú với vài cuốn tạp chí manga nên cũng vẫn đông người xem
   Quầy Hiệp hội xuất bản Châu Á khá thảm, hình như sách mẫu chưa về kịp nên còn chả đủ hiện vật, người trông quẩy cũng không buồn làm nhiệm vụ luôn
   Quầy Ba Lan nhiều sách dịch, nhưng vắng người xem
   Quầy Vestila tương tự
   Duy có Gian Sách Trung Quốc là lúc nào cũng ồn ào và nườm nượp. To bằng cả 4 gian kể trên cộng lại (không tính gian Nhật, tại ở đầu hồi) Gian TQ áp đảo hết các gian còn lại ở khu Sách Quốc Tế (Mà trích dẫn của một người đi cùng "Toàn các nước XHCN, trừ Nhật). Ý gì?

 * Sau khi đã lòng vòng mỏi chân rồi (gần tiếng rưỡi), quay lại quầy NN để hốt bookmark. Đông hơn cả lúc nãy. Xếp hàng mãi không đến lượt. Chị thu ngân chóng mặt hoa mắt luôn. Rốt cuộc sau nửa tiếng bon chen cũng xong, gom được 6/8 loại :))) Giờ này ở đó là phát Em sẽ đến cùng cơn mưa rồi đấy. Quầy NN giăng đầy thiệp của cuốn này, nhìn như mưa thiệp tình iu luôn, thật là cố tình gây xao xuyến...

Chỉ ở NN, bạn mới có thể được đọc 1 cuốn 2 trong 1 dư lày, 1Q84 trong lòng Một thế giới khác
               
 Gặp nhiều người quen, một người túm mình :D có đồng bọn lượn lung tung buôn linh tinh suốt. Ra quầy Alpha xem Game of thrones tập 1 như thế nào.
  Sau một hồi lướt qua nào là Nông Nghiệp, rồi Bách Khoa, Chính trị, Công an nhân dân, Hài Phòng Đà Nẵng thì mắt mình sang vành, trông đâu cũng toàn sách là sách. 12 giờ kém, nhổ neo trước khi quá tải (vì thèm khát).
   Chiến lợi phẩm là một cơ số cuốn. cho mình và để làm quà, cùng bộ 6 cái kẹp sách. Được rồi, giờ còn vài đồng, có quầy hẹn hôm sách Sài Gòn quay đầu thì lại ghé nhé. Nên xác định là giờ đến cuối tháng là móm. Ai có nhã ý rủ mình đi ăn uống thì thông cảm nha, còn nếu vẫn muốn rủ rê thì phải bao ăn đấy, giờ không còn gì ngoài cái thân ra đâu.



   Lết ra nhà gửi xe với cái túi to khoảng 2 chục "em"
  12h trưa, trời vẫn xanh trong, thỉnh thoảng lại nhá nắng...

  Kết thúc ngày thứ nhất của hội sách quốc tế. Hẹn thứ 5 gặp lại nha


 

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Fullmetal Alchemist - Phiên bản đặc biệt Kanzenban

  Có cơ hội được mời để... tung hê phiên bản xa xỉ quý hiếm này của FMA, âu cũng vui :D và bất ngờ nữa
  Mọi người cùng chiêm ngưỡng em nó nhé, Fullmetal Alchemist phiên bản Kanzenban

                               
 1. Hình thức
 Đã là bản đặc biệt, thì đương nhiên nó phải được chăm chút hình thức hết sức cầu kỳ, cần câu khách của nó mà. Chưa kể Kanzenban là phiên bản xa xỉ dành cho dân sưu tầm gộc, nên nó lại càng đặc biệt
   - Khổ, to oành 15x21 cm, to như một cuốn tiểu thuyết vậy đó, và đương nhiên, dày cộm

   - Bìa: gồm... 3 bìa. Bìa rời có 2 lớp, lớp nhựa đặc dụng và lớp áo như thông thường của các bìa rời khác. Bìa thứ 3 là bìa trong
      Cái bìa này có rất nhiều thứ để nói :D

                       
          Lớp nhựa ngoài đa năng, vừa tiện lại vừa đẹp. Công dụng của nó đã rõ. Các mọt vẫn có xu hướng ép nhựa hoặc bọc cho sách của mình sạch và bền thì cái bìa này đã làm tròn nhiệm vụ của nó rồi: chống bụi và chống thấm rất tốt. Nhưng đáng lưu ý khác, đó là phần nhựa này chỉ có in Tựa của truyện, tên tác giả, số tập trên cả phần gáy... (túm lại, toàn chữ là là chữ), thế nên khi tách phần nhựa bọc này khỏi bìa rời, ta sẽ thấy bìa rời là một bức tranh hoàn chỉnh, không chữ không số, rất chi là đẹp (coi hình để biết thêm chi tiết)
          Bìa áo, mỗi tập là hình của một nhân vật chính hoặc góp phần quan trọng trong series (dự kiến, 18 tập sẽ là 18 nhân vật đó)

                 
          Bìa trong, là toàn bộ các bản nháp và phác thảo của nhân vật được lên bìa chính của Bò-sensei cùng vài cái tán nhảm khác :D. Phần bìa này hơi phồng phồng một chút vì được thiết kế như một túi nhỏ để đựng phụ kiện, quảng cáo và các thứ đính kèm khác mà không đưa lên được obi (đai sách) ở ngoài

           
          Màu của các bìa được tông xuyệt tông với nhau, nhìn sang trọng và hợp lý                                       Tóm lại, phần bìa này là một sự tổng hòa của đẹp + độc + mang tính bảo quản cao
   
   - Giấy: ruột của FMA bản đặc biệt được in 100% bằng giấy couche, mịn và cao cấp, ăn màu nhưng ko lem, rất bền. Và giấy này cũng được dùng xuyên suốt để in toàn bộ các trang màu đầu chương vốn có của series (những trang này luôn đen trắng trong bản thường - Tankoubon và chỉ có in màu trên tạp chí). Lựa chọn khôn ngoan của nhà sản xuất để khỏi phải tính đến tay sách khi in trang màu :P


  2. Nội dung
 Cái ruột có gì khác biệt, thật ra là không. Đơn giản mỗi cuốn này bao gồm 6 chương truyện thay vì 4 như thông thường, nên nó có số trang gấp rưỡi so với bản thông thường mà thôi, chứ về cơ bản không có biến động gì về nội dung cả. Ở mỗi đầu tập có kèm một trang màu đầy đủ của nhân vật ở bìa chính
  À vì vấn đề dàn trang, nên toàn bộ phần tán nhảm và chém gió của Bò-sensei ở cuối các tập sẽ không còn nữa, cả phần truyện 4 khung cũng không còn (hơi tiếc, chắc nó sẽ được in vào một tập nào đó chứ không phải 2 tập mình đang cầm :P) Đọc khúc ấy cười đau cả ruột

  * Phụ kiện và các thứ linh tinh khác: không có gì đáng kể: lịch in màu đi kèm, tờ quảng cáo cho tạp chí, vân vân
   À, tai dư của bản này có kèm toàn bộ các nhóm biểu trưng của các lực lượng tham gia vào trận chiến tranh giành Hòn đá triết gia và tiến đến "Chân lý", như nhóm Quân đội quốc gia, nhóm Luyện Đan thuật của nước Xing, nhóm người Ishval, rồi nhóm Người nhân tạo, và nhóm Chimera bị thí nghiệm... Nhưng tổng hòa lại, tất cả vẫn chịu sự chi phối của Giả kim thuật (Logo con rắn và cây gậy ở chính giữa)

  Thiết kế đẹp, sang trọng. Nhưng tiền nào của nấy,  952 yên, chết thôi. Bạn nào đại gia thì xin mời XD